Ngu Hanh Son HS SaoMai

Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 694
|
Gửi: Sáu 7 11, 2008 10:15 am Tiêu đề: Quét Rác |
|
|
QUÉT RÃC
Vĩnh Hảo
Những hoa hồng hôm qua nở đẹp dưới nắng buổi đầu thu, nay đã rụng xuống sân, vẽ thà nh má»™t khoanh nhá» lốm đốm những cánh hoa teo rút, đỠtÃa. Lá và ng từ cây kiểng vưá»n nhà kế bên cÅ©ng lác đác rải xuống vưá»n nà y. Trá»i không gió, nhưng lạnh. Qua khung kiếng cá»a sổ hướng vá» vưá»n trước, thấp thoáng có bóng ngưá»i bá»™ hà nh băng ngang, khoác áo dà y, dẫm trên lá xà o xạc. Ngáºp trên bãi cá» và lối Ä‘i là lá phong, nhiá»u mà u, từ và ng nhạt đến đỠsẫm. Nhìn từ xa, chỉ thấy má»™t thảm lá dầy, thỉnh thoảng giao động như những đợt sóng nhá» gợn nhẹ trên mặt đại dương chóa ánh mặt trá»i.
Thảm lá ấy sẽ được trải khắp vưá»n trước như thế cho đến cuối tuần, khi những ngưá»i là m vưá»n mang máy thổi và dụng cụ hốt rác đến. Chẳng biết nên buồn hay vui khi lá và ng được dá»n sạch, trả lại cho khu vưá»n vẻ ngăn nắp, sạch sẽ cố hữu, như má»i ngưá»i mong đợi.
Hoa trên cà nh, lá trên cây, ngưá»i trên Ä‘á»i, khi rÆ¡i ngã xuống, mang theo sinh khà và cái đẹp xuống lòng đất. Những cánh hoa phai và những chiếc lá và ng nhiá»u sắc mà u, cÅ©ng chỉ trong má»™t thá»i gian ngắn đã trở thà nh rác rến. Trên thá»±c tế, mỹ quan chẳng qua cÅ©ng chỉ là má»™t thoáng lãng mạn cá»§a những kẻ dị cảm, Ä‘a tình, không thắng nổi cái ngăn nắp tráºt tá»± và vệ sinh chung cá»§a Ä‘á»i sống xã há»™i.
“Con nai và ng ngÆ¡ ngác, đạp trên lá và ng khô.†Nai có thÃch lá và ng không thì không biết. Ngưá»i thì hầu như Ä‘a số thÃch ngắm lá và ng mùa thu, còn trên cà nh hay rụng đầy mặt đất. Ngưá»i cÅ©ng thÃch dẫm lên lá khô, lắng nghe tiếng là o xà o vui tai. Có khi hứng thú nằm lăn trên thảm lá, đùa giỡn vá»›i nhau, hoặc chỉ má»™t mình, nằm im, lặng ngắm những cánh chim bay ngang trá»i thu tịch mịch, và lắng nghe tiếng gió rung đưa những hà ng cây trÆ¡ trụi.
Nhưng đó chỉ là những phút nhà n tản, nghỉ ngÆ¡i, muốn táºn hưởng vẻ đẹp cá»§a thiên nhiên nÆ¡i bãi cá», công viên, bìa rừng… còn ở nhà , sân trước hay vưá»n sau, lá và ng khô là rác rến, cần phải hốt dá»n.
Thá»±c tế cá»§a Ä‘á»i sống trong tương quan xã há»™i là như thế. Những gì đã rÆ¡i, tà n, phai, héo úa, không còn dÃnh và o thân, không còn là sở hữu cá»§a ai, hoặc không ai muốn sở hữu… Ä‘á»u là rác.
Tóc huyá»n ai thÆ¡m, tung bay những chiá»u lá»™ng gió, rá»i khá»i mái đầu ấy, má»™t sợi hay má»™t nhúm, trên đất hay trong thức ăn, sẽ không còn là chá»§ đỠcho má»™t câu thÆ¡ lãng mạn.
Rác. Rác. Rác. Nhìn đâu cÅ©ng thấy rác là đặt chân nÆ¡i cánh cá»a cá»§a chánh kiến, phân biệt chánh-tà , thiện-ác. Rác là những gì đã được sinh ra, tạo ra, mà không duy trì được trạng thái nguyên thá»§y cá»§a chúng, hoặc không cần thiết dùng đến nữa. Nhân nÆ¡i rác mà thấy cái tướng hoại diệt. Không có sinh thì không có diệt. Không có diệt thì không có rác. Cho nên việc quét rác, dá»n dẹp là việc trưá»ng kỳ không bao giá» dứt, cá»§a ngưá»i phu chuyên nghiệp đối vá»›i vệ sinh chung, cá»§a má»—i ngưá»i đối vá»›i nÆ¡i trú ẩn sinh sống cá»§a mình, và nhất là những ngưá»i mang hạnh nguyện quét lá, lau chùi, nÆ¡i già -lam tịnh địa.
Quét dá»n rác rến, lau chùi bụi bặm là hiện tướng, cÅ©ng là hiện tượng, cá»§a việc trau luyện ná»™i tâm, tịnh hóa ý niệm. “Thá»i thá»i thưá»ng phất thức, váºt sá» nhạ trần ai.†Lau chùi trong từng giây phút, từng niệm, đừng để bụi rác bám và o. Má»—i ý niệm khởi sinh, rồi tan biến Ä‘i, Ä‘á»u trở thà nh rác. Dù là ý niệm tốt hay xấu, cÅ©ng Ä‘á»u là rác.
Trong thiá»n quán, dùng niệm sau để xua Ä‘uổi hoặc quan sát niệm trước thì cÅ©ng giống như dùng chổi mà quét rác. Niệm trước là rác, niệm sau là chổi. Niệm trước vừa sinh, đã diệt, trở thà nh rác. Niệm sau má»›i vừa là m chổi, đã trở thà nh rác, để rồi bị cái niệm sau đó nữa, quét Ä‘i. Rác, chổi, rác, chổi, rác, chổi… Chổi, rác, chổi, rác, chổi, rác… Cứ thế mà thá»±c táºp, ngưá»i quét rác dần tiến đến trạng thái không còn rác phát sinh: vô niệm. Rác không sinh thì chổi cÅ©ng không sinh. Không rác thì cần gì chổi. Có rác nên có chổi. Nhưng nếu tá»± thân rác vốn đã là chổi thì tá»± thân chổi cÅ©ng vốn là rác. Cây chổi cùn, không dùng được nữa, dù còn rác hay hết rác, thì chổi đó cÅ©ng đã là rác. Tiêu Ä‘Ãch cuối cùng cá»§a việc quét rác là ở chá»— không còn rác; nhưng tâm thái và hà nh vi thượng thừa cá»§a sá»± nghiệp quét rác chÃnh là lúc có thể vất Ä‘i cái chổi. Không dÅ©ng mãnh vất Ä‘i cái chổi thì muôn Ä‘á»i, dù khổ nhá»c công phu đến đâu, vẫn cứ là rác.
Chổi. Chổi. Chổi. Nhìn đâu cÅ©ng thấy chổi là đặt chân nÆ¡i cảnh giá»›i diệu dụng cá»§a phương tiện. NÆ¡i ấy, nhìn đâu cÅ©ng thấy Pháºt Pháp; đặt tay và o phương tiện nà o, phương tiện ấy trở thà nh Pháºt Pháp. Không thấy được công dụng cá»§a chổi thì không thấy Pháºt Pháp. Không thấy được mục tiêu cá»§a chổi, láºp tức biến chổi thà nh rác, không cần chá» cho chổi hư hoại, cùn mòn. Thấy được mục tiêu cá»§a chổi thì có thể dùng bất cứ váºt dụng nà o để quét dá»n rác và bụi bặm, không nhất thiết phải là chổi.
Chân lý không thể được diá»…n đạt rốt ráo bằng ngôn ngữ văn tá»±. Nói, diá»…n tả, là để hiển bà y chân lý, giống như dùng chổi mà quét rác. Xua quét Ä‘i tất cả những gì không phải sá»± tháºt để hiển bà y sá»± tháºt. Ở nÆ¡i chốn không còn gì để quét, không còn gì để lau chùi được nữa, má»›i là cái chá»— tá»™t cùng cá»§a việc lau quét, chứ không phải ở nÆ¡i bụi rác, cÅ©ng không phải ở nÆ¡i khăn lau và cây chổi.
Không thể nhân danh chân lý tối thượng để tổn hại kẻ khác, dù bằng ngôn ngữ cá»§a chánh pháp, huống hồ là ngôn ngữ thế tục, phi pháp. “Pháp thượng ưng xả, hà huống phi pháp.†Pháp cÅ©ng chỉ là phương tiện, là chổi để quét, và cÅ©ng là rác cần dá»n Ä‘i.
Vá»›i cái tâm bất chánh thì dù có dùng ngôn ngữ cá»§a chánh pháp, nhân danh mục tiêu tối háºu cá»§a chánh pháp, vẫn cứ là những manh động cá»§a tà kiến, cá»§a tà nhân. Chánh pháp cần được tuyên dương và truyá»n bá là do có thể nương nÆ¡i đó mà thấu đạt sá»± tháºt. Nhá» sá»± tháºt mà sống an lạc và hạnh phúc, giác ngá»™ và giải thoát. Cho nên, nếu vì chánh pháp mà thương tổn, tác hại đến ngưá»i khác, thì chẳng khác gì phỉ báng chánh pháp. Äó là dấu hiệu cá»§a cây chổi chưa kịp quét rác mà đã trở nên mục rữa như rác rưởi.
Từ mục Ä‘Ãch tối háºu là hiển bà y chân lý, chúng ta vẽ nên những lý tưởng, váºn động những phong trà o, dá»±ng nên những tổ chức. Những thứ ấy, nếu cố gắng gìn giữ, bảo vệ, Ä‘iá»u hướng má»™t cách khéo léo, có thể phần nà o tương hợp vá»›i mục Ä‘Ãch tối háºu kia, Ãt ra cÅ©ng lợi mình lợi ngưá»i trong má»™t thá»i gian hay hoà n cảnh nà o đó. Ngược lại, sẽ dẫn đến má»™t kết quả tệ hại, xa vá»i, chẳng má»™t chút dÃnh nháºp đến mục tiêu nhắm đến. Lý tưởng, phong trà o, tổ chức… là những phương tiện, nhưng thưá»ng khi lại trở thà nh cứu cánh để tôn thá», bảo vệ, rồi từ “cứu cánh ảo†ấy, tranh thá»§ những địa vị và danh vá»ng hão huyá»n, đến ná»—i có thể vì chúng mà đánh mất lương tri, là m bạn vá»›i kẻ ác, sẵn sà ng là m Ä‘iá»u ác, biến lý tưởng, phong trà o, tổ chức cá»§a mình thà nh đống rác uế nhiá»…m mà không tá»± biết.
Kẻ thượng trà là ngưá»i có thể tạo nên tất cả mà cÅ©ng sẵn sà ng vất bá» tất cả. Không thấy được sá»± giả láºp cá»§a phương tiện thì muôn kiếp chỉ lẩn quẩn trong đống rác trần gian.
Gió. Gió. Gió. Gió động hay lá động? Từng cÆ¡n gió lùa qua là m chao động mặt lá. Thỉnh thoảng có cÆ¡n gió xoáy, cuốn xoay những chiếc lá và ng đưa lên cao, dẫn Ä‘i xa, rồi thả chúng rÆ¡i rụng dần nÆ¡i góc vưá»n. Có gió hay lá nà o động đâu! Chỉ là vá»ng động cá»§a tâm. Thiá»n sư Huệ Năng đã từng nêu ý đó.
Những gì bạn nói, những gì tôi nói, Ä‘á»u là rác cả. Chẳng có lá»i nà o có thể ở mãi vá»›i Ä‘á»i; bởi vì âm thanh, ngôn ngữ, cÅ©ng Ä‘á»u là tướng cá»§a vô thưá»ng, hoại diệt. Chỉ ở cảnh giá»›i bất động cá»§a tâm, khi mà con đưá»ng ngôn ngữ tuyệt dứt, má»›i hiện bà y má»™t thế giá»›i cao rá»™ng bao la; nÆ¡i đó, không có bụi rác, không có chổi, không có gió. Ngôn ngữ đạo, Ä‘oạn. Tâm hà nh xứ, diệt. NÆ¡i đó, là niá»m tịch lặng thâm sâu không bá» mé, là chá»— mà cả ý và lá»i Ä‘á»u không thể chạm đến được.
California, 15 tháng 11 năm 2007.
|
|