Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy 4 03, 2010 9:48 pm Tiêu đề: Lắng Ä‘á»ng những hồn thÆ¡ SaoMai... |
|
|
KÃnh tặng vá» cho những hồn thÆ¡ SaoMai – những thi nhân má»™t Ä‘á»i tôi ngưỡng mộ……
Lắng Ä‘á»ng má»™t thá»i
với những hồn thơ SaoMai …
Trong những hồn thÆ¡ SaoMai mà tôi đã từng chiêm ngắm trên văn đà n saomaidanang.com (kể cả khungtroisaomai.com) thì hồn thÆ¡ nà o cÅ©ng có những nét lắng Ä‘á»ng và ưu tư riêng biệt… Chúng ta có thể đỠcáºp đến vá»›i những thi nhân SaoMai như: (ngoại trừ những vần thÆ¡ cá»§a Thầy Trần Hoan Trinh, PhanXuanSinh là những báºc đại thụ cá»§a là ng thÆ¡ SaoMai…) TranVietHung, NguaChung, NuTamXuân, HaVang, BuiMai, AnhChanDai, CauÄen, MinhTamLe, ThanhBinhDN, Hòang Thá»§y Biển, HồnThy, LeLoc, NguyênVânThiên, HôMai, HạNguyên, MinhMá»™ng, TháiNgô, Tuyết Nhung, PTH, PhongLanXanh, KimChi, PhaLe, TocTrang, NữSinh, HạcGiấy, NgòGai, TuLip, HồngGai, Ng3, VyVy, TieuLongNu, BuiDieu, TranLaNet, ThisiÄatinh, SongNam, NamTuyên, Angel, TSL, td, Misa, KimAnh, CungQuang, VuTamNamÄinh, TonThatPhuSi…. Thì đây là những tâm hồn má»™t khi thả hồn và o cõi má»™ng thÆ¡ ca thì phải thú nháºn rằng: Äây là những con ngưá»i mang nặng những trái tim ưu tư muôn thưở…
Những vần thÆ¡ SaoMai mà tôi được vinh dá»± chiêm ngưỡng, thì tuyệt phẩm nà o cÅ©ng mang lại cho lòng ngưá»i những cảm xúc lâng lâng khó tả; có bà i nói vá» trưá»ng xưa vá»›i những tình thÆ¡ nhạt nắng, có bà i nói vá» cho má»™t Ä‘á»i ngưá»i, như loà i cá» cây xác lá Ä‘ong đưa trước ngá»n gió, có bà i kể vá» má»™t rừng cây, dòng sông và con đò… có những bà i còn mãi miên man đâu đó, tất cả đã ghép lên thà nh thÆ¡ – những vần thÆ¡ cá»§a những ngưá»i con SaoMai cá»§a tháng ngà y xa xưa ấy – hình như ngà y hôm nay còn mãi Ä‘á»ng lại trên Ä‘á»i nà y cÅ©ng như bao nhiêu vần thÆ¡ khác… Có những vần thÆ¡ hòa lên vá»›i những tiếng đà n nhưng không phải cùng vá»›i những vÅ© Ä‘iệu luân ca trong má»™ng mÆ¡ say đắm, mà còn phải lá»—i nhịp trong những ná»—i buồn tương tư – nhá»› vá» ai đó vá»›i những ngá»n tình sầu, để rồi phải chịu khúc cay đắng trưá»ng háºn ca…
Ngưá»i ta Æ¡i! nÆ¡i chân trá»i vui nhé
Khúc tương phùng có lẽ vẫn còn say
Bà n tay thon, vẫn táºp đấy, ngà y ngà y
Mong và đợi, một ngà y thôi lỗi nhịp!
LeMinhMong – Cung đà n lỗi nhịp
Một ngà y thôi - chỉ một ngà y thôi sao.
Sao không là trá»n tình muôn kiếp
Äể cung đà n cất mãi khúc tình ca
Cho lòng ai khá»i vương vấn nhạt nhòa....
Äúng là tình chỉ đẹp khi còn dang dở - trong ná»—i dang dở ấy đã là m nên biết bao ân tình thương nhá»› vá»›i những ngưá»i con gái...
Nhưng mà thôi - biết bao nhiêu cung đà n đã lỡ bước nhịp cầu, để rồi hôm nay ngồi nhìn lại, biết bao nhiêu hồn thơ SaoMai đã phải "thổn thức, say đắm và còn rạo rực" với những kỷ niệm của ngà y xưa...
Hỡi những hồn thÆ¡ SaoMai cá»§a ngà y xưa và hôm nay - cứ mãi ngân lên những Ä‘iệu nhạc cung đà n trong những ná»—i sầu muôn thưở ấy - để cho Ä‘á»i còn phải ngáºm ngùi và xót thương.... Có những vần thÆ¡ khóc lên cho ná»—i niá»m cay đắng, ai oán cho má»™t thân pháºn bẽ bà ng phải chịu cảnh biệt ly chia cắt hai cõi âm dương, má»™t ngưá»i mẹ, má»™t ngưá»i con… má»™t Ä‘á»i là m ngưá»i tạm gá»i là những thi nhân, còn ghép được những sầu Ä‘au và o những hồn thÆ¡ cá»§a lòng mình trong những lúc thanh vắng, để nhá»›, để hồi tưởng, và còn để mà buồn, buồn cho má»™t kiếp ngưá»i vá»›i số kiếp hẩm hiu Ä‘ang chịu cảnh đôi ngã đôi đưá»ng cá»§a hai con tim dâng trà o lệ tuôn, tưởng chừng như còn muôn kiếp, ngồi đây mà lòng dạ nát tan, lệ nhòa vẫn tuôn rÆ¡i để than khóc vá»›i những lá»i vÄ©nh biệt, đớn Ä‘au thay, vì ai sinh ra thân pháºn kiếp ngưá»i, đã là ngưá»i thì còn biết Ä‘au đớn, biết vui buồn, và đem những đớn Ä‘au sầu khổ đó lên hết và o những vần thÆ¡, lá»i thÆ¡ có thể thay cho tiếng than khóc, giá»t lệ nà o cứ chảy hoà i trong những ná»—i xót xa, “ướt đẫm cả tim tôiâ€â€¦.
……………………..
VÄ©nh biệt rồi má»™t kiếp ngưá»i sướng...khá»—
Mẹ đi sâu dưới nấm mộ mịt mù
Ngũ giấc dà i mãi mãi đến nghìn thu
Äá»i an lạc xuôi vá» miá»n vÄ©nh cá»u
……………………..
Lệ sầu thương chảy dà i rơi lã chã
Nghe não nỠtừng thớ thịt , xương , da
Chân rung rẫy bà ng hoà ng thân con trẻ
Tim nghẹn ngà o rướm máu Mẹ cách xa.....
PTH – Nhớ Mẹ
Rồi cÅ©ng lại má»™t trong những ngưá»i con gái SMai cá»§a thưở nà o, cÅ©ng còn biết sầu lắng, còn biết suy tư, còn biết những ná»—i muá»™n phiá»n trong cõi tâm tư trầm lắng nà o, nhưng chưa thể hiá»u; ná»—i Ä‘oạn trưá»ng khi viết lên những vần thÆ¡ nà o ai có hay… và rồi năm tháng cứ mòn má»i thoi đưa và thoi đưa, qua dần và o những miá»n ký ức… chuyện cảu hôm nay, nhá»› vá» cho những nagỳ xưa chưa nhạt nhòa… để rồi ngà y hôm nay khi sương muối hòang hôn mà u tÃm phá»§ dần trên cuá»™c Ä‘á»i, thì ngưá»i “thiếu nữ SaoMai†cá»§a ngà y xưa còn ngồi đó nÆ¡i khung cá»a đưá»ng Ä‘á»i mà nhá» những giá»t lệ buồn cho tình ta…
Ngưá»i chợt đến...rồi Ä‘i...nà o hiểu được
Em âm thầm mơ ươc...lắng hồn say
Theo cánh chim phiêu bạt tháng năm dà i
Bên khung cá»a bay bay lá»i tình tá»±
Vang vá»ng đó miên man niá»m tâm sá»±
Khẽ và o lòng lữ thứ mộng vu vơ
Gió ru mây bà ng bạc áng hững há»
Em chới với ... vần thơ chừng đứt đoạn
Chầm cháºm nhé... sầu Æ¡i... đừng vá»™i oán
Äể giá»t nà o theo năm tháng mau tan
Em vớt trăng rơi đáy nước ... mơ mà ng
Chút hư ảo dệt ngà n câu tha thiết
Cố giữ lấy mối tình yêu bất diệt
Dẫu bóng anh biá»n biệt táºn phương nao
Dẫu đêm đêm từng ngấn lệ tuôn trà o
Cầu vồng vẽ xuyến xao chỠtao ngộ........
NgoGai – Tâm sự
Không phải ngưá»i con gái NgoGai cá»§a hôm nay mà thôi, còn bao nhiêu ngưá»i con gái khác cÅ©ng như nhiá»u “thiếu phụ SaoMai†cá»§a ngà y nay nói riêng, biết bao ngưá»i như thế - khi tạo nên những vần thÆ¡ cho chÃnh mình… Ä‘á»u có những cảm xúc riêng lẻ: buồn, sầu lắng, cô đơn… chưa ai thấu hiểu được cho mình những ná»—i niá»m ngà y hôm nay còn Ä‘á»ng lại trong ký ức cá»§a Ä‘á»i mình… Tại sao là thế… Có lẽ những nữ thi nhân cá»§a miá»n SaoMai nói riêng cho hôm nay, ai cÅ©ng như váºy, vần thÆ¡ nà o cÅ©ng còn buồn… tình xưa, ngà y thÆ¡ ấu, lứa tuổi há»c trò, trang giấy trắng ấm nồng và còn thÆ¡m mùi má»±c tÃm pha lẫn chút bụi phấn cá»§a thầy cô… tất cả cÅ©ng đã hòa quyện theo dòng Ä‘á»i cho đến hôm nay hình như chưa thể tan loãng và o dÄ© vãng được, thế là cứ quanh quẫn đâu đó, chung quanh ta, trên những con ngưá»i bất chấp ngà y nắng đêm mưa, kể cả những cÆ¡n mưa rà o còn lang thang nÆ¡i chốn phố thị hay những kẻ còn chốn quê xa xăm nà o, và cả những tình ngưá»i còn viá»…n xứ mang nặng tình sầu vá» cho quê mẹ nà y… Hình như những ná»—i Ä‘au, vết hằn Ä‘á»i cá»§a những thiếu phụ SaoMai cá»§a ngà y ấy và bây giá» vẫn còn dai dẳng, vẫn còn rong ruá»—i theo bước hà nh trình trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i SaoMai là thế…. Có ai xua Ä‘uổi được vần thÆ¡, cứ mãi vấn vương chưa hững há», ngà y xưa còn lại là luyến nhá»›, để rồi hôm nay chỉ giấc mơ….
Giữa Ä‘á»i thưá»ng những lo toan phiá»n muá»™n
Trên đầu ta ...sợi tóc đã đổi mà u
Má»™t mà u trắng cho Ä‘á»i thêm căn cá»—i
Theo con vần tạo hóa cứ buông xuôi
Äể niá»m vui còn lại bên con trẻ
Ná»—i niá»m nà y! đâu phải chỉ riêng AI?
CungQuang – Ná»—i niá»m…
Hoặc như những ná»—i niá»m cá»§a ngưá»i chị gái TuLip cá»§a hôm nay… cho dẫu là thế, vẫn biết rằng tất cả đã mòn má»i qua từng năm tháng, thá»i gian cứ mãi thoi đưa, vòng cá»§i cuá»™c Ä‘á»i cứ quay Ä‘á»u, quay Ä‘á»u trên khung gá»— trần ai, tiếng cót két như tiếng võng trưa hè bên gốc cây trong vưá»n cá»§a tuổi thÆ¡, nhưng hôm nay những nà ng thi nhân SaoMai ấy cho dẫu đã là nhưng bà cụ, ông già , tóc Ä‘iểm sương chiá»u khi hòang hôn chưa tắt… thì há» vẫn còn nhá»› vá» cho chuá»—i thá»i gian ngà y xưa còn nhiá»u thưở luyến lưu ấy dá»… ai quên được, có những con ngưá»i Ä‘ang chìm ngáºp và o cõi thÆ¡ miên man nà o để rồi còn phải nháºn diện được chÃnh mình Ä‘ang bÆ¡i đùa và ngụp lặn trong thi ca, lúc trồi lên, lúc ngụp xuống… cứ như dòng sông thÆ¡ văn cứ mãi hiá»n hòa và thÆ¡ má»™ng… không há» có những cÆ¡n sóng dữ dằn, không há» xô bồ và bon chen, không mang tÃnh ganh Ä‘ua… mà chỉ biết cứ mãi bồng bá»nh trôi Ä‘i theo từng chiếc lá rÆ¡i… cứ rÆ¡i hoà i cùng trên má»™t dòng sông cùng vá»›i con đò nhá» chở nặng những ân tình…
. . . . . . . . . . . . . . .
Tóc có xanh , cũng phai mà u vội vã..
Bởi mùa thu và ng úa nổi chỠmong
Thôi hãy qua..đi.. buồn nhớ trong lòng..
Xin .. vĩnh biệt.. tình yêu đầu một thuở
Hãy bình yên ! trái tim buồn.. sợ.. nhớ
tháng ngà y qua đã vương vấn hẹn thá».
Ai đi xa , ai vẫn hẹn ngà y vỠ??
Cho chỠđợi muộn mà ng theo với gió
Trải lòng Ä‘i ! để nắng và ng rá»±c Ä‘á»
Äể nợ duyên , phai hết vết thương Ä‘au
bởi tình yêu không là phép nhiệm mà u
là ảo vá»ng.. là sắc không ..má»i lối...
TuLip - Ảo vá»ng tình yêu…
Äâu hẵn – hoặc là không chỉ là những nà ng con gái cá»§a SaoMai ngà y ấy mà thôi mà tôi hằng tôn kÃnh và chiêm ngưỡng cá»§a má»™t thá»i vá»›i những vần thơ…. Ngoà i ra còn có những “danh nhân cá»§a SaoMai†nữa chứ! Má»™t ngưá»i, hai ngưá»i, ba bốn năm… cÅ©ng Ä‘ang còn ngụp lặn trong dòng sông thÆ¡ cùng vá»›i những nà ng tiên nữ giáng trần cá»§a SaoMai hôm nay váºy, nếu những nà ng tiên SaoMai Ä‘ang còn đùa giỡn trong những dòng suối thÆ¡ trong là nh và ngá»t ngà o bên ánh trăng rằm cá»§a những mùa hoa, nếu những nà ng tiên SaoMai cá»§a độ nà o còn tung tăng trong những tà áo dà i thướt tha dưới nắng chiá»u còn hấp hối nÆ¡i chân trá»i – thì lại có những danh nhân sÆ¡n lữ cÅ©ng mãi còn nhìn ngắm những nà ng tiên ấy trên những bãi cát và ng có những rặng phi lao còn mÆ¡ mà ng trong cÆ¡n gió thá»ang vô tình kia…. Phải chăng đó là má»™t sá»± hòa quyện xen lẫn nÆ¡i miá»n trần gian mong đợi – để rồi những nà ng tiên kia đâu há» hay biết Ä‘ang có những chà ng công tá» nÆ¡i trần gian lắm khổ ải nà y cứ mãi thầm thì cÅ©ng vá»›i những ngá»n phi lao trên biển vắng… cứ tưởng nghÄ© vá» cho ngà y xưa, cứ mãi nhìn trá»™m bên dòng suối thÆ¡, cứ mãi còn êm Ä‘á»m và hiá»n hòa trên má»™t dòng sông quê mẹ nà y… dòng sông thÆ¡ má»™ng cứ vẫn chảy hoà i, hòa quyện và o những ngá»n gió vá»›i Ä‘iệu nhạc phi lao trên biển vắng cuá»™c Ä‘á»i, để rồi cả hai cùng trở nên những hồn thÆ¡ còn mãi tiếng ngân ca… còn mãi bay bổng vá»›i thá»i gian….
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Hoa khôi lớp cũ theo chồng
Trưá»ng xưa phượng thắp đỠbông cháy lòng
Bến quê hai đứa ngồi mong
Thả buồn theo nước xuôi dòng lênh đênh
Cánh thá»i gian vút vô tình
Biệt quê nhớ bạn thương mình ngà y xưa
Ngoảnh lòng đếm lại nắng mưa
Câu thơ cũ, tiếng đà n xưa có còn?!
NGUYỄN VÂN THIÊN - NHỚ BẠN LÀNG XƯA
Äâu phải vá»›i Vân Thiên mà thôi, ngoà i ra cÅ©ng còn những danh nhân khác hình như cÅ©ng còn lang thang má»™t mình trên biển vắng để nghe mãi ngá»n gió đùa vá»›i tiếng sóng vỗ… Má»™t con ngưá»i, còn má»™t thân pháºn, còn má»™t chút gì đó để nhá»› và còn thương, thương cho má»™t miá»n quê nà o trong ký ức cá»§a tháng ngà y, thương cho những gié lúa còn vương mãi niá»m ngá»t ngà o cá»§a mùi rạ má»›i, hình như cÅ©ng có ai đó quên cả lối vá»; quên Ä‘i cả lối cÅ© ngà y xưa còn chút ráng nắng chiá»u chưa nhạt, mà cÅ©ng hình như quên Ä‘i cả những mối tình má»™ng ban đầu cá»§a thưở há»c trò còn ngây ngô và âm thầm cứ bình dị trôi Ä‘i và o những ná»—i nhớ… Ngưá»i ấy đã bá» lại tất cả, mà hình như bá» cả những vần thÆ¡ chưa lắng Ä‘á»ng thưở lưu dấu ban đầu, để tìm mãi vá» miá»n vô vá»ng nà o đó… để rồi quên Ä‘i cả những bà i há»c, quên Ä‘i bụi phấn còn vương vấn trên tóc ai… ngồi đó mà há»i tại sao – tại sao ngưá»i bá» Ä‘i tất cả để vá» vá»›i những cánh rừng thưa ? nhưng ngà y ấy TrinhCongSÆ¡n đã cảnh báo rồi “Rừng xưa đã khép – khép lại má»™t thá»i, khép lại cả những mối tình – để còn ngồi đây mà tiếc nuối…
sao ngưá»i bá» phố lên rừng
quên dòng sông ngủ, quên hà ng quán quen
phố cao bụi đỠcánh hồng
hay buồng tim nhá» mông lung lối vá»
ngõ và o cư xá dà i ghê
sợ rằng vấp đá lê thê vấp ngưá»i
bá»—ng dưng mắc nợ ông trá»i
khiến tim trổ lá»›n kịp thá»i xa xưa
cầu mong gió núi đong đưa
ru ngưá»i say giấc má»™ng trưa,ngưá»i còn...
Saigon 10-12-08
TRẦN VĨNH AN - Lá»I VỀ
Thế đấy! ngà y ấy TrinhCongSÆ¡n đã từng khép lại cánh rừng thưa để cho em còn phải quay vá», rừng xưa buốt giá em hãy quay Ä‘i; nhưng vá»›i chà ng lãng tá» TranVinhAn lại không chịu vá» mà đi và o con đưá»ng vá» cư xá… nhưng than ôi con đưá»ng dà i quá, lê thê Ä‘i hoà i má»i chân, cÅ©ng chỉ vì má»™t “hình bóng ai†còn vương vấn như ngà y ấy TranVietHung còn mãi vương vấn mùi thÆ¡m cá»§a rÆ¡m, mùi ngai ngái cá»§a tôm cá chưa lên bá» phố thị… Thế đấy! tình thÆ¡ đã ru say giấc má»™ng cá»§a ngưá»i trai ngà y ấy, để cho chà ng cứ lầm lÅ©i Ä‘i hoà i Ä‘i mãi vá»›i những lá»i nguyện cầu mà mong gió núi Ä‘ong đưa… Nhưng không hẵn TranVinhAn hay những chà ng trai Ä‘a tình Ä‘a cảm nà o đó cá»§a là ng thÆ¡ SaoMai ngà y ấy bây giá» vẫn mãi cứ lang thang lê bước trên những nẻo đưá»ng để Ä‘i tìm cho mình những giấc má»™ng; như cả NguyenVanThien, hoặc NguyenMienTinh cÅ©ng thế - không hiểu những nam nhân chi chà ấy có như những nà ng thÆ¡ SaoMai cá»§a độ nà o có còn ngóng trông vá» má»™t cõi cá»§a tháng ngà y biá»n biệt nhá»› nhung xa xăm ấy ? Theo tôi – chắc cÅ©ng có nhá»›, hình như cả những nam nhân và ngay cả những nữ sÄ© cá»§a nhà mẹ SaoMai cÅ©ng thế thôi – cÅ©ng chùng chung má»™t chà hướng; cùng chung má»™t ká»· niệm cá»§a má»™t tháng ngà y, cùng chung má»™t bóng nắng dưới sân trưá»ng cÅ©, chung cả những lối vá», chung lá»›p há»c, ngay cả những bụi phấn trần ai vương mãi trên những mái tóc há»c trò cá»§a ngà y xưa ấy chưa phai… còn mãi chung nhau những ân tình, chung nhau những nét hồn nhiên cá»§a tuổi há»c trò… quên lá»i thầy giảng bà i ở lá»›p mà thả hồn đâu đó ngoà i khung cá»a để còn mÆ¡ vá»›i má»™ng… má»™t TranVinhAn, má»™t NguyenVanThien, má»™t NguyenMienTinh và má»™t những ai đó còn ngồi trong lá»›p cá»§a ngà y xưa mà thả hồn bay đâu đó – còn mãi lang thang trên những cánh phượng chưa tà n khi đã được hái xuống để ai đó ép và o trang vở… như thế có lãng mạn lắm không, có thÆ¡ ngây không ? ká»· niệm ấy ngà y hôm nay khi nhìn lại để rồi phải nuối tiếc và nhá»› thương, nhưng ngưá»i xưa còn đâu nữa…
Cô bé Æ¡i nhá»› ai ngoà i cá»a lá»›p
Sách vở cầm tay nhá»› buổi xa trưá»ng
Tan há»c vá» ai có gởi lá»i thương
Mai và o lá»›p xin khắc và o ô cá»a
Mùa hạ vỠrồi cô bé buồn không
Sao đứng tựa hà nh lang nhìn sân nắng
Mai xa bé mà u áo dà i lụa trắng
Anh như chim bay lạc trước cổng trưá»ng
Anh bây giỠđợi từng tiếng chuông reo
Äể thấy bé giá» ra chÆ¡i còn đó
Có nhá»› anh như má»™t loà i lá cá»
Mai xa trưá»ng hiá»n háºu ngá»§ trong sương
Cô bé Æ¡i sầu ai ngoà i cá»a lá»›p
Sao chiá»u nay hồn chết giữa sân trưá»ng
Có thầy hồn anh mộng mị yêu thương
Mai xa bé tình buồn như bụi phấn
02.6.1973
NGUYỄN MIÊN TỊNH - MAI XA TRƯỜNG
Lại thế đấy! lại Cô bé Æ¡i sầu ai ngoà i cá»a lá»›p ? để rồi Có thầy hồn anh má»™ng mị yêu thương – NguyenMienTinh đã như thế… “Hình như†không như TranVinhAn vá»›i “ngai ngái mùi cá tôm hoặc còn mãi thÆ¡m thÆ¡m vá»›i mùi rÆ¡m… mà NMT chỉ còn nhìn thấy Mai xa bé mà u áo dà i lụa trắng, Anh như chim bay lạc trước cổng trưá»ng… MienTinh, má»™t nam nhân vá»›i những trang vở ấm nồng tình thÆ¡, luôn nhá»› vá» cho những tình thÆ¡ há»c trò… hồn nhiên và ngây dại dưới cái nắng ban chiá»u, và còn tá»± há»i “ngưá»i con gái†nà o đó - Có nhá»› anh như má»™t loà i lá cá» - Ôi chao! ThÆ¡ ngây và đẹp biết chừng nà o, những con ngưá»i há»c trò dưới mái trưá»ng xưa ấy vẫn cứ những câu há»i “vô tình†đến những ngưá»i con gái cùng lá»›p mãi lang thang những chốn nà o; không hiểu có nghe thấy gì không ? Äể rồi MienTinh phải nghÄ© đến má»™t ngà y mai buồn thảm nà o đó khi kết thúc vần thÆ¡ cá»§a mình - Mai xa bé tình buồn như bụi phấn – Äúng! Xa nhau ai mà chẳng nhá»› nhung, chẳng tiếc nuối. NguyenMienTinh cÅ©ng như bao nhiêu nam nhân khác cÅ©ng thế mà tôi vẫn còn nhá»› thoang thá»ang má»™t câu tình ly biệt cá»§a má»™t danh nhân: Mai xa trưá»ng em có nhá»› gì không ? Äó là má»™t câu há»i vá»›i tháºt tình cá»§a cõi lòng mình (chÃnh tôi cÅ©ng như thế). Má»™t câu há»i mà hôm nay khi đã chiá»u vá» tất cả còn ngồi lại để tá»± há»i, hoặc há»i vá» cho má»™t con ngưá»i, má»™t trong những cố nhân cá»§a ngà y xưa ấy: Có nhá»› gì không ???
Không hẵn riêng vá»›i VinhAn, MienTinh, hoặc ngay cả VanThien cÅ©ng thế - mà chÃnh cả ngay những ngưá»i con gái nữ nhân cá»§a SaoMai ngà y xưa cÅ©ng đã tá»± há»i vá»›i lòng mình – không hiểu những nà ng con gái ấy có nghe chăng lá»i vang vá»ng cá»§a những hồn ai đó má»™t câu nói trong hư không như ngà y xưa trên đưá»ng vá» cá»§a tôi dưới cÆ¡n mưa tầm tã cá»§a ngà y há»™i ngá»™ 13/9 tại chốn thà nh đô hoa lệ nà y; lúc ấy chÃnh tôi cÅ©ng đã nghe trong cõi vang vá»ng miên man nà o – Hải Æ¡i! Mà y còn được diá»…m phúc hÆ¡n tụi tao… Hình như trong những cõi vô thức hư không nà o đó, những hồn ma ai oán gá»i vá»ng vá» vá»›i ngà n thu như còn tiếc nuối cho má»™t thưở há»c trò xa xưa… ngà y nay những hồn ma ấy mãi còn tiếc nuối vá»›i cuá»™c bước dương trần vá»›i những con ngưá»i lãng tá» SaoMai cá»§a hôm nay ? Phải thế không! Và cÅ©ng không hẵn những chà ng nam nhân cá»§a ngà y hôm nay còn mãi vang những câu hát nghi ngá»â€¦ mà những nữ sÄ© SaoMai cá»§a hôm nay cÅ©ng đã há»i như thế ! Há»™i ngá»™, hợp tan rồi chia xa… Có ai đây trong cõi lòng nhung nhá»›, Thoáng ngà y xưa còn má»™t chút quay vá»â€¦ câu há»i còn vang mãi trong nà gn dặm cá»§a đưá»ng trần khổ ải như lá»i kinh cá»§a Minh Bằng hay Trầm Tá» Thiêng… ! Và những ngưá»i con gái cá»§a hôm nay cÅ©ng thế, cÅ©ng đã tá»± há»i cho chÃnh mình, cho bạn bè, và cho cả những ngưá»i đã nằm xuống…
Thêm lần nữa anh lại bước chân đi
Nghe lá»i cuối vang trên đầu ngá»n sóng
Nghe trong gió cả tiếng lòng của biển
Ngưá»i đến vá»›i ngưá»i, chỉ để... chia xa.
PhongLanXanh…
Hoặc như vá»›i Kim Chi nà o đó – cÅ©ng là má»™t nữ nhân SaoMai nhà mình – cÅ©ng như những chà ng lãng tá» giữa má»™t rừng thÆ¡ vô táºn – cÅ©ng như vá»›i PhonglanXanh, chị ấy cÅ©ng đã tá»± vấn vá»›i mình:
Ta đây đã cố lánh cho xa
Rá»§i qúa Ä‘i thôi thiệt đúng lÃ
ÄÆ°á»£c việc thá»i nay thá»i việc được
Qua truông váºn hạn đã truông qua
Rùng mình ngẫm nghỉ sao mà dại
Giáºt thót bà ng hoà ng má»›i nghiệm ra
Bởi thế lâu nay chuồn rảnh trÃ
Thá»i gian phà phạm qúa Ä‘i mà ....có đúng không...?????
KimChi – Sá»± Ä‘á»i..
Sá»± Ä‘á»i là thế! Sá»± Ä‘á»i cá»§a chị KimChi không giống như Sá»± Ä‘á»i cá»§a những ngưá»i khác… Hình như KimChi đã có phần giống như chị HaNguyen cá»§a ngà y nà o – cÅ©ng là má»™t ngưá»i con gái cá»§a SaoMai ngà y ấy cÅ©ng biết buồn… rồi cho đến hôm nay cÅ©ng thế vẫn còn những ná»—i buồn, chÃnh vì thế, mà hầu như khác vá»›i chị HaNguyen! Chị KimChi đã tá»± trốn chạy vá»›i chÃnh mình: Rùng mình ngẫm nghÄ© sao mà dại, Giáºt thót bà ng hòang má»›i nghiệm ra, Bởi thế lâu nay chuồn rảnh trÃ.. chÃnh vì thế chị KimChi má»›i định “chuồnâ€â€¦ nhưng chị Kim Chi nà o đó Æ¡i, chuồn Ä‘i đâu hả chị, khi rừng thÆ¡ SaoMai cá»§a nhà ta còn mãi vương vấn vá»›i những bóng hình xưa, còn mãi dư âm cá»§a đợi chá», và còn mãi ngây ngô vá»›i khá» khạo… nét khá» khạo như những chiếc lá rÆ¡i; rÆ¡i hoà i như vẫn còn buông thả…
Nhưng chị KimChi Æ¡i! Äừng Ä‘i nhé, đừng vá»™i Ä‘i khi những trang vở chưa gấp hết những cánh phượng hồng cá»§a ngà y nà o mà ai đó đã trao tặng vá» chị, hãy ở lại vá»›i những vần thÆ¡, hãy ở lại vá»›i những trìu mến và thiết tha cá»§a vòng tay ấm bạn bè – bạn bè bất kể là những nam nhân hay những nữ sĩ… bất kể cả những con ngưá»i chưa cùng lối vá»; bất kể cả những ai đã từng là bạn bè, đã từng là những cố nhân bên cạnh chúng ta cá»§a ngà y xưa ấy… Chị KimChi Æ¡i! Hãy trở lại, trở lại để chị còn thấy những ngà y dà i vá»›i những ná»—i buồn thánh, nhưng trong ná»—i buồn đó chị còn nghe những bước chân còn mênh mang, để còn nghe những tiếng mưa rÆ¡i, để cho lòng mình vẫn còn tê dại, mà chị còn cảm nháºn được những giấc mÆ¡ xa, chị KimChi có còn nhá»› cho ai? Trong ná»—i nhá»› cá»§a chị (và ngay cả cá»§a những ngưá»i con gái…) vẫn còn nghe những gió heo may còn hối hả, còn kéo theo những cÆ¡n mưa giăng má», để rồi chị và những ngưá»i nữ nhân khác cá»§a hôm nay còn Ä‘i mãi Ä‘i hoà i trong những chiá»u mưa cô đơn kia. Má»™t khi chị KimChi cÅ©ng đã giáºt mình… giáºt mình không phải vì thổn thức, mà chị đã Giáºt thót bà ng hòang má»›i nghiệm ra… Má»™t KimChi, và còn nhiá»u KimChi khác cÅ©ng thế, không biết có khác vá»›i những VietHung, MienTinh, HoangThuyBien, hay những TieuThu, HacGiay, Ngogai, ThaiNgo, TuyetNhung… và còn nhiá»u ngưá»i khác nữa – để rồi chị KimChi phải nghiệm ra rằng: không nên cất bước ra Ä‘i (chuồn) mà hãy còn ở lại, hãy ở lại như những ngưá»i nữ sÄ© khác cá»§a SaoMai để chị còn thấy mãi những hồn thÆ¡ còn mãi cứ bay bổng, lang thang… vá»›i những nét tình buồn, như ngà y nà o đó và còn mãi mãi trong hôm nay… giống như như LeMinhMong cÅ©ng đã buồn trong má»™t ngà y Chá»§ nháºt; đây không phải là Lá»i buồn Thánh… mà ná»—i buồn cá»§a MinhMong trong những ngà y Chá»§ nháºt buồn; những chá»§ nháºt có mây xám, gió heo may và những cÆ¡n mưa…
Hôm nay chá»§ nháºt buồn
Mây xám giăng mỠlối
Một mình em chỠđợi
Một mình em mơ xa
Gió heo mây hối hả
Là m lòng mình tê dại
LÃ m con tim nhá»› ai
Rồi mưa xuống giăng má»
CÅ©ng má»™t mình phố nhá»
Äôi mắt ngắm mưa rÆ¡i
Äể lòng buồn vá»i vợi
Äể chiá»u mưa cô đơn
Em bước và o mênh mang
Không có ngưá»i thương nhá»›
Nên mưa rơi khốn khổ
Giá»t buồn mưa rÆ¡i nhanh
Có ai nhớ mình không?
Hay là cưá»i vòng vá»ng
Chỉ ăn và chỉ nói
Hông có nhớ ai đây!!!
HU HU .... hic ... hic ... hic ...
LMinhMong – Chúa Nháºt buồn…
Hình như chÃnh MinhMong khác hẵn vá»›i nhiá»u nữ sÄ© SaoMai khác, nét trầm buồn cá»§a chị hình như cÅ©ng khác hẵn vá»›i những nét buồn cá»§a TuLip, HacGiay, Ngogai…. Bởi vì ná»—i buồn cá»§a chị MinhMong là ná»—i buồn trong cô đơn khi mất Ä‘i ngưá»i thân… Má»™t lần nà o đó chúng ta thấy ná»—i buồn cá»§a MinhMong khi “thố lộ†trên saomaidanang mà chợt vô tình tôi nháºn cảm được:
(Phần trÃch Ä‘oạn trong bà i: Ná»—i niá»m những mùa đông – NNH…)
……….. CÅ©ng tình cá», vừa Ä‘i thăm má»™t đám tang vá», trên đưá»ng vá» cứ miên man nghÄ© rằng: số pháºn con ngưá»i âu cÅ©ng là do phần số mà Trá»i đã định cho má»—i con ngưá»i, nay anh mai tôi… thuáºt ngữ đó không hiểu ai đã đặt ra từ lúc nà o mãi cho đến hôm nay – đối vá»›i tôi cứ mãi mê trong những nghÄ© suy cá»§a cuá»™c Ä‘á»i…. Biết rằng rồi ai cÅ©ng phải đến, ngưá»i thì cách nà y, cách khác….
Hôm nay, má»i ngưá»i Ä‘ang ở và o giai Ä‘oạn đón chà o Giáng sinh, má»™t trong những ngà y vui cá»§a nhân loại khi Ngôi Hai xuống thế là m ngưá»i và đó cÅ©ng là Emmanuel… Ở cùng chúng ta – nghÄ©a là chÃnh Thượng Äế cÅ©ng phải chấp nháºn “pháºn hèn tôi tớ†như biết bao con ngưá»i khác, trong khi má»—i con ngưá»i chúng ta cÅ©ng chỉ là những pháºn hèn mong manh…. Cho dù từ má»™t Äại lá»… vui mừng và hân hoan cá»§a tất cả má»i con ngưá»i, cho dù Thiên Chúa Emmanuel, nhưng cái gió se lạnh cá»§a mùa đông cứ mãi còn bay vỠđể rồi đây biết bao nhiêu tâm hồn còn phải ngáºm ngùi và thổn thức má»™t khi mùa đông còn chất chứa nhiá»u ká»· niệm tháºt buồn. Khi tiếng chuông mùa đông sắp sá»a ngân vang báo hiệu vá»›i nhân loại má»™t ngà y vui… thì trên thế gian nà y cÅ©ng vẫn còn nhiá»u số pháºn vẫn còn mãi hẩm hiu trong những hồi ức, những ká»· niệm Ä‘au buồn; như đã nói ở Ä‘oạn đầu bà i viết: Biết rằng rồi ai cÅ©ng phải đến…
Nhìn qua má»™t Ä‘á»an khúc cá»§a đầu bà i – đó là má»™t niá»m tâm tư sầu lắng – má»™t tâm sá»± buồn và cÅ©ng có thể nói đây cÅ©ng là má»™t lá»i nguyện cầu thiết tha tá»± đáy lòng cá»§a má»™t con ngưá»i… Má»›i ngà y nà o đây thôi, nhân Ä‘á»c qua bà i: Gá»i con trên Thiên đưá»ng cá»§a chị Hạc Giấy thì má»›i thấy được ná»—i lòng cá»§a má»™t ngưá»i mẹ khi ngồi đó để “nhá»› vá» cho ngưá»i con thân thương†– đến đây tác giả đã bắt gặp được ná»—i đớn Ä‘au biết dưá»ng nà o cá»§a ngưá»i mẹ Ä‘ang Ä‘au xót trong từng giá»t nước mắt sầu buồn, phải nói rằng giữa hai con ngưá»i cá»§a hai thái cá»±c cá»§a lẽ sống, bên nà o cÅ©ng có má»™t lẽ sống, hữu hình và vô hình cho dù con ngưá»i không thể thấy được nhưng chÃnh con tim đã nháºn thấy được, chúng ta sẽ thấy Ä‘á»an khúc tâm sá»± cá»§a ngưá»i mẹ Hạc Giấy (nguyên văn) như sau:
[i]Con Yêu Dấu của mẹ
Váºy là đã bẩy năm trôi qua , con đã lìa xa gia đình ..xa thế giá»›i mà con đã từng sinh ra và lá»›n lên vá»›i bao ngà y tháng vui buồn cùng những ngưá»i thân yêu ká» cáºn ..Có không con ?? má»™t thiên đưá»ng hạnh phúc ở nÆ¡i xa xôi đó .. mà mẹ vẫn ao ước và cầu nguyện cho con hằng ngà y..
Cứ những ngà y mưa dầm , cứ những ngà y tháng 7 ..Mẹ muôn phần cảm thấy xót xa khi nhá»› đến con , con gái , đứa con giá»i giang xinh đẹp mà mẹ hằng tá»± hà o mổi khi nghÄ© đến ..tuổi 16 thần tiên cá»§a con… những toan tÃnh đầu Ä‘á»i đã vụt bay và đau đớn hÆ¡n cả là con đã không bao giá» còn ở bên Mẹ . Hôm nay, những tháng ngà y nà y Mẹ ngồi gõ những dòng chữ nà y trên máy tÃnh và quay quắt nhá»› thương con ..
Bạn bè con vẫn nhá»› đến con như hôm nà o , cái tình cảm mà các bạn đã dà nh cho con đến hôm nay đã là m Mẹ ấm lòng .. vẫn những bó Hoa Hồng cá»§a những ngà y sinh nháºt chỉ đặt trên Má»™ cá»§a con trước hay sau mẹ má»™t và i giá»..rá»±c rỡ ..nghÄ©a trang.. Mẹ đã báºt khóc khi bạn con thay con tặng cho Mẹ những lẵng hoa và o ngà y 8/3 muôn thuở ..Sao váºy Con ?? có cái gì nÆ¡i con đã là m tình bạn vÄ©nh viá»…n tươi đẹp ..cái gì nÆ¡i Con đã là m Mẹ suy sụp biết bao tháng ngà y..
Cứ những ngà y tháng 7, ao ước con trở vá» ..cho dù má»™t cÆ¡n mÆ¡ rất vá»™i ..hay huyển hoặc xa vá»i là con vẫn là má»™t phần cá»§a gia đình và là má»™t phần cá»§a thế giá»›i ..thì sao nhỉ ??? Chắc là Mẹ phải trẻ hÆ¡n, vui hÆ¡n, và rối rÃt cÅ©ng con Ä‘i mua sắm cùng con thảo luáºn những toan tÃnh tương lai..
Hãy vỠbên Mẹ.. con nhé ...để giấc mơ bên con xoá đi tháng ngà y chia ly của hai thế giới riêng biệt
Thiên đưá»ng cá»§a con, giấc mÆ¡ tháng 7... những ngà y mưa dầm như nổi buồn thuÆ¡ng.. miên viển không phai..
Gá»i cho con ..thư gá»i đến thiên đưá»ng... Con yêu cá»§a mẹ .. hãy vá» Ä‘i ...[/i]
Còn biết bao nhiêu lá»i trần tình cay đắng và vô vá»ng như thế, dẫu rằng ná»—i niá»m kêu lên và than khóc chỉ là mong manh… nhưng có ai biết trong cái mong manh hoang tưởng đó – chÃnh những ngưá»i mẹ đó đã tìm lại được và thấy rõ biết bao nhiêu “hiện hữu trong ký ức khó phai ấy†– bởi vì chÃnh tôi đây cÅ©ng thế… nhiá»u khi cÅ©ng “đã ở và o trạng thái quân bình†như ngưá»i mẹ Hạc Giấy đó váºy. Biết rằng ná»—i lòng cá»§a những ngưá»i mẹ rất khó phai nhạt Ä‘i những hình tượng thân yêu nhất trong cuá»™c Ä‘á»i - ở đây chúng ta thấy hai hình ảnh cá»§a ngưá»i mẹ - má»™t Hạc Giấy và má»™t LeMinhMong đã có những tâm tư giống nhau cÅ©ng trong những mùa đông ngồi nhá»› lại, ở đây chúng tôi không bao giá» phán đóan và nháºn xét gì vá» cho những ná»—i buồn nhá»› nhung cá»§a má»—i ngưá»i mẹ - trái lại khi khách quan và vô tư để thấy được hai hình ảnh vá»›i cùng má»™t ná»—i buồn sâu lắng nhất trong con tim cá»§a má»™t con ngưá»i – ngưá»i mẹ - nếu chúng ta có thể xuyên suốt và o ngay trong tâm can cá»§a những ná»—i lòng thì sẽ thấy được ná»—i Ä‘au đớn như cắt và o da thịt biết dưá»ng nà o, nhất là những ná»—i buồn trầm tư sâu lắng nhất, cÅ©ng vá»›i những tâm tư thầm nhá»› và sâu lắng ấy, không biết tá» cùng ai, chỉ biết tung cánh và o trá»i mây xa thẳm vá»›i những giá»t lệ sầu rÆ¡i để giải bà y vá»›i hư không và cÅ©ng muốn vÆ¡i Ä‘i ná»—i nhá»› nhung miên man…..
Vá»›i chị HacGiay – thì chỉ có má»™t niá»m Ä‘au, vá»›i chị LeMinhMong thì lại có bốn niá»m Ä‘au, từ niá»m Ä‘au má»™t nhân lên bốn - ắt hẵn ná»—i xót xa cứ mãi triá»n miên và dai dẳng lắm… Chị HacGiay, đã nhá» lệ xót thương cho ngưá»i con gái xinh đẹp và giá»i giang… còn chị MinhMong thì đã phải khóc thầm cứ má»—i mùa đông khi: mẹ Ä‘i tiá»…n đưa con, rồi tiá»…n đưa anh rể, chị hai, và rồi.... đưa mẹ ra Ä‘i. Hai ngưá»i mẹ, vá»›i hai ná»—i Ä‘au khác nhau, cho dù là má»™t ná»—i nhá»›, rồi má»™t bên là Mùa Vu Lan, còn má»™t bên thì Mùa Giáng trần, nhưng hình như cho dù là mùa nà o thì cÅ©ng vẫn là má»™t ná»—i Ä‘au và nhá»› nhung xót xa….
Tháng Bảy
Năm năm rồi qua mấy lần tháng bảy
Gặp được con , dù chỉ thoáng trong mơ
Bao thương yêu , mong nhá»› lẫn đợi chá»
Con thơ mãi vỠtrong vòng tay mẹ
Tóc dà i thêm, mắt vẫn buồn có lẽ ?
Chỉ nhìn thôi mẹ cũng xót xa lòng
Ôi ! tháng bảy biết bao lần trông ngóng
Ngáºp ngừng vui , xin dừng lại giấc mÆ¡
Äừng bay mất để con gần bên mẹ
Như ngà y xưa ngây ngất dấu chân chim
Con lại đây..! Mưa ướt nặng bên thá»m
Không ! nước mắt rơi nhanh vì con trẻ
Äừng qua Ä‘i hởi mưa buồn tháng bảy
Buốt lòng đau.. cầu chú đại từ bi
Con không vá» giữa trá»i đất vô vi
Mà thăm thẳm in sâu và o tiá»m thức
Mẹ và Con không là m sao xa cách
Dẫu muôn ngà n sóng nổi chốn u minh
___________________________________
Mùa Vu Lan 2006 ( Tulip )
Cái chết – sá»± mất Ä‘i, nhưng chắc ai cÅ©ng biết đó là má»™t sá»± sống cá»§a vÄ©nh hằng muôn Ä‘á»i, hai thái cá»±c chỉ còn lại những giấc mÆ¡, những cÆ¡n má»™ng tưởng cá»§a những suy tư sâu lắng nhất… còn biết bao nhiêu ngưá»i mẹ như thế, những ngưá»i mẹ cứ má»—i mùa Vu Lan, cứ má»—i mùa Giáng Sinh là mang nặng những ưu tư cá»§a ná»—i nhá»›, Ä‘au đớn quá, xót xa quá, nếu ai đó trong má»™t chút đắm mình và o những trần tình như thế - chắc hẵn sẽ thấy và cÅ©ng cảm nháºn được sá»± hụt hẫng biết dưá»ng nà o. Nhưng chÃnh má»—i ngưá»i mẹ như váºy cÅ©ng đã hiểu được rằng: Cách ly trần thế chứ không cách xa được ná»—i lòng. Sá»± sống và sá»± chết cÅ©ng có thể là mất Ä‘i và cÅ©ng đôi khi là không mất, bởi vì qua bà i thÆ¡ cá»§a HacGiay – đã có:
Năm năm rồi qua mấy lần tháng bảy
Gặp được con , dù chỉ thoáng trong mơ
Bao thương yêu , mong nhá»› lẫn đợi chá»
Con thơ mãi vỠtrong vòng tay mẹ…
Qua mấy lần tháng 7, qua mấy lần đơi mong và nhá»› nhung vô hạn, nhá»› nhung trong niá»m khổ Ä‘au vá»›i má»™t ngưá»i mẹ như cả má»™t khá»ang trá»i vô táºn và đau đớn… Äau đớn lắm Chuá à , không ai hiểu được mình buồn hay vui, không ai biết mình trong lòng rầu rỉ như thế nà o! Váºy mà những cÆ¡n buồn còn tấp náºp những cÆ¡n buồn khác, để rồi tâm hồn mình không được thảnh thÆ¡i. Thế là ná»—i Ä‘au cá»§a ngưá»i mẹ MinhMong xót thương đến táºn cõi lòng má»—i khi mùa đông vá» như thế nà o đây ! Äau xót, nhá»› nhung, thương tiếc…. Vì đã mất mát Ä‘i những gì quý giá nhất, chÃnh những cái quý giá đó Ä‘á»u là những niá»m vui và an á»§i trong cuá»™c sống… bây giỠđã vÄ©nh viá»…n ra Ä‘i… nhìn má»™t ná»—i tâm tư cá»§a chị, chắc hẵn chúng ta sẽ thấy được ná»—i Ä‘au “bị nhân lên†như thế nà o, có ai biết được… qua má»™t chút tâm tình vá»›i Thượng đế như má»™t lá»i kêu khẩn van xin… Äôi khi Thượng đế đã “đặt trên vai cá»§a MinhMong má»™t tháºp giá quá nặng so vá»›i sức lá»±c cá»§a con ngưá»i; ngà y xưa Chúa Giêsu đã ngã đến ba lần trong Ä‘oạn hà nh trình đến ngá»n đồi vinh hiển – còn MinhMong hôm nay không biết phải ngã đến ba mươi mấy lần như thế để còn hy vá»ng vÆ¡i Ä‘i ná»—i nhá»›, Ä‘oạn đưá»ng cá»§a Giêsu còn có lúc tá»i Ä‘Ãch, còn Ä‘oạn trần khổ ải cá»§a MinhMong có biết Ä‘Ãch đến ở chá»— nà o….
Còn nhá»› ngà y xưa, quý Soeur Dòng Mến Thánh Giá đã từng nói: Khổ giá mà Thiên Chúa trao ban – sẽ ở ngay trong chÃnh tâm chúng ta; Ä‘Ãch đến vinh quang ở ngay trong chÃnh tâm cá»§a chúng ta, và sá»± Phục sinh cÅ©ng ở chÃnh trong ta – nếu chúng ta biết hướng vá» Thiên Chúa…. Ở đây qua lá»i tâm sá»± cầu nguyện cá»§a MinhMong ở Ä‘oạn đầu bà i: …Hay im lặng là và ng ? thì chÃnh tôi nháºn thấy:
Chuá Æ¡i, mẹ Maria Æ¡i, hãy đưa con đến má»™t vùng trá»i ấm áp, có mây xanh, gió lặng, có chim hót, bươm bướm bay nhảy từ chùm hoa nà y tá»›i đám hoa kia! Hãy Ä‘em con Ä‘i và o má»™t vùng trá»i thÆ¡ má»™ng, không có những chuyện buồn phiá»n nhe!
Äúng là Thượng đế đã dẫn đưa MinhMong đến má»™t vùng trá»i ấm áp, có mây xanh, gió lặng….. và không còn những chuyện buồn phiá»n nữa… Tôi tin là chắc chắn như thế - cÅ©ng như HacGiay cÅ©ng váºy:
Mẹ và Con không là m sao xa cách
Dẫu muôn ngà n sóng nổi chốn u minh
Cho dẫu đây chỉ là hai hình ảnh cá»§a hai ngưá»i mẹ cùng mang má»™t tâm sá»± và ná»—i lòng đớn Ä‘au trong lá»i nguyện cầu thì ở Ä‘oạn cuối – cho dẫu trên hai khuôn mặt còn những dòng lệ rÆ¡i chưa lau khô – thì con tim cá»§a hai ngưá»i mẹ cÅ©ng đã chút nà o thấy ấm áp được xuất phát từ chÃnh con tim cá»§a mình… Từ những ná»—i suy tư, những lá»i nguyện cầu van xin, nhưng cuối cùng hai tâm hồn cá»§a hai ngưá»i mẹ cùng nhau Ä‘i và o má»™t định hướng là đã tìm thấy cho mình những niá»m an á»§i, những nụ cưá»i… cÅ©ng xuất phát từ đáy lòng mình…
Qua những lá»i nguyện cầu, qua những ná»—i nhá»› trong cô đơn, hai ngưá»i mẹ - nhưng cÅ©ng là má»™t, vì má»—i ngưá»i Ä‘á»u mất Ä‘i má»™t ngưá»i con gái thân yêu và xinh xắn nhất cá»§a mình, nhưng cÅ©ng sẽ không mất. bởi vì:
Vá»›i chị HacGiay: Äừng bay mất để con gần bên mẹ
Như ngà y xưa ngây ngất dấu chân chim
Con lại đây..! Mưa ướt nặng bên thá»m
Không ! nước mắt rơi nhanh vì con trẻ
Äừng qua Ä‘i hởi mưa buồn tháng bảy
Buốt lòng đau.. cầu chú đại từ bi
Con không vá» giữa trá»i đất vô vi
Mà thăm thẳm in sâu và o tiá»m thức
Còn vá»›i chị MinhMong: Hãy Ä‘em con Ä‘i và o má»™t vùng trá»i thÆ¡ má»™ng, không có những chuyện buồn phiá»n nhe!
Từ hai tâm sá»± cá»§a hai ngưá»i mẹ, chÃnh tác giả bà i viết đã cảm nháºn được Ä‘iá»u đó, và sẽ như thế; giống như từ hai ná»—i Ä‘au buồn cá»§a hai ngưá»i mẹ - sẽ biến thà nh hai ná»—i thanh thản cÅ©ng cá»§a hai ngưá»i mẹ: cầu xin và cầu nguyện – chÃnh con tim cá»§a má»—i ngưá»i (cả chÃnh tôi…) đã tá»± nói lên Ä‘iá»u đó, chÃnh ná»—i niá»m cá»§a má»—i ngưá»i cÅ©ng đã nói lên niá»m vui sau cùng đó - để sá»± thanh nhà n chợt đến vá»›i má»—i ngưá»i trong chÃnh cái Tâm cá»§a mình. Bởi vì ngay từ đầu bà i, tác giả bà i viết cÅ©ng đã kể rằng: khi viết bà i nà y, Ä‘i vá» từ má»™t đám tang và phần số cá»§a má»—i con ngưá»i trên dương thế Ä‘á»u do Trá»i đất sắp sẵn… chÃnh vì sá»± sắp đặt sẵn có ấy để từ những ná»—i buồn, Ä‘au đớn trong những dòng nước mắt còn tuôn rÆ¡i… nhưng khi nước mắt chưa hết chảy thì niá»m thanh thản sẽ chợt đến vá»›i hai ngưá»i mẹ ấy….
CÅ©ng và o má»™t mùa đông trong những mùa đông qua – MinhMong là má»™t ngưá»i mẹ ôm đứa con lạnh giá trong mùa đông lạnh lẽo nhưng không than khóc được má»™t lá»i nà o – ngáºm ngùi, Ä‘au đớn… hình như vá»›i chị, không biết nói lên Ä‘iá»u gì – trong ná»—i niá»m Ä‘au khổ trà n ngáºp như muốn che lấp cả niá»m vui cá»§a Ngôi Hai Giáng thế, chị MinhMong hình như chưa nói lên thà nh lá»i, và cÅ©ng hình như chị không còn thấy được gì cá»§a mùa đông năm nà o…. Äau đớn và tan nát cõi lòng, cây thông già – má»™t cây tháºp tá»± đã đặt trên vai gia đình MongBach cÅ©ng trong mùa đông giá rét là m cho chị phải đớn Ä‘au và cõi lòng tan nát như ngà y xưa Mẹ Maria đã chứng kiến Con Mình Ä‘ang trên đưá»ng Ä‘i lên đồi Golgotha….. Hôm đó cÅ©ng thế, vai trò ngưá»i mẹ cá»§a chị MinhMong cÅ©ng như ngưá»i mẹ HacGiay – đã âm thầm không thể nói lên lá»i – và tất cả những ngưá»i mẹ trên dương thế nà y cÅ©ng thế - ná»—i xót xa và đớn Ä‘au hầu như không thể diá»…n tả được….
(TrÃch Ä‘oạn trong bà i Ná»—i niá»m những mùa đông...)
Äó là những cảm xúc, những đắng cay cá»§a hai trong số những con ngưá»i nữ SaoMai ngà y xưa và hôm nay, hai thái cá»±c cá»§a má»™t hình ảnh, hai chân dung cá»§a hai con ngưá»i nữ sÄ© hôm nay cá»§a má»™t phiên bản cá»§a ngưá»i nữ sinh ngà y xưa… đã bá»™c lá»™ cho chúng ta những ná»—i niá»m đắng cay và xót xa như thế… và hiện nay vá»›i hình hà i cá»§a những nữ sÄ© SaoMai hôm nay, phiên tấu khúc cá»§a những tà áo dà i trắng trinh nguyên cá»§a ngà y xưa chưa tắt nắng, còn biết bao nhiêu nữa, còn biết bao nhiêu ná»—i đớn Ä‘au và muá»™n phiá»n như hai hình ảnh cá»§a hai ngưá»i mẹ trẻ SaoMai hôm nay… ???
(Còn nữa... chưa hết.)
|
|