Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Bài viết: Cảm tạ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Năm 12 03, 2009 11:27 pm    Tiêu đề: Bài viết: Cảm tạ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài viết vào những ngày cuối năm 2009 (khổ quá; không post hình được)

Có những mùa đông qua...


Trước khi viết bài này, tác giả xin chân thành cảm ơn rất nhiều về cho Chị LeMinhMong, TuyetNhung, TranVietHung đã có lòng quan tâm và giúp đỡ cho tôi khi hiện nay người mẹ của tôi đang còn bị bệnh và chờ ngày..... Tôi rất vô cùng cảm động trước những nghĩa cử cao đẹp đó, giờ đây chỉ biết cúi xin Ơn Trời luôn ban phước lành và trả công bội hậu cho những người công chính, những con người sống đúng nghĩa với chữ Tâm và đã chia sẻ được những nỗi buồn của tôi. Xin chân thành cảm ơn...
NguyenNgocHai


Thế là lại một năm nữa sắp sửa qua đi trong cuộc đời của mỗi con người, ai ai cũng phải thế... Hôm nay mình chỉ biết ngồi đây để nhớ về cho những tháng ngày, hồi đó, lúc còn nhỏ - như cái hồi mà mẹ tôi nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.... Nhưng hồi đó tôi không phải đi trên những con đường lầy lội như thế, một bước lên xe, mẹ tôi dẫn tôi đi học ở các trường Soeur, đến khi tới lớp, tôi thấy mẹ tôi đứng nói gì đó với mấy Soeur nhiều lắm, còn tôi thì chỉ biết xách cặp chạy ù vào lớp và ngồi vào chỗ mình... Tháng ngày thơ ấu đó lúc tôi còn là một chú bé học sinh mới chập chững vào trường Jandar – Huế, đến lúc vào Danang, cũng mẹ tôi, nắm tay tôi đi trên những con phố để tới trường Thánh Tâm (đường Yên Bái), vì trường này tôi có một người chị họ đã thành Ma Soeur... Tháng ngày con trẻ và thơ ấu đó, chắc chắn tôi cũng chưa biết gì.... chỉ biết ngày hai buổi đến trường, có những mùa Xuân trôi qua, những mùa hè, rồi đến những mùa đông sang... cứ thế xoay vần trên tháng ngày của tôi, với người mẹ hình như đã đặt hết niềm tin vào trong tôi, ngày tôi chuyển trường về học tại SaoMai cũng một tay mẹ tôi dẫn đi, có lẽ hình như là “con đầu lòng” nên ba mẹ tôi đã đặt hết niềm tin vào trong tôi (kể từ lúc ấy...)

Bây giờ đã qua đi với những tháng ngày của thời gian hồn nhiên đó – chợt nhiên khi tôi đang nghe từ một bản nhạc “Còn mãi mùa đông” một lần do ca sĩ PhươngThanh hát trên truyền hình, một lần do ca sĩ Lý Hải trình bày.... và một lần do một giáo viên cùng trường hát tại một buổi giao lưu tại trại Công an... nhưng tất cả ngần ấy chỉ là những thoáng qua trong đời người của tôi mà thôi. Đến hôm nay ngồi nhìn lại thì đúng là những mùa đông đã qua đi.... Bây giờ tôi mới biết suy tư, biết nhìn đời bằng những khía cạnh khác nhau, trong mỗi khía cạnh đó toàn là những lăng kính chưa có chút nắng nhạt, những mùa đông lạnh giá, cái lạnh chỉ se se mà thôi, ngồi một mình đêm nay, trong khoảng không gian u tịch này, tôi nhớ về cho những mùa đông học trò, thế là ký ức lại hiện về... Giờ này mẹ tôi cũng đang ngủ – nhưng không biết đã say giấc nồng của cuộc đời bà chưa? Nhìn lại một đời làm mẹ, làm cha... tôi thấy cả cuộc đời của bà, cũng như bao nhiêu người mẹ Việt nam này đã chịu thương chịu khó – tần tảo sớm hôm để nuôi các con ăn học cho đến ngày hôm nay.....

Ngày mồng 9 Tết, cũng qua đi một mùa đông giá lạnh còn vang mãi dư âm của mùa Giáng sinh, nắng Xuân chưa kịp ấm cõi lòng... thì một tai nạn bất ngờ đến với bà, tưởng đâu đã ra người thiên cổ ngay lúc đó (tại nạn rất nặng) – hơn một tháng trời nằm mê man ở những bệnh viện Biên Hòa và Saigon... tôi còn nhớ những lúc túc trực bên bà – chỉ là một cái xác nằm bất động, những lần ấy, trong cơn mê man ấy... tôi thấy rõ những hàng nước mắt của bà cứ tuôn trào... bấy giờ tôi chợt nghĩ về một quãng thời gian trong cuộc đời của tôi, biết bao lần trên những con đường đến trường, bao lần bà dẫn tôi đi phố – từ khi ở Huế cho đến lúc vào Danang.... đi đâu bà cũng dẫn tôi đi, những lần đóng học phí cho nhà trường, bà cũng lo chu toàn, còn tôi chỉ biết đi học và học..... đến hôm nay không hiểu vì chữ hiếu – tôi đã trả xong chưa nhỉ? Cha mẹ nuôi con biển trời lai láng – con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày; thật quả không sai khi ông bà xưa đã thốt lên bằng những vần thơ.... Cơn đau nhức đã làm cho bà trong cơn mê tại những bệnh viện mà tôi đã chứng kiến hình như bà cũng nghĩ về cho những tháng ngày “nhận thiên chức làm mẹ” của bà thì phải...

Thưở xuân thì – phận xuân xanh của một thời con gái của bà không có, ngày ký kết hiệp định chia đôi quê hương, bà đã bỏ gia đình , bỏ ruộng đồng và bỏ cả thời thơ ấu của những chiều quê tận Quảng Bình ngút ngàn để theo người chú đi vào trong nam... chỉ có một mình, một bóng đơn côi mà thôi…. Rồi ngày “gặp” ba tôi, hai ông bà “cứ như vậy” cho đến hôm nay – một đời làm vợ, làm mẹ, lãnh đủ mọi cực nhọc, đủ thứ tảo tần để vun xây cho gia đình, hình như bà chỉ biết hy sinh và nhẫn nhục, chịu đựng, những lần tôi còn nhỏ ở Huế, nhớ những lúc tôi bị bệnh, mẹ tôi đã thường túc trực cạnh tôi để thăm hỏi, trong lúc mệt quá tôi chỉ biết nhìn mà nói không được. Thế rồi cuộc đời của bà chưa hưởng được những ánh nắng của mùa xuân, thì tai nạn ập đến, làm cho mọi người phải sửng sốt khó tả được – trên đường đi mua thuốc – bà đã bị mấy thanh niên đua xe “quẹt” vào và đã lôi bà đi xa khỏang 5m, đầu đập xuống đường và nghe nói bà chỉ kịp kêu “Á” một tiếng rồi lịm đi……

Những ngày Xuân trước đó, Cha xứ của chúng tôi vừa giảng xong ở nhà thờ (cách đó một ngày): Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa là Cha Tòan năng đã ban phước lành cho Giáo xứ chúng ta trong những ngày Xuân qua không ai có việc gì đáng tiếc phải xảy ra…… Lời nói vừa dứt xong thì biến cố tai nạn của mẹ tôi đã diễn ra…..

Những tháng ngày ở bệnh viện, tôi và mấy người em cứ thay nhau vào theo dõi diễn biến của bà, chúng tôi cứ nghĩ rằng: không tài nào qua khỏi được, vì bác sĩ bệnh viện đã khẳng định tuyên bố với anh em chúng tôi: Đem đi Chợ Rẫy cũng bị mất nữa đường, để ở đây mổ cũng mất, không mổ cũng mất, cuối cùng người em tôi đành phải liều ký vào hồ sơ phẫu thuật để cho ê-kíp bác sĩ làm nhiệm vụ…. cuộc phẫu thuật kéo dài bốn giờ đồng hồ, ngoài phòng đợi, chúng tôi lo lắng và ai nấy cũng thầm nguyện cầu Ơn Trên cho bà được tai qua nạn khỏi (cho dẫu là mong manh lắm) gần hai giờ sáng, cuộc thực hiện phẫu thuật hòan tất, và họ đã đưa bà xuống phòng hồi sức đặc biệt, từ đó cơn mê của bà đã kéo dài hơn một tháng…. Thời gian ở cạnh bà, tôi mới chứng kiến được “tấm lòng của người mẹ” một đời lo cho gia đình, chồng con, vì thế cho dẫu giờ phút này đây, bên cạnh bà có nhiều người thăm viếng, nhưng hình như chính tôi cảm thấy rằng: từ thời xuân xanh con gái cho đến ngày hôm nay, ít khi mẹ tôi đã được những giây phút thanh thản mà ngồi nhìn đời, tận hưởng được niềm hạnh phúc nơi con cháu sau chuỗi ngày tần tảo và bôn ba lo cho cuộc sống…. Trong cái se lạnh hôm nay khi gần cuối cuộc đời của bà, sau ngày bị tai nạn… ở bệnh viện về nhà, bà không còn biết gì nữa cả - bởi vì một nữa vỏ sọ của bà hiện nay đang gửi lại nuôi ở Saigon (mà chắc cũng sẽ bỏ luôn…) cứ chiều về, khi nắng chiều chưa tắt hẵn, chúng tôi hay dẫn bà ra ngoài sân ngồi chơi, ánh mắt của bà nhìn về cõi xa xăm nào đó như để nhớ lại về một thời nào đó… hình như tuổi xuân của bà đã vội qua đi chưa kịp hưởng trọn những mùa Xuân ấm áp ấy, đôi lúc tôi thấy trên khóe mắt của bà ứa lệ như tiếc thương cho một đời làm mẹ đã trọn tình trọn nghĩa vì chồng con…. Nhưng có lẽ cũng tiếc nuối về cho tháng ngày “bỏ xứ mà ra đi” chưa đền đáp lại công ơn mẹ cha dưỡng dục sinh thành… bây giờ ngồi đấy mà nhớ về với những thời con gái – cũng như tôi hôm nay khi viết lên trang giấy những cảm xúc để nhớ về cũng cho một tháng ngày, một đời làm mẹ, một đời của những bà mẹ miền quê, với hôm nay nơi khung cảnh thâm sơn cùng cốc này, mẹ tôi vẫn còn được nhìn đời và hình như trên đôi mắt ấy tôi cũng thấy bà đã nhớ về cho một thời xuân xanh của bà…

Tôi còn nhớ: một đêm nọ khi chúng tôi đang còn trực ở bệnh viện với bà, ở nhà vợ tôi hay thức dậy sớm… khỏang bốn giờ sáng, bên ngoài cửa sổ bỗng có tiếng của bà kêu: Mai ơi dậy đi con…. hôm đó là ngày thứ bảy cuối tuần… Vợ tôi lại tưởng tôi đi về liền mở cửa bước ra, nhưng không thấy bóng dáng ai cả, mà rõ ràng đã có nghe tiếng gọi của bà…. từ Biên Hòa tôi đã đi xe Honda về lúc hai giờ sáng, đường đi thì tối và lòng tôi cảm thấy rất sợ khi chạy một mình nơi đường vắng; bởi vì theo như ba tôi căn dặn thì tôi phải về trước “dọn dẹp nhà cửa” để “đem bà về” – bởi vì lý do như thế này: trước thời gian đó bà và vài người bạn thường hay đi lễ sáng, khi xong lễ về, bà thường đi với vài người bạn già của bà và nói rằng: nếu sau này Chúa có gọi tôi xin Ngài gọi con vào ngày thứ bảy, để chuẩn bị hồn xác sạch sẽ ngày mai Chúa Nhật đi lễ… thế là giống như Ơn Trên đã chấp nhận theo nguyện ước của bà: cứ mê man đi, thứ bảy Cha sẽ gọi con…. Sức khỏe của bà lúc ấy phải nói là rất yếu, trên màn hình máy nhịp tim, từ 100 xuống còn 90, còn 70, có lúc còn 55… thế là chúng tôi cùng nhau suy nghĩ: chắc đợi đến thứ bảy Trời gọi bà cũng nên… Nhưng rồi, khi về nhà đã gần bảy giờ sáng… đợi hoài đợi hoài, chẳng thấy bóng dáng gì cả, điện thoại cũng không nghe báo….. thế là một thứ bảy âm thầm trong nhiều nỗi lo lắng trôi qua… cho đến bây giờ, mẹ tôi cũng vẫn còn tồn tại, vẫn còn hiện diện trên dương thế này với một tấm thân tật nguyền, và hình như với một tâm hồn ưu tư và buồn bã – bà ngồi đó để một mình trong lời nguyện kinh cầu âm thầm, ngồi đó để nhớ về cho một dĩ vãng một thời của bà, một dĩ vãng không biết mấy thăng trầm như bao nhiêu con người, nhưng hình như đó là một quá khứ quá ư bình dị và ngọt ngào của một kiếp người làm mẹ, làm vợ đã chịu đủ mọi thứ cay đắng thân phận của một con người…

Mẹ cha, thầy cô – hai đại từ ấy đối với tôi với một sự bao la quá đỗi và cũng hình như không còn giấy bút nào lột tả hết cho được với những ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục và dạy dỗ cho tôi và muôn vàn những con người trong xã hội hôm nay, cho đến hôm nay, chính tôi cũng đi theo thân phận luân hồi đó, cứ thế mà xoay vần hết người này đến người nọ, làm con cái, rồi làm cha mẹ, bước vào những ngưỡng cửa cuộc đời bằng những thiên chức Trời ban cho, nhưng chính tôi – từ cái ngày mẹ tôi nắm tay tôi và dẫn đi trên con đường đầy lá thu rơi ấy…. đến hôm nay thì đã có nhiều thổn thức, cay đắng và cũng có những xót xa, cũng chìm lắng vào những mùa đông lạnh giá…. Với mẹ tôi vẫn “còn mãi mùa đông” – với tôi đôi khi trong mùa đông se lạnh ấy còn có chút nắng ấm của mùa Xuân; một đời làm mẹ cha, ai cũng mong cho con cái thành người, một đời làm thầy cô ai cũng mong cho học trò của mình có ngày thành đạt; chính tôi hôm nay cũng như thế, cũng được thiên chức làm cha, làm thầy - tiếp nối những thế hệ tiền bối để rồi hôm nay ngồi đây chứng kiến biết bao nhiêu hỉ, nộ, ái, ố trong cõi nhân sinh này…. Hình như mẹ tôi chưa thấy được những mùa Xuân, mà chỉ một mình ôm ấp mãi mùa đông, chấp nhận cái se lạnh để cho những người thân hưởng được những mùa Xuân ấm áp trôi qua, làm con ít ai thấy được chiều sâu như thế… hình như chính tôi cũng như thế, nếu ông Trời không cho “biến động ấy” thì làm sao chúng tôi biết được tháng ngày của mẹ tôi bị mòn mỏi trên ánh mắt già nua kia… Hình như Thượng Đế đã an bài cho chúng tôi như thế, cho nhà tôi như vậy để chúng tôi còn nhìn lại được những suy tư của một người mẹ đã một đời tần tảo, một đời lo toan và nặng gánh, nhìn thấy được một đôi vai gầy theo sương chiều mỗi khi chưa tàn phai đi ánh hòang hôn. Mẹ - một đại danh từ mà con người ai ai cũng phải một lần gọi réo, một lần đong đưa – cho dẫu là chỉ một lần; biết bao nhiêu chữ nghĩa nói về cho những người mẹ, người cha, nhưng phận làm con – chắc ít ai thấy được nghĩa cử cao cả đó của những người Mẹ,
x
x x
Cũng một ngày gần cuối năm như hôm nay, quãng thời gian son sắt một kiếp người làm mẹ dẫu đã là vào cõi phù du nào, ngồi bên cạnh, tôi đã đưa ra cho bà “những đồng tiền nhân ái và đầy tình nghĩa” – bà nhìn vào tay tôi, rồi nhìn tôi…. Bà nói trong nỗi nghẹn ngào, giọng bà khàn khàn chậm rãi như không còn hơi…..

- Ở mô rứa ?
Tôi nhìn bà, cười cười:
- Trường SaoMai Danang cho mạ đó !
- Răng mà đi cho mạ……

Lúc bình thường, mẹ tôi sợ tôi hay có những đồng tiền “không lương thiện” nên bà sợ… thế mới biết một đời tần tảo và lo toan của bà, mẹ tôi chỉ quan niệm nên lấy những đồng tiền lương thiện và của chính mình mà thôi…… Lương tâm và chữ nhân trong cuộc đời này hình như đã dạy cho bà như thế, cho dẫu là mẹ tôi rất ít học, đúng hơn là một người mù chữ (nói không ngoa), vì ngày xưa chỉ nghe bà kể: hồi đó mạ chỉ học tới lớp ba mà thôi sau đó theo ông chú đi vô Nam luôn…. Và đau đớn thay, ngày mẹ tôi ra đi theo người thân vào Nam, thì ở nhà, bà ngoại và các cậu của tôi không ai hay biết: Cái con nớ hắn đi mô mà không về…. Sau này khi tôi còn nhỏ, tôi thấy rõ có những buổi chiều – mẹ tôi thường ngồi nhìn về đâu đó mà lòng chợt buồn rười rượi (chắc có lẽ bà đang nhớ nhà, nhớ ngoại nhiều lắm…) nhưng lúc ấy biết làm sao hơn…

Sau khi tôi giải thích: Đây là những đồng tiền tình nghĩa đó mạ nờ, con không làm gì bậy bạ đâu mà mạ lo…. Thế rồi – bàn tay cằn cỗi và gầy guộc của bà đưa ra để đón nhận những đồng tiền “nhân ái và chia sẻ” đó – lòng tôi tự nhiên ngập tràn niềm vui sướng… cho dẫu những đồng tiền kia không phải do mồ hôi và công sức của mình làm ra để hôm nay xây đắp một phần nào cho chữ hiếu, nhưng chắc chắn rằng: đây là những đồng tiền nhân ái, chia sẻ và bao dung, chia sớt về cho một con người bất hạnh – đó là người mẹ của tôi…..

Trước khi cầm những đồng tiền ấy, bà hỏi tôi nhiều lắm, cho dẫu bây giờ mẹ tôi chỉ còn là một người tật nguyền nằm một chỗ, nhưng vẫn đôi khi còn tỉnh táo, cho dẫu bây giờ nữa hộp sọ “đã bị vứt đi rồi” – nhiều lúc vì trái nắng trở trời, bà đau nhức lắm, cứ kêu các con gái tôi bóp tay bóp chân, nhìn bà tôi thấy phần nào quặn thắt cõi lòng lại, vì chỉ biết cứ ngồi một chỗ mà nhờ người này người nọ, ba tôi là “người service” cho bà nhiều nhất… đôi khi mỗi chiều về hai ông bà ngồi hóng mát nơi thềm nhà mà “nói chuyện” – chắc những lúc về già, người ta cần những tâm sự cuối đời như vậy ! Một mối tình già, chợt nhiên tôi nhớ lại hồi đó thầy Triệu trong giờ Việt văn đã dạy cho tôi bài “Tình già” của Phan Khôi; trong phần thơ mới… đại khái lúc này tôi còn nhớ được mấy câu: Mấy mươi năm sau, bên ngọn đèn dầu, hai mái đầu…, kề nhau than thở, ta thương nhau thì chẳng đặng…… Hình như với hôm nay cũng vẫn thế, hai tâm hồn già của những người thân yêu nhất của tôi lại “thực hiện” bài thơ của Phan Khôi ngày xưa…. Có phải thế không?

Một mùa đông nữa, sắp qua đi, một mùa đông của những mùa đông đã đi qua, nếu bà là một người có chút chữ nghĩa như những người chị, người bạn SaoMai của tôi bây giờ thì có lẽ một lúc nào đó trong cuộc đời này, bà sẽ kể lại và đọc cho tôi nghe những vần tâm tư sâu lắng nhất của bà, nhưng bà ít chữ quá, suốt đời chỉ biết bôn ba và nặng gánh trên hai vai gầy, những ngày còn mê man ở bệnh viện, tại sao nước mắt của bà “cứ tuôn trào” mỗi khi có ai đó đứng cạnh giường, phải chăng – trong cơn mê ấy nếu Chúa có gọi bà, thì bà cũng còn tiếc nuối về cho những mảnh đời khổ ải và còn bất hạnh như anh em chúng tôi ? Hình như bà vẫn còn tiếc nuối, nhớ nhung… nên Thượng đế đã không gọi bà – cho dẫu là cơn nguy kịch và lưỡi hái tử thần đang chờ sẵn để đem bà đi về cõi vĩnh hằng, thế là Thượng đế vẫn còn cho bà thêm một thời gian, thêm nữa những ngày còn trên trần thế để nhận về những xót thương ấy…..

Bây giờ trên tay bà đã cầm những đồng tiền chia sẻ của Hội Ái hữu SaoMai, tôi hỏi lại bà:
- Mạ có biết Trường SaoMai không ?
Nhìn tôi trong niềm vui sướng và như đã cảm ơn… bà gật đầu
- Biết chớ! Trường SaoMai mi học hồi đó ở DaNang đó. Mà làm răng họ cho mạ,
Tôi nhìn bà – cười:
- Thì họ hỏi thăm nhà mình, nghe nói có mạ bị tai nạn, nên họ giúp đỡ đó mà….
- Từng ni (500.000 đg), đủ cho mạ uống thuốc được vài tháng, chắc tới Tết hỉ !

Lòng tôi lại một phen quặn đau, khi nghe bà mơ ước đến ngày Tết… bà hy vọng với những viên thuốc sẽ kéo dài thêm thời gian nữa để nhìn được con cháu trong những ngày Xuân sắp tới, tôi còn nhớ những mùa Noel đã qua, bà cứ giục tôi đi mua cho bà chiếc lồng đèn ngôi sao để về treo trước nhà cho bà ngắm nhìn, nhìn thấy được mùa Noel có đèn sáng xanh đỏ… nhìn thấy được mùa đông để nghe lại bản thánh ca Hang Bethlem quen thuộc của tất cả mọi người, bà hay thường đọc kinh và cầu nguyện một mình, ngày Chúa Nhật ở Giáo xứ thường có người đem Mình Thánh đến cho những kẻ liệt, Chúa Nhật nào được Rước lễ; bà thường nhờ người nhà đem bà ra phòng khách để ngồi chờ sẵn… mấy người già khi gần đất xa trời thường thì người ta thường lấy sự thinh lặng để cầu nguyện, để nhớ về cho một thời son trẻ như ai đó…

Hôm nay, cũng đang là mùa đông, khác với những mùa đông xưa, với bà cũng xúng xính trong những chiếc áo dài truyền thống để dự Thánh lễ Đêm Đông, nhưng những mùa đông sau này, bà không còn nữa, không còn trong những tà áo dài để bên cạnh máng cỏ năm xưa với những lời nguyện cầu nữa, mà hôm nay, bà – mẹ tôi chỉ biết ngồi một chỗ để nhờ vã vào những người thân, để còn nằm một mình mà nhớ lại cho một đời quang gánh lo cho gia đình, bà đã quên đi thời xuân xanh của bà, quên đi chốn quê nhà ngút ngàn để đảm đương trong một thiên chức mà Trời đã cho – một người mẹ của tôi, những người mẹ của những con người trên cuộc đời, đó là những lẽ sống – giống như ở quê nhà vào thời trước 1975, người nghệ sĩ Kim Cương và Túy Hồng trong những kịch phẩm trên truyền hình cũng đã nói rất nhiều về cho những người mẹ, hết lời ca ngợi cho những người mẹ… nhưng đời là thế, phận làm con - ít ai thấu hiểu cho đặng về cho những nỗi lòng… ít ai nhìn xuyên cho được tình mẫu tử nó thiêng liêng và vô tận biết dường bao… nhưng cuộc đời là như thế, là những con tạo cứ mãi lẫn quẫn và xoay vần không thôi… Một mùa đông hôm nay, với một sự chia sẻ đầy nhân ái và bao dung, một niềm vui mừng được lộ rõ trên khuôn mặt già nua và khắc khổ với tháng ngày… tôi biết bà vui lắm, niềm vui sẽ nhân lên gấp trăm lần – không phải vì những đồng tiền, mà bà cũng biết cảm động, còn biết mang ơn với những người con của nhà mẹ SaoMai hôm nay….

- Những người nớ là ai rứa, họ ở mô ?
- Xa lắm mạ ơi, mạ không biết mô! ở tận bên Mỹ lận, mà ở Việtnam cũng có nữa… .
- Mà ai rứa?
- Nói ra mạ có biết mô mà hỏi…
- Thì hỏi cho biết, để mạ còn cầu nguyện cho họ….

Lại lần nữa – lòng tôi lại quặn lên, hình như một “con người” chưa biết mô tê gì, khi “đón nhận” một cái gì đó thì chỉ biết cảm ơn, cho dẫu là không trực tiếp, nhưng với hiện tại đối với bà, thì bà chỉ biết cầu nguyện và cầu xin mà thôi… nhiều lúc tôi thấy cái tràng hạt Mân Côi của bà, tôi chợt nói: Mạ nì, khi nào Chúa có gọi, thì mạ để cái tràng chuỗi này lại cho con nghe… bà nhìn tôi như có ý trách móc: lần chuỗi mà còn đòi tràng chuỗi phải đẹp…. nhưng bà không nói, chỉ nhìn tôi và có ý không muốn cho ai cả… Cứ chiều chiều sau khi đi làm về nhà, tôi thường qua bà chơi, những lúc tôi không qua vì bận công chuyện gì đó, thì bà lại hỏi: cái thằng đó làm chi chiều ni mà không thấy qua…. Hay những lúc vui chơi với bạn bè, mỗi lần qua chơi, bà lại trách móc: Nì, ăn nhậu vừa vừa thôi nghe, không lo làm ăn cứ nhậu với nhẹt…

Chiều nay, sau khi “chuyển giao” những chút tình thân ái và chia sẻ đến với bà –người mẹ của tôi, cũng như ngày nào đó, mới đây thôi, trên trang web của SMDN, có bài viết: Một người mẹ của tác giả VinhNguyen mà Chị LeMinhMong đã đăng tải, thì mới thấy được tấm lòng người mẹ, hay đúng hơn cái tình mẫu tử quả là thiêng liêng biết dường nào, đôi khi vì chữ hiếu nhỏ nhoi ấy, mà người đời chúng ta có mấy ai đã làm cho tròn ? Ngay cả chính tôi đây cũng thế, từ xưa đến giờ Ngày của Mẹ… Có khi nào tôi đã dâng cho bà một cái gì đó, nhưng cuộc đời của bà có biết ngày của mẹ của cha là cái gì đâu, chỉ biết hy sinh cho đàn con và lũ cháu mà thôi, chỉ biết câu kinh và sự đạo đức của một con chiên – thế là xong, là đã làm tròn phận sự của một con người, chỉ có thế…

X

Lại cũng một mùa đông, cái se lạnh của những mùa đông đi qua trong đời của mỗi con người, cái se lạnh trong nỗi cô đơn cùng cực của bà khi phải ngồi một chỗ mà nhờ cậy, đôi khi bà cũng cảm thấy chút ấm lòng vì con cái quây quần bên bà để cho bà nhìn, nhiều lúc bà hỏi tôi: Răng mà thằng ….., thằng ….. không gọi điện thoại về ! Tôi chỉ biết qua loa cho qua chuyện... còn mãi những đợi chờ, những ngóng trông, sự mòn mỏi theo tháng ngày của một người mẹ; một người mẹ của tôi; một người mẹ của VinhNguyen và của chị LeMinhMong, những người mẹ của nghệ sĩ Kim Cương, Túy Hồng, và cả những người mẹ còn lại trên trần gian này; cũng như biết bao nhiều lời thuyết pháp về cho những người mẹ của những vị pháp sư tại Chùa Hoằng Pháp thưở nào mà một lần tôi được chứng kiến… phận làm mẹ cha, nghĩa của chữ hiếu, sống với chính cái tâm của mỗi con người hôm nay, tạo hóa cứ xoay vòng lẫn quẫn trong tâm thức của mỗi con người… những người mẹ còn chờ mãi những mùa đông, những mùa đông còn se lạnh, cái lạnh trong nỗi cô đơn và buồn bã với tháng ngày cuối đời kia nhưng chưa đã tàn phai, cho dẫu nếp nhăn trên khuôn mặt vẫn còn đó, như được tính theo tháng ngày tần tảo của những người mẹ, của những tâm hồn ngày ấy, hôm nay và còn mai sau…

Mẹ Việt Nam, mẹ SaoMai, những người mẹ còn thống khổ trên cuộc sống này, cho dẫu chỉ là mùa đông và cái se lạnh cuối năm, nhưng vẫn còn có những đứa con nghĩ về cho người mẹ, còn xin được trao hết tình thương yêu về cho những người mẹ bất hạnh ấy, những ngày cuối năm, cho dẫu vẫn là mùa đông, nhưng trong cái se lạnh vẫn còn ấm áp những chút tình người…..


NguyenNgocHai
Một mùa đông còn đó trong những mùa đông đầy tình ấm áp.
Kỷ niệm mùa Thanksgiving 2009





----------------


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI