VÀ RỒI...
Ngưá»i đà n bà má»™t mình
bên hiên quán gió
vắt kiệt nỗi buồn
trong tĩnh lặng trưa
thèm một chén rượu quê
say men lúa mới
tiếng cu rúc đầu là ng
khắc khoải
táºn sâu
ngưá»i đà n bÃ
nhặt những giá»t mưa
trên đầu lưỡi bá»ng
ngữa mặt kêu trá»i
trá»i ở quá xa
ngưá»i đà n bÃ
bẻ vụn những vì sao
vắt ngang số pháºn
giòn tan cưá»i
xé nát đêm sâu
ngưá»i đà n bÃ
sau đêm trắng khát
cơn mơ nhà u
chăn chiếu phẳng phiu
vÃ
đầu là ng
tiếng gió reo
khô khốc
đâu thấy cuối là ng
giá»t sương tan.
MAI THANH VINH
_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)