Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy 10 24, 2009 7:17 pm Tiêu đề: Gánh hà ng rong. |
|
|
GAÌNH HAÌ€NG RONG........
Ai mua trăng – tôi baÌn trăng cho
Trăng nằm im trên cành liễu – đợi chờ
Ai mua trăng – tôi baÌn trăng cho
Chẳng baÌn tiÌ€nh duyên ươÌc heÌ£n hoÌ€......
LaÌ€m Æ¡n cho tôi thinh lặng dăm ba phuÌt để tôi coÌ€n thăÌp lên ba neÌn hương loÌ€ng - nguyện cầu cho linh hồn thầy Nguyễn TroÌ£ng TriÌ về nÆ¡i cõi vĩnh hằng khi người Ä‘ã để laÌ£i trên cõi nhân thÃªÌ naÌ€y những câu thÆ¡ tuyệt diệu, viÌ€ Ä‘ã daÌm lâÌy cả vầng trăng ngaÌ€ ngoÌ£c của cả nhân loaÌ£i để Ä‘em Ä‘i rao baÌn cho những người tiÌ€nh, noÌi vậy thôi chÆ°Ì hồn thÆ¡ trong tâm linh của HaÌ€n Mặc Tử Ä‘ã laÌ€m sôÌng dậy biêÌt bao con người coÌ€n laÌ£i hôm nay đây. Phải không thưa thầy TriÌ, đây laÌ€ những lời noÌi chân thaÌ€nh nhâÌt của con trươÌc vong linh của một ÄaÌ£i thi haÌ€o dân tộc, nhưng chẳng may Ä‘ã lâm vaÌ€o một cÆ¡n bệnh quaÌ Ä‘Ã´Ìƒi ngặt ngheÌ€o, sau Ä‘oÌ Ä‘ã ra người thiên cổ......
Thưở ngaÌ€y xưa – chỉ coÌ HaÌ€n Mặc Tử (Nguyễn TroÌ£ng TriÌ) mÆ¡Ìi lâÌy Ä‘i cả vầng trăng maÌ€ Ä‘em baÌn cho người tiÌ€nh Mộng Cầm (hay nà ng MaiÄình, ThươngThương, ThuCúc nà o đó).... NgaÌ€y âÌy khi tôi coÌ€n laÌ€ một hươÌng Ä‘aÌ£o sinh – được vinh dự Ä‘i huâÌn luyện khoÌa huynh trưởng một tuần taÌ£i GiaÌo phận Quy NhÆ¡n, trong thời gian Ä‘oÌ, chuÌng tôi được hân haÌ£nh vaÌ€o traÌ£i phong Ghềnh RaÌng Quy HoÌ€a để tham quan traÌ£i vaÌ€ cũng chiÌnh ngaÌ€y xưa âÌy, chuÌng tôi được vinh dự đưÌng bên mộ của một ÄaÌ£i thi haÌ€o nươÌc Việt – HaÌ€n Mặc Tử... thời gian lưu laÌ£i Quy NhÆ¡n – Ä‘oÌ laÌ€ chuỗi ngaÌ€y ngăÌn ngủi vaÌ€ châÌt chưÌa cho tôi nhiều kỷ niệm sau naÌ€y, để rồi mỗi khi cÃ´Ì găÌng boÌp đầu boÌp traÌn suy nghĩ ra mâÌy câu thÆ¡ vuÌ£ng về naÌ€o Ä‘oÌ, thiÌ€ coÌ lẽ hương hồn của thầy TriÌ Æ¡Ì‰ nÆ¡i SuôÌi vaÌ€ng nhiÌ€n về tôi vaÌ€ cười thầm: caÌi thằng con niÌt hoÌ£c Ä‘oÌ€i laÌ€m thÆ¡..... Hoặc laÌ€ những bà i trong táºp ÄÆ°Æ¡Ì€ng vaÌ€o tiÌ€nh sử của Äinh HuÌ€ng – Ä‘ã dẫn dăÌt cho ta về vÆ¡Ìi cõi mộng du naÌ€o Ä‘oÌ trong tâm thưÌc của những người Ä‘ang yêu...
NhÆ¡Ì laÌ£i một thời ngaÌ€y xưa âÌy - ông thầy TriÌ Ä‘i rao baÌn cả vầng trăng trong traÌ£i phong Quy HoÌ€a..... không hiểu người tiÌ€nh Mộng Cầm ở một nÆ¡i naÌ€o Ä‘oÌ (bây giờ Ä‘ã giaÌ€ lăÌm rồi ở tận Phan ThiêÌt) hay nà ng MaiÄình, ThươngThương, ThuCúc coÌ nghe thâÌy chăng, giôÌng như chuyện tiÌ€nh của chaÌ€ng Romeo & Juliette, hay laÌ€ như chuyện của cặp tiÌ€nh nhân trên con thuyền Titanic thưở naÌ€o? CoÌ€n tôi hôm nay – tôi Ä‘ang gaÌnh một gaÌnh haÌ€ng rong để Ä‘i trên Ä‘oaÌ£n đường trần maÌ€ không hề rao baÌn một caÌi giÌ€, vaÌ€ cũng từ Ä‘oÌ tôi Ä‘ã Ä‘i mua laÌ£i tâÌt cả những kỷ niệm của một thời, caÌi thời coÌ€n căÌp saÌch đêÌn trường – từ caÌi ngaÌ€y đầu tiên: 15-08-1961 khi tôi chập chững theo chân meÌ£ tôi từ đường LyÌ Thường Kiệt để Ä‘i đêÌn lÆ¡Ìp hoÌ£c đầu tiên taÌ£i trường Jandar (HuêÌ) cho đêÌn khi muÌ€a heÌ€ Ä‘ỏ lửa 1972, caÌi đêm cuôÌi cuÌ€ng châÌt chưÌa nhiều kỷ niệm trong sân trường văÌng lặng, chỉ coÌ miÌ€nh tôi vaÌ€ thằng baÌ£n khỉ gioÌ Äỗ Văn Minh ngồi ôn laÌ£i cho một chuỗi ngaÌ€y coÌ€n căÌp saÌch đêÌn trường, đêm âÌy, một đêm Ä‘ã được Ä‘i vaÌ€o huyền thoaÌ£i trong cuộc đời của tôi, một đêm đầy ăÌp những nhÆ¡Ì nhung vaÌ€ tiêÌc nuôÌi, nhưng sự đời laÌ€ thêÌ, vẫn thÃªÌ â€“ vaÌ€ mãi cho đêÌn bây giờ, khaÌc vÆ¡Ìi thầy Nguyễn TroÌ£ng TriÌ coÌ€n Ä‘i rao baÌn cả vầng trăng ngoÌ£c ngaÌ€... coÌ€n tôi thiÌ€ cÆ°Ì gaÌnh haÌ€ng rong Ä‘i mua laÌ£i những kỷ niệm trong kyÌ Æ°Ìc những ngaÌ€y xưa... nhưng chả coÌ ai baÌn để tôi mua... cuộc haÌ€nh triÌ€nh đăng đẳng của mâÌy mươi năm trường, gần hêÌt một đời người, cho đêÌn giờ phuÌt naÌ€y, hiÌ€nh như ngồi ôn laÌ£i trong sổ nợ đời cuôÌi năm, thiÌ€ gaÌnh haÌ€ng rong của tôi chỉ coÌ Ä‘Æ°Æ¡Ì£c mâÌy thưÌ, nhưng chừng âÌy cũng Ä‘ủ laÌ€m cho tôi vÆ¡i Ä‘i bÆ¡Ìt phần naÌ€o nỗi nhÆ¡Ì nhung, dẫu rằng Ä‘ã taÌ€n phai theo thaÌng ngaÌ€y...
Ôi chao! ÄÆ¡Ì€i sao maÌ€ lăÌm phủ phaÌ€ng quaÌ nhỉ? ThaÌng ngaÌ€y rong chÆ¡i Ä‘uổi băÌt vÆ¡Ìi thời gian, cho đêÌn bây giờ Ä‘ã Ä‘i vaÌ€o boÌng xÃªÌ chiều taÌ€, con trâu về chuồng, tiêÌng tiêu chợt nhÆ¡Ì, Ä‘ã qua Ä‘i những buổi ban đầu coÌ€n bở ngỡ, chợt nhiên tôi nhÆ¡Ì về cho một baÌ€i thÆ¡ của một anh bộ đội trên đường vaÌ€o nam: LaÌ thư gửi meÌ£
Từ buổi con lên đường xa mẹ
Theo anh em sang LaÌ€o rồi lâÌn bươÌc vaÌ€o Trung
Non xanh nuÌi biêÌc chập chuÌ€ng
SÆ¡Ìm năÌng biển chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân cuộc đời như hoa nở
ViÌ€ hoÌ€a biÌ€nh đâu ngaÌ£i bươÌc gian nguy
ChôÌn rừng thẳm đêm nghỉ ngaÌ€y Ä‘i
GiaÌ€y veÌ£t goÌt aÌo sờn vai thâÌm laÌ£nh
MeÌ£ hiền Æ¡i con chợt nhÆ¡Ì quê miÌ€nh
KhoÌi lam chiều giaÌ€n mươÌp laÌ rêu xanh
Con bươÌm nhỏ, maÌi Ä‘iÌ€nh xưa – nhÆ¡Ì quaÌ
VaÌ€o nÆ¡i đây tuy đâÌt người xa laÌ£
Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương
Vẫn boÌng dừa xanh vẫn những con đường...
. . . . . . . . . . . . .
ÄoÌ£c qua baÌ€i thÆ¡ – baÌ€i coÌ€n daÌ€i nhưng viÌ€ tôi chỉ nhÆ¡Ì laÌ£i chừng Ä‘oÌ thôi, coÌ lẽ baÌ€i thÆ¡ âÌy của người bộ đội naÌ€o Ä‘oÌ cũng laÌ€ một thi sĩ? NêÌu không laÌ€ thi nhân thiÌ€ anh bộ đội âÌy cũng laÌ€ một con người trầm lăÌng vaÌ€ lãng maÌ£n.... khaÌc hẵn vÆ¡Ìi những baÌ€i Tây TiêÌn của Trần Quang Dũng, cũng laÌ€ những vần thÆ¡ nhưng laÌ£i kể về cuộc đời của những người liÌnh chiêÌn.....
NgaÌ€y hôm nay, khi gaÌnh haÌ€ng rong của tôi Ä‘i qua ngôi trường cũ năm naÌ€o, tôi Ä‘ã mua được nhiều thưÌ: văn coÌ, thÆ¡ coÌ, những nỗi cảm xuÌc – ngheÌ£n ngaÌ€o coÌ, cay đăÌng coÌ, buồn vui lẫn lộn, vaÌ€ hiÌ€nh như trong mÆ¡Ì haÌ€ng rong âÌy Ä‘ã coÌ Ä‘Ã¢Ì€y Ä‘ủ vÆ¡Ìi những thi viÌ£ cuộc đời coÌ€n laÌ£i naÌ€y. NgaÌ€y hôm nay khi tôi ngồi tiÌnh laÌ£i sổ đời cuôÌi năm maÌ€ loÌ€ng chưa nghe được tiêÌng phaÌo sang Xuân, ngồi một miÌ€nh đêm ba mươi vÆ¡Ìi những sầu muộn của chiÌnh miÌ€nh, chợt thâÌy loÌ€ng thổn thưÌc vaÌ€ coÌ€n nhiều đăÌng cay quaÌ, chưa coÌ muÌ€i viÌ£ ngoÌ£t ngaÌ€o của muÌ€a Xuân, nhăÌp caÌ£n cheÌn ly bôi maÌ€ loÌ€ng nghe tê taÌi vÆ¡Ìi cõi sầu nhân thêÌ, một bản nhaÌ£c đâu Ä‘oÌ ngân vang: CoÌ€n mãi muÌ€a đông – phải chăng chiÌnh tim miÌ€nh vẫn coÌ€n băng giaÌ maÌ€ chưa thâÌy muÌ€a Xuân sang, đêm ba mươi, trời tôÌi Ä‘en (hiÌ€nh như Ä‘en như mõm choÌ) tôi vẫn coÌ€n ngồi đây nhiÌ€n laÌ£i thâÌy muÌ€a đông vẫn coÌ€n bâÌt tận, caÌi se laÌ£nh của đêm daÌ€i như ngaÌ€y xưa nÆ¡i chôÌn rừng thâm u naÌ€o Ä‘oÌ tôi vẫn coÌ€n nghe rõ tiêÌng xe chaÌ£y ngoaÌ€i đường Äộc Lập để nhÆ¡Ì về cho những thaÌng ngaÌ€y, một miÌ€nh tôi ngồi đây maÌ€ tư lự... coÌ€n CV, thằng Vân, thằng Minh, thằng Hường Ä‘ã Ä‘i về cõi xa xăm naÌ€o nhỉ?
Bây giờ khi Ä‘ã khôn lÆ¡Ìn, thaÌ€nh những con người coÌ Ä‘iÌ£a viÌ£ trong xã hội, hầu như iÌt ai nhÆ¡Ì về vÆ¡Ìi chiÌnh miÌ€nh cho những ngaÌ€y coÌ€n thÆ¡ âÌu vÆ¡Ìi độ căÌp saÌch đêÌn trường của thời gian coÌ€n laÌ€ những cô cậu hoÌ£c sinh Tiểu hoÌ£c beÌ thÆ¡ vaÌ€ ngây ngô kia – iÌt quaÌ â€“ nhưng tôi vẫn coÌ€n nhÆ¡Ì rõ từ lÆ¡Ìp năm, tư, ba – tôi toaÌ€n laÌ€ hoÌ£c vÆ¡Ìi những baÌ€ Ma Soeur dữ dằn, chẳng haÌ£n như những Soeur: Galari, Suria, Juliette.... nhưng những hiÌ€nh ảnh âÌy cũng Ä‘ủ laÌ€m cho tôi nhÆ¡Ì về những ngaÌ€y thÆ¡ của năm naÌ€o, rồi những cô giaÌo Thiện (nhaÌ€ ở khu chợ NaÌ£i Hiên Tây gần nhaÌ€ thầy ThaÌ£nh) – hồi âÌy cô Thiện thương tôi nhâÌt trong lÆ¡Ìp, bởi viÌ€ laÌ€ hoÌ£c sinh khaÌ vaÌ€ cô hay goÌ£i tôi lên bảng để viêÌt baÌ€i cho cô.... nhưng rồi qua hai năm vÆ¡Ìi thầy ThaÌ£nh, tôi mÆ¡Ìi “mở măÌt ra†và mÆ¡Ìi thâÌy “thÃªÌ naÌ€o laÌ€ lễ độ†khi coÌ€n laÌ€ hoÌ£c sinh, nhưng những năm thaÌng lên bậc Trung hoÌ£c thiÌ€ laÌ£i quên Ä‘i thầy cô cũ ngaÌ€y naÌ€o.... thật tệ quaÌ, sau naÌ€y tôi coÌ€n gặp được thầy ThaÌ£nh taÌ£i Äồng Nai lần cuôÌi vaÌ€o năm 1975, rồi kể từ Ä‘oÌ thầy Ä‘ã ra Ä‘i vĩnh viễn – xong một kiêÌp người – âu cũng laÌ€ sÃ´Ì kiêÌp của taÌ£o hoÌa xoay vần đâÌy nhỉ!
Ngồi nhÆ¡Ì laÌ£i cho hôm nay – tôi khaÌc vÆ¡Ìi thầy TriÌ, một người Ä‘i rao baÌn, coÌ€n một người thiÌ€ Ä‘i mua, Ä‘i kiêÌm trong cõi đời thÃªÌ thaÌi nhân sinh, để mong tiÌ€m gặp laÌ£i, ngaÌ€y xưa thầy TriÌ Ä‘em trăng Ä‘i baÌn cho những người tiÌ€nh của thầy, hôm nay chiÌnh tôi coÌ€n rong ruỗi vÆ¡Ìi một gaÌnh haÌ€ng Ä‘i tiÌ€m kiêÌm vaÌ€ mua laÌ£i, hai thaÌi cực của cuộc đời, tuy khaÌc maÌ€ laÌ£i giôÌng nhau, thầy TriÌ coÌ€n nằm im để chờ Æ n phươÌc của ÄÆ°Ìc Maria Trinh nữ trải daÌ€i trên hai haÌ€ng baÌ£ch laÌ£p, coÌ€n tôi cÆ°Ì Ä‘i hoaÌ€i trên con đường đầy laÌ thu rÆ¡i... baÌ€i hoÌ£c đầu tiên maÌ€ tôi Ä‘ã nhận thưÌc laÌ€ của Thanh TiÌ£nh, sau naÌ€y moÌ£i người cÆ°Ì nhăÌc Ä‘i nhăÌc laÌ£i... nhưng tôi đâu coÌ muôÌn nghe, bởi viÌ€ khi nghe noÌ thiÌ€ tim tôi laÌ£i phải thổn thưÌc vaÌ€ xao xuyêÌn quaÌ Ä‘Ã´Ìƒi, laÌ€m người thầy daÌ£y hoÌ£c sinh tôi chỉ lươÌt qua vaÌ€i yÌ, không daÌm Ä‘i sâu để trở thaÌ€nh chuyên đề như hồi coÌ€n thầy TêÌ, vậy maÌ€ trong cuộc vui của ngaÌ€y 27/09/2009 vừa rồi, anh QuôÌc Dũng Ä‘ã khÆ¡i laÌ£i gần như nguyên văn của caÌi baÌ€i âÌy, MeÌ£ Æ¡i! Người meÌ£ SaoMai kiÌnh yêu Æ¡i! LoÌ€ng con thổn thưÌc biêÌt chừng naÌ€o, gần hêÌt một đời người rồi nhưng không hiểu taÌ£i sao baÌ€i Tôi Ä‘i hoÌ£c noÌ Ä‘ã taÌc động maÌ£nh đêÌn vÆ¡Ìi tôi như thÃªÌ nữa! LaÌ vaÌ€ng rÆ¡i, những chiêÌc laÌ của muÌ€a thu, con đường lầy lội, nhỏ vaÌ€ heÌ£p, meÌ£ tôi năÌm tay tôi dẫn tôi Ä‘i trên con đường laÌ€ng, tôi cÆ°Ì ngỡ như xa laÌ£ lăÌm khi bươÌc vaÌ€o trường, tôi năÌm lâÌy tay meÌ£ như không muôÌn rời... mÆ¡Ìi đây thôi – ngaÌ€y 10/10/2009 taÌ£i GiaÌo xÆ°Ì của tôi, trong baÌ€i noÌi chuyện của viÌ£ linh muÌ£c chaÌnh xÆ°Ì vÆ¡Ìi caÌc thaÌ€nh viên của GiaÌo xưÌ, trong nhaÌ€ thờ khaÌ rộng – khổ thay “ông cha†âÌy cũng Ä‘ã nhăÌc đêÌn một Ä‘oaÌ£n trong baÌ€i Tôi Ä‘i hoÌ£c, ngồi trong nhaÌ€ thờ, tôi laÌ£i nghe loÌ€ng miÌ€nh raÌ£o rực, đêÌn khi cha goÌ£i yÌ kiêÌn Ä‘oÌng goÌp của giaÌo dân, tôi coÌ diÌ£p “trả Ä‘ũa†– tôi Ä‘em caÌi triêÌt lyÌ thần hoÌ£c thể lyÌ của ThaÌnh Phaolo ra để Ä‘aÌp trả.... ViÌ£ cha âÌy hỏi: laÌ€m sao anh biêÌt về Thần hoÌ£c? Tôi Ä‘aÌp laÌ£i: Thưa Cha con nghiên cưÌu.....
Dẫu sao Ä‘oÌ laÌ€ một chuyện để coÌ Ä‘ÃªÌ€ taÌ€i maÌ€ noÌi – hiÌ€nh như tôi Ä‘ang nhăÌc Ä‘i nhăÌc laÌ£i cho một vâÌn đề, một câu chuyện, hay Ä‘uÌng hÆ¡n ngaÌ€y hôm nay tôi Ä‘ã nhÆ¡Ì vaÌ€ Ä‘ã viêÌt về cho một hồi ưÌc của chiÌnh cõi không trầm lăÌng của tôi, coÌ thể daÌm noÌi rằng: một câu chuyện kể về một đời người hiÌ€nh như vẫn coÌ€n mãi vô tận... một cõi không gian cũng vÆ¡Ìi tiêÌng cười của trẻ thÆ¡, Ä‘ang vui Ä‘uÌ€a trong lÆ¡Ìp hoÌ£c, ồn aÌ€o.... ngaÌ€y hôm nay khi tôi Ä‘ang coÌ€n ở trong một ngôi trường thiÌ€ đây cũng chiÌnh laÌ€ những hiÌ€nh ảnh của thời xa xưa tôi cũng ê a... biÌ£ Ä‘oÌ€n roi, biÌ£ phaÌ£t, vaÌ€ rồi hôm nay tôi Ä‘ang Ä‘i “mua laÌ£i tâÌt cả những giÌ€ của thời hoÌ£c sinhâ€, của những ngaÌ€y thÆ¡, hiÌ€nh ảnh của những người thầy, cô giaÌo, chỉ khaÌc vÆ¡Ìi hôm nay trong những buổi Hội nghiÌ£, những buổi hoÌ£p thiÌ€ tôi không biêÌt ngaÌ€y xưa những thầy cô âÌy như thÃªÌ naÌ€o – chăÌc vẫn thêÌ, vẫn những hiÌ€nh ảnh của những bản KÃªÌ hoaÌ£ch, những buổi hoÌ£p Hôi đồng Sư phaÌ£m, ngaÌ€y hôm nay khi coÌ€n vang tiêÌng ê a, đôi luÌc tôi chợt nghĩ: HiÌ€nh như trong caÌi mÆ¡Ì boÌ€ng bong âÌy, coÌ cả một đời người coÌ€n mãi khuÌc trường ca...
Tôi vẫn coÌ€n nhÆ¡Ì caÌch nay chưa lâu lăÌm, chỉ vaÌ€i năm thôi, Ä‘aÌ€i truyền hiÌ€nh thaÌ€nh phÃ´Ì Hồ ChiÌ Minh trên kênh HTV7 mỗi thaÌng coÌ chương triÌ€nh Thay Lời MuôÌn NoÌi... ÄoÌ laÌ€ một chương triÌ€nh hay, toaÌ€n laÌ€ ca nhaÌ£c, coÌ chủ đề, nhưng tôi cũng vinh dự được mâÌy lần ngồi nghe suôÌt chương triÌ€nh; coÌ những chủ đề như: Hương xưa, BoÌng cả cuộc đời, Những ngaÌ€y thÆ¡.... nhưng hiÌ€nh như tôi chuÌ yÌ về một Ä‘oản khuÌc tâm sự naÌ€o Ä‘oÌ của một người – cũng laÌ€ một người con cá»§a Sao Mai trên vùng đất Sà i thà nh hoa lệ nà y, qua lời văn trần tiÌ€nh maÌ€ chiÌ£ MC QuyÌ€nh Hương Ä‘ã noÌi lên trong nỗi ngheÌ£n ngaÌ€o vÆ¡Ìi những người baÌ£n; người âÌy coÌ lẽ cũng mang trong miÌ€nh những tâm sự tháºt thảm sầu như chÃnh tôi hôm nay váºy! cÅ©ng xa trưá»ng xưa, thiếu vắng bóng bạn bè cÅ©, hôm nay ngồi vá»›i con mà cÅ©ng đã ngáºm ngùi cho má»™t số kiếp: Ngưá»i ấy đã Ä‘i xa rồi, không bao giá» trở lại nữa, chỉ còn tôi hôm nay vá»›i tháng ngà y nhá»› nhung và tiếc nuối- má»™t thưở há»c trò cắp sách ngà y hai buổi đến trưá»ng giá» cÅ©ng đã qua Ä‘i, nhìn lại mình như má»™t thoáng Ä‘ong đưa gì đó – khó nói – khó diá»…n tả - thà nh phố ÄNang cá»§a ngà y nà o còn má»™ng mÆ¡ trong tà áo dà i trắng trên đưá»ng vá» mà cứ chợt miên man và o má»™t cõi nà o…. Lá»i văn – hay đúng hÆ¡n lá»i tâm sá»± cá»§a má»™t “chị†nà o đó là m cho tôi nhá»› mãi, khi biết chị là má»™t trong những ngưá»i con SaoMai, tôi lắng nghe rất kỹ, giá»ng Ä‘á»c cá»§a chị Quỳnh Hương sao mà nghe não ná» và có đượm chút ná»—i xót xa thế, vá»›i chương trình ca nhạc Thay Lá»i muốn nói kia – như muốn cho má»—i con ngưá»i chúng ta hãy mau quay vá» vá»›i quá khứ, váºy mà lá»i cá»§a thầy Triệu ngà y xưa lại nói: Cái gì thuá»™c vá» quá khứ - hãy để cho nó nằm yên…. Vá»›i tôi – không thể nằm yên được, chÃnh tôi cÅ©ng như bao con ngưá»i khác, luôn khÆ¡i gợi lại niá»m ký ức cá»§a má»™t thưở xa xưa nà o – để mà sống, sống vá»›i tâm thức cá»§a chÃnh mình, cá»§a những ká»· niệm, chương trình ca nhạc tháºt mang nhiá»u ý nghÄ©a, đượm được bao nhiêu ná»—i buồn, hình ảnh trưá»ng cÅ© sao cứ vấn vương mãi trong tôi, đôi lúc là m cho tôi quay quắt trong những lúc đêm vá» có tiếng mưa rÆ¡i, nhá»› - nhá»› quá Ä‘i mất…. Vá»›i chương trình Thay Lá»i muốn nói kia, cá nhân tôi Ãt khi tham gia góp ý, bởi vì chỉ có má»™t Ä‘oạn ý tưởng, là m cho tôi sợ đôi lúc diá»…n tả không hết ná»—i niá»m riêng sẽ Ä‘á»ng lại trong tôi những ná»—i sầu, nên đà nh thôi, những lúc đêm vá» cứ mong cho ngà y qua mau để đến kỳ chương trình Thay Lá»i muốn nói, đúng như Quỳnh Hương đã diá»…n tả và bá»™c lá»™ hết tâm tư tình cảm cá»§a những con ngưá»i Ä‘a sầu Ä‘a cảm như chúng tôi – lá»i nhạc đã nói lên tất cả cho những gì mình muốn tá» bà y cho hôm nay, dù chỉ má»™t lần thôi, có má»™t ngưá»i con SaoMai Ä‘em tâm tư cá»§a mình lên thông tin đại chúng kia, tá»± nhiên tôi cÅ©ng cảm thấy ấm lại vá»›i má»™t tháng ngà y rong ruá»—i khi chưa tìm vá» vá»›i nhà mẹ - SaoMai Æ¡i – vẫn ngà n Ä‘á»i dấu yêu, vẫn còn mang nhiá»u ná»—i niá»m cá»§a rất nhiá»u đứa con chưa quay trở lại, chương trình ca nhạc kia hình như muốn nói lên tất cả, nhưng là m sao nói hết được phải không, là m sao cho những ngưá»i con SaoMai bá»›t Ä‘i những nhá»c nhằn thá»i gian, bá»›t Ä‘i những phiá»n muá»™n khi ngà y hôm nay cả những đứa con đã quay vá» lẫn vá»›i những đứa con còn ngoà i cuá»™c Ä‘á»i kia, vẫn còn mang má»™t chút gì lưu luyến nhớ…
Tôi còn nhá»› mùa hè 1972 – cái mùa hè ác nghiệt đã cuốn trôi Ä‘i bao nhiêu ngưá»i con khi Ä‘ang còn ngồi trên ghế nhà trưá»ng, vô phước thay trong cÆ¡n sóng thần thá»i thế đó đã có tôi, bắt tôi bước và o má»™t cuá»™c chiến tương tà n như thế, thưở còn Ä‘i há»c, tôi và Vân cứ tôn Trịnh Công SÆ¡n lên là m thần tượng để rồi những tình khúc phản chiến cá»§a chà ng Trịnh chưa thể ngăn nổi tiếng đạn bom, mà cÅ©ng vẫn còn những ngưá»i mẹ già ôm con lạnh giá hay chiá»u Ä‘i lên đồi cao hát trên những xác ngưá»i… vô tình tôi má»›i thấy được tác phẩm: Mùa hè đỠlá»a 1972 và Dá»c đưá»ng số 1… cá»§a phóng viên Phan Nháºt Nam, hồi đó PNN hình như má»›i chỉ là trung úy quân đội, anh đã nổi tiếng từ mặt tráºn Bình Long, hình ảnh cá»§a PNN là m cho tôi say đắm và mê mẫn… cÅ©ng như thế, tôi luôn thÃch lao và o những cái gì nguy hiểm, thÃch phiêu lưu đây đó, thÃch bà y tá» cảm xúc cá»§a mình trên những trang giấy, hình ảnh cá»§a ngưá»i lÃnh chiến luôn ám ảnh tôi phải thể hiện được gương anh hùng cá»§a thá»i cuá»™c, nhưng chưa được như mong muốn….. Hồi đó ra trưá»ng tôi được vá» má»™t đơn vị mang đầy tÃnh bà ẩn và buá»™c phải lao và o phong sương gió ngà n cá»§a cuá»™c Ä‘á»i và cuá»™c chiến, nhưng không há» biết rằng: mình đã tham dá»± và o má»™t cuá»™c chiến phi chÃnh nghÄ©a, phi chân lý… thế rồi cÅ©ng còn Ä‘i há»c, Ä‘i là m, ra chiến tráºn, viết bà i đăng báo…. Tất cả chỉ vì mình muốn là m nên má»™t cái gì đó, tuổi trẻ mà , vá»›i lứa tuổi hồi ấy – thá»±c sá»± mà nói – chỉ biết có má»™t chiá»u… sống và là m việc, viết lách để tên mình đăng lên và má»i ngưá»i Ä‘á»u biết, nhưng chỉ là má»™t chút gì đó thoáng qua thôi, cÆ¡n mÆ¡ như PNN hoặc Tăng Thưá»ng Châu… những con ngưá»i phóng viên dà y dạn trong sương gió kia, tôi chưa há» gặp mà chỉ biết qua báo chà mà thôi, cuá»™c Ä‘á»i binh nghiệp cá»§a tôi giống như là má»™t giấc ngá»§ trưa cá»§a mấy ngưá»i lÃnh già mà thôi – nghÄ© lại tháºt quá ngây thÆ¡ và hồn nhiên quá, bồng bá»™t và quá nông nổi… đến khi “chấm dứt cuá»™c chiến†thì chúng tôi là những con ngưá»i lại mang thất vá»ng cho má»™t Ä‘á»i Ä‘i sai đưá»ng lối…. Nhưng dẫu sao thế mà hay chứ không thôi để đến giá» phút nà y – những hình hà i con ngưá»i cá»§a chúng tôi sẽ ra sao ? !
Sau nà y, khi đã bá» cả Saigon hoa lệ “ra Ä‘i là m lại cuá»™c Ä‘á»iâ€, cái cuốc cái cà o, mảnh vưá»n trong những giá» phút lam lÅ© kia nghÄ© thấy mà hay đấy! chÃnh những gì tay mình là m ra Ä‘á»u có giá trị, nhá»› lại hình ảnh trưá»ng xưa cá»§a mình lại cÅ©ng ngáºm ngùi, rồi xót xa, sau má»™t cuá»™c chÆ¡i, giỠđây nhìn lại chÃnh mình thì còn gì nữa đâu, hết rồi… hết những tháng ngà y má»™ng mÆ¡, bạn cÅ© giỠđã Ä‘i qua khá»i chốn nà o, trưá»ng xưa vẫn còn đó, nhưng chỉ nghe bạn bè kể lại, ngồi đây mà nhớ… nhưng chẳng biết là m sao hÆ¡n được, chỉ biết nhá»› nhung, nhá»› nhiá»u lắm – cho bạn bè, cho ngưá»i thương, nhá»› vá» từng ngưá»i thầy, cô giáo từ báºc Tiểu há»c cho đến lúc rá»i xa mái trưá»ng, nhiá»u lúc ban đêm trong đám rẫy táºn khu rừng già (giữ rẫy), nhìn ánh sao trá»i mà nhá»› vá» hình ảnh SaoMai cá»§a thưở nà o mà khóc thầm thương cho má»™t số kiếp, cuá»™c Ä‘á»i rồi cÅ©ng má»™t ngà y như má»i ngà y, sá»›m nắng chiá»u mưa, chao ôi! Chợt nhiên nhá»› vá» những cÆ¡n mưa lÅ© cá»§a những mùa mưa như cuốn trôi Ä‘i tất cả những hồi tưởng cá»§a chÃnh tôi, mưa gì mà khá»§ng khiếp, những tráºn mưa gió ngà n cuốn trôi Ä‘i tất cả, những lúc nà y không còn những con đưá»ng là ng thÆ¡ má»™ng, không còn những thá»a ruá»™ng còn thÆ¡m mùi rạ, lÅ©y tre kia đã bị nhấn chìm trong dòng nước xoáy, nước – nước, tòan là nước, những dòng nước đục ngầu, và ng khè, đỠau như muốn cho chúng ta thấy nó đã cuốn Ä‘i những cÆ¡n bụi đưá»ng trần trong má»—i con ngưá»i, mùa mưa như rÅ© sạch Ä‘i tất cả sá»± Ä‘á»i còn lắm muá»™n phiá»n và đau đớn cá»§a trần thế, trên mảnh đất đầy dẫy tình ngưá»i, những con ngưá»i tha phương từ tứ xứ, những đứa như bá»n tôi, trưá»ng nà y có, trưá»ng kia có, dân xứ nà y, dân xứ kia, như hòa quyện lại vá»›i nhau để mà sống, sống trên má»™t cuá»™c Ä‘á»i má»›i, bước qua má»™t trang sá» má»›i cá»§a má»—i con ngưá»i, ai ai cÅ©ng vui vầy bên những ánh đèn dầu khi đêm vá», lúc nà y má»›i thấy và cảm nháºn được hết đâu là quê hương, đâu là tình ngưá»i – nhưng trong tôi lúc nà o cÅ©ng mang má»™t hoà i bão, má»™t ước mÆ¡: xin hãy cho tôi được quay vá» chốn trưá»ng cÅ©, nhìn lại hình ảnh ấy để lòng mình còn lắm bâng khuâng, còn lắm nhá»› nhung và xót xa để ngà y mai nà o đó mình có thể trải lên những trang giấy để lại cho Ä‘á»i…. nhưng không sao mà thà nh được hiện thá»±c…. chỉ vì còn quá lam lÅ©, chỉ vì còn quá nghèo nà n và nhiá»u cÆ¡ cá»±c, chỉ biết đêm vá», trong giấc ngá»§ má»›i mong gặp lại được “ngưá»i xưa†mà thôi, dẫu sao cÅ©ng má»™t phần nà o thá»a mong…
Ngồi đây mà nhá»› lại những “ngưá»i con gái†đã Ä‘i qua Ä‘á»i – nhá»› lại bản Rừng xưa đã khép cá»§a Trịnh Công SÆ¡n mà đôi lúc cảm thấy mình còn lắm xót xa và oan trái, má»™t lúc nà o đó tá»± mình cất lên vá»›i những câu ca trong bà i Biển nhá»› hay nhá»› vá» cho Ä‘á»an khúc Diá»…m xưa mà cứ tưởng tượng nhá»› vá» cho Cổ viện Chà m ngà y nà o khi còn Ä‘i há»c hay qua bên ấy chÆ¡i, bây giá» má»›i thấy được giá trị cá»§a thá»i gian là gì – chÃnh lúc nà y háºn Äồ Bà n đã khÆ¡i lại trong tôi biết bao nhiêu là giá trị cá»§a má»™t thá»i, má»™t Ä‘á»i ngưá»i cá»§a những nà ng Siva kia – tá»™i nghiệp thay – chắc dưới Suối Và ng kia, chÃnh những hòang triá»u Chăm hay những nà ng con gái Siva nà o nhìn vá» cho tôi rồi cÅ©ng khóc thương thầm cho những số kiếp còn nhiá»u long Ä‘ong, không biết có muá»™n phiá»n không nhỉ! Trước thá»i gian 1975 hay vá» Saigon chÆ¡i, gặp lại được mấy thằng bạn SMai cÅ©, đứa thì trưá»ng Luáºt, đứa thì Kinh tế, há»i ra má»›i hay, có đứa đã theo Äá»— Lá»… để Sang ngang mà ngáºm ngùi lệ đẫm ướt vai rồi – còn chi nữa đâu, hoặc như KimDung (nhà ở Phước Tưá»ng) đã là m ngưá»i trong má»™ng cá»§a VÅ© Thà nh An vá»›i vai Bà i không tên số hai – còn nhiá»u lắm… Phải nói hình như hoà i niệm cá»§a má»™t thá»i, vì chÃnh trong những lúc ấy, ngồi bên tách café Ä‘en hòa lẫn vá»›i khói thuốc mong manh có thể nhìn thấu suốt qua bên kia cõi Ä‘á»i, có thằng đã nói: Äúng là ngà y mai trong đám xuân xanh ấy – có kẻ theo chồng bá» cuá»™c chÆ¡i…. Không hiểu ngà y hôm nay khi tôi ngồi ôn lại ký ức cá»§a má»™t quá khứ đớn Ä‘au nà y – tụi nó đã là m được gì cho chÃnh bá»n nó – cả trai lẫn gái, nhá»› lại trong những chương trình Thay Lá»i muốn nói cá»§a Chị Quỳnh Hương, tôi vẫn còn nghe rõ mồn má»™t: những ngà y tháng ấy, những tà áo ấy như muốn nÃu kéo chúng tôi quay vá» vá»›i những ký ức, những ká»· niệm còn lắm chất chứa, nhá»› vá» cho má»™t quãng Ä‘á»i đã Ä‘i qua, nhanh quá, mau quá, nhìn lại thì thấy mình đã là những lão bà , lão ông, nhưng những lão bà lão ông ấy vẫn còn thổn thức, vẫn còn nhiá»u suy tư và cứ nghÄ©: sao chưa là m nên được cái gì đó mà hòang hôn đã vá»™i buông dần….. Những Con đưá»ng tình ta Ä‘i, hay má»™t ngà y xưa Hòang Thị nà o đó, có khi má»—i ngưá»i con gái cảm thấy rằng Em hiá»n như Ma Soeur, mà chÃnh Phạm Duy đã cảm nháºn được…. Ngà y xưa, má»™t Khánh Ly đã là m rung chuyển biết bao con tim cá»§a lá»i nhạc chà ng Trịnh, Thanh Lan đã réo gá»i vá»›i những ngà y thÆ¡ cá»§a Phạm Duy thì Lữ Tùng Anh, má»™t anh chà ng thi sÄ© cáºn thị quá độ đã nhìn Ä‘á»i vá»›i những chán chưá»ng khi nghe tiếng đạn bom, tất cả Ä‘á»u còn má»™ng ước, còn chán ngán vá»›i những gì cá»§a ngà y đó, vui có, buồn có, sầu vương trên đôi mắt, những ngưá»i con gái dá»… dà ng trở thà nh những tượng đá vá»ng phu, Ôi! Äó chỉ là số kiếp, chỉ là huyá»n thoại mà thôi, đôi khi sống là má»™t nghệ thuáºt – cái nghệ thuáºt cá»§a má»™t triết lý sống vẫn còn tồn tại vá»›i những con ngưá»i như chúng tôi hôm nay – nhưng tất cả Ä‘á»u phải chấp nháºn, cho dẫu là cay đắng và phá»§ phà ng, cho dẫu có xót xa hay được má»™t chút hạnh phúc nà o – thì vẫn sống và cứ sống.
Ngà y 09/09/09 – cái ngà y ở đằng xa tôi nhìn thấy cánh cá»a nhà mẹ, có những ánh đèn mà u lấp lánh, ngà y 13/09/09 – ngà y tôi được nhà mẹ đón tiếp má»™t đứa con từ phương xa trở vá»â€¦ rồi những ngà y kế tiếp sau đó, tôi đã có những bâng khuâng…. Ngà y 27/09/09 – ngồi nÆ¡i xa nà y đây mà nhìn vá» trong tưởng tượng có nhiá»u tiếng nhạc kÃch động model tarking để cảm thấy lòng mình như cùng được hòa nhịp vá»›i những cuá»™c vui, cái ngà y mà tôi thấy được thầy cô và cảm nháºn được gần hết số bạn bè “cùng trưá»ng†nhưng chưa há» quen biết để lòng mình cảm thấy được an á»§i phần nà o khi nhà mẹ SaoMai đã dang rá»™ng đôi tay đón tiếp… tháºt quý hóa quá đỗi, sung sướng quá đỗi, cho dẫu là CV. Những thằng Vân, thằng Minh, thằng Hưá»ng, thằng Châu…. đã Ä‘i đâu chưa kịp quay vá» vá»›i hôm nay, biết bao mưa gió, biết bao nhiêu ngà y nắng cháy đã phá»§ lấy Ä‘á»i tôi, ngà y hôm nay vẫn còn má»™t chút gì để nhá»›, vẫn còn má»™ng mỵ và đong đưa như thưở còn cắp sách đến trưá»ng, vẫn còn có đứa trốn há»c chưa là m bà i kiểm tra, ngà y hôm nay cÅ©ng vẫn còn có đứa “cặp kê nhau†trốn há»c ra quan thuế, Ä‘i rạp cinema trong những cuốn phim hay, còn tôi vẫn ngồi lại vá»›i bạn bè hôm nay trong lá»›p, nhưng không phải cá»§a lá»›p tôi – mà là tôi đã “ở lại lá»›p†- á»§a mà hình như thế đấy, nhìn chung quanh chỉ có những ngưá»i xa lạ, còn mấy đứa thân nhất Ä‘i đâu cả - hay là má»› tụi nó đã “lên thiên đà ng†rồi phải không… Ngà y hôm nay – sau cái nà y 09/09/09 lịch sá» cá»§a Ä‘á»i tôi, tôi chỉ có nà o là thầy Vinh, thầy Bảo, thầy Văn, anh QuốcDÅ©ng, MNghÄ©a, KPhượng, KQuy, nà o là cả VHuỳnh, YDuyen, MongHoai, Tulip, cái O ngà y xá»a ngà y xưa gì đó, và còn thấy cả những ngưá»i con gái chưa quen như VyVy, cô nà ng Mimi MyThương danh ca nà o đó….. cả những ngưá»i cáºn ká» như Lê Tấn Trị, NgÄChương, BuiThongÄinh, LLá»™c, TrVHung, PhXHa, TrÃ, SÆ¡n, NgVThương, cả chà ng thi nhân HMai và ngay cả LMM, ThaiNgo, TuyetNhung, KDung… còn nhiá»u ngưá»i khác nữa, nhưng ná»—i buồn vẫn còn mãi chất chứa trong tôi, má»™t khi “đã vá» nhà †mà tôi chưa gặp được má»™t ai cả. Mẹ SaoMai Æ¡i, bóng cả Ä‘á»i tôi Æ¡i, sao tụi nó còn Ä‘i đâu hả váºy mẹ, còn Ä‘ong đưa vá»›i những kiếp nà o chưa tà n phai, còn xót xa nà o chưa được in dấu, vết lăn trầm nà o chưa được in và o phiến đá má»™ bia?
Ngà y hôm nay, tôi “đã trở vá»â€ nhưng vẫn còn nhiá»u thương nhá»›, nhiá»u tiếc nuối cho những đứa còn mãi ra Ä‘i, ngà y hôm nay, trên con đưá»ng là ng nhá» và lầy lá»™i, vẫn còn có lá thu rÆ¡i, chÃnh tôi đã chứng kiến hình ảnh cá»§a tôi cá»§a bốn mươi mấy năm vá» trước, ngà y hôm nay chÃnh tôi đã sao chép lại phiên bản cá»§a quý thầy cô cÅ© – và cÅ©ng đã chứng kiến biết bao nhiêu con ngưá»i cÅ©ng đã xa trưá»ng, xa lá»›p, cho dẫu là những “con ngưá»i nhá» nhoi†ấy chưa biết gì là ký ức, chưa biết gì là hoà i niệm cá»§a má»™t Ä‘á»i há»c trò… ngà y hôm nay, chÃnh tôi cÅ©ng Ä‘ang đứng nÆ¡i báºc thá»m cá»§a má»™t ngôi trưá»ng sắp sá»a trở thà nh má»™t trưá»ng chuẩn cấp Quốc gia, tôi cÅ©ng đã có nhiá»u lần “cứ để cho những giá»t sầu rÆ¡i†mà nhung nhá»› và còn mãi tiếc nuối, lại thế đấy – má»™t câu chuyện Ä‘á»i đáng nói, và cÅ©ng đáng lưu tâm – cÅ©ng như má»™t chuyện tình cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i vẫn còn hát mãi những khúc tình sầu cá»§a Phạm Duy và chà ng Trịnh thưở nà o, Khánh Ly vẫn còn đó, Thanh Lan cÅ©ng vẫn còn đó, những vần thÆ¡ khắc khoải cá»§a Lữ Tùng Anh (Cá»±u SV Äại há»c Huế) vẫn còn mãi chá» vá»›i thá»i gian lặng thầm cho má»™t Ä‘á»i ngưá»i còn mãi Ä‘i tìm… Vẫn còn những vầng trăng cá»§a thầy TrÃ, vẫn còn mãi những ngà y tà n bóng xế cá»§a ngưá»i con gái Má»™ng Cầm xa xưa ấy, nhưng thầy Trà đã cÅ©ng Ä‘i vá» cõi nà o! Tôi còn nhá»› Soeur bá» trên (ngưá»i Pháp) cá»§a trại phong Quy Hòa vẫn còn đợi chá» - nhưng Chúa đã gá»i Soeur rồi, khi tôi viết Ä‘oản khúc nà y nhá»› vá» cho những con ngưá»i thì chÃnh Soeur cÅ©ng đã Ä‘i theo những vần thÆ¡ cá»§a thầy TrÃ…. CÅ©ng vá»›i thá»i gian nà y, khi nÆ¡i chốn thầy Trà “ra Ä‘i†- chỉ còn lại vá»›i những nà ng con gái cÅ©ng đợi chá», ngồi nhìn trăng cá»§a chà ng thi nhân năm nà o, hết kiếp nà y rồi đến kiếp khác cứ xoay vần như thế, cứ mãi rong ruá»—i, mà nghe tiếng sóng vá»— bá» Quy Hòa Ghá»nh Ráng ấy, những hà ng thông vi vu như đệm cho hồn thÆ¡ cá»§a thầy Trà còn vang mãi khúc hát thương Ä‘au, nhá»› vá» cho những ngà y tháng tuyệt vá»ng má»™t Ä‘á»i ngưá»i… Ngà y xưa có thầy Trà đem trăng Ä‘i bán, ngà y nay gánh hà ng rong cá»§a tôi vẫn còn là má»™t má»› bòng bong không hÆ¡n không kém, má»™t khi mình tôi chỉ là má»™t Ä‘á»i ngưá»i cá»§a má»™t rừng cây cá»§a Trần Long Ẩn, cÅ©ng vẫn còn phôi pha, còn hát mãi má»™t Ä‘á»i vá»›i những hạt mưa còn bay trên tầng tháp… vẫn còn mãi những khúc trưá»ng háºn Äồ Bà n cá»§a ngà y nà o còn đượm những nét sầu cá»§a những nà ng Siva chưa dứt hẵn trong những Ä‘iệu múa Apsara, má»™t PhạmDuy vá»›i những tình ca, má»™t chà ng Trịnh vá»›i những khúc hát tình sầu cá»§a ngá»n cá» xót xa, má»™t Tạ Tỵ vá»›i những ná»—i buồn vá»›i PhamDuy, má»™t KhánhLy vá»›i những khúc hát chiá»u tà hay trong ngõ vắng cá»§a công viên hoang tà n, má»™t QuỳnhHương vá»›i những lá»i thầm thì trong đêm cho má»™t chương trình ca nhạc để nhá»› vá» cho má»™t thá»i áo trắng… Và còn ai nữa !... CÅ©ng vẫn còn vá»›i những thầy cô ngà y xưa bây giá» chỉ biết lặng thầm ngồi ngẫm lại trong lá»i nguyện cầu còn mãi những muá»™n phiá»n, còn nữa – vẫn còn vá»›i hôm nay vá»›i QuocDung, MNghia, MongHoai, KQuy, KPhuong, VHuynh, MyThuong, DiemChau, VyVy… hoặc vá»›i cả những bạn bè cá»§a tôi hôm nay BuiThongÄinh, LêLôc, TranVHung, NgÄinhChuong, NgVânThiên, LêTấnTrị, HMai, ThaiNgo, TuyetNhung, KDung… tất cả má»›i là thá»±c sá»±, tất cả đã nhìn lại cho tôi trong giá» phút nà y và hình như thông cảm cho tôi nhiá»u lắm – xin chân thà nh cảm Æ¡n, cảm Æ¡n tất cả đã cho tôi má»™t tình thương bao la và quảng đại, cảm Æ¡n tất cả những ngưá»i còn lại trong mái nhà hôm nay đầy ắp tình thương và ấm áp, cho dẫu hôm nay không còn thấy CV, thằng Vân, thằng Minh, hoặc những đứa bạn nà o cá»§a 12A1 năm nà o đó nữa – xin cảm Æ¡n, cảm Æ¡n nhiá»u lắm…
Äúng – quê hương là chùm khế ngá»t, cho con trèo hái má»—i ngà y, quê hương là đưá»ng Ä‘i há»c, con vá» rợp bướm và ng bay, quê hương là con diá»u biếc, tuổi thÆ¡ con thả trên đồng, quê hương là con đò nhá», êm Ä‘á»m khua nước ven sông…. Như Äá»— Trung Quân cá»§a ngà y nà o đã cảm nháºn được, hôm nay tôi lại thêm và o bức tranh quê hương vá»›i những lÅ©y tre, những dòng sông và những con thuyá»n giấy, ngà y hôm nay tôi Ä‘ang ngồi dưới lÅ©y tre, bên cạnh má»™t dòng sông sầu muá»™n không phải như chà ng Trương Chi ra bến vắng để đợi chá» nà ng Mỵ Nương, không phải lên ngá»n tình sầu nà o đó để ngắm nhìn Hòn Vá»ng phu cá»§a cái thưở: Lệnh Vua hà nh quân trống lên đưá»ng….. mà hôm nay tôi Ä‘ang ngồi trong má»™t mái nhà tranh – qua là n khói thuốc, bên ly café, để xuyên qua là m khói mong manh ấy sẽ thấy được má»™t quá khứ ngà y thÆ¡ vá»›i những ngưá»i bạn thân nhất trong lá»›p cá»§a ngôi trưá»ng SaoMai – bây giá» cÅ©ng vá»›i SaoMai nhưng không phải như SaoMai cá»§a ngà y xưa, không phải đầy đủ bạn bè cùng lá»›p, mà SaoMai hôm nay là cả má»™t táºp thể vá»›i những tình thương bao la và rá»™ng lá»›n, có thể nói má»™t tình thương dang rá»™ng trên đại dương bao la để gom lại thà nh má»™t nhà mẹ, giỠđây ngồi nhìn lại tất cả những hình ảnh cá»§a ngà y xưa và hôm nay, tất cả má»i con ngưá»i như muốn cùng nắm chặt tay nhau để xây nên má»™t lâu đà i SaoMai tình ái và chất chứa niá»m tin yêu… Phải rồi, những hình ảnh cá»§a ngà y 13/09/09 tại quê nhà , những hình ảnh cá»§a đêm luân vÅ© 27/09/09 tại nhà hà ng Emerald Bay - đối vá»›i tôi như muốn thắt lại gần nhau hÆ¡n nữa, nắm chặt tay hÆ¡n nữa không rá»i xa, trong tình nghÄ©a thầy trò, tình bạn và cả những tình yêu còn má»™ng mỵ như thưở nà o chưa tà n phai, chưa Ä‘i và o quên lãng, chưa đớn Ä‘au, những cái bắt tay, những cái ôm thân thiện, những lá»i ca không tiếng nhạc còn vang mãi quê nhà , hòa lẫn vá»›i những Ä‘iệu nhạc cá»§a những nà ng ca sÄ© NgÅ© Long Công Chúa cá»§a SaoMai hôm nay, cá»§a những nà ng Tiểu long nữ và Cô Gái Äồ Long vẫn còn hòa lẫn vá»›i những nhịp Ä‘iệu con tim, những tình nghÄ©a thầy trò như hình ảnh cá»§a MNghia và thầy Vinh - khi thế hệ nà y trao danh dá»± cho thế hệ kia, hoặc khóa đà n anh trao báu váºt lại cho khóa đà n em, để tất cả má»i con ngưá»i hôm nay phải cùng nhau gìn giữ và tô Ä‘áºm thêm nét son, viết tiếp thêm trang sá» anh hùng ca cá»§a SaoMai ngà y nà o….
x
x x
Gánh hà ng rong cá»§a tôi hôm nay ngồi tÃnh lại sổ nợ Ä‘á»i chỉ vá»n vẹn có thế mà thôi, ngồi đây mà nhá»› vá» cho những ngà y qua nhưng chưa nghe tiếng pháo sang Xuân, có lẽ là còn sá»›m, thá»i gian còn lắng Ä‘á»ng lại như muốn ngừng trôi - để cho tôi còn nhìn lại vá»›i những ngưá»i thầy, cô giáo cá»§a trưá»ng cÅ© ngà y xưa, để tôi còn nhìn lại vá»›i những bạn bè cho dẫu chưa má»™t ngà y nà o quen thân, sổ Ä‘á»i cá»§a gánh hà ng rong cá»§a tôi còn ngồi bên vệ đưá»ng trần thế hôm nay, chỉ có được mấy vần thÆ¡ còn ngá»ng nghịu, chỉ có những Ä‘á»an khúc chất chứa những tình muá»™n còn sầu Ä‘au, dưới cÆ¡n mưa, nắng cháy, tôi vẫn còn nhìn cho những lữ khách Ä‘i qua mà chưa má»™t lần nhìn lại cho kẻ bá»™ hà nh nà y, chỉ có thế, chỉ vá»n vẹn và i ba thứ trong má»™t gánh hà ng, chỉ có những ưu tư nhưng trầm lắng, phiá»n muá»™n và xót xa, mây bay và gió thoảng, nhưng đặc biệt không há» có ánh trăng thÆ¡ như cá»§a thầy TrÃ… Gánh hà ng rong cá»§a tôi khác hẵn vá»›i gánh hà ng rong cá»§a ngưá»i mẹ già tháng ngà y tần tảo nuôi con khôn lá»›n, gánh hà ng rong cá»§a tôi không thể chất chứa như những con thuyá»n giấy, mà gánh hà ng cá»§a tôi, đến giá» nà y như trút được ná»—i nhá»c nhằn cá»§a má»™t Ä‘á»i đã rong ruá»—i Ä‘i tìm, gánh vẫn nhẹ, tôi còn ngồi lại cho hôm nay – rồi ngà y mai kia, chÃnh tôi cÅ©ng không biết tôi còn gánh hà ng rong ruá»—i sẽ Ä‘i mua những cái gì nữa….
Má»™t ngưá»i Ä‘i mua hà ng rong
Nguyá»…n Ngá»c Hải
|
|