TieuThu HS SaoMai

Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1044
|
Gửi: Sáu 1 15, 2010 1:21 am Tiêu đề: Khi nà o nên nói, khi nà o nên nghe |
|
|
Khi nà o nên nói, khi nà o nên nghe
Là giáo sÄ©, dưá»ng như do bổn pháºn nên tôi đã phải nói hÆ¡i nhiá»u; và lại Ãt có dịp để nghe, hoặc cÅ©ng không có thói quen thÃch nghe, nhất là những góp ý trái vá»›i ý tôi?
Là giáo dân, dưá»ng như tôi đã được nghe quá nhiá»u (nhưng kết quả thì...rất Ãt?); và điá»u thiệt thòi nhất cho tôi là ... vẫn chưa "biết cách để nói"?
“Lá»i nói là bạc, im lặng là và ng†là lá»i khuyên chúng ta nên im lặng hÆ¡n nói vì nói chỉ là bạc mà im lặng má»›i là và ng, và và ng thì bao giá» cÅ©ng quà hÆ¡n bạc.
Nhưng nhiá»u khi nếu không nói thì chúng ta cảm thấy khó chịu trong lòng mà nói ra thì dá»… mất sá»± bình tÄ©nh gây mất hòa khÃ, tháºm chà có khi Ä‘em đến sá»± háºn thù. NghÄ© như váºy nên bản thân tôi từ nay khi cần thông đạt má»™t cái gì có thể gây ra sá»± hiểu lầm, ngá»™ nháºn, hay mất hòa khà nói chung, tôi đã nghÄ© tôi nên sá» dụng ngòi bút thay vì lá»i nói vì khi viết tôi có suy nghÄ© và có cân nhắc hÆ¡n, nhất là tôi hiểu bút sa thì gà chết như cổ nhân thưá»ng nói. Vả lại, ngưá»i Pháp có câu “Nên uốn lưỡi bảy lần trước khi nói†(Il faut touner la langue sept fois avant de parler) là vì lá»i nói không cân nhắc, thiếu khéo léo có thể sinh ra nhiá»u háºu quả khó lưá»ng. Há» cÅ©ng nói “Äa ngôn Ä‘a quá†(Trop parler nuit). Nói cà ng nhiá»u sinh ra nói quá đáng có hại. Trong gia đình cha mẹ dạy con cái, anh chị em bảo nhau, ngưá»i lá»›n tuổi lấy kinh nghiệm chỉ bảo cho ngưá»i nhá» tuổi, thiếu kinh nghiệm, lắm khi cÅ©ng là m buồn lòng nhau. Cho nên, tục ngữ có câu “Giáo Ä‘a thà nh oán†(Dạy nhiá»u sinh ra oán trách) là váºy. Nhưng lại có câu “Biết mà không nói là bất nhân, nói mà không hết là bất nghÄ©a.†Khi biết mà không chỉ vẻ, khuyên lÆ¡n, thì lại mang tiếng là ác, không có lòng nhân ái. Còn nói mà không nói cho hết, nói ná»a chừng ná»a Ä‘oạn, nói không tưá»ng táºn, thì sẽ bị ngưá»i ta kết tá»™i là bất nghÄ©a, tức là không tốt, không biết Æ¡n hay bá»™i bạc.
Nói tóm lại, khi cần im lặng thì nên im lặng vì nói như “đà n gảy tai trâuâ€, nói như “châm dầu và o lá»aâ€, nói “châm chÃchâ€, nói “xỉa xóiâ€, nói chỉ có hại chứ không có lợi. Và khi cần nói thì cÅ©ng nên nói nhưng trước khi nói cần suy nghÄ© chÃn chắn, lá»±a lá»i, cân nhắc lợi hại rồi má»›i nói vì tục ngữ cÅ©ng có câu “Lá»i nói không mất tiá»n mua, lá»±a lá»i mà nói cho vừa lòng nhau.†Phương tiện diá»…n đạt tư tưởng có nhiá»u hình thức: bằng lá»i nói, bằng chữ viết, bằng hình ảnh, bằng cá» chỉ, bằng tÃn hiệu …, nhưng cứu cánh má»›i là quan trá»ng vì nó Ä‘em lợi lá»™c hay tai hại đến cho mình và cho ngưá»i.
Còn “Khẩu xà tâm Pháºt, khẩu Pháºt tâm xà †là thế nà o?
Có nhiá»u ngưá»i tuy nói năng vụng vá», không khôn khéo nhưng ý cá»§a há» rất tốt. Và dụ: Cha mẹ la rầy con cái vì muốn con cái trở nên tốt hÆ¡n, ngoan hÆ¡n nhưng vì nóng giáºn mà có lá»i mắng ác, hoặc nói hung dá» chứ tháºt tâm cá»§a cha mẹ là thương con muốn dạy bảo con. Trưá»ng hợp nà y ta gá»i là “Khẩu xà tâm Pháºt†(Miệng rắn lòng Pháºt).
Ngược lại, có ngưá»i nói năng rất ngá»t ngà o, dịu dà ng, hấp dẫn khiến ngưá»i nghe lầm tưởng là tháºt lòng, là thương yêu, là tá» tế mà nói, nhưng kỳ tháºt há» rắp tâm lừa đảo, có ác ý, muốn hại ngưá»i và há» nguy hiểm như con rắn độc. Trưá»ng hợp nà y ta gá»i là “Khẩu Pháºt tâm xà †(Miệng Pháºt lòng rắn).
Hai trưá»ng hợp trên ngưá»i ta gá»i là hiện tượng không phù hợp bản chất. Lá»i nói là hiện tượng và tâm ý là bản chất. Trưá»ng hợp thứ nhất hiện tương xấu nhưng bản chất tốt. Trưá»ng hợp thứ hai hiện tượng tốt nhưng bản chất xấu. Trong cả hai trưá»ng hợp nà y ngưá»i nghe nên tháºn trá»ng nếu không sẽ lầm lẫn giữa tốt và xấu, giữa thiện và ác.
Nói chung nghe trong nhiá»u trưá»ng hợp tốt hÆ¡n là nói. Bởi lẽ nghe không mất sinh lá»±c (khà lá»±c) mà nói thì mất nhiá»u sinh lá»±c. Ngoà i ra, khi bạn nói bạn phải váºn dụng lý luáºn, suy nghÄ©, cân nhắc, đắn Ä‘o …, tức là phải động não, má»™t hình thức mất sinh lá»±c trà tuệ. Äiá»u nà y không có nghÄ©a là nói luôn luôn không có lợi vì mất sinh lá»±c, mà vấn đỠlà nếu phải mất sinh lá»±c thì nên sá» dụng nó má»™t cách hữu Ãch cho tha nhân, cho hòa bình chứ không phải cho cái vị ká»· hay cho chiến tranh, thù háºn. Nhưng thá» há»i bao nhiêu lần bạn nói đã Ä‘em lại lợi Ãch cho mình và cho ngưá»i so vá»›i lợi Ãch cá»§a việc bạn lắng tai nghe ngưá»i khác nói hay bạn im lặng?
Tóm lại, cái khó vẫn là biết lúc nà o nên nói và biết lúc nà o nên nghe. Äể giúp chúng ta có thể giải quyết khó khăn nà y má»™t phần nà o, tôi xin ghi lại dưới đây má»™t số trong rất nhiá»u lá»i khuyên khác có liên quan đến lá»i nói và sá»± im lặng hay lắng nghe.
1. Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe.
2. Ngưá»i hiểu biết thì nói, nhưng ngưá»i khôn ngoan thì lắng nghe.
3. Là m tốt hơn nói.
4. Hay ăn thì đói, hay nói thì vấp.
5. Tránh nói những lá»i châm chÃch.
6. Äừng nói không khi chưa nghe hết câu chuyện.
7. Nói đúng lúc, nói đúng sá»± tháºt, nói có lợi, nói dịu dà ng. (Lá»i Pháºt dạy)
8. Äừng sá» dụng thá»i gian hay lá»i nói thiếu tháºn trá»ng vì cả hai không thể lấy lại được.
9. Trăm năm bia đá dẫu mòn, nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.
10. Lá»i nói khôn ngoan Ãt được ngưá»i khác nghe bằng lá»i nói tá» tế.
11. Nói những gì nên nói và chỉ nói đến thế thôi.
12. Con ngưá»i nói giết thì giá» nhưng thì giá» thầm lặng giết con ngưá»i.
13. Bốn cách trả lá»i cá»§a đức Pháºt: 1. Trả lá»i trá»±c tiếp; 2. Trả lá»i bằng cách phân tách; 3. Trả lá»i bằng cách há»i ngược lại; 4. Không cần trả lá»i mà im lặng.
14. Nếu bạn muốn ngưá»i khác lắng nghe bạn nói, bạn nên để thì giá» lắng nghe há» nói.
15. Má»—i ngà y nên nghe chút Ãt âm nhạc, Ä‘á»c chút Ãt thÆ¡, và xem má»™t bức tranh đẹp để những việc là m bạn báºn tâm trong cuá»™c sống không lấy mất những cảm giác vá» những nét đẹp mà trá»i phú cho con ngưá»i.
16. Không nói dối, không nói lá»i thêu dệt, không nói lá»i chia rẽ, không nói lá»i mắng ác. (Bốn Ä‘iá»u thiện trong Tháºp Thiện)
17. Äừng ngắt lá»i ngưá»i khác.
18. Trước khi phán xét hãy lắng nghe cả hai bên.
Gs. Tôn Thất Bà ng
_________________ Thôi Ä‘i, Tiểu Thư há»ng có chịu đâu!
|
|