Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Thư gửi chị: Tiểu Thư...

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Ba 12 08, 2009 10:39 am    Tiêu đề: Thư gá»­i chị: Tiểu Thư... Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài viết cảm ơn:

Em chào anh Nguyễn Ngọc Hải đã vào trang SaoMaiĐàNẵng,

Anh nói "Thái Ngô và những người em gái của tôi ơi!" ---- Những người em gái đó là ai vậy? Là những cựu học sinh của SaoMai ngày nào hay chỉ là Thái Ngô, Tuyết Nhung và KDung? Em không muốn viết nhiều bởi vì nếu em không phải là một trong những người anh muốn nhắc đến thì mắc cở lắm, có phải không anh?

Chào anh Hải nha, anh viết rất hay và những câu nói của anh đã nói lên được những tình cảm anh dành cho Trường Sao Mai - Đà Nẵng và trong đó có quý Thầy Cô và tất cả cựu học trò năm xưa.

Em.
______________________________________________
(Trong bài: Thư gửi người em gái…. )

Kính gửi chị Tiểu Thư!

Đáng lẽ, tôi phải viết bài này gửi đến chị lâu lắm rồi, nhưng không hiểu sao (hay vì còn bận viết những bài khác mà chưa đến chị được?) mà tôi lại chưa viết được; có lẽ do vì một chút gì đó mà tôi vẫn còn chần chừ, e ngại… cho dẫu là chúng ta đều là những người con cùng nhà mẹ SaoMai mà ra cả phải không chị, đoạn tâm tình của chị ở trên, làm cho tôi xúc động nhiều lắm….

Hôm nay, cũng với bài viết – mà hình như cũng là một lá thư để gửi về chị, không biết chị hiện giờ đang viễn xứ, hay còn ở lại để làm người trên quê mẹ này? Nhưng cho dù ở vào “miền đất hứa” nào thì tất cả chúng ta đều là “những người con” phải không chị !

Qua bài viết trần tình gửi về cho người em gái ThaiNgo (có khi cả TuyetNhung, hoặc KDung, cũng đôi khi với những người con gái nào đều mang tâm trạng như chính ThaiNgo vậy); thì cũng bắt nguồn từ “nụ cười bí ẩn” đó cả thôi – có phải vậy không chị Tiểu Thư nào đó… cho dẫu ThaiNgo hoặc những ai đó tìm ra phía sau nụ cười chứa đựng nhiều tiềm ẩn đó… như ThaiNgo chưa hiểu được phía sau khỏang trời mong manh đó sẽ còn những gì còn lại cho cái ngày chính tôi “đã trở về” - ngày trở về, không phải như người chinh nhân trở về sau một thời khói lửa binh đao, không phải như những đứa con hoang với ngày về không hẹn trước, cũng không phải ngày trở về của những tiếng gọi của chút tình cảm thiêng liêng nào… mà chị Tiểu Thư có biết: Ngày trở về của tôi, là một chuỗi ngày dài tưởng đâu đã tàn phai đi nỗi nhớ, còn chút đong đưa nào với tình sầu nhân thế của hôm qua; hay chỉ còn là niềm vô vọng của một trong những lữ khách đã buồn gác kiếm trên những nẻo giang hồ đây đó….

Trong bức thư “gửi người em gái” hình như tôi đã nói rõ với người em gái ThaiNgo hay với những người em, người chị, những người bạn SaoMai của ngày nào – nhưng chị TieuThư có biết không ! Đằng sau “nụ cười bí ẩn” đó, tôi chỉ còn buồn một chút là: những người bạn của tôi đã mất hút tận phương nào rồi – tìm đâu chẳng thấy… Thôi thì còn lại những gì cho hôm nay; cứ lấy đó làm vui hầu mong tìm lại cho mình được chút nào của “ngày xưa”… Thế là với tôi – chỉ còn mình tôi trở về hôm nay mà thôi; buồn thay – trong cuộc chiến tương tàn vừa qua, biết bao nhiêu bạn bè đã ngã xuống, nằm lại trên những vùng đất xa xăm nào; chính ngay với những người bạn sau 1975; cùng đi “học tập” với mình… đến nay cũng không còn. Tôi còn nhớ trong một đoạn văn nào đó trong Tập san: SaoMai Điệp khúc của tháng ngày đã có đoạn: Ngày hôm nay – khi tôi trở về, chỉ có mình tôi - chắc hẵn một trong vài người còn sót lại sau những cơn giông tố, lục lọi và tìm mãi - nhưng không thấy bóng dáng ai…. Hay là nhà mẹ Sao Mai chỉ cho “mình sót lại” để đại diện cho những con người đã vĩnh viễn… thay mặt trở về và nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, ngày hôm nay chỉ có mình con trở về thăm mẹ, quà của con dâng mẹ, chỉ có một tấm lòng, một chữ Tâm mà thôi – xin mẹ nhận lấy….. (Lời mở đầu trong Tập san SaoMai-Điệp khúc của tháng ngày – NguyenNgocHai.)

Đó là trong những tâm tư sâu lắng của tôi đấy chị TieuThư ạ; cũng còn nhiều điều muốn nói; nhưng biết tỏ cùng ai khi mình đã trở về, nhưng mà thôi chị ạ, mình vẫn còn được chút diễm phúc nào đó mà Ơn Trên đã ban cho mình để còn được ngày về của một lữ khách của ngày xưa phải không chị; cũng như tôi đang một đời rong ruỗi với một gánh hàng rong đi tìm lại những ký ức của ngày xưa vậy, vẫn đong đưa và tàn phai, nhưng dấu yêu chưa hẵn đã phai mờ - cho chị TiểuThư thêm một chút tình tâm tư nữa nhé: Gánh hàng rong của tôi hôm nay ngồi tính lại sổ nợ đời chỉ vỏn vẹn có thế mà thôi, ngồi đây mà nhớ về cho những ngày qua nhưng chưa nghe tiếng pháo sang Xuân, có lẽ là còn sớm, thời gian còn lắng đọng lại như muốn ngừng trôi - để cho tôi còn nhìn lại với những người thầy, cô giáo của trường cũ ngày xưa, để tôi còn nhìn lại với những bạn bè cho dẫu chưa một ngày nào quen thân, sổ đời của gánh hàng rong của tôi còn ngồi bên vệ đường trần thế hôm nay, chỉ có được mấy vần thơ còn ngọng nghịu, chỉ có những đỏan khúc chất chứa những tình muộn còn sầu đau, dưới cơn mưa, những ngày nắng cháy, tôi vẫn còn nhìn cho những lữ khách đi qua mà chưa một lần nhìn lại cho kẻ bộ hành này, chỉ có thế, chỉ vỏn vẹn vài ba thứ trong một gánh hàng, chỉ có những ưu tư nhưng trầm lắng, phiền muộn và xót xa, mây bay và gió thoảng, nhưng đặc biệt không hề có ánh trăng thơ như của thầy Trí… Gánh hàng rong của tôi khác hẵn với gánh hàng rong của người mẹ già tháng ngày tần tảo nuôi con khôn lớn, gánh hàng rong của tôi không thể chất chứa như những con thuyền giấy, mà gánh hàng của tôi, đến giờ này như trút được nỗi nhọc nhằn của một đời đã rong ruỗi đi tìm, gánh vẫn nhẹ, tôi còn ngồi lại cho hôm nay – rồi ngày mai kia, chính tôi cũng không biết tôi còn đeo gánh hàng rong ruỗi sẽ đi mua những cái gì nữa…. (Đoạn cuối trong bài Gánh hàng rong – NguyenNgocHai..)

Rồi những người bạn của tôi (bạn học ngày xưa đó chị) đến hôm nay cũng không còn đứa nào cả; không hiểu nó đã ra đi tận nơi đâu, cho dẫu “trường xưa” vẫn còn ngóng trông, cho dẫu “người lái-cô chèo” vẫn còn đợi chờ trên bến vắng… nhưng tụi nó vẫn còn đi – đi mãi không về; đôi lúc chỉ có mình tôi trong những nhóm bạn bè xuân xanh ấy – tự nhiên tôi thấy lạc lỏng quá chừng quá đỗi, nhưng thôi thì lấy đó để làm vui, cho dẫu ai cũng thế - tôi chỉ biết rằng: đó là những người con của SaoMai mà thôi chị TiểuThư ạ! Lòng tôi cảm thấy xót xa biết dường nào đó chị, phải chi những thằng ấy, hôm nay chỉ có một mà thôi, một đứa cũng được… nhưng tìm mãi thấy đâu… biết đâu mà tìm, xung quanh mình chỉ tòan là những người anh, người chị và những người em “lớp khác mà thôi” – nghĩ đi nghĩ lại: thôi thì lấy đó để làm vui, dẫu gì “đó là những người con cùng SaoMai với mình cả…. trong đó có cả chị TiểuThư nữa đấy.

Thôi thì cứ lấy đó coi như là CV của ngày xưa, XuânLan của thưở nào, với những đứa bạn Hường, Vân, Châu, Minh cũng thế mà thôi, vì sao chị biết không ! Bởi vì “tất cả đều là những đứa con của SaoMai ngày xưa” ngay cả mình cũng thế…. Cho chị TiểuThư thấy một nỗi nhớ chưa tàn phai của mình nhé: Trong phần cuối của nỗi nhớ, người nữ sĩ đã buông rồi, thả hồn trôi đi rồi, khi ánh hiện tại chợt tỉnh trong cơn say với cuộc đời, người nữ sĩ V.Uyên nào đó ơi! Phải chi chị cứ cầm chặt nhớ nhung và kỷ niệm trong đôi tay mượt mà ấy và đừng để cho nó trôi đi thì hay biết dường nào, nhưng chị V.Uyên đã buông ra và mặc cho nó trôi đi tất cả, từ nỗi nhớ, nỗi xót xa, những quá khứ - dòng sông , con đò… chị đã buông xuôi rồi – tiếc quá đi mất. Phải chi chị cứ nắm chặt như thế, nắm chặt như lúc cơn say trong đời – để chị đan lại và giữ lại, để kỷ niệm ngày xưa không bao giờ mất đi được thì hay biết mấy – phải chi Kìa hiện tại bỗng giật mình thổn thức. Níu Sao Mai chết lịm ngón tay đan… như thế thì làm sao mà mất đi được, nhưng người con gái nữ sĩ nào đó đã buông xuôi tất cả, để cho gió ngàn và cơn mưa cuốn đi, thế là hết… để lại ngày xưa con đò và bến vắng, để lại hôm nay nơi phương trời xa thẳm nào mà còn lại nỗi nhớ thương, con đò ngày xưa còn dưới cây đa đang đợi người lữ khách phương nào, nhưng người đi và vẫn còn đi mãi không kịp quay về với hiện tại hôm nay, phải chi chị V.Uyên nào đó nếu đan tay lại rồi chết lịm thì chắc sẽ còn lại cho hôm nay những nỗi nhớ trong cuộc đời, phải chi nỗi nhớ ấy cứ hòa quyện trong những ngón tay đan thì kỷ niệm ngày xưa vẫn còn giữ mãi. Phải chi… (Một chút cảm xúc qua bài thơ: Nhớ SaoMai/VươngUyên – NguyenNgocHai.)

Chị TiểuThư thân mến !

Vẫn còn nhiếu lắn chị ạ, không thể nào nói ra đây hết được đâu, cho dẫu hôm nay, chưa biết chị là ai, đang ở phương trời nào, nhưng tôi vẫn xem tất cả đều là những “người con nhà mẹ SaoMai cả” chị nhé, cho tôi gửi đến chị một lời chân thành, có thể xem tôi như là một đứa em, một người bạn – bởi vì sự chân tình bao giờ cũng mang đến cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, để rồi chị cũng như bao nhiêu người con SaoMai khác cảm thấy chút gì đó thanh thản và bình yên, còn tôi cũng cảm thấy được rằng: được nhẹ vơi đi trong những nỗi nhớ, một nỗi nhớ về cho ngày xưa một khi đã được đi vào một huyền thoại rồi…..

Kính tặng chị một đoạn nhé: Thế là “một đời đi hoang – một kiếp rong ruỗi” để tìm về cho những ngày xưa thân ái, chiều nay bên những chén tình sầu họp mặt, ngồi ôn lại cho một tháng ngày qua, rong ruỗi vui chơi ở chốn nào, anh còn có nhớ những ngày xưa, thắp nén hương lòng phương xa ấy, nhớ về kỷ niệm những ngày thơ… Tôi đang viết về cho những khúc tình ca, một TrầnViệtHùng, một LêLộc, một VânThiên, một ThaiNgo, một TuyetNhung, và cả người con gái VươngUyên nào nữa… chén tình đời vẫn còn vang mãi hồn vô vọng nào đó – dóng lên một hồi chuông – một hồi thôi em nhé, để còn kịp quay về với chiều nay, ngày đó khi tôi “tung cánh những tâm tư” của tôi lên khungtroisaomai và cả saomaidanang thì cũng có những người chị gái, những người em gái và cả những người con gái của năm xưa nào đó “nhìn tôi” như một lời trách móc và nhỏ lệ xót thương: Sao anh không về mà nỡ đành quên! – hình như với PhanMongHoai, ThuSinh, MinhMong, hoặc PhuongTran, Tulip, cả những ThanhBinh, Cahat, HoangThanh, Y.Duyen và cả những BTĐinh, QD… hãy tha thứ cho người con hoang đàng này nhé, xin hãy thứ tha cho hồn tôi trở lại – kẻo không thì còn vướng nợ trần gian – xin một lần, một lần được hát lại những bản tình ca ngọt ngào của những ngày xưa, dẫu là ngày xa xưa ấy nay đã đi vào một huyền thoại………

Chiều nay anh về thăm chốn cũ.
Rưng lệ sầu mắt ướt cả tim tôi
Lỡ rong chơi trên những ngày tháng đó
Vẫn nhớ về cho một cõi ngày xưa (NNH.)


Kính chào chị TiểuThư
NguyenNgocHai….
(hnguyenngoc55@yahoo.com.vn)



Lời nói chân tình...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
TieuThu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 1044

Bài gửiGửi: Sáu 12 11, 2009 4:37 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Kính lạy chào anh Ngọc Hải, tính đi tính lại, anh sinh năm (tuổi thật) là 1953, anh lớn hơn TT 5 cái xuân xanh mà cứ cho mình trẻ hơn TT?

Răng mà lạ rưá hè, thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu mô hỉ?

Embarassed Embarassed Embarassed Embarassed





_________________
Thôi đi, Tiểu Thư hỏng có chịu đâu!
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Bảy 12 12, 2009 3:59 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cái gì mà" Kính, Lạy,"... Chào ghê rứa tiểu thư??!!

Coi bộ TT Embarassed ghê lắm đó . Hơn cậm 5 tuổi là coi như hơn 3 thôi ,vì Nam hơn 2(=); Nam=(em). Rứa mà răng TT lại cho NNH thành ôn .."cụ" luôn. Rolling Eyes

Hihi rứa là 1 đều rồi nha NNH. Ai biểu 1 điều chị,2 điều chị mần chi!!!(gậy ông đập lưng ông rồi đó).Hổng ai đét...vào mông mà cứ sợ ba láp!!! Ai cũng được chứ còn TT thì..."tiểu thư hổng chịu đâu" NNH không biết sao Rolling Eyes

Nói gì thì nói rứa là bửa ni MH thoải mái gọi tên NNH hen(chứ còn gì 1/2. TT bé nhất ,thua MH mà còn được xưng chị thì MH kêu NNH bằng anh là trật ton rồi ,thôi để dung hoà hổng chị mà cũng hổng anh từ nay NNH cùng vô group L,T,N(tụi mình 3 đứa nghe). MH cũng thích dzậy đó hihihi...

Bye
wave CamOn Nheo Mat


Về Đầu Trang
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 01, 2010 6:39 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tất cả đều là những người chị, người bạn...

Tình thân thương trong "một nhà" sẽ giữ lại tất cả chúng ta một tình yêu bền vững...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI