THAINGO-A1 Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008 Số bài: 3616
|
Gửi: CN 1 24, 2010 5:04 pm Tiêu đề: VÀI THá»” ÂM , THá»” NGá»® CỦA NGƯỜI QUẢNG .( TT). |
|
|
Và i thổ âm, thổ ngữ cá»§a ngưá»i Quảng (5)
Lê Minh Quốc
'Quảng Nam hay cãi'. Thà nh ngữ nà y chÃnh xác đến độ không cần phải… bà n cãi gì nữa. Quả là khó giải thÃch cho rốt ráo. Không rõ từ bao giỠđã có câu nói lên tÃnh cách: 'Quảng Nam hay cãi. Quảng Ngãi hay lo'.
... Nhân đây cÅ©ng xin được nhắc luôn thể đến thà nh ngữ Quảng Nam, nhắc lại kẻo quên như Láo quá Trùm Cư, Ngang như ông Hoà nh, Chà ng hãng như bà Quảng bán dưa, Già u như Cai Nghi, Ngang như Sứ Sạc (Charle?), Nhá»›p như lồi... Ủa sao lại gá»i “nhá»›p như lồiâ€? Sở dÄ© tôi đặt câu há»i như thế, vì thuở nhá» má»—i lần Ä‘i chợ vá», thấy tôi chÆ¡i ngoà i ngõ là mẹ tôi thưá»ng kéo tôi và o nhà la (mắng): “Trá»i! Mi nhá»›p như lồi. Ra sau nhà tắm mau!â€. Ai trong Ä‘á»i cÅ©ng được mẹ mắng như thế, đến lúc tuổi trá»i đã xa, bùi ngùi nhá»› lại thì trong lòng lại rưng rưng, cảm động...
Thế nà o nà o “lồiâ€? Theo nhà nghiên cứu Nguyá»…n Văn Xuân, “Lồi†là “ngưá»i Lồi†và ông đã giải thÃch như sau: “Tôi thấy ở Thừa Thiên, Quảng Nam, ngà y trước lá»… cúng tá thổ thưá»ng cá» hà nh trá»ng thể. Tá thổ là thuê, mướn đất... Lá»… nà y cá»§a đại giáo, các phù thá»§y giữ vai trò liên lạc vá»›i ngưá»i khuất mặt bằng những lối riêng để đạt những yêu cầu nà o đó cá»§a ngưá»i sống. Lá»… tá thổ sở dÄ© có vì hai lý do: để an á»§i tiá»n dân vì đã mất đất đứng và để xin tiá»n dân đừng vì cÆ¡n phẫn ná»™ truyá»n kiếp mà khuấy phá kẻ háºu sinh. Trong các văn tế từ Thừa Thiên (tôi chưa khảo sát những vùng khác) và o Quảng Nam, dù lá»i văn có khác nhau, song đại ý Ä‘á»u chỉ đối tượng đầu tiên là : “Chá»§ Ngung, Man Nươngâ€, rồi tiếp theo lá»i khấn vái các cô hồn khác:
Lồi, Lạc thương vong
Chà m, Chợ, Má»i rợ
Äăng chá»§ hương hồn
Äồng lai cá»™ng hưởng
Từ Lồi phổ biến đến ná»—i những di tÃch cÅ© cá»§a Chà m, dù thà nh, quách, tượng... cÅ©ng bị Lồi hóa. Thà nh đất ở Quảng Trị, Huế và Quảng Nam, gần Túy Loan (Äại Lá»™c hiện nay vẫn còn di tÃch) Ä‘á»u được gá»i là thà nh Lồi. Bà Thiên Y A Na, trong các văn tế cÅ© (chẳng hạn là ng Phước Ninh- Äà Nẵng) cÅ©ng gá»i là Lồi Phi phu nhân. Má»™t số tượng nÆ¡i nà y, nÆ¡i ná» cÅ©ng gá»i tượng Bà Lồi.
Váºy Lồi là má»™t sắc dân có tháºt, không phải là Chà m, chỉ bị ngưá»i sau vì thói quen đồng hóa vá»›i Chà m. Văn tế minh xác Ä‘iá»u ấy, không lầm lẫn được†(xem Äịa chà Äại Lá»™c, tr.18).
Như thế, trên đất Quảng Nam xưa, không phải ngưá»i Chăm là chá»§ nhân đầu tiên mà còn có những sắc dân khác nữa - như Lồi, Lạc - tạo nên lịch sá» vùng đất nà y.
Còn cách giải thÃch nà o không? Tất nhiên là còn. Tìm Ä‘á»c trong táºp Những ngưá»i bạn cố đô Huế (Bulletin des amis du vieux Hue) táºp X năm 1923, tôi thấy có bà i “Di tÃch Chà m trong văn hóa dân gian An Nam tại Quảng Nam†cá»§a bác sÄ© ngưá»i Pháp A.Salles. Trong đó, tác giả cÅ©ng có cách lý giải rằng: “Lồi†có nghÄ©a là má»c từ đất, nhưng lại ứng dụng và o rất nhiá»u sá»± váºt thông thưá»ng liên quan vá»›i má»™t ká»· niệm Chà m. Ta có thể căn cứ và o Ä‘iá»u nà y để chứng minh các định nghÄ©a thứ hai cá»§a Gabriel trong từ Ä‘iển cá»§a ông: “Ngưá»i Lồi†là ngưá»i cá»§a nước Cham-pa, có được không? Tại Quảng Nam, tôi không há» thấy tiếng gá»i tên nà y được váºn dụng trá»±c tiếp cho ngưá»i đã bị mai mốt, nhưng tôi nghÄ© rằng đối vá»›i ngưá»i An Nam, ý tưởng nằm trong định nghÄ©a nà y là nhắm và o đồ váºt và nÆ¡i chốn. Há» gá»i thà nh Lồi để chỉ các hà o lÅ©y phòng thá»§ xưa kia cá»§a ngưá»i Chà m. Má»™t địa Ä‘iểm xưa kia được gá»i là “cồn lồiâ€, má»™t địa Ä‘iểm khác xưa kia có cây mÃt to, được gá»i là “mÃt lồi†và đây là má»™t địa Ä‘iểm rá»™ng có nhiá»u gạch cho thấy má»™t công trình xây đắp bị đổ nátâ€.
Tất nhiên, tôi vẫn chá»n lấy cách giải thÃch cá»§a ông Nguyá»…n Văn Xuân, nhưng vẫn nêu thêm ý kiến nà y để bạn Ä‘á»c rá»™ng đưá»ng tham khảo.
Xin được nhắc lại, bà n vá» giá»ng nói, tiếng nói Quảng Nam là má»™t chuyên đỠlá»›n. Trên đây chỉ má»›i là những suy nghÄ© bất chợt và được trình bà y trong tâm thế cá»§a má»™t ngưá»i con xa quê khi gặp lại đồng hương tại quê ngưá»i mà có lần tôi tá»± nhá»§:
Hồn quê ở táºn đâu đâu
Gặp đồng hương nhá»› nôn nao quê nhÃ
Ở gần đây chứ đâu xa
Nghe giá»ng nói gặp quê nhà váºy thôi
Chúng ta từng thấy Trần Hữu Thung, Thái Kim Äỉnh đã là m Từ Ä‘iển tiếng Nghệ (NXB Nghệ An, 1998), Bùi Minh Äức là m Từ Ä‘iển tiếng Huế (NXB Văn Há»c và Trung tâm Nghiên cứu Quốc há»c XB năm 2004), Nguyá»…n Văn Ãi chá»§ biên Phương ngữ Nam bá»™ (NXB TP. Hồ Chà Minh, 1994)… Biết đến bao giá» má»›i có ngưá»i Quảng Nam đứng ra là m quyển Từ Ä‘iển tiếng Quảng Nam?
17. Quảng Nam hay cãi
“Quảng Nam hay cãiâ€. Thà nh ngữ nà y chÃnh xác đến độ không cần phải… bà n cãi gì nữa. Quả là khó giải thÃch cho rốt ráo. Không rõ từ bao giỠđã có câu nói lên tÃnh cách:
Quảng Nam hay cãi
Quảng Ngãi hay lo
Bình Äịnh nằm co
Thừa Thiên nÃch hết
Lại còn có câu nói vá» tà i năng cá»§a ngưá»i dân má»—i tỉnh như:
Hát bội Quy Nhơn
Hầu đòn Quảng Ngãi
Thơ lại Quảng Nam
Hò khoan xứ Huế
hoặc:
Ai vá» Bình Äịnh mà nghe
Nghe thÆ¡ chà ng LÃa, nghe vè Quảng Nam
Äể là m nên sá»± “nổi tiếng†cho bệnh hay cãi còn là do tÃnh cách bá»™c trá»±c, nặng vá» lý trà cá»§a ngưá»i Quảng Nam nữa. Khi cãi, ngưá»i kia cho dù dần dần nháºn ra mình cãi không đúng, Ä‘uối lý nhưng há» vẫn... quyết tâm cãi đến cùng! Vì thế, ngưá»i nà y dù biết mình Ä‘ang thắng thế, nhưng cÅ©ng khó mà thuyết buá»™c ngưá»i kia chấp nháºn lý lẽ cá»§a mình. Trong trưá»ng hợp nà y, ở Quảng Nam có má»™t câu rất lạ để chê “đối phương†đang cãi vá»›i mình dù Ä‘uối lý mà vẫn gân cổ lên cãi là “cãi dóngâ€... CÅ©ng có khi mình Ä‘ang Ä‘uối lý, nhưng cÅ©ng quyết buông má»™t câu xuôi xị “Cãi là m gì vá»›i cái đồ… cãi dóng đóâ€. Ta thấy gì? Cho dù thế nà o Ä‘i nữa ngưá»i Quảng vẫn cố vá»›t vát, chứ chưa chịu thua hẳn. Nói thế nhằm ngụ ý ta đây “không thèm chấpâ€, chứ nà o phải thua đâu! Cứng đầu đến thế là cùng. Và cách nói lái ngá»™ nghÄ©nh ấy có thể khiến đôi bên báºt ra tiếng cưá»i để khép lại vấn đỠđang tranh luáºn.
Äặt trong mối quan hệ chung cá»§a cá»™ng đồng xã há»™i, có thể do hay cãi mà há» gặp phải nhiá»u trắc trở trên con đưá»ng hoạn lá»™ vì ở Ä‘á»i mấy ai chịu nghe, chịu chấp nháºn ngưá»i khác - nhất là ngưá»i vai vế thấp - dám cãi lại mình!
Mà thói Ä‘á»i, muốn cãi cÅ©ng không phải dá»…. Muốn cãi Ãt ra trong đầu phải có má»™t láºp luáºn nà o đó để phản bác lại vấn đỠngưá»i ta Ä‘ang đặt ra. Muốn cãi thì phải có thông tin. Ngưá»i Quảng Nam không thiếu thông tin. Há» sống trên má»™t vùng đất trù phú từng được gá»i “Quảng Nam quốc†nên có Ä‘iá»u kiện tiếp xúc vá»›i nhiá»u nguồn thông tin; được cáºp nháºt thông tin qua sinh hoạt “trên thuyá»n dưới bến†nhá»™n nhịp suốt mấy thế ká»·. Má»™t đặc Ä‘iểm dá»… nháºn thấy trong khi cãi, ngưá»i Quảng nặng vá» lý hÆ¡n vá» tình. Äây là má»™t nhược Ä‘iểm hay ưu Ä‘iểm? Vá»›i há», khi đã cãi thì yếu tố tình cảm Ãt khi có thể xen và o được. Vì thế, đôi khi đỠmặt tÃa tai cãi nhau, để rồi sau đó, tá»± thâm tâm há» cảm thấy mình có Ä‘iá»u gì chưa phải lắm. Lý không sai, nhưng tình đã “bay Ä‘i Ãt nhiá»uâ€. Äiá»u nà y, cho thấy ngưá»i Quảng Ãt uyển chuyển, má»m má»ng trong tranh luáºn, bởi há» quên rằng, có nhiá»u chuyện tưởng là đúng, cần phải gân cổ cãi cho bằng được, nhưng rồi “má»™t bó lý không bằng má»™t tà tìnhâ€. Ấy má»›i là sá»± váºn hà nh trong các mối quan hệ xã há»™i, “tưởng váºy mà không phải váºyâ€. Ngưá»i Quảng Ãt khi nghÄ© như váºy. Há» thưá»ng rạch ròi má»i chuyện.
Có lần ông Mai Thúc Lan - ngưá»i từng giữ chức vụ Bà thư cá»§a Äảng bá»™ tỉnh Quảng Nam-Äà Nẵng (từ giữa nhiệm kỳ khóa XV đến hết khóa XVI) cho rằng: “Song tÃnh cách Quảng Nam cÅ©ng không phải chỉ là ưu Ä‘iểm. Mặt trái cá»§a tÃnh cách Quảng Nam là vì hay cãi nên dá»… dẫn đến cá»±c Ä‘oan, bảo thá»§; kiên quyết nhưng cÅ©ng dá»… đưa đến khó dung hòa. Không khoan nhượng đối vá»›i kẻ thù là đúng, nhưng đối vá»›i bạn bè, đồng chà lại trở thà nh thiếu khoan dung. Những tÃnh cách nà y thưá»ng gây trở ngại trong công việc và căng thẳng trong quan hệ má»™t cách không đáng có. Có má»™t câu chuyện rất Ä‘iển hình nói lên tÃnh cá»±c Ä‘oan cá»§a dân Quảng Nam: Há»™i đồng Nhân dân ở má»™t xã ná» có 16 đại biểu há»p kỳ thứ nhất để bầu Chá»§ tịch Ủy ban Nhân dân. Ngưá»i được đỠcá» là má»™t nữ đảng viên trẻ, có năng lá»±c, đã qua công tác ở cÆ¡ sở và cÅ©ng là ngưá»i duy nhất được giá»›i thiệu. Lần bầu thứ nhất có 8 phiếu đồng ý, 8 phiếu chống, sau khi trao đổi, thảo luáºn bầu lần thứ hai vẫn 8 phiếu thuáºn, 8 phiếu chống, bầu lần thứ 3 cÅ©ng như thế.
Sá»± “kiên định†cá»§a các đại biểu há»™i đồng đến thế là cùng. Dứt khoát không khoan nhượng, không dung hòa. TÃnh cách đó có thể là rất tốt, rất đáng há»c táºp nếu trong trưá»ng hợp đối xá» vá»›i kẻ thù, nhưng nếu đối vá»›i bạn bè, đồng chà thì quả là điá»u cần xem xét. Tôi vá» công tác ở Quảng Nam-Äà Nẵng đã được hai năm. Ra há»p ở Hà Ná»™i, có ngưá»i há»i:
- Cáºu vá» công tác ở Quảng Nam-Äà Nẵng, cái gì là thuáºn lợi nhất?
Tôi trả lá»i không ngần ngại:
- Äó là tÃnh cách cá»§a Quảng Nam.
- Thế thì cái gì khó khăn nhất?
- Äó cÅ©ng là tÃnh cách Quảng Nam.
Trong chuyến Ä‘i thăm và là m việc vá»›i Ban Thưá»ng vụ Tỉnh á»§y, Thưá»ng trá»±c Há»™i đồng Nhân dân tỉnh Quảng Nam-Äà Nẵng, đồng chà Äại tướng Lê Äức Anh, thá»i kỳ giữ cương vị Chá»§ tịch nước có nháºn xét đáng chú ý: “Quảng Nam - Äà Nẵng thì việc gì cÅ©ng là m kiên quyết, nhưng khó tÃnh. Phải giúp nhau trên tình đồng chÃ, không nên thà nh kiến hẹp hòi thì má»›i sá» dụng được nhân tà i†(Báo Quảng Nam-Äà Nẵng số Xuân 1996).
Bất kỳ chuyện gì, ngưá»i Quảng cÅ©ng có thể cãi. Ấy má»›i là tà i. Ấy má»›i là giá»i. Ngay cả chuyện trai gái tình tứ, há» cÅ©ng… cãi cho bằng được. Ngà y trước, các nho sinh thưá»ng ra Huế thi cá». Có ngưá»i đùa:
Há»c trò trong Quảng ra thi
Thấy o gái Huế chân đi không đà nh
Äùa, nhưng ngụ ý là khen đấy thôi. Khen cho cái tÃnh Ä‘a tình cá»§a cáºu há»c trò chân đất, hiá»n là nh như khoai như sắn và tất nhiên trong câu đùa đó cÅ©ng thấp thoáng cái ý khoe rằng gái Huế là đẹp. Thá» há»i, thấy gái đẹp thì ai không mê, không ngắm nhìn cho thá»a thuê con mắt? Có thể ngắm nhìn rồi quên Ä‘i trong thoáng chốc, nhưng cÅ©ng có thể tÆ¡ tưởng đến ngà y sau. Chuyện cÅ©ng bình thưá»ng thôi. Thế nhưng, há» cÅ©ng cãi lại cho bằng được:
Há»c trò xứ Quảng ra thi
Mấy cô xứ Huế chân đi không đà nh
Chỉ thay đổi má»™t chữ, nhưng ngữ nghÄ©a đã khác hẳn. Dưá»ng như cái máu “hay cãi†đã thưá»ng trá»±c luân chuyển trong tâm thức cá»§a ngưá»i Quảng. Ngưá»i ta thưá»ng kháo vá»›i nhau cách trả lá»i “xóc hông†cá»§a con dân NgÅ© Hà nh SÆ¡n. Äại loại có ngưá»i từ xa đến má»™t vùng ná», do mù mỠđưá»ng Ä‘i nước bước nên má»›i lá»… phép há»i:
- Thưa bác, có phải đưá»ng nà y dẫn lên Äèo Le không?
Thay vì gáºt hoặc lắc đầu và táºn tình chỉ giúp ngưá»i ta, thì câu trả lá»i “chướng†không chịu nổi:
- Chú mi nói chi lạ rứa? ÄÆ°á»ng nà y không Ä‘i đến Äèo Le thì đến đâu?
Chà ! Thoạt nghe cách trả lá»i đó là đã thấy… “choángâ€! Ngưá»i há»i ‘cứng há»ngâ€, ngắc ngứ không thể nói gì thêm được nữa dù có “tức cà nh hôngâ€. Nói váºy thôi, chứ sau câu nói “ba gai†ấy, nếu thấy trá»i đã tối, đưá»ng lên đó khó khăn vì không có quán trá» tạm nghỉ qua đêm thì ngưá»i chỉ đưá»ng sẵn sà ng má»i khách vá» nhà mình nghỉ để mai Ä‘i sá»›m! Äây là sá»± quảng đại, rá»™ng rãi cá»§a ngưá»i Quảng, há» tá» ra quan tâm đến ngưá»i khác cho dù má»›i gặp lần đầu. Nhà thÆ¡, nhà báo Trương Äiện Thắng có kể mẩu chuyện khá buồn cưá»i:
- Má»™t lần tôi Ä‘i công tác xuống nông thôn, Ä‘i tìm hợp tác xã Bình Tú. Hồi bao cấp, Ãt có cÆ¡ quan nà o treo bảng hiệu. Thấy dãy nhà ngói năm gian, trước là sân gạch lá»›n, bên phải có cái há»™i trưá»ng to đùng, tôi bán tin bán nghi há»i má»™t cáºu há»c trò đạp xe ngang qua:
- Có phải đây là hợp tác xã Bình Tú không em?
Cáºu há»c trò cứ đạp xe Ä‘i thẳng, ném lại má»™t câu chua lè:
- Bộ đui na sao không thấy?
Anh Thắng là ngưá»i Quảng, mà cÅ©ng ngạc nhiên vá»›i cách trả lá»i “ba trợn†cá»§a cáºu em đồng hương. Thì ngưá»i nÆ¡i khác đến là m sao có thể hiểu? Nghe xong, tôi tá»± tìm cách lý giải vì sao có cách trả lá»i ấy? Phải liên hệ vá»›i và i mẩu chuyện khác thì may ra... má»›i có cách lý giải! Có chuyện buồn cưá»i rằng, chà ng trai ná» Ä‘ang tán tỉnh cô gái, ngà y ná» chà ng đến thăm nhà . Không may, gặp cha cá»§a cô ta, vốn không thÃch chà ng. Chà ! Khó ăn khó nói quá. Sau khi gãi đầu ấp a ấp úng chà ng đánh bạo:
- Thưa bác, X có ở nhà không?
- Nó không có nhà thì nó vô gia cư à ?
Ma tha quá»· bắt cho cái lưỡi! Lại có chuyện, sáng sá»›m bước ra đưá»ng thấy bà cụ Ä‘ang cắp nón Ä‘i chợ, ta lá»… phép há»i:
- Chà o cụ, cụ đi chợ sớm rứa hè?
Không ngá», bà cụ đáp ngon Æ¡:
- Chớ chẳng lẽ tao đi chơi?
Tháºt hết biết!
Rõ rà ng, trước những câu há»i mà há» cho là “lãng xẹtâ€, không đáng để há»i, mà vẫn há»i thì há» sẵn sà ng bá»™c lá»™ ngay thái độ cá»§a mình. Thái độ ấy Ãt nhiá»u cho thấy ngưá»i Quảng trá»±c tÃnh, “thẳng ruá»™t ngá»±aâ€. Theo tôi, má»™t trong những tÃnh cách ngưá»i Quảng là nóng tÃnh. Nóng tÃnh nên má»›i hay cãi. Cãi cho bằng được nếu thấy không hà i lòng vá» sá»± việc Ä‘ang diá»…n ra sá» sá» trước mắt. Má»™t tÃnh cách hình thà nh bao giá» cÅ©ng có “hai mặt cá»§a vấn Ä‘á»â€, nghÄ©a là vừa có lợi lẫn có hại cho ngưá»i đó.
Mà cÅ©ng lạ, vá»›i tÃnh cách ngưá»i Quảng dù được khen, được ca ngợi nhưng nếu xét thấy không hợp tình hợp lý thì há» cÅ©ng… cãi!
Nhìn lại sá»± kiện “NgÅ© phụng tá» phiâ€, dù ca ngợi tinh thần hiếu há»c là m rạng danh đất Quảng Nam - nhưng Tiến sÄ© Huỳnh Thúc Kháng vẫn lấy là m tiếc khi há» không để lại cho háºu thế má»™t sá»± nghiệp chÃnh trị, văn hóa, há»c thuáºt nà o đáng kể. Cái sá»± “lấy là m tiếc†trong trưá»ng hợp nà y thiết tưởng chỉ có ở ngưá»i Quảng Nam. Dù sá»± kiện trên là m rạng danh đất há»c xứ Quảng, là m sáng giá mảnh đất mình đã sinh ra và lá»›n lên nhưng há» vẫn chưa tháºt sá»± ưng ý. Há» vẫn đòi há»i cao hÆ¡n nữa, chứ không chỉ dừng lại ở đó. Phải có má»™t bản lÄ©nh phi thưá»ng, há» má»›i dám Ä‘em cái danh xưng đáng tá»± hà o kia ra thẩm định và bình luáºn. Nói rá»™ng ra, tÃnh cách cá»§a ngưá»i Quảng Nam là muốn Ä‘i và o thá»±c chất cá»§a sá»± việc, dù được khen nhưng nếu cảm thấy chưa tháºt sá»± xứng đáng vá»›i lá»i khen đó, thì há» cÅ©ng từ chối, cÅ©ng cãi cho bằng được. Chao ôi! Ngưá»i Quảng tháºt bụng tháºt lòng (và tháºt thà ) đến thế là cùng.
Mà đâu chỉ có chuyện nà y. Lâu nay, con dân xứ Quảng vẫn thưá»ng tá»± hà o vá» tà i cầm binh thao lược cá»§a Ông Ãch Khiêm (1832- 1884) - ngưá»i là ng Phong Lệ, huyện Hòa Vang (TP. Äà Nẵng). Nhiá»u nhà viết sá» cho rằng, chÃnh ông là ngưá»i đã cha đẻ kế hoạch dùng trái mù u đánh Pháp! Äiá»u nà y không sai, trong lá»i ăn tiếng nói cá»§a ngưá»i Quảng còn nhá»›:
Äà Nẵng, SÆ¡n Trà , Miếu Bông, Cẩm Lệ
Chuyện trăm năm còn kể tráºn mù u
…
Hội ni ngó bộ không xong
Rá»§ nhau đánh tráºn mù u giữ là ng
Có lẽ chÃnh vì thế, nhà nghiên cứu Lâm Quang Thá»± khẳng định “chắc nịchâ€: “Quân Pháp thưá»ng hà nh quân trên các nẻo đưá»ng là ng. Biết quân Pháp thưá»ng mang già y dưới đế đóng Ä‘inh, Ông Ãch Khiêm bèn ra lệnh cho dân chúng nhặt tháºt nhiá»u quả mù u, rồi cho quân mang theo những giá» tháºt đầy mù u phục kÃch các ngã đưá»ng mà giặc hay Ä‘i qua. Khi quân Pháp kéo qua, quân ta đổ ra đánh, vừa đánh vừa chạy và rải quả mù u đầy đưá»ng. Quân Pháp Ä‘ang đà đuổi theo quân ta thì giẫm phải quả mù u, trượt chân ngã lăn, quân ta xông và o diệt. Trong tráºn nà y, địch chết rất nhiá»u, máu nhuá»™m đầy đưá»ngâ€. Thoạt Ä‘á»c qua, ta thấy cÅ©ng có lý lắm chứ. Tôi chưa thấy nhà sá» há»c nà o phản bác lại. Nhưng kỳ lạ thay, chÃnh… ngưá»i Quảng Nam không thuáºn tình, bèn… cãi!
Ngưá»i trước nhất có lẽ là nhà văn hóa Nguyá»…n Văn Xuân, ông cương quyết bác bá» láºp luáºn vá» việc sá» dụng mù u trong chiến thuáºt cá»§a Ông Ãch Khiêm; kế đến nhà nghiên cứu Lưu Anh Rô cÅ©ng cãi, nhưng có phần dè dặt hÆ¡n: “Theo suy luáºn lôgic cá»§a ngà nh Folklore há»c thì Ä‘iá»u gì không có, chắc chắn sẽ không được nhân dân nhắc đến và lưu truyá»n. Dù sao, có lẽ tráºn mù u chắc không gây cho quân Pháp nhiá»u thiệt hại, nếu có thì hỠđã ghi và o nháºt ký “Chinh phục phương Äông†cá»§a mình rồiâ€.
Tháºt ra, sá» dụng trái mù u trong tác chiến không phải “đặc quyá»n†cá»§a riêng ngưá»i Quảng. Äến nay, đồng bà o Nam bá»™ còn nhắc đến ông Lãnh binh Thăng (Nguyá»…n Ngá»c Thăng). Khoảng thá»i gian từ 1859 đến năm 1861 khi ông nháºn trá»ng trách trấn thá»§ đồn Cây Mai ở đất Gia Äịnh cÅ©ng nghÄ© ra cách cho dân quân rải trái mù u dầy đặc trên mặt đưá»ng. Lúc xung tráºn, giặc Pháp do mang già y nên đã bị trượt té nháo nhà o vì... chạy đạp trái mù u!
Vá»›i Ông Ãch Khiêm, tôi luôn nghÄ© là là má»™t nhân váºt “rặt Quảngâ€, là báºc tướng lÄ©nh xông pha tráºn mạc, từng láºp nên nhiá»u chiến công hiển hách. Có giai thoại rằng, thuở ông còn là còn cáºu há»c trò, tóc để chá»m, nhưng tÃnh cách đã ương ngạnh. Hôm ấy, trưa nắng gắt. Con đưá»ng là ng Phong Lệ xưa nay vốn yên tÄ©nh giấu mình dưới bóng tre, nay bá»—ng rợp cá» xÃ... Tiếng la hét inh á»i cá»§a bá»n lÃnh lệ Ä‘ang dá»n đưá»ng cho quan Tổng đốc vá» là ng. Thiên hạ nhốn nháo trước cảnh tượng ấy. Ai nấy Ä‘á»u khép nép đứng dáºy khi Ä‘oà n cá»§a quan nghênh ngang Ä‘i qua. Quan chá»…m chệ trên võng đòn cong phá»§ Ä‘iá»u, đầu che bốn lá»ng xanh. Lúc ấy, trong quán nước dưới bóng Ä‘a rợp mát cáºu thiếu niên hỠÔng vẫn cứ ngồi bình thản, xem như không có chuyện gì phải chú ý cả. Äã thế hai chân cá»§a chà ng lại còn xá» và o trong má»™t chiếc già y rách! Khi nhìn thấy hình ảnh ngạo mạn vô lá»… ấy, quan ngứa mắt, sai lÃnh bắt há»i. Chà ng thưa là há»c trò, nghe váºy quan cÅ©ng nguôi giáºn. Nhưng nghiêm mặt bảo:
- Ừ, há»c trò thì thỠđối lại câu đối cá»§a quan, nếu không thì bị đánh đòn.
Vừa dứt lá»i, quan Ä‘á»c luôn:
- Cắc cớ thay, hai chân xỠmột già y;
Không một phút lúng túng, chà ng ưỡn ngực đối lại:
- Sung sướng mấy, trên đầu che bốn lá»ng.
Hay nhất là ở chá»— “Sung sướng mấy†cứ nghe như có lá»i châm chá»c. Nhưng nghe váºy, quan vẫn phì cưá»i, hà o phóng thưởng cho mấy lạng bạc và khuyên nên cố gắng đèn sách. Và chà ng há»c giá»i tháºt. Chỉ má»›i mưá»i lăm xuân xanh đã thi Ä‘áºu Cá» nhân, khiến vua Thiệu Trị phải khen “Thiếu niên đăng cao khoaâ€.
Trên bước đưá»ng “báo Ä‘á»n Æ¡n vuaâ€, Ông Ãch Khiêm nổi tiếng mưu lược, nhưng lại quá cương trá»±c, nóng nẩy. Năm 1847, sau khi Ä‘áºu Cá» nhân, ông được bổ là m tri huyện Kim Thà nh (Hải Dương). Năm 1865, ông được cá» là m Tiá»…u phá»§ sứ, có công đánh dẹp bá»n cướp biển, bá»n phỉ Ä‘ang chá»c trá»i khuấy nước ở biên giá»›i phÃa Bắc - nên còn được gá»i là Ông Tiá»…u. Khi giặc Pháp xâm lược nước ta, dưới quyá»n chỉ huy cá»§a lão tướng Nguyá»…n Tri Phương, Ông Ãch Khiêm đã láºp những chiến công oanh liệt để bảo vệ phòng tuyến Äà Nẵng. Dù láºp nhiá»u chiến công, nhưng tÃnh cách nóng nảy, “Quảng Nam hay cãi†vẫn không thay đổi. ChÃnh vua Tá»± Äức đã từng nháºn xét: “Ngươi vốn con ngưá»i há»c thức mà ra, phải cái tÃnh khà cương cưá»ng nóng nẩy, phà m việc không chịu ở ngưá»i sau và vâng theo mệnh ngưá»i...â€.
ChÃnh tÃnh cách nà y đã giết Ông Ãch Khiêm.
Má»™t con ngưá»i có tÃnh cách gần như độc Ä‘oán, nói năng bá»™c trá»±c ấy vá» cuối Ä‘á»i má»›i thấy rằng cứ sống “ngang như cuaâ€, “ăn cục nói hòn†thì tháºt khó thà nh công ở Ä‘á»i, tháºm chà còn mang há»a và o thân. Khi bị đà y và o nhà lao Bình Thuáºn, vì phe cánh trong triá»u tìm má»i cách ám hại, ông có viết bản di chúc, trong đó có Ä‘oạn thấm thÃa: “phải tuyệt đối theo lá»i di huấn cá»§a taâ€: “Tá»± nghÄ© từ nay vá» sau, các con phải giữ gìn lá»i ăn tiếng nói, chá»› xem nhẹ ngôn từ. Hãy lấy ta là m gương thì sẽ tránh được Ä‘iá»u há»aâ€.
Than ôi! Biết là váºy, ý thức là váºy, nhưng ai có thể thay được dòng máu cá»§a mình không?
Vá» sau, các con cá»§a ông như Ông Ãch Kiá»ng, Ông Ãch Thiện... cÅ©ng tiếp tục hà o khà cá»§a cha, trước nạn ngoại xâm đã không “mÅ© ni che tai†mà tham gia phong trà o Cần vương chống Pháp; các cháu ná»™i cá»§a ông như Ông Ãch ÄÆ°á»ng, Ông Ãch Mắng... cÅ©ng tÃch cá»±c tham gia cuá»™c chống sưu thuế vÄ© đại nổ ra và o năm 1908 tại Äại Lá»™c (Quảng Nam) rồi lan rá»™ng ra cả nước. Trong số các con cháu cá»§a ông, có lẽ đáng nể nhất là Ông Ãch ÄÆ°á»ng. Khi bị giặc Pháp chém đầu ở chợ Túy Loan lúc má»›i 18 xuân, đã nói má»™t câu nổi tiếng: “Dân nước Nam như cá» cú, giết ÄÆ°á»ng nà y còn có trăm nghìn ÄÆ°á»ng khác sẽ nổi lên. Bao giá» hết mÃa má»›i hết ÄÆ°á»ngâ€. Câu nói khà phách nà y, khiến ta nhá»› đến anh hùng Nguyá»…n Trung Trá»±c ở Nam bá»™ cÅ©ng từng khẳng định: “Bao giá» Tây nhổ hết cá» nước Nam thì nước Nam má»›i hết ngưá»i đánh Tâyâ€!
Äó cÅ©ng là tÃnh cách quyết liệt cá»§a danh tướng Ông Ãch Khiêm váºy.
Trong nhà lao, Ông Ãch Khiêm chá»n thá»i khắc để chết là giá» Tý, ngà y 19.7 năm Giáp Thìn. CÅ©ng trong di chúc, ông đã chu đáo nghÄ© đến lúc “Hà i cốt cá»§a ta khi mang vá», chá»n nÆ¡i đồng bằng thoáng mát trong xã mà chôn, chá»› không nên chôn và o hang núi và khi mang vá» trong vòng năm, ba ngà y thì phải cá» hà nh mai táng bình thưá»ng, không được chôn cất trá»ng thể, không những đã tốn cá»§a vô Ãch mà còn chuốc lấy tiếng cưá»i chê và ná»—i oán ghét cá»§a ngưá»i Ä‘á»i nữaâ€.
TÃnh cách cá»§a ngưá»i Quảng cÅ©ng thể hiện rõ ở lá»i dặn dò nà y. Việc là m cốt thiết thá»±c, đúng thá»±c chất, chứ không cần phải phô trương rình rang, tốn kém vô Ãch. Vá»›i việc “quan, hôn, tang tếâ€, sau nà y chà sÄ© Phan Châu Trinh cÅ©ng hô hà o “thá»±c hiện nếp sống văn minh†không khác quan Ä‘iểm cá»§a chúng ta ngà y nay. Trong Tỉnh quốc hồn ca I viết năm 1907, là m tà i liệu giảng dạy tại trưá»ng Äông Kinh NghÄ©a Thục (Hà Ná»™i) có Ä‘oạn:
Chết rồi ma đám đà nh rà nh
Bà y ra rước khách hà nh trình, phú trang
Thăm vá»›i phúng xem cà ng nưá»m nỡ
Chẳng qua là giấy nợ cho nhau
Là m ra năm lợn, mưá»i trâu
Chẳng mong thần hưởng, chỉ cầu khách đông
Còn những chốn là ng đông, xã cả
Cáºy đón đưa ăn vạ, ăn tai
Äầu heo, ná»ng thịt, chả vai
Lệ là ng, phép ná» bẻ bai trăm đưá»ng
Váºy lại cho là thương, là hiếu
NghÄ© mà coi, dÃnh lÃu và o đâu
Là m cho hết ruộng, hết trâu
Một nhà chua xót, cả bầu no say
Không riêng gì ngưá»i xứ Quảng mà tâm lý chung cá»§a ngưá»i Việt cÅ©ng Ä‘á»u đồng tình vá»›i sá»± phê phán nà y.
(TrÃch sách "Ngưá»i Quảng Nam", NXB Äà Nẵng)
|
|