Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Năm 12 03, 2009 11:27 pm Tiêu đề: Bà i viết: Cảm tạ |
|
|
Bà i viết và o những ngà y cuối năm 2009 (khổ quá; không post hình được)
Có những mùa đông qua...
Trước khi viết bà i nà y, tác giả xin chân thà nh cảm Æ¡n rất nhiá»u vá» cho Chị LeMinhMong, TuyetNhung, TranVietHung đã có lòng quan tâm và giúp đỡ cho tôi khi hiện nay ngưá»i mẹ cá»§a tôi Ä‘ang còn bị bệnh và chá» ngà y..... Tôi rất vô cùng cảm động trước những nghÄ©a cá» cao đẹp đó, giỠđây chỉ biết cúi xin Æ n Trá»i luôn ban phước là nh và trả công bá»™i háºu cho những ngưá»i công chÃnh, những con ngưá»i sống đúng nghÄ©a vá»›i chữ Tâm và đã chia sẻ được những ná»—i buồn cá»§a tôi. Xin chân thà nh cảm Æ¡n...
NguyenNgocHai
Thế là lại má»™t năm nữa sắp sá»a qua Ä‘i trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i, ai ai cÅ©ng phải thế... Hôm nay mình chỉ biết ngồi đây để nhá»› vá» cho những tháng ngà y, hồi đó, lúc còn nhá» - như cái hồi mà mẹ tôi nắm tay tôi dẫn Ä‘i trên con đưá»ng là ng dà i và hẹp.... Nhưng hồi đó tôi không phải Ä‘i trên những con đưá»ng lầy lá»™i như thế, má»™t bước lên xe, mẹ tôi dẫn tôi Ä‘i há»c ở các trưá»ng Soeur, đến khi tá»›i lá»›p, tôi thấy mẹ tôi đứng nói gì đó vá»›i mấy Soeur nhiá»u lắm, còn tôi thì chỉ biết xách cặp chạy ù và o lá»›p và ngồi và o chá»— mình... Tháng ngà y thÆ¡ ấu đó lúc tôi còn là má»™t chú bé há»c sinh má»›i cháºp chững và o trưá»ng Jandar – Huế, đến lúc và o Danang, cÅ©ng mẹ tôi, nắm tay tôi Ä‘i trên những con phố để tá»›i trưá»ng Thánh Tâm (đưá»ng Yên Bái), vì trưá»ng nà y tôi có má»™t ngưá»i chị hỠđã thà nh Ma Soeur... Tháng ngà y con trẻ và thÆ¡ ấu đó, chắc chắn tôi cÅ©ng chưa biết gì.... chỉ biết ngà y hai buổi đến trưá»ng, có những mùa Xuân trôi qua, những mùa hè, rồi đến những mùa đông sang... cứ thế xoay vần trên tháng ngà y cá»§a tôi, vá»›i ngưá»i mẹ hình như đã đặt hết niá»m tin và o trong tôi, ngà y tôi chuyển trưá»ng vá» há»c tại SaoMai cÅ©ng má»™t tay mẹ tôi dẫn Ä‘i, có lẽ hình như là “con đầu lòng†nên ba mẹ tôi đã đặt hết niá»m tin và o trong tôi (kể từ lúc ấy...)
Bây giỠđã qua Ä‘i vá»›i những tháng ngà y cá»§a thá»i gian hồn nhiên đó – chợt nhiên khi tôi Ä‘ang nghe từ má»™t bản nhạc “Còn mãi mùa đông†má»™t lần do ca sÄ© PhươngThanh hát trên truyá»n hình, má»™t lần do ca sÄ© Lý Hải trình bà y.... và má»™t lần do má»™t giáo viên cùng trưá»ng hát tại má»™t buổi giao lưu tại trại Công an... nhưng tất cả ngần ấy chỉ là những thoáng qua trong Ä‘á»i ngưá»i cá»§a tôi mà thôi. Äến hôm nay ngồi nhìn lại thì đúng là những mùa đông đã qua Ä‘i.... Bây giá» tôi má»›i biết suy tư, biết nhìn Ä‘á»i bằng những khÃa cạnh khác nhau, trong má»—i khÃa cạnh đó toà n là những lăng kÃnh chưa có chút nắng nhạt, những mùa đông lạnh giá, cái lạnh chỉ se se mà thôi, ngồi má»™t mình đêm nay, trong khoảng không gian u tịch nà y, tôi nhá»› vá» cho những mùa đông há»c trò, thế là ký ức lại hiện vá»... Giá» nà y mẹ tôi cÅ©ng Ä‘ang ngá»§ – nhưng không biết đã say giấc nồng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i bà chưa? Nhìn lại má»™t Ä‘á»i là m mẹ, là m cha... tôi thấy cả cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà , cÅ©ng như bao nhiêu ngưá»i mẹ Việt nam nà y đã chịu thương chịu khó – tần tảo sá»›m hôm để nuôi các con ăn há»c cho đến ngà y hôm nay.....
Ngà y mồng 9 Tết, cÅ©ng qua Ä‘i má»™t mùa đông giá lạnh còn vang mãi dư âm cá»§a mùa Giáng sinh, nắng Xuân chưa kịp ấm cõi lòng... thì má»™t tai nạn bất ngỠđến vá»›i bà , tưởng đâu đã ra ngưá»i thiên cổ ngay lúc đó (tại nạn rất nặng) – hÆ¡n má»™t tháng trá»i nằm mê man ở những bệnh viện Biên Hòa và Saigon... tôi còn nhá»› những lúc túc trá»±c bên bà – chỉ là má»™t cái xác nằm bất động, những lần ấy, trong cÆ¡n mê man ấy... tôi thấy rõ những hà ng nước mắt cá»§a bà cứ tuôn trà o... bấy giá» tôi chợt nghÄ© vá» má»™t quãng thá»i gian trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a tôi, biết bao lần trên những con đưá»ng đến trưá»ng, bao lần bà dẫn tôi Ä‘i phố – từ khi ở Huế cho đến lúc và o Danang.... Ä‘i đâu bà cÅ©ng dẫn tôi Ä‘i, những lần đóng há»c phà cho nhà trưá»ng, bà cÅ©ng lo chu toà n, còn tôi chỉ biết Ä‘i há»c và há»c..... đến hôm nay không hiểu vì chữ hiếu – tôi đã trả xong chưa nhỉ? Cha mẹ nuôi con biển trá»i lai láng – con nuôi cha mẹ tÃnh tháng tÃnh ngà y; tháºt quả không sai khi ông bà xưa đã thốt lên bằng những vần thÆ¡.... CÆ¡n Ä‘au nhức đã là m cho bà trong cÆ¡n mê tại những bệnh viện mà tôi đã chứng kiến hình như bà cÅ©ng nghÄ© vá» cho những tháng ngà y “nháºn thiên chức là m mẹ†cá»§a bà thì phải...
Thưở xuân thì – pháºn xuân xanh cá»§a má»™t thá»i con gái cá»§a bà không có, ngà y ký kết hiệp định chia đôi quê hương, bà đã bá» gia đình , bá» ruá»™ng đồng và bá» cả thá»i thÆ¡ ấu cá»§a những chiá»u quê táºn Quảng Bình ngút ngà n để theo ngưá»i chú Ä‘i và o trong nam... chỉ có má»™t mình, má»™t bóng đơn côi mà thôi…. Rồi ngà y “gặp†ba tôi, hai ông bà “cứ như váºy†cho đến hôm nay – má»™t Ä‘á»i là m vợ, là m mẹ, lãnh đủ má»i cá»±c nhá»c, đủ thứ tảo tần để vun xây cho gia đình, hình như bà chỉ biết hy sinh và nhẫn nhục, chịu đựng, những lần tôi còn nhỠở Huế, nhá»› những lúc tôi bị bệnh, mẹ tôi đã thưá»ng túc trá»±c cạnh tôi để thăm há»i, trong lúc mệt quá tôi chỉ biết nhìn mà nói không được. Thế rồi cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà chưa hưởng được những ánh nắng cá»§a mùa xuân, thì tai nạn áºp đến, là m cho má»i ngưá»i phải sá»ng sốt khó tả được – trên đưá»ng Ä‘i mua thuốc – bà đã bị mấy thanh niên Ä‘ua xe “quẹt†và o và đã lôi bà đi xa khá»ang 5m, đầu Ä‘áºp xuống đưá»ng và nghe nói bà chỉ kịp kêu “Æmá»™t tiếng rồi lịm Ä‘i……
Những ngà y Xuân trước đó, Cha xứ cá»§a chúng tôi vừa giảng xong ở nhà thá» (cách đó má»™t ngà y): Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa là Cha Tòan năng đã ban phước là nh cho Giáo xứ chúng ta trong những ngà y Xuân qua không ai có việc gì đáng tiếc phải xảy ra…… Lá»i nói vừa dứt xong thì biến cố tai nạn cá»§a mẹ tôi đã diá»…n ra…..
Những tháng ngà y ở bệnh viện, tôi và mấy ngưá»i em cứ thay nhau và o theo dõi diá»…n biến cá»§a bà , chúng tôi cứ nghÄ© rằng: không tà i nà o qua khá»i được, vì bác sÄ© bệnh viện đã khẳng định tuyên bố vá»›i anh em chúng tôi: Äem Ä‘i Chợ Rẫy cÅ©ng bị mất nữa đưá»ng, để ở đây mổ cÅ©ng mất, không mổ cÅ©ng mất, cuối cùng ngưá»i em tôi đà nh phải liá»u ký và o hồ sÆ¡ phẫu thuáºt để cho ê-kÃp bác sÄ© là m nhiệm vụ…. cuá»™c phẫu thuáºt kéo dà i bốn giỠđồng hồ, ngoà i phòng đợi, chúng tôi lo lắng và ai nấy cÅ©ng thầm nguyện cầu Æ n Trên cho bà được tai qua nạn khá»i (cho dẫu là mong manh lắm) gần hai giá» sáng, cuá»™c thá»±c hiện phẫu thuáºt hòan tất, và hỠđã đưa bà xuống phòng hồi sức đặc biệt, từ đó cÆ¡n mê cá»§a bà đã kéo dà i hÆ¡n má»™t tháng…. Thá»i gian ở cạnh bà , tôi má»›i chứng kiến được “tấm lòng cá»§a ngưá»i mẹ†má»™t Ä‘á»i lo cho gia đình, chồng con, vì thế cho dẫu giá» phút nà y đây, bên cạnh bà có nhiá»u ngưá»i thăm viếng, nhưng hình như chÃnh tôi cảm thấy rằng: từ thá»i xuân xanh con gái cho đến ngà y hôm nay, Ãt khi mẹ tôi đã được những giây phút thanh thản mà ngồi nhìn Ä‘á»i, táºn hưởng được niá»m hạnh phúc nÆ¡i con cháu sau chuá»—i ngà y tần tảo và bôn ba lo cho cuá»™c sống…. Trong cái se lạnh hôm nay khi gần cuối cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà , sau ngà y bị tai nạn… ở bệnh viện vá» nhà , bà không còn biết gì nữa cả - bởi vì má»™t nữa vá» sá» cá»§a bà hiện nay Ä‘ang gá»i lại nuôi ở Saigon (mà chắc cÅ©ng sẽ bá» luôn…) cứ chiá»u vá», khi nắng chiá»u chưa tắt hẵn, chúng tôi hay dẫn bà ra ngoà i sân ngồi chÆ¡i, ánh mắt cá»§a bà nhìn vá» cõi xa xăm nà o đó như để nhá»› lại vá» má»™t thá»i nà o đó… hình như tuổi xuân cá»§a bà đã vá»™i qua Ä‘i chưa kịp hưởng trá»n những mùa Xuân ấm áp ấy, đôi lúc tôi thấy trên khóe mắt cá»§a bà ứa lệ như tiếc thương cho má»™t Ä‘á»i là m mẹ đã trá»n tình trá»n nghÄ©a vì chồng con…. Nhưng có lẽ cÅ©ng tiếc nuối vá» cho tháng ngà y “bá» xứ mà ra Ä‘i†chưa Ä‘á»n đáp lại công Æ¡n mẹ cha dưỡng dục sinh thà nh… bây giá» ngồi đấy mà nhá»› vá» vá»›i những thá»i con gái – cÅ©ng như tôi hôm nay khi viết lên trang giấy những cảm xúc để nhá»› vá» cÅ©ng cho má»™t tháng ngà y, má»™t Ä‘á»i là m mẹ, má»™t Ä‘á»i cá»§a những bà mẹ miá»n quê, vá»›i hôm nay nÆ¡i khung cảnh thâm sÆ¡n cùng cốc nà y, mẹ tôi vẫn còn được nhìn Ä‘á»i và hình như trên đôi mắt ấy tôi cÅ©ng thấy bà đã nhá»› vá» cho má»™t thá»i xuân xanh cá»§a bà …
Tôi còn nhá»›: má»™t đêm ná» khi chúng tôi Ä‘ang còn trá»±c ở bệnh viện vá»›i bà , ở nhà vợ tôi hay thức dáºy sá»›m… khá»ang bốn giá» sáng, bên ngoà i cá»a sổ bá»—ng có tiếng cá»§a bà kêu: Mai Æ¡i dáºy Ä‘i con…. hôm đó là ngà y thứ bảy cuối tuần… Vợ tôi lại tưởng tôi Ä‘i vá» liá»n mở cá»a bước ra, nhưng không thấy bóng dáng ai cả, mà rõ rà ng đã có nghe tiếng gá»i cá»§a bà …. từ Biên Hòa tôi đã Ä‘i xe Honda vá» lúc hai giá» sáng, đưá»ng Ä‘i thì tối và lòng tôi cảm thấy rất sợ khi chạy má»™t mình nÆ¡i đưá»ng vắng; bởi vì theo như ba tôi căn dặn thì tôi phải vá» trước “dá»n dẹp nhà cá»a†để “đem bà vá»â€ – bởi vì lý do như thế nà y: trước thá»i gian đó bà và và i ngưá»i bạn thưá»ng hay Ä‘i lá»… sáng, khi xong lá»… vá», bà thưá»ng Ä‘i vá»›i và i ngưá»i bạn già cá»§a bà và nói rằng: nếu sau nà y Chúa có gá»i tôi xin Ngà i gá»i con và o ngà y thứ bảy, để chuẩn bị hồn xác sạch sẽ ngà y mai Chúa Nháºt Ä‘i lễ… thế là giống như Æ n Trên đã chấp nháºn theo nguyện ước cá»§a bà : cứ mê man Ä‘i, thứ bảy Cha sẽ gá»i con…. Sức khá»e cá»§a bà lúc ấy phải nói là rất yếu, trên mà n hình máy nhịp tim, từ 100 xuống còn 90, còn 70, có lúc còn 55… thế là chúng tôi cùng nhau suy nghÄ©: chắc đợi đến thứ bảy Trá»i gá»i bà cÅ©ng nên… Nhưng rồi, khi vá» nhà đã gần bảy giá» sáng… đợi hoà i đợi hoà i, chẳng thấy bóng dáng gì cả, Ä‘iện thoại cÅ©ng không nghe báo….. thế là má»™t thứ bảy âm thầm trong nhiá»u ná»—i lo lắng trôi qua… cho đến bây giá», mẹ tôi cÅ©ng vẫn còn tồn tại, vẫn còn hiện diện trên dương thế nà y vá»›i má»™t tấm thân táºt nguyá»n, và hình như vá»›i má»™t tâm hồn ưu tư và buồn bã – bà ngồi đó để má»™t mình trong lá»i nguyện kinh cầu âm thầm, ngồi đó để nhá»› vá» cho má»™t dÄ© vãng má»™t thá»i cá»§a bà , má»™t dÄ© vãng không biết mấy thăng trầm như bao nhiêu con ngưá»i, nhưng hình như đó là má»™t quá khứ quá ư bình dị và ngá»t ngà o cá»§a má»™t kiếp ngưá»i là m mẹ, là m vợ đã chịu đủ má»i thứ cay đắng thân pháºn cá»§a má»™t con ngưá»i…
Mẹ cha, thầy cô – hai đại từ ấy đối vá»›i tôi vá»›i má»™t sá»± bao la quá đỗi và cÅ©ng hình như không còn giấy bút nà o lá»™t tả hết cho được vá»›i những Æ¡n nghÄ©a sinh thà nh, dưỡng dục và dạy dá»— cho tôi và muôn và n những con ngưá»i trong xã há»™i hôm nay, cho đến hôm nay, chÃnh tôi cÅ©ng Ä‘i theo thân pháºn luân hồi đó, cứ thế mà xoay vần hết ngưá»i nà y đến ngưá»i ná», là m con cái, rồi là m cha mẹ, bước và o những ngưỡng cá»a cuá»™c Ä‘á»i bằng những thiên chức Trá»i ban cho, nhưng chÃnh tôi – từ cái ngà y mẹ tôi nắm tay tôi và dẫn Ä‘i trên con đưá»ng đầy lá thu rÆ¡i ấy…. đến hôm nay thì đã có nhiá»u thổn thức, cay đắng và cÅ©ng có những xót xa, cÅ©ng chìm lắng và o những mùa đông lạnh giá…. Vá»›i mẹ tôi vẫn “còn mãi mùa đông†– vá»›i tôi đôi khi trong mùa đông se lạnh ấy còn có chút nắng ấm cá»§a mùa Xuân; má»™t Ä‘á»i là m mẹ cha, ai cÅ©ng mong cho con cái thà nh ngưá»i, má»™t Ä‘á»i là m thầy cô ai cÅ©ng mong cho há»c trò cá»§a mình có ngà y thà nh đạt; chÃnh tôi hôm nay cÅ©ng như thế, cÅ©ng được thiên chức là m cha, là m thầy - tiếp nối những thế hệ tiá»n bối để rồi hôm nay ngồi đây chứng kiến biết bao nhiêu hỉ, ná»™, ái, ố trong cõi nhân sinh nà y…. Hình như mẹ tôi chưa thấy được những mùa Xuân, mà chỉ má»™t mình ôm ấp mãi mùa đông, chấp nháºn cái se lạnh để cho những ngưá»i thân hưởng được những mùa Xuân ấm áp trôi qua, là m con Ãt ai thấy được chiá»u sâu như thế… hình như chÃnh tôi cÅ©ng như thế, nếu ông Trá»i không cho “biến động ấy†thì là m sao chúng tôi biết được tháng ngà y cá»§a mẹ tôi bị mòn má»i trên ánh mắt già nua kia… Hình như Thượng Äế đã an bà i cho chúng tôi như thế, cho nhà tôi như váºy để chúng tôi còn nhìn lại được những suy tư cá»§a má»™t ngưá»i mẹ đã má»™t Ä‘á»i tần tảo, má»™t Ä‘á»i lo toan và nặng gánh, nhìn thấy được má»™t đôi vai gầy theo sương chiá»u má»—i khi chưa tà n phai Ä‘i ánh hòang hôn. Mẹ - má»™t đại danh từ mà con ngưá»i ai ai cÅ©ng phải má»™t lần gá»i réo, má»™t lần Ä‘ong đưa – cho dẫu là chỉ má»™t lần; biết bao nhiêu chữ nghÄ©a nói vá» cho những ngưá»i mẹ, ngưá»i cha, nhưng pháºn là m con – chắc Ãt ai thấy được nghÄ©a cá» cao cả đó cá»§a những ngưá»i Mẹ,
x
x x
CÅ©ng má»™t ngà y gần cuối năm như hôm nay, quãng thá»i gian son sắt má»™t kiếp ngưá»i là m mẹ dẫu đã là và o cõi phù du nà o, ngồi bên cạnh, tôi đã đưa ra cho bà “những đồng tiá»n nhân ái và đầy tình nghÄ©a†– bà nhìn và o tay tôi, rồi nhìn tôi…. Bà nói trong ná»—i nghẹn ngà o, giá»ng bà khà n khà n cháºm rãi như không còn hÆ¡i…..
- Ở mô rứa ?
Tôi nhìn bà , cưá»i cưá»i:
- Trưá»ng SaoMai Danang cho mạ đó !
- Răng mà đi cho mạ……
Lúc bình thưá»ng, mẹ tôi sợ tôi hay có những đồng tiá»n “không lương thiện†nên bà sợ… thế má»›i biết má»™t Ä‘á»i tần tảo và lo toan cá»§a bà , mẹ tôi chỉ quan niệm nên lấy những đồng tiá»n lương thiện và cá»§a chÃnh mình mà thôi…… Lương tâm và chữ nhân trong cuá»™c Ä‘á»i nà y hình như đã dạy cho bà như thế, cho dẫu là mẹ tôi rất Ãt há»c, đúng hÆ¡n là má»™t ngưá»i mù chữ (nói không ngoa), vì ngà y xưa chỉ nghe bà kể: hồi đó mạ chỉ há»c tá»›i lá»›p ba mà thôi sau đó theo ông chú Ä‘i vô Nam luôn…. Và đau đớn thay, ngà y mẹ tôi ra Ä‘i theo ngưá»i thân và o Nam, thì ở nhà , bà ngoại và các cáºu cá»§a tôi không ai hay biết: Cái con ná»› hắn Ä‘i mô mà không vá»â€¦. Sau nà y khi tôi còn nhá», tôi thấy rõ có những buổi chiá»u – mẹ tôi thưá»ng ngồi nhìn vỠđâu đó mà lòng chợt buồn rưá»i rượi (chắc có lẽ bà đang nhá»› nhà , nhá»› ngoại nhiá»u lắm…) nhưng lúc ấy biết là m sao hÆ¡n…
Sau khi tôi giải thÃch: Äây là những đồng tiá»n tình nghÄ©a đó mạ ná», con không là m gì báºy bạ đâu mà mạ lo…. Thế rồi – bà n tay cằn cá»—i và gầy guá»™c cá»§a bà đưa ra để đón nháºn những đồng tiá»n “nhân ái và chia sẻ†đó – lòng tôi tá»± nhiên ngáºp trà n niá»m vui sướng… cho dẫu những đồng tiá»n kia không phải do mồ hôi và công sức cá»§a mình là m ra để hôm nay xây đắp má»™t phần nà o cho chữ hiếu, nhưng chắc chắn rằng: đây là những đồng tiá»n nhân ái, chia sẻ và bao dung, chia sá»›t vá» cho má»™t con ngưá»i bất hạnh – đó là ngưá»i mẹ cá»§a tôi…..
Trước khi cầm những đồng tiá»n ấy, bà há»i tôi nhiá»u lắm, cho dẫu bây giá» mẹ tôi chỉ còn là má»™t ngưá»i táºt nguyá»n nằm má»™t chá»—, nhưng vẫn đôi khi còn tỉnh táo, cho dẫu bây giá» nữa há»™p sỠ“đã bị vứt Ä‘i rồi†– nhiá»u lúc vì trái nắng trở trá»i, bà đau nhức lắm, cứ kêu các con gái tôi bóp tay bóp chân, nhìn bà tôi thấy phần nà o quặn thắt cõi lòng lại, vì chỉ biết cứ ngồi má»™t chá»— mà nhá» ngưá»i nà y ngưá»i ná», ba tôi là “ngưá»i service†cho bà nhiá»u nhất… đôi khi má»—i chiá»u vá» hai ông bà ngồi hóng mát nÆ¡i thá»m nhà mà “nói chuyện†– chắc những lúc vá» già , ngưá»i ta cần những tâm sá»± cuối Ä‘á»i như váºy ! Má»™t mối tình già , chợt nhiên tôi nhá»› lại hồi đó thầy Triệu trong giá» Việt văn đã dạy cho tôi bà i “Tình già †cá»§a Phan Khôi; trong phần thÆ¡ má»›i… đại khái lúc nà y tôi còn nhá»› được mấy câu: Mấy mươi năm sau, bên ngá»n đèn dầu, hai mái đầu…, ká» nhau than thở, ta thương nhau thì chẳng đặng…… Hình như vá»›i hôm nay cÅ©ng vẫn thế, hai tâm hồn già cá»§a những ngưá»i thân yêu nhất cá»§a tôi lại “thá»±c hiện†bà i thÆ¡ cá»§a Phan Khôi ngà y xưa…. Có phải thế không?
Má»™t mùa đông nữa, sắp qua Ä‘i, má»™t mùa đông cá»§a những mùa đông đã Ä‘i qua, nếu bà là má»™t ngưá»i có chút chữ nghÄ©a như những ngưá»i chị, ngưá»i bạn SaoMai cá»§a tôi bây giá» thì có lẽ má»™t lúc nà o đó trong cuá»™c Ä‘á»i nà y, bà sẽ kể lại và đá»c cho tôi nghe những vần tâm tư sâu lắng nhất cá»§a bà , nhưng bà Ãt chữ quá, suốt Ä‘á»i chỉ biết bôn ba và nặng gánh trên hai vai gầy, những ngà y còn mê man ở bệnh viện, tại sao nước mắt cá»§a bà “cứ tuôn trà o†má»—i khi có ai đó đứng cạnh giưá»ng, phải chăng – trong cÆ¡n mê ấy nếu Chúa có gá»i bà , thì bà cÅ©ng còn tiếc nuối vá» cho những mảnh Ä‘á»i khổ ải và còn bất hạnh như anh em chúng tôi ? Hình như bà vẫn còn tiếc nuối, nhá»› nhung… nên Thượng đế đã không gá»i bà – cho dẫu là cÆ¡n nguy kịch và lưỡi hái tá» thần Ä‘ang chá» sẵn để Ä‘em bà đi vá» cõi vÄ©nh hằng, thế là Thượng đế vẫn còn cho bà thêm má»™t thá»i gian, thêm nữa những ngà y còn trên trần thế để nháºn vá» những xót thương ấy…..
Bây giá» trên tay bà đã cầm những đồng tiá»n chia sẻ cá»§a Há»™i Ãi hữu SaoMai, tôi há»i lại bà :
- Mạ có biết Trưá»ng SaoMai không ?
Nhìn tôi trong niá»m vui sướng và như đã cảm Æ¡n… bà gáºt đầu
- Biết chá»›! Trưá»ng SaoMai mi há»c hồi đó ở DaNang đó. Mà là m răng há» cho mạ,
Tôi nhìn bà – cưá»i:
- Thì há» há»i thăm nhà mình, nghe nói có mạ bị tai nạn, nên há» giúp đỡ đó mà ….
- Từng ni (500.000 đg), đủ cho mạ uống thuốc được và i tháng, chắc tới Tết hỉ !
Lòng tôi lại má»™t phen quặn Ä‘au, khi nghe bà mÆ¡ ước đến ngà y Tết… bà hy vá»ng vá»›i những viên thuốc sẽ kéo dà i thêm thá»i gian nữa để nhìn được con cháu trong những ngà y Xuân sắp tá»›i, tôi còn nhá»› những mùa Noel đã qua, bà cứ giục tôi Ä‘i mua cho bà chiếc lồng đèn ngôi sao để vá» treo trước nhà cho bà ngắm nhìn, nhìn thấy được mùa Noel có đèn sáng xanh Ä‘á»â€¦ nhìn thấy được mùa đông để nghe lại bản thánh ca Hang Bethlem quen thuá»™c cá»§a tất cả má»i ngưá»i, bà hay thưá»ng Ä‘á»c kinh và cầu nguyện má»™t mình, ngà y Chúa Nháºt ở Giáo xứ thưá»ng có ngưá»i Ä‘em Mình Thánh đến cho những kẻ liệt, Chúa Nháºt nà o được Rước lá»…; bà thưá»ng nhá» ngưá»i nhà đem bà ra phòng khách để ngồi chá» sẵn… mấy ngưá»i già khi gần đất xa trá»i thưá»ng thì ngưá»i ta thưá»ng lấy sá»± thinh lặng để cầu nguyện, để nhá»› vá» cho má»™t thá»i son trẻ như ai đó…
Hôm nay, cÅ©ng Ä‘ang là mùa đông, khác vá»›i những mùa đông xưa, vá»›i bà cÅ©ng xúng xÃnh trong những chiếc áo dà i truyá»n thống để dá»± Thánh lá»… Äêm Äông, nhưng những mùa đông sau nà y, bà không còn nữa, không còn trong những tà áo dà i để bên cạnh máng cá» năm xưa vá»›i những lá»i nguyện cầu nữa, mà hôm nay, bà – mẹ tôi chỉ biết ngồi má»™t chá»— để nhá» vã và o những ngưá»i thân, để còn nằm má»™t mình mà nhá»› lại cho má»™t Ä‘á»i quang gánh lo cho gia đình, bà đã quên Ä‘i thá»i xuân xanh cá»§a bà , quên Ä‘i chốn quê nhà ngút ngà n để đảm đương trong má»™t thiên chức mà Trá»i đã cho – má»™t ngưá»i mẹ cá»§a tôi, những ngưá»i mẹ cá»§a những con ngưá»i trên cuá»™c Ä‘á»i, đó là những lẽ sống – giống như ở quê nhà và o thá»i trước 1975, ngưá»i nghệ sÄ© Kim Cương và Túy Hồng trong những kịch phẩm trên truyá»n hình cÅ©ng đã nói rất nhiá»u vá» cho những ngưá»i mẹ, hết lá»i ca ngợi cho những ngưá»i mẹ… nhưng Ä‘á»i là thế, pháºn là m con - Ãt ai thấu hiểu cho đặng vá» cho những ná»—i lòng… Ãt ai nhìn xuyên cho được tình mẫu tá» nó thiêng liêng và vô táºn biết dưá»ng bao… nhưng cuá»™c Ä‘á»i là như thế, là những con tạo cứ mãi lẫn quẫn và xoay vần không thôi… Má»™t mùa đông hôm nay, vá»›i má»™t sá»± chia sẻ đầy nhân ái và bao dung, má»™t niá»m vui mừng được lá»™ rõ trên khuôn mặt già nua và khắc khổ vá»›i tháng ngà y… tôi biết bà vui lắm, niá»m vui sẽ nhân lên gấp trăm lần – không phải vì những đồng tiá»n, mà bà cÅ©ng biết cảm động, còn biết mang Æ¡n vá»›i những ngưá»i con cá»§a nhà mẹ SaoMai hôm nay….
- Những ngưá»i ná»› là ai rứa, hỠở mô ?
- Xa lắm mạ Æ¡i, mạ không biết mô! ở táºn bên Mỹ láºn, mà ở Việtnam cÅ©ng có nữa… .
- Mà ai rứa?
- Nói ra mạ có biết mô mà há»i…
- Thì há»i cho biết, để mạ còn cầu nguyện cho há»â€¦.
Lại lần nữa – lòng tôi lại quặn lên, hình như má»™t “con ngưá»i†chưa biết mô tê gì, khi “đón nháºn†má»™t cái gì đó thì chỉ biết cảm Æ¡n, cho dẫu là không trá»±c tiếp, nhưng vá»›i hiện tại đối vá»›i bà , thì bà chỉ biết cầu nguyện và cầu xin mà thôi… nhiá»u lúc tôi thấy cái trà ng hạt Mân Côi cá»§a bà , tôi chợt nói: Mạ nì, khi nà o Chúa có gá»i, thì mạ để cái trà ng chuá»—i nà y lại cho con nghe… bà nhìn tôi như có ý trách móc: lần chuá»—i mà còn đòi trà ng chuá»—i phải đẹp…. nhưng bà không nói, chỉ nhìn tôi và có ý không muốn cho ai cả… Cứ chiá»u chiá»u sau khi Ä‘i là m vá» nhà , tôi thưá»ng qua bà chÆ¡i, những lúc tôi không qua vì báºn công chuyện gì đó, thì bà lại há»i: cái thằng đó là m chi chiá»u ni mà không thấy qua…. Hay những lúc vui chÆ¡i vá»›i bạn bè, má»—i lần qua chÆ¡i, bà lại trách móc: Nì, ăn nháºu vừa vừa thôi nghe, không lo là m ăn cứ nháºu vá»›i nhẹt…
Chiá»u nay, sau khi “chuyển giao†những chút tình thân ái và chia sẻ đến vá»›i bà –ngưá»i mẹ cá»§a tôi, cÅ©ng như ngà y nà o đó, má»›i đây thôi, trên trang web cá»§a SMDN, có bà i viết: Má»™t ngưá»i mẹ cá»§a tác giả VinhNguyen mà Chị LeMinhMong đã đăng tải, thì má»›i thấy được tấm lòng ngưá»i mẹ, hay đúng hÆ¡n cái tình mẫu tá» quả là thiêng liêng biết dưá»ng nà o, đôi khi vì chữ hiếu nhá» nhoi ấy, mà ngưá»i Ä‘á»i chúng ta có mấy ai đã là m cho tròn ? Ngay cả chÃnh tôi đây cÅ©ng thế, từ xưa đến giá» Ngà y cá»§a Mẹ… Có khi nà o tôi đã dâng cho bà má»™t cái gì đó, nhưng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà có biết ngà y cá»§a mẹ cá»§a cha là cái gì đâu, chỉ biết hy sinh cho đà n con và lÅ© cháu mà thôi, chỉ biết câu kinh và sá»± đạo đức cá»§a má»™t con chiên – thế là xong, là đã là m tròn pháºn sá»± cá»§a má»™t con ngưá»i, chỉ có thế…
X
Lại cÅ©ng má»™t mùa đông, cái se lạnh cá»§a những mùa đông Ä‘i qua trong Ä‘á»i cá»§a má»—i con ngưá»i, cái se lạnh trong ná»—i cô đơn cùng cá»±c cá»§a bà khi phải ngồi má»™t chá»— mà nhá» cáºy, đôi khi bà cÅ©ng cảm thấy chút ấm lòng vì con cái quây quần bên bà để cho bà nhìn, nhiá»u lúc bà há»i tôi: Răng mà thằng ….., thằng ….. không gá»i Ä‘iện thoại vá» ! Tôi chỉ biết qua loa cho qua chuyện... còn mãi những đợi chá», những ngóng trông, sá»± mòn má»i theo tháng ngà y cá»§a má»™t ngưá»i mẹ; má»™t ngưá»i mẹ cá»§a tôi; má»™t ngưá»i mẹ cá»§a VinhNguyen và cá»§a chị LeMinhMong, những ngưá»i mẹ cá»§a nghệ sÄ© Kim Cương, Túy Hồng, và cả những ngưá»i mẹ còn lại trên trần gian nà y; cÅ©ng như biết bao nhiá»u lá»i thuyết pháp vá» cho những ngưá»i mẹ cá»§a những vị pháp sư tại Chùa Hoằng Pháp thưở nà o mà má»™t lần tôi được chứng kiến… pháºn là m mẹ cha, nghÄ©a cá»§a chữ hiếu, sống vá»›i chÃnh cái tâm cá»§a má»—i con ngưá»i hôm nay, tạo hóa cứ xoay vòng lẫn quẫn trong tâm thức cá»§a má»—i con ngưá»i… những ngưá»i mẹ còn chá» mãi những mùa đông, những mùa đông còn se lạnh, cái lạnh trong ná»—i cô đơn và buồn bã vá»›i tháng ngà y cuối Ä‘á»i kia nhưng chưa đã tà n phai, cho dẫu nếp nhăn trên khuôn mặt vẫn còn đó, như được tÃnh theo tháng ngà y tần tảo cá»§a những ngưá»i mẹ, cá»§a những tâm hồn ngà y ấy, hôm nay và còn mai sau…
Mẹ Việt Nam, mẹ SaoMai, những ngưá»i mẹ còn thống khổ trên cuá»™c sống nà y, cho dẫu chỉ là mùa đông và cái se lạnh cuối năm, nhưng vẫn còn có những đứa con nghÄ© vá» cho ngưá»i mẹ, còn xin được trao hết tình thương yêu vá» cho những ngưá»i mẹ bất hạnh ấy, những ngà y cuối năm, cho dẫu vẫn là mùa đông, nhưng trong cái se lạnh vẫn còn ấm áp những chút tình ngưá»i…..
NguyenNgocHai
Một mùa đông còn đó trong những mùa đông đầy tình ấm áp.
Kỷ niệm mùa Thanksgiving 2009
--------ï‚–ïï‚—--------
|
|