Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai 4 26, 2010 9:42 am Tiêu đề: Dạ khúc mùa phượng rÆ¡i... |
|
|
Dạ khúc…
KÃnh tặng cho những ai còn mÆ¡ vá» bóng hình cá»§a trưá»ng xưa...
Nắng sân trưá»ng cứ trải dà i theo những chiá»u sắp sá»a bước và o; thêm má»™t mùa hè nữa, ná»—i buồn cứ trà n dâng và o táºn cõi lòng cá»§a những con ngưá»i khi phải chứng kiến cảnh mùa hè biệt ly… Vá»›i tôi, cứ má»—i độ hè sang thì lòng tôi lại rạo rá»±c những ná»—i niá»m khó tả hết được; ngà y xưa chÃnh và o độ nà y, từng cuốn lưu ký trao tay, hình như chuyá»n cho nhau những hÆ¡i ấm nồng nà n cá»§a tình bạn còn lại, ngà y ấy không hiểu cứ má»—i lá»›p há»c – tôi đã viết lên được bao nhiêu dòng lưu bút như thế, hẹn hò, rồi ly tan, qua những buổi liên hoan thân máºt vá»›i bạn bè trong lá»›p….
Nắng sân trưá»ng hôm nay cứ trải dà i....
Những ngà y hôm nay – khi không còn là má»™t cáºu há»c trò như ngà y xưa, tôi đã là má»™t ông thầy, má»™t ông thầy già hình như nhiá»u lý sá»± cho những bà i văn, những bà i nói chuyện trước đám đông há»c trò thÆ¡ ngây, có khi cả những bà i thuyết trình cho má»™t chá»§ đỠhá»c đưá»ng hoặc cho cuá»™c sống hiện nay vá»›i má»™t lứa tuổi trẻ… Lòng tôi cÅ©ng trà n ngáºp lên những ná»—i niá»m, những giá» phút bâng khuâng, trong từng lá»i nói, từng ý tưởng cứ tuôn trà o, nói không hết… Ngà y hôm nay trong sân trưá»ng, những cà nh phượng già cá»—i như nhắc lại chÃnh lòng tôi vá» những mùa hè cá»§a ngà y xưa… thầm nhá»› và đợi mong, chỠđợi má»™t cái gì đó nó sẽ đến – cuá»™c Ä‘á»i rồi lần lượt vá»›i những tháng ngà y nhung nhá»› và nhiá»u tiếc nuối…
Äứng trên báºc thá»m nhà trưá»ng hôm nay – không giống như trưá»ng xưa, nhưng cái nắng khô cằn cứ mãi chiếu soi xuống những hà ng cây, bóng đổ dà i lê thê, trá»i trong xanh ngắt, nhìn đòan há»c trò lÅ© lượt ra vá»â€¦ hồn tôi ngát lên má»™t niá»m thương nhá»› vá» cho lá»›p tuổi thÆ¡ hôm nay – không hiểu ngà y mai nà o đó – trong đám xuân xanh nà y – có còn ai sẽ nối gót theo con đưá»ng “ông lái đò†để dẫn ngưá»i qua sông, nhìn những cà nh phượng đỠsắc mà u như cố nÃu kéo lại những gì má»™t thá»i cá»§a má»—i con ngưá»i… Nắng vẫn rÆ¡i, gió vẫn thổi, nhìn lại má»™t mùa hè qua Ä‘i nhưng trong khoảnh khắc nà o đó, có ai còn tiếc nuối cho những ngà y cá»§a tình thơ… ngôi trưá»ng nà y, má»™t vùng quê nghèo không như “ngôi trưá»ng xưa†cá»§a mình bên má»™t dòng sông tuổi thÆ¡ hiá»n hòa, mà ngôi trưá»ng nà y nhìn ra ngoà i kia là những rặng núi, những cánh rừng, và cả những cánh đồng đất nẻ chân chim, cái nắng như thiêu như đốt, cái nắng cá»§a tháng năm buồn, cá»§a mùa chia ly, cá»§a những ngà y phượng biết còn buồn và rÆ¡i và o má»™t cõi vắng nà o không có tiếng chân há»c trò, cá»§a những tháng ngà y bá» lại mái trưá»ng nằm cô đơn trong nắng hạ, không còn tiếng cưá»i, không còn thấy được mái tóc huyá»n cá»§a ai…
nắng sân trưá»ng - 50 năm sau...
Hạ vá» - mùa hạ đã âm thầm chia cắt má»—i ngưá»i má»—i ngã, còn lại nÆ¡i sân trưá»ng trên thá»m vắng, má»™t bóng ngưá»i thầy còn tư lá»± như bóng ma mùa hạ Ä‘ang nhìn và o cho cõi hư không nà o, sân trưá»ng vắng lặng không bóng ngưá»i qua, chỉ còn tiếng gió thổi vi vu xuyên qua cà nh phượng già cá»—i, hình như phượng cÅ©ng buồn, rồi héo úa và rÆ¡i rụng… còn lại mình tôi cứ mãi đứng nhìn xác hoa tÆ¡i tả và rụng rá»i khi những ngưá»i há»c trò năm xưa đã Ä‘i vá» phương trá»i xa xôi nà o… Tiếc quá, hồi ấy mình chỉ viết lưu bút cho ai đó, bạn bè và những ngưá»i thân, viết nhiá»u, hoà i mong nhiá»u… để rồi hôm nay những trang lưu bút ấy Ä‘i theo ai vá» táºn cõi xa nà o – phải chi chÃnh mình cÅ©ng chá»§ động ra má»™t cuốn thì hôm nay “được nhìn lại†– hay biết mấy! Nhưng không có, chÃnh những ngưá»i há»c trò ngà y hôm nay, nhiá»u lúc cÅ©ng chá»§ động đưa cho thầy ký và o và chỉ có dòng chữ: Äừng bao giá» quên mùa hạ nà y nhé – (ký tên) – thế là xong…
Trên báºc thá»m mái trưá»ng hôm nay để nhá»› vá» cho những mùa hạ ngà y xưa khi sân trưá»ng chưa vắng bóng hình ai, cái nhìn cá»§a tôi vẫn còn nhìn và o khoảng xa xăm nà o đó xuyên qua má»™t cà nh phượng già đang rung rinh trong gió cát… Lòng tôi thầm nghÄ©: cứ để cho mùa hạ Ä‘i qua, nhìn những tà n hoa rÆ¡i rụng, sân trưá»ng chưa ai quét Ä‘i những xác phượng hồng như còn lưu luyến cho ai đó còn lại chút dư âm cá»§a xác pháo hoa rÆ¡i ngà y ai đã sang ngang vá» bên ấy… Không lẽ còn lại mình tôi đứng nÆ¡i nà y để mà nhá»› - nhá»› trưá»ng, nhá»› bạn bè, nhá»› thầy cô và cÅ©ng nhá»› vá» cho ai đó đã bá» trưá»ng ra Ä‘i quên cả mối tình thÆ¡ ngà y nà o…
Mái trưá»ng xưa – sân trưá»ng ngà y nay tôi Ä‘ang đứng để mÆ¡ vá» cho những ngà y xưa bên má»™t dòng sông êm Ä‘á»m cứ miên man chảy hoà i, như đã dần trôi và o má»™t dÄ© vãng Ä‘au buồn… Ngưá»i ấy có còn nhá»› hay không, nhá»› vá» cho trưá»ng xưa? Nhá»› vá» cho bạn bè ngà y nà o còn chung tiếng cưá»i, nhá»› vá» cho lá»i giảng cá»§a thầy cô trước bảng Ä‘en mà bụi phấn cứ bay hoà i vương và o tóc ai, ngà y hôm nay mái trưá»ng xưa đã xa thẵm mù khÆ¡i Ä‘i và o miá»n đất lạnh nà o, những ngưá»i há»c trò ngà y ấy đã đôi ngưá»i đôi ngã – xa xăm và viá»…n xứ, chỉ còn lại tôi còn mãi đứng nÆ¡i đây để nhìn cái nắng dần trôi, buông Ä‘i và o má»™t chiá»u vắng mà mình cứ ngỡ là mênh mông và hoang vu lắm…
(Mô hình nhà trưá»ng hiện nay do NNH thá»±c hiện)
Nhớ quá – nhớ những cà nh phượng hồng ai đã chở đầy giỠxe và đem mùa hạ đi đâu biệt xứ…
Còn lại mình tôi – vẫn đứng nhìn – và mùa hạ cứ dần trôi; để lại một mình bơ vơ giữa mùa hoa phượng….
Trưá»ng xưa – bây giá» chỉ còn lại những dạ khúc…
Nguyá»…n Ngá»c Hải
Mùa hạ đang đi qua…
|
|