Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

BIỂN ĐÊM

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Hai 10 26, 2009 7:53 pm    Tiêu đề: BIỂN ĐÊM Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

BIỂN ĐÊM


Xuống bến xe Phan Thiết trời đã xế chiều , cái oi nồng của trời đất miền duyên hải còn nguyên cái hầm hập. Người gã như bị sốt , ngây ngất sau chuyến hành trình 200 km xe đầy ắp người xếp như cá mòi. Mang túi xách Sabenn màu đỏ , gã rời bến xe tìm một quán cà phê ngay ngã ba dốc biển . Một màu trắng xoá của cát làm loá mắt người phương xa.
Gã hỏi thăm đường đi ra xã Tiến Thành với bà hàng nước. Cậu chắc là người Sài Gòn mới ra . Gã lặng lẽ gật đầu . Hỏi thăm phương tiện xuống xã . Bà ta bảo làm gì có phương tiện di chuyển , cậu phải đi bộ ven biển ra đó ít nhất năm giờ. Gã nhìn đồng hồ đeo tay , còn mười lăm phút nữa là năm giờ chiều rồi . Ở lại Phan Thiết cũng không tiện chút nào vì không có ai quen biết , gã lấy tờ giấy ghi địa chỉ : Hoàng văn Lâm , tổ 36 , ấp Định Bình , xã Tiến Thành , thị xã Phan Thiết nhẩm cho nhớ và xé bỏ nó ngay . Cái nghề nghiệp của gã chính quyền này không chấp nhận , sơ sẩy là bị bắt ngay, nhưng oái oăm đây là vùng biển mà người ta đua nhau tìm bãi vượt biên rần rần , gã phán đoán tình hình ngay đi xuống đó cũng mệt lắm chứ không phải chơi , nhất là đêm tối như thế này . Gã quyết định đi ngay dù trong đầu óc gã lúc này bất ổn , không biết nên đi hay về , trong người gã lúc này chằng chịt đến mấy triêu đồng bó trong chân , gặp công an là tình ngay lý gian ngay. Ông về Tiến Thành mà không phải vượt biên chứ ông đem theo tiền làm gì mà nhiều thế.
Thế mà đôi chân gã phải lê bước , tiền hoa hồng một chuyến chuyển ngân lậu giúp cho gia đình gã tồn tại cả tháng , chứ tiền lương của hai vợ chồng đâu có ăn nhằm gì . Nghĩ đến vợ con ở nhà , gã xốc túi xách lần mò theo ven bờ biển . Bầu trời xanh thăm thẳm không gợn một bóng mây , vài cánh hải ây chao liệng theo mớn nước tìm thức ăn . Gã cũng lấy một ổ bánh mì thịt mua khi sáng ăn tiếp lấy sức . Xa xa ngọn hải đăng Kê Gà ẩn hiện trong hơi nước mờ mờ , từng con sóng liếm láp bước chân của gã . Nước xoá đi những cái tổ li ti của dã tràng để lại trước mắt . Mờ mờ phía trái của gã là đảo Phú Quý xanh nhạt , u một nấm xám xịt như nấm mồ trên biển . Vậy mà gã nghe nói ở đảo đó trù phú lắm , người có tàu vượt biển rầm rập , đến nỗi công an biên phòng phải ra đóng ở đảo cả tiểu đoàn . Chỉ một việc duy nhất : bắt bọn vượt biên.

( còn tiếp )


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Ba 10 27, 2009 12:06 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

BIỂN ĐÊM ( tiếp theo và hết)



Trời tối mịt không thấy gì cả dọc ven biển , gã chỉ nhìn cát dưới chân mà đi cho đến xã.Bấm cây đèn pin hươ hươ tìm đường, vẽ lên trên nền đen trắng những vằn vèo kỳ lạ . Thực sự mắt gã như bị quáng gà. Nhìn kim đồng hồ dạ quang ánh lên số tám gã biết sắp đến đồn biên phòng ven biển, trước ánh đèn pin loang loáng gã lờ mờ thấy một bóng phụ nữ, hình như cô ta đang gánh cái gì về xã không rõ. Chân gã đi nhanh lên cho có bạn đồng hành. Gã hỏi vu vơ cô ở đâu vậy, có biết xã Tiến Thành còn bao xa. Tôi đi mua cá về, anh tìm ai ở xã. Gã bảo tìm ông Lâm, hay kêu bằng Tư Lâm hoặc ông Tư. À , gần nhà tôi. Chợt có tiếng chó gầm gừ sủa từng tràng inh ỏi. Có tiếng lên đạn của súng AK, hai ba ánh đèn pin rọi vào tôi. Hai tay công an súng đạn đầy mình có trước mặt tôi lập tức. Nhìn thoang thoáng qua nhát đèn lia gã thấy lá cờ đỏ treo cao ngất trên trạm biên phòng.Họ hỏi giấy tờ gã, chứng minh nhân dân à !có ngay! Tôi cũng có giấy phép đi đường xuống Tiến Thành của phòng giáo dục quận nữa. Giấy phép này gã mua ở phòng giáo dục nơi gã công tác bằng một chầu bia hơi kèm mồi với tay phụ trách hành chính phòng.Giấy tờ rõ ràng kèm theo thẻ giáo viên, họ hỏi đi về nhà nào ở xã, gã nói tên, và họ báo cho biết là gã phải rời ngay xã lúc 3 giờ sáng với sự áp giải đi và về của một tay công an, gã chắc lưỡi, họ phòng vượt biên mà. Gã chỉ lo tiền bạc trong người gã mà thôi, nếu mà họ theo chân gã thì làm sao gã giao tiền cho khách được. Nghĩ thầm trong đầu nhưng gã cũng đành phó thác cho trời chứ biết làm sao.
Gã lững thửng đi trước theo sau là mũi súng gườm gườm của tay công an, gã bảo cứ đi thẳng độ nữa tiếng là tới xã. Ánh đèn dầu thoi thóp đằng xa báo cho gã biết là đã tới, lỡ nói là thăm người bác mà thật sự gã cũng không biết là ở đâu thì mới chết với tay công an này. Họ mà bắt thì đủ tội kết vào người gã ngay. Gã hoang mang khi nghe tiếng chó sủa từ xóm vọng lại. Một tiếng kêu anh Hai chợt vọng lên trong đêm, người phụ nữ lúc nãy bỗng từ đâu ôm chầm lấy anh rối rít. Anh Hai mới về hả ? Ba cứ trông anh xuống hoài. Gã thất thần chẳng biết làm sao cứ đi theo cái nắm tay của cô ta kéo vào ngôi nhà tranh tuềnh toàng đầu xóm. Tay công an cũng lững thững đi sau. Ngồi xuống chiếc ghế cô ta ấn vào, kéo thêm cái ghế mời tay công an. Cô ta vội vàng rót hai ly nước. Anh Hai ra sau nhà rửa mặt cho mát. Cô ta vội vã liếng thoắng với tay công an biên phòng. Anh mới về đồn nên em thấy anh là lạ. Em là con gái của chú Tư mà ảnh xuống thăm, có chuyện nhà đột xuất mà. Tay công an bình thản uống hết ly nước. Cô ta ra sau bếp nói nhỏ với tôi,bỏ qua ba căn đầu bờ là có hẽm, nhà chú Tư là nhà có lu nước to trước cửa, trên có dàn treo lưới. Lên nhà tôi báo với tay công an cho tôi để túi xách ở nhà cô em, tôi lên thăm chú một lát và trở lại ngay để rồi về theo lệnh của đồn biên phòng. Ừ, anh cứ đi, tôi chờ. Tay công an khúng khắn nói . Gã đi theo sự chỉ dẫn của cô gái, gặp chú Tư gã báo cho biết có nguời thân tên Loan từ Mỹ gởi tiền về tới 2.000 đô lận. Chú Tư giật mình. Gã bảo chú mang chứng minh nhân dân ra và ghi tờ biên nhận có nhận tiền đủ . Chú nhận tiền xong, mời nước . Thì ngay lập tức tay công an có mặt liền. Nói chuyện giả vờ như bà con thăm viếng nhau. Chú nói để chú nấu miếng cháo cho hai người ăn đỡ đói rồi về. Cho chú gởi lời thăm ba mẹ.
Tay công an chắc có lẽ lâu lắm không được ăn cháo mực nên hì hụp húp lấy húp để. Gã ăn cầm chừng vì thực sự lúc này gã chỉ muốn về thôi. May mắn tay công an ăn xong báo cho gã biết là hắn về đồn ngay, khi gã ra về trước ba giờ sáng ghé đồn lấy lại chứng minh nhân dân của gã mà đồn đã giữ. Vái trời vái phật phù hộ chứ nếu hắn còn ở đó thì biết nói gì đây với chú Tư, lộ là cái chắc.Tiễn tay công an ra về , gã vào bàn nói chuyện với chú Tư, gã cho chú Tư biết địa chỉ và điện thoại cơ quan để sau này dễ liên lạc. Chú Tư đột nhiên hỏi gã. Sao cậu biết mà tìm được nhà tôi trong đêm như thế này. Gã nói đã gặp con gái chú hồi hôm và được chỉ nhà . Chú trợn mắt, tôi làm gì có con gái. Con gái tôi chết rồi, nó vượt biển cùng với vài người trong xóm cách đây ba năm, nó bị bắn khi mới ra thuyền thúng, chưa bước lên nỗi thuyền cá, mộ nó ở phía trước xóm.
Gã lạnh người. Cái lành lạnh chạy dọc sống lưng của gã. Gió biển từ ngoài khơi hú ầm ầm trên mái tranh xóm đêm miền biển.

15.03.2009


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 10 28, 2009 8:49 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

A. Hùng thân!
Đúng là Biển đêm - ghê quá, trong đó còn có chút gió biển hơi lãng mạn lắm đấy, cuộc sống mà phải không H.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI