Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Ba Của Tôi

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: CN 6 21, 2009 3:58 am    Tiêu đề: Ba Cá»§a Tôi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đó là một người đàn ông hiền lành , đạo đức và thương yêu vợ con vô cùng , chả là ngày xưa ông từng là một thầy tu xuất của dòng khổ hạnh Franciso và năm 1945 khi nạn đói và dịch tả hoành hành thì ông bà nội của tôi qua đời để lại một bầy em nhỏ không người trông coi ..vì thế Ba tôi phải trả áo dòng về chăm sóc các em ..Và rồi khi ổn định gia đình.. Ba tôi vào Võ Bị Đà Lạt theo nghiệp lính.. ngày ấy đó là khoá 1 hay 2 gì đó tôi không rõ nhưng tôi vẫn nhớ là mình hay ngắm những hình chân dung của ông mặc đồ lính rất đẹp trai và oai phong .. Rồi thì tôi đã ra đời trong tình thương yêu của ba mẹ , Tôi đứa con gái mà ông thương yêu nhất , luôn theo ông mổi đi ông đi chơi ..Mổi tối sau khi tôi học bài xong ông thường hay đàn cho tôi nghe và ca đi ca lại cái bài Biệt Ly của nhạc sỹ Doãn Mẫn .. cây đàn Violon củ sì của ông đã đi với ông trong những ngày tháng theo lời kêu gọi của Thiên Chúa ..Tôi cứ hay chọc ông là tiếng Đàn của Ba sao giống đàn cò Laughing Laughing Laughing , Tôi.. đứa con gái hay nói và nghịch ngợm của ông..là con gái cưng nên tôi hay làm nủng ghê lắm , chiều đi làm về sau khi cởi đôi giày lính ông hay lấy đôi giớ hôi rình đưa vào mũi của tôi , hihihi...tôi la lên và chạy quanh nhà ..căn nhà của gia đình tôi lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười của hai cha con , mẹ tôi nói
_ Hai cha con ông cứ như con nít , ông cứ đùa với nó thế sau này nó không sợ ông đâu
Ấy vậy , nhưng tôi rất sợ ba tôi , nhất là sợ làm ông buồn , mổi lần ông giận , ông im lặng không nói gì cả và không gọi tôi vào nhổ tóc sâu ..tôi thích ngồi sau lưng ghế ông năm để nhổ tóc , mổi sợi tóc tôi nhổ được trả một đồng ..rồi còn được xem ké truyện kiếm hiệp của ông nữa , ngày ấy truyện kiếm hiệp của Kim Dung là truyện hay nhất trên đời ..tôi mê lắm ..
tôi cứ say sưa đọc truyện và tay thì cứ nhổ tóc đến nổi nhổ trống cả một mảng đầu ..ba tôi soi gương ..trợn mắt la ..
_ Con bé này , không trả công nữa...
Nhưng rồi ngày hôm sau ông lại nịnh
_ TH của ba đâu rồi ? nhổ đi , nhổ đi , ngứa đầu lắm
Và tôi lại lon ton xà vào ông để được nhổ tóc , để được xem ké truyện chưởng , để ngửi mùi thơm của ông ..cái mùi nhà binh đặc trưng của lính

( còn tiếp )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: CN 6 21, 2009 9:34 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thật cảm động ghê đó T.H à dù câu chuyện đang dỡ dang...
T.H khiến MH nhớ đến ba của mình dễ sợ luôn. Ba của MH cũng để lại nhiiều KN trong MH lắm...hồi tưởng sẽ khóc vì nhớ mất!!!
Mau mau đăng tiếp cho MH và các bạn xem nha Tulip...MH sốt ruột lắm đó!!!

thân thương,

mh.


Về Đầu Trang
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Hai 6 22, 2009 1:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cám ơn , MH đã ủng hộ tinh thần TH , nhân ngày lể Cha ..TH muốn viết cái gì đó để các bạn đọc và hiểu ..Cha Mẹ là người quý giá nhất trên đời

( tiếp theo )

Hồi ấy tôi học tiểu học trường Thánh An tôn , sau đó vào trường Sao Mai , tôi thi vào lớp 6 trường Nữ Trung Học đậu nhưng ba tôi vì quen thân với cha Huỳnh nên không muốn tôi đi học trường '' ngoại đạo '' , vả lại mấy chị em tôi học Sao Mai Cha Huỳnh miễn học phí có khi 50% có khi 100% tuỳ năm ..và tôi đã lớn khôn tại ngôi trường thân thương này ..SAO MAI ...ngôi sao ban mai ...cạnh con sông Hàn thơ mộng mà chúng tôi ngày ấy thường đi dạo mổi khi nghĩ học ..Tôi còn nhớ hồi lớp 9 năm đó trời bão lụt kinh khủng , trường hay đi uỷ lạo cho những người dân ở Đại lộc , Trà kiệu..Tôi đã đi trong chuyến uỷ lạo nạn lụt ngày đó , rất ngây thơ cứ tưởng như đó là một cuộc picnic vui vẻ nên xung phong đi , về nhà mẹ tôi đã cản vì tánh Bà rất nhát gan không muốn cho con cái đi đâu cả , tôi xin phép Ba tôi
_ Đó là việc thiên nguyện cho con đi đi
Ba tôi bắc đắc dĩ phải đồng ý bởi vì ông chưa bao giờ từ chối tôi điều gì cả Tôi hét lên vui mừng và sửa soạn ngày hôm sau tập trung ở trường để đi uỷ lạo , chúng tôi leo lên xe kèm với những quần áo cơm sấy gạo bánh mì v..v.. Vào đó khoảng 9g sáng xuống xe vào nhà thờ Đại Lộc ..chúng tôi và các anh chị lớp trên phân phát áo quần viện trợ và gạo , bánh mì..cho dân ở đó nhưng không ngờ chỉ có mấy giờ đông hồ nước lụt đâng lên nhanh một cách khủng khiếp chúng tôi ngơ ngác nhìn con nước lên cao che lấp cả con đường về thành phố . Có ai đó nói
_ không thể về được , có một đoàn khác đã bị lật xe và lũ đã cuốn đi mấy em học sinh rồi
Lúc ấy , bao nhiêu nhiệt huyết của tôi đã biến mất bù vào là nổi sợ hải không biết mình có được về nhà không ? Tôi rơm rớm nước mắt khi nhìn biển nước mênh mông trước mặt , mấy anh chị lớp trên an ủi và đi lấy áo quần ấm cho chúng tôi , tất cả tập trung lên gác chuông của nhà thờ , chúng tôi có gì ăn đó ..cơn đói buổi chiều làm tôi ớn lạnh , ngồi co ro một góc tôi nhớ nhà và buổi cơm chiều ba tôi thường hay pha trò , Ôi thế này thì khi về được thì chắc ốm đòn với mẹ tôi..trời ơi sao mình lại ham vui thế nhỉ ..tôi lo sợ vô cùng.Đêm đó chúng tôi ở lại nhà thờ ..người thì chơi ca rô , người thì đàn hát , người thì đi sục đi xạo xem còn cái gì để cho vào bụng vì đói ..mọi thứ đồ ăn mang theo đã phân phát hết cho dân chúng tại đó , một vài người đọc kinh cầu nguyện ..Tôi mệt mỏi quá nằm thiếp đi ngủ một giấc và chợt tỉnh lại khi có tiếng reo lên
_ Sáng rồi , nắng lên rồi ..

( còn tiếp )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
3T
HS SaoMai


Ngày tham gia: 13 8 2008
Số bài: 104
Đến từ: ĐN

Bài gửiGửi: Hai 6 22, 2009 9:09 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TH ơi ! Các bạn ơi !
Chuyến đi cứu trợ đã để lại trong lòng chúng ta những cảm xúc,những kỷ niệm thật đẹp ,
kể tiếp đi TH nghe.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Hai 6 22, 2009 10:18 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

( tiếp theo )

Tôi chạy ra lan can của nhà thờ nhìn thấy ánh nắng bắt đầu le lói , mọi nguời vui mừng và trong lòng chắc đã cám ơn thượng đế ..Chiếc xe đốt nhà binh vẫn con ngập trong nước đến nữa xe . Tôi loay hoay suy nghĩ không biết hôm nay nước có rút để còn về nhà , Thế rồi bổng có tiếng máy bay trực thăng vần vũ trên đầu tìm chổ để đáp , mọi nguời nhôn nhao vì sắp đuợc cứu ..sự chờ đợi thật dài ..Bổng có tiếng ai đó gọi tôi
_ Em nào là TH học lớp 9/2
Tôi chạy vôi ra , trời ơi thật không ngờ ...Ba tôi . Ba của tôi đó các bạn ơi ! Tôi reo lên và khóc ..Ông ôm chầm lấy tôi
_ TH của ba , được rồi , xong rồi , về thôi con ... Crying or Very sad Crying or Very sad Crying or Very sad
Tôi theo ba tôi leo lên chiếc xuồng đầu tiên và thêm một vài nguời nữa đi về cái gò cao nhất nơi đậu chiếc trực thăng để bay về thành phố , chú lính đi theo ba vừa chèo ghe vừa tát nước , con thuyền độc mộc chòng chành thấy mà ghê ..Tôi ngồi bện cạnh Ba trên con thuyền đó mà thấy lòng trào lên mọi thứ hảnh diện nhất trên đời , Ba tôi oai quá , Ba tôi đó các bạn ạ ...mọi sợ hải và đói đều tan biến

( còn tiếp )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Tư 6 24, 2009 3:41 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Máy bay đã lên cao , nhìn xuống nơi ấy một lần cuối.. tôi rưng rưng muốn khóc , những căn nhà tranh nghèo nàn ngập sâu dưới con nuớc lũ trắng xoá cả một vùng , chẳng thấy đường đi , lối về đâu nữa , những vật dụng dơ bẩn trôi bềnh bồng bám vào các khóm tre hay cây cối tạo nên một khung cảnh thương tâm ..dân mình nghèo quá.. tôi nghĩ vậy... mà không biết 5 năm sau đó tôi cũng đã lâm vào cảnh bi thuơng như thế ( câu chuyện này tôi sẽ kể trong tự truyện Cuộc Đời Tôi )
Vể đến nhà , Tôi len lén núp sau lưng Ba , vừa vào đã thấy mẹ tôi mặt hầm hầm ..Bà hét lên ..( Bà nổi tiếng dữ và khó tính , bạn bè tôi ngày đó sợ bà lắm ..)
_ Đó thấy chưa , nói không nghe , làm hại Ba mi phải đi tìm , may mà không có gì xảy ra chứ có gì thì mi đừng về nhà nữa
Trời ơi! tôi như chết run ..đứng vòng tay xin lổi mẹ , sau này Tôi nghe em tôi , hai ông bà cải nhau dữ dội vì chuyện đi vào đón tôi , Ba tôi cứ khăng khăng phải tự mình vào tìm đón tôi về , còn mẹ tôi thì sợ không cho ông đi bởi ngày đó tình hình an ninh rất kém ông có thể sẽ bị bắn tỉa từ những vùng như thế , nhưng Ba tôi sốt ruột cho con gái đã bươn vào nơi hiểm nguy mà không sợ gì cả , khi đón tôi ông vẫn mặc nguyên bộ đồ sỹ quan quân đôi và đi đơn độc vơi một chú lính chèo ghe ..không có một sự bảo vệ nào từ chổ ấy ..tôi thót tim khi nghĩ đến ..lỡ có chuyện gì xảy ra chắc là tôi không biết làm sao sống nổi . Khi nghe tin các đoàn cứu trợ bị kẹt ở lại , Đà nẵng đồn thôi lên bao nhiêu chuyện ..nào là học sinh chết trôi vớt toàn áo trắng..nào là cầu sập nuớc lũ cuốn hết ...Ba tôi lúc bấy giờ làm tại bộ Tham mưu Quân Đoàn nên cũng dể dàng xin ý kiến ông Tướng để cưu nạn ..cộng thêm sự tác động của Toà giám mục địa phận vì thế chúng tôi đã được cứu ra khỏi vùng đó bằng những chuyến bay trực thăng cấp thời .
Bây giờ nghĩ lại Tôi vẫn nói thầm trong lòng ..Ba ơi ! Con Cám ơn Ba , Cám ơn Ba đã sinh ra con và Cám ơn Ba đã là Ba của con..

( còn tiếp )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: CN 6 28, 2009 1:17 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cuộc binh biến năm 1975 gia đình tôi đã bị ở lại vì nhiều lý do , gia đình tôi qua nhà Dì tôi ở lại bên Sơn trà , sau đó gia đình Dì quyết định vượt biển đi Sài Gòn , nhà tôi không đi theo vì Ba tôi thấy không an toàn cho các con khi đi ra biển chỉ bằng các cái Thúng Chai , ngày 28/3 Giải phóng Đà Nẵng ,nhà Dì đi từ đêm khuya , gia đình tôi về lại Đà nẵng đi qua cầu Trịnh minh Thế tôi thấy bao nhiêu người hớt hải chạy ngược chạy xuôi súng vẫn nổ lát đát ở đâu đó , không khí chìm vào nổi đau mà ai cũng muốn dấu kín . Ba tôi như cái xác vô hồn ông im lạng lái xe , có ai đó kêu lên
_ Kìa ! Tr/tá họ vào rồi , sao không vứt áo mủ đi ..
Chúng tôi thảng thốt nhìn lại thì ra Ba vẫn mặc bộ đồ nhà binh khi ra sân bay Đà nẵng , vả lại đêm qua ông T gọi Ba tôi về bộ TL/QĐ nhưng Mẹ tôi đã niu chặt lấy không cho Ba đi và ông đã chịu thua để ở lại bên vợ con . Mẹ tôi sợ quá nói
_ Anh cởi đồ ra mau lên , vứt mủ đi ...
Ba tôi vẫn im lặng lái xe , cái im lặng nặng nề kèm theo bao nhiêu lo âu cho tính mạng của Ba tôi lúc bấy giờ..ông vẫn không thay áo và can đảm lái xe về đến nhà của Bác tôi gần bải biển Thanh Bình , chúng tôi không dám về nhà vì gia đình tôi ở cư xá sỹ quan , may mắn thay qua bao nhiêu con đường cũng không ai bắn vào xe Ba hay bắt ông xuống , trở về nhà Bác , ông thay đồ ra và ngồi im lặng không ăn uống gì cả cho đến ngày hôm sau khi loa phóng thanh kêu gọi người ra trình diện thì Bác tôi bắt Ba ra phường ( có lẽ lúc ấy Bác tôi sợ phải liên luỵ ) nên Ba tôi lúc đó gọi tôi ra và nói với tôi rằng
_ TH của Ba ( ông thường gọi tôi như thế ) Ba đi lần này không biết khi nào về ( ông đã biết được số phận của mình ) con ở nhà nhớ lo cho mẹ và các em , Ba trông cậy vào con đó ..
Tôi thảng thốt níu lấy tay ông
_ Sao vậy ba , Ba phải về với tụi con chứ ..
Ông bình thản ra đi , không một chút sợ sệt hay hổn loạn chỉ ánh mắt ông thật xa xăm và buồn bả ..có lẽ ông lo cho số phận mấy mẹ con tôi hơn là chính bản thân ông . Và với ánh mắt đau đớn của Ba đã làm cho tôi nhớ mãi cho đến sau này, khi qua bao nhiêu khó nhọc gian nan ,tôi đã cố gắng vượt qua chỉ vì lời nói và ánh nhìn đó
Ba tôi đã đí cải tạo 13 năm , ông bị lao phổi quá nặng nên nhà nước cho về ..Tôi đã chửa chạy cho ông mất 2 năm , ơn trời ông đã qua khỏi và được đi theo diện HO qua Mỹ..và cuộc đời của gia đình tôi đã sang một trang mới ..và tôi ..tôi ở lại VN bởi vì lúc ấy tôi đã có gia đình ..Cứ vài hôm tôi lại có điện thoại
_ TH ơi ! Ba đây Laughing Laughing Laughing Ba tôi đó các bạn ..và Ông vẫn rất thương tôi .....

( viết nhân ngày của Cha )

TH /tháng 6/09


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: CN 6 28, 2009 5:48 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bác trai thật đáng yêu TH nhỉ. Bao giờ TH call cho ba nhắn dùm MH kính lời thăm bác nha.
Truyện TH viết hay và cảm động lắm!!!
thân,
mh.


Về Đầu Trang
Ly Toet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 860

Bài gửiGửi: Ba 7 07, 2009 2:13 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

O Tulip viết hồi kỳ này hay wá xá,đọc rất cảm động làm cho tui nhớ tới người Cha và mẹ qúa cố của tui, thương Cha Mẹ tui chỉ biết rơi nước mắt,
Tui chỉ biết cầu xin cho Cha và Mẹ tui sớm tiêu diêu miền cực lạc



_________________
Lý Toét
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
3T
HS SaoMai


Ngày tham gia: 13 8 2008
Số bài: 104
Đến từ: ĐN

Bài gửiGửi: Ba 7 07, 2009 5:54 am    Tiêu đề: Cha Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Khi nói về cha mẹ dù đã hơn 50 rồi mình củng cảm thấy bé bỏng và yêu đời TH hi , nhất là khi các đấng sanh thành vẫn còn, để thỉnh thoảng chúng ta được gọi : Ba ơi ! Mẹ ơi !,
Chúc Hai Bác luôn khỏe để TH được ngập tràn trong hạnh phúc .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Yahoo Messenger
PTH
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 12 6 2008
Số bài: 3606

Bài gửiGửi: Tư 7 08, 2009 2:12 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chi 3T nói đúng đó mình vẫn luôn là đứa trẻ dưới mắt của cha mẹ cho dù
đả hơn nửa đời người.
TH viết bài hồi ký ni hay và cảm động lắm, H nhớ hồi năm 75 gia đình H chờ gia đình TH qua để đi chung nhưng chờ hoài không thấy, vì hổn loạn
nên gia đình H quyết định đi trước.
H cũng cầu xin ơn trện phò hộ cho Dì Dượng được nhiều sức khõe, thọ tựa Thái Sơn.



_________________
_____________________________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tulip
HS SaoMai


Ngày tham gia: 17 8 2008
Số bài: 1925

Bài gửiGửi: Năm 7 09, 2009 2:49 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cám ơn chị 3T , Mộng Hoài , Hiền và cụ Lý .. TH rất Kính yêu Ba mình và cho dù mình có già đi bao nhiêu nữa thì trong lòng Cha mình vẫn là đứa con bé bỏng ngày xưa . Nên.. hãy nhớ nghĩ đến các bậc sinh thành nhiều nhiều vào các Bạn nhé
Thân thương


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 10 28, 2009 8:37 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TuLip thân mến!
Chân thành cảm ơn TuLip đã hồi ức được bài viết Father of my, làm cho mình nhớ lại những tháng ngày binh biến 1975, thật hãi hùng và khủng khiếp quá đỗi, nhưng mỗi con người đều có số Trời định cả, chốt cuối cùng của mình là cửa ngõ XuânLộc, nơi cuộc chiến sinh tử mà mình luôn cận kề với cái chết, nghĩa là ngày mai thức dậy là biết mình còn sống, cho dẫu là đã qua đi 35 năm rồi nhưng khi đọc bài viết của TuLip, mình cảm thấy "rợn tóc gáy" Dẫu sao đó cũng là một đề tài trong cuộc sống phải không TuLip, hay chị TuLip! Một lần nữa chân thành cảm ơn TuLip đã ghé qua MotThoidauyeu của mình khi mình mới bước vào nhà mẹ SaoMai.
Chúc TuLip và gia đình luôn an vui và hạnh phúc.
Kính...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI