lmm Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008 Số bài: 5900
|
Gửi: CN 1 18, 2009 7:05 am Tiêu đề: Thanh Hải và Trịnh Công SÆ¡n |
|
|
Anh Trịnh Công Sơn và Tôi
--- Thanh Hải ---
Mùa hè năm 2000, tôi chưa có ý định vỠthăm lại quê hương. Nhưng vợ con và bạn bè cứ rủ mãi, nên cuối cùng tôi cũng quyết định vỠthăm gia đình và bạn bè một chuyến.
Không ngỠđó cÅ©ng là lần cuối gặp lại anh SÆ¡n, Ä‘i hát cùng anh, trò chuyện, vui cưá»i... Anh đã ôm tôi từ giã trong vòng tay gầy guá»™c cá»§a anh tại Há»™i Văn Nghệ trước ngà y tôi trở vá» Äức. Chúng tôi còn hẹn sẽ gặp lại nhau tại Toulouse, nÆ¡i mà các bạn Liêm, Hương, Äỉnh, Thá»§y, anh chị Há»›n, Trần BÃch Thá»§y, Nguyá»…n Thanh Vân... và rất đông bạn bè bên ấy đã nhiá»u lần mong đợi có dịp đón tiếp anh.
GiỠđây khi được tin anh mất, tôi sững sá» và quá xúc động. Thương tiếc và buồn bã khiến tôi không nói nên lá»i. Tôi biết rằng những ngưá»i bạn trong anh em chúng tôi cÅ©ng Ä‘ang âm thầm khóc anh. Anh SÆ¡n Æ¡i, anh đã Ä‘i tháºt rồi sao ?
Tôi muốn viết tháºt nhiá»u vá» anh, nhưng biết bắt đầu từ đâu ? Tâm tư tôi Ä‘ang ngổn ngang nhiá»u ná»—i, tôi không ngồi yên để viết được. Hôm nay, ná»—i buồn đã thấm dần và lắng Ä‘á»ng, tôi má»›i yên tÄ©nh để bà y tá» những gì tôi nghÄ© vá» anh.
Trong tâm trạng má»™t ngưá»i em đã có thá»i chia sẻ vá»›i anh những vui buồn, những cảm nghÄ© vu vÆ¡ trong tình yêu, thân pháºn con ngưá»i, quê hương trong giai Ä‘oạn khó khăn ngà y ấy, lòng tôi bùi ngùi Ä‘au xót khi cảm nháºn rằng mình đã thá»±c sá»± mất anh...
Vá»›i tôi, anh Trịnh Công SÆ¡n không chỉ là má»™t ngưá»i anh, má»™t ngưá»i thầy, mà còn là má»™t ngưá»i bạn rất dá»… thương, mặc dầu anh lá»›n hÆ¡n tôi mưá»i tuổi. Tôi chưa há» thấy anh bá»±c mình, hoặc tá» vẻ khó chịu khi tôi hát nhạc cá»§a anh mà có lúc quên lá»i, tôi "chế" ra theo cảm nghÄ© cá»§a mình, và má»—i lần nghe được, anh chỉ mỉm cưá»i khoan dung nhắc lại lá»i anh Trương Thìn đã nói: " Nhạc sÄ© là ngưá»i sáng tác, mà ca sÄ© lại là ngưá»i sáng tác lần thứ hai, phải không Thanh Hải ? "
Rất tiếc tôi không vá» gặp được anh để cùng uống vá»›i anh ly trà từ biệt, vì nghe đâu trong những ngà y tháng cuối cá»§a cuá»™c Ä‘á»i anh chỉ uống trà , theo như lá»i anh Sâm Thương kể lại : " SÆ¡n không uống rượu nữa, chỉ được uống trà . Những bạn bè thân thuá»™c không nỡ để SÆ¡n uống trà má»™t mình, nên cÅ©ng đã ngồi nhấm trà cùng anh "...
Tôi sinh ra tại miá»n Trung, mảnh đất nÆ¡i tôi lá»›n lên cùng chiến tranh và nghèo đói. Giai Ä‘oạn cuối cá»§a những năm 1960, tôi cÅ©ng như bao nhiêu ngưá»i thanh niên khác, sống trong khắc khoải lo âu cá»§a cuá»™c chiến, chán nản và tìm đủ má»i cách để trốn tránh. Rồi tình cá» má»™t hôm trốn há»c, tìm má»™t góc ấm cúng trong má»™t quán café, nghe tiếng hát cá»§a anh SÆ¡n và Khánh Ly qua cuá»™n băng Ca Khúc Da Và ng, tôi đã tìm được cho tâm hồn mình má»™t lối thoát. Tôi đã cảm nháºn được những dòng nhạc cá»§a anh từ đó.
Tiếng hát và lá»i nhạc cá»§a anh thấm dần trong tôi từng ngà y theo cuá»™c chiến, và cÅ©ng từ đó tôi thưá»ng ôm đà n hát những lá»i cá»§a anh, khi tiếng súng xa xa vẫn vá»ng vá». "Äại bác đêm đêm dá»™i vá» thà nh phố, ngưá»i phu quét đưá»ng dừng chổi đứng nghe... Má»™t buổi sáng mùa xuân, má»™t đứa bé ra đồng, đạp trái mìn nổ cháºm, xác không còn đôi chân, em thÆ¡ Æ¡i chiá»u nà y trưá»ng há»c lại, trong sân chÆ¡i bạn và thầy im lá»i, bà i há»c vá» yêu thương trên giấy má»›i, sao hôm nay nét má»±c đã phai ? "... Ôi những lá»i nhạc tha thiết cá»§a anh, anh đã nói dùm tôi, nói dùm má»i ngưá»i. Tôi không nghÄ© rằng má»™t ngà y nà o đó tôi sẽ đựơc gặp anh. Cuá»™c sống mong manh quá... !
Cuá»™c chiến cứ kéo dà i mãi và đá»i sinh viên ở Sà igòn mang nặng những chán chưá»ng.
Mùa xuân năm 1975 tôi vá» lại miá»n Trung mà lòng vui như há»™i, vì từ nay chiến tranh đã chấm dứt. Ước mÆ¡ hoà bình đã thà nh sá»± tháºt. Lá»i hát cá»§a anh vang vá»ng khắp nÆ¡i. Sau đó tôi trở lại Sà igòn và đi hát đó đây cùng các bạn.
Năm 1976 tôi gặp lại anh Phạm Trá»ng Cầu - ngưá»i nhạc sÄ© tôi quen trước đây tại phòng âm nhạc cá»§a viện đại há»c Vạn Hạnh - lúc ấy tôi Ä‘ang sinh hoạt trong Ä‘oà n văn nghệ Vạn Hạnh dưới sá»± đảm trách cá»§a nhạc sÄ© Phạm Thế Mỹ. Má»™t hôm, không nhá»› là ngà y tháng nà o, có lẽ duyên há»™i ngá»™ đưa đẩy, anh Phạm Trá»ng Cầu đã đưa tôi đến gặp anh Trịnh Công SÆ¡n tại Há»™i Văn Nghệ. Tôi vẫn nhá»› hôm gặp gỡ đầu tiên ấy, anh Cầu bảo anh SÆ¡n: mà y ngồi đây nghe Thanh Hải hát thá» bà i nà y, và tôi đã hát :
Äi vỠđâu hỡi em khi trong lòng không chút nắng
giấc mÆ¡ Ä‘á»i xa vắng, bước chân không chá» ai đón
Äá»i nhẹ nâng bước chân em vá» lại trong phố thênh thang
Những buồn xưa sẽ quên, hãy yêu khi Ä‘á»i mang đến
một cà nh hoa giữa tâm hồn...
Äó là bà i "Äá»i gá»i em biết bao lần", nhạc phim mà anh vừa sáng tác. Từ đấy chúng tôi quen nhau. Hình như đã có má»™t sá»± cảm thông nà o đó không nói được ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên ấy.
Nhạc cá»§a anh SÆ¡n viết lúc đó rất bị hạn chế, đôi khi còn bị chặt đầu chặt Ä‘uôi để bình phẩm, lên án. Chẳng hạn bà i Má»—i ngà y tôi chá»n má»™t niá»m vui : tại sao má»—i ngà y lại chá»n má»™t niá»m vui ? Tại sao má»—i ngà y lại chá»n má»™t đưá»ng Ä‘i ? Rồi tại sao : " em ra Ä‘i nÆ¡i nà y vẫn thế ? " Phải tốt hÆ¡n chứ !...
Thá»i Ä‘iểm ấy tháºt là khó khăn và khốn đốn !
Hai anh em tôi lúc ấy hầu như ngà y nà o cÅ©ng gặp nhau : sáng uống café ở Há»™i Văn Nghệ, trưa vá» khách sạn Bông Sen uống bia cùng anh Nguyá»…n Quang Sáng, anh Muá»™n, tối nếu không Ä‘i hát cùng nhóm, thì tụ vá» nhà anh SÆ¡n ngồi chÆ¡i, uống rượu, hát nghêu ngao vá»›i những ngưá»i bạn, Ä‘a số là các bạn từ xa vá». Có nhiá»u đêm tôi Ä‘ang nằm nhà , sắp Ä‘i ngá»§ thì nghe tiếng anh gá»i trước cá»a. Biết ngay là anh Ä‘ang cần, tôi vá»™i chạy xuống để chở anh vá» táºn nhà . Äó là những lúc anh chỉ còn biết " chỉ có ta trong cuá»™c Ä‘á»i mà thôi "...
Nhóm " giá»›i thiệu sáng tác má»›i " cÅ©ng ra Ä‘á»i trong khoảng thá»i gian đó. Lạ má»™t Ä‘iá»u là nhóm thuá»™c há»™i Trà Thức Yêu Nước, chứ không thuá»™c há»™i Văn Nghệ, mặc dầu những ngưá»i trong nhóm hầu hết Ä‘á»u là nhạc sÄ© cá»§a há»™i Văn Nghệ thà nh phố. Nhóm sinh hoạt rất vui, và chúng tôi thưá»ng được má»i Ä‘i đây Ä‘i đó hát. Những bà i hát thưá»ng là những sáng tác má»›i cá»§a các anh Phạm Trá»ng Cầu, Hoà ng Hiệp, Trương Thìn, Trịnh Công SÆ¡n, Trần Long Ẩn, Miên Äức Thắng, Nguyá»…n Nam, Lâm Cao Thanh, nhà thÆ¡ Lê Thị Kim..., vá»›i tiếng sáo đệm cá»§a Nguyá»…n Phước, Tân đánh trống, Thanh đại hồ cầm. Các anh thưá»ng tá»± đà n và hát những sáng tác cá»§a mình. Ca sÄ© thì có Tưá»ng Vi, Thanh Háºu, tôi, và má»™t và i bạn khác nữa. Nhóm được nhiá»u khán giả yêu chuá»™ng, và má»—i lần Ä‘i lưu diá»…n chúng tôi Ä‘á»u được tiếp đãi rất là ưu ái. Thá»i gian ấy tôi thưá»ng hát nhạc cá»§a anh Trịnh Công SÆ¡n : Äá»i gá»i em biết bao lần, Cánh chim cô đơn, Em đến tá»± nghìn xưa, Vì tôi cần thấy em yêu Ä‘á»i, Chiá»u trên quê hương tôi, Má»™t cõi Ä‘i vá», Tôi vẫn nhá»›... Thỉnh thoảng tôi lại xé rà o vá»›i sá»± chấp thuáºn cá»§a anh Trương Thìn - bác sÄ© kiêm nhạc sÄ©, phụ trách Ä‘iá»u khiển chương trình cá»§a nhóm - hát lại những tình khúc cÅ© cá»§a anh Trịnh Công SÆ¡n tại há»™i Trà Thức Yêu Nước. Nhóm đã để lại trong tôi nhiá»u ká»· niệm khó phai má».
Thá»i gian sau đó là những ngà y đất nước cà ng khó khăn thêm. Số ngưá»i ra Ä‘i ngà y cà ng nhiá»u. Bà i hát Em còn nhá»› hay em đã quên được anh SÆ¡n viết ra đúng ngay và o lúc ấy.
Äây là má»™t bà i hát mà tôi tháºt là khó quên. Và o dịp ấy há»™i Văn Nghệ Việt Nam lần đầu tiên từ Hà Ná»™i và o Sà igòn tổ chức 3 ngà y ca nhạc tại rạp Rex. Tôi được má»i hát trong những buổi hát đó. Trước ngà y trình diá»…n má»™t hôm, tôi gặp anh Trịnh Công SÆ¡n Ä‘ang chạy chiếc xe PC trong má»™t buổi trưa nắng gắt trên đưá»ng, gặp tôi anh khoe liá»n : " Mình vừa má»›i viết xong má»™t bản nhạc, Ä‘i theo mình vá» nhà táºp thá» ! " Thế là hai anh em kéo nhau vá» nhà anh bá» cả ăn trưa để táºp bà i hát má»›i.
Thú tháºt, nhìn bản nhạc còn ướt mùi má»±c, dà i Æ¡i là dà i mà lòng tôi ngao ngán, bởi vì ngà y mai phải hát xuất đầu tiên rồi, là m sao mà thuá»™c cho hết !... Nhưng sau đó, lá»i nhạc đã cho tôi má»™t ná»—i cảm xúc tháºt sá»±, những hình ảnh trong bà i Ä‘á»u rất thá»±c đối vá»›i tôi.
Em còn nhá»› hay em đã quên, nhá»› Sà igòn mưa rồi chợt nắng, nhá»› phố xưa quen biết tên bà n chân, nhá»› mặt đưá»ng và ng hoa như gấm...
Dưá»ng như đây cÅ©ng là những cảm nghÄ© cá»§a tôi. Có lẽ anh đã viết bà i nà y để tặng tôi chăng ? bởi vì dầu tôi không nói, nhưng anh đã hiểu được rằng má»™t ngà y nà o đó tôi cÅ©ng sẽ ra Ä‘i...
Tôi đã diá»…n đạt bà i nà y má»™t cách tốt đẹp và thà nh công suốt sáu buổi hát trong ba ngà y liá»n, mặc dầu sau má»—i xuất hát anh SÆ¡n Ä‘á»u đến gặp tôi để đỠnghị thêm bá»›t, sá»a đổi má»™t và i chá»— mà anh vừa chợt nghÄ© ra, đắc ý hÆ¡n. Có má»™t Ä‘iá»u vui là , vì bà i hát má»›i và dà i, nên đôi lúc tôi cÅ©ng không nhá»› hết được, có khi đã phải tá»± ứng biến và i nÆ¡i, nhưng anh SÆ¡n không há» quở trách. Bà i hát đã gây ra má»™t giao động không nhá» trong dân chúng Sà igòn lúc ấy. Khán giả cho biết hỠđã cảm xúc tháºt sá»± khi nghe bà i nà y và trong rạp đã có nhiá»u ngưá»i lau nước mắt...
Cuối năm 1981, tôi cÅ©ng ra Ä‘i. Mưá»i má»™t tháng nằm trên đảo, tôi vẫn hát nhạc cá»§a anh cho bạn bè nghe, nhưng trong lòng mang má»™t tâm trạng khác.
Sáu năm gần gÅ©i bên anh, hai anh em đã chia sẻ vá»›i nhau những tâm tình, vui buồn, xót xa bằng những cảm nháºn không cần nói nên lá»i. Äiá»u đặc biệt ở anh, là anh đã vượt qua được tất cả, anh đã có má»™t tấm lòng bao dung không thù háºn, ngay cả vá»›i những ngưá»i đã dèm pha, tìm cách dìm anh xuống trong giai Ä‘oạn khó khăn ấy. Có lần anh đã nói vá»›i tôi : " Moa biết tất cả, không có gì qua mắt được moa đâu, nhưng thôi kệ... "
Cuá»™c sống xa quê hương nÆ¡i đây đối vá»›i tôi tháºt u buồn và trầm lặng. Tôi nhá»› Sà igòn, nhá»› đèn đưá»ng từng đêm thao thức, nhá»› xôn xao hà ng quán đêm đêm, nhá»› món ăn quen, nhá»› ly chè thÆ¡m, nhá»› bạn bè chà o nhau quen tiếng... Lá»i hát cá»§a anh tôi cà ng thấy thấm thÃa hÆ¡n.
Có má»™t Ä‘iá»u an á»§i cho tôi, là nhiá»u ngưá»i bạn ở Châu Âu nà y rất yêu mến nhạc Trịnh Công SÆ¡n. Há» thưá»ng má»i tôi đến để hát những bà i hát cá»§a anh, và nhỠđó chúng tôi có dịp quen thêm bạn bè ở Paris, Toulouse, Lourdes, Lyon, Bruxelles, Liège, Genève, Fribourg, Lausanne, Stuttgart, Muenchen, và các tỉnh khác ở Äức. Tôi đến vá»›i anh em bằng tâm tình cá»§a má»™t ngưá»i bạn, không khách sáo, không chÃnh trị, không thương mãi. Cám Æ¡n những ngưá»i bạn vá»›i tâm hồn văn nghệ tháºt dá»… thương và thoải mái, đã cho tôi và An những tình cảm thân quý, những ngà y vui trong cuá»™c sống tha hương nà y. Cám Æ¡n anh Trịnh Công SÆ¡n và những bà i hát tuyệt vá»i cá»§a anh.
Tuy nhiên, không phải ai cÅ©ng hiểu được mình. Má»™t số ngưá»i cho rằng, anh Trịnh Công SÆ¡n không chịu ra Ä‘i là vì anh theo cá»™ng, tôi hát nhạc cá»§a anh tức là tôi cÅ©ng thiên cá»™ng. Có báo còn viết rằng, Hà ná»™i đã gởi tôi ra nước ngoà i hát nhạc Trịnh Công SÆ¡n để ru ngá»§ kiá»u bà o tại hải ngoại.
Ôi cuá»™c Ä‘á»i tháºt là phức tạp..!
Tết 1989 tôi vá» thăm lại quê hương. Gặp lại anh SÆ¡n, tình cảm giữa chúng tôi vẫn thắm thiết, vui vẻ. Nhiá»u ngưá»i yêu cầu tôi cho nghe lại những bà i hát cá»§a anh, dù chỉ má»™t bà i, nhưng tôi không hát. Tôi đến thăm anh nhiá»u lần, lần nà o cÅ©ng gặp nhiá»u văn nghệ sÄ© và nhiá»u ngưá»i anh chưa há» quen biết từ Hà ná»™i và o ngồi uống rượu cùng anh. Anh cho biết lúc nà y anh thÃch hoạ. Anh chỉ cho tôi những bức hoạ mà anh đã sáng tác.
CÅ©ng mùa hè năm ấy, tháng 6.1989, tôi được Nhà Việt Nam tại Paris, qua thÆ¡ má»i cá»§a anh Bạch Thái Quốc, sang Paris để gặp anh Trịnh Công SÆ¡n và hát vá»›i anh má»™t đêm. Tháºt là cả má»™t Ä‘iá»u vui mừng và bất ngỠđối vá»›i tôi, vì Tết vừa rồi không nghe anh nói gì vá» chuyến Ä‘i nà y cả.
Tôi vẫn nhá»› mãi câu nói đầu tiên tại Paris cá»§a anh SÆ¡n khi gặp lại tôi trong quán tối hôm ấy : "Thanh Hải chạy Ä‘i đâu cÅ©ng không thoát khá»i moi, ...và toi biết không, khi moi vừa đặt chân xuống phi trưá»ng Charles de Gaule thì cả phi trưá»ng Ä‘á»u tắt Ä‘iện đón chà o moi... ", rồi anh cưá»i thÃch thú. Hôm ấy chúng tôi ngồi chung tháºt là đông vui, ấm cúng, có các anh Bá»u Ã, Bạch Thái Quốc, Phạm văn Äỉnh, Yoshii Michiko - cô bạn ngưá»i Nháºt cá»§a anh SÆ¡n, Như An, và nhiá»u anh chị em khác nữa. Chúng tôi đã cảm nháºn được má»™t hạnh phúc êm ái khi gặp lại nhau, ngồi bên nhau, chuyện trò vá»›i nhau giữa thá»§ đô nước Pháp - má»™t dịp vui bất ngá» và hiếm có. Hôm sau hai anh em đã cùng nhau chá»n lại những bà i hát để chiá»u hôm ấy hát tại Nhà Việt Nam. Bây giá» nhìn lại những tấm hình ká»· niệm lần gặp gỡ đó, tôi không khá»i ngáºm ngùi thương tiếc...
Vừa rồi đà i phát thanh tại Paris đã gá»i Ä‘iện thoại qua phá»ng vấn tôi, khi nghe tin anh Trịnh Công SÆ¡n qua Ä‘á»i tại Sà igòn. Anh DÅ©ng đã há»i tôi vá» những ká»· niệm giữa tôi và anh SÆ¡n, vì sao tôi thÃch hát nhạc cá»§a anh, tôi đã quen anh SÆ¡n từ lúc nà o, lần gặp anh SÆ¡n tại Paris năm 1989 đã để lại ấn tượng gì trong tôi và anh SÆ¡n. Thú tháºt, lúc đó tâm hồn tôi dao động quá, những cảm xúc và buồn bã trong tôi, tôi không bà y tỠđược. Sá»± mất mát đến quá nhanh, tôi chưa nói được gì...
Lần gặp ở Paris má»›i đó mà đã mưá»i hai năm trôi qua rồi. Nếu tôi nhá»› không lầm thì năm đó cÅ©ng là năm Tỵ, năm con rắn. Tấm hình ngà y đó anh cưá»i tháºt tươi. Năm nay, tình cá» Như An lại chá»n tấm hình ấy để là m lịch cho năm Tân Tỵ 2001. An in là m hai tấm, má»™t cho tôi và má»™t gởi vá» tặng anh SÆ¡n nhân dịp sinh nháºt 28.2 cá»§a anh. Tôi nhá» bạn tôi, anh T.Q. Sen trong dịp vá» Việt Nam đến thăm và trao dùm cho anh. Những ngà y đó nghe đâu anh không được khoẻ, bạn bè muốn gặp anh Ä‘á»u được hẹn qua lần khác, vì anh cần yên tÄ©nh nghỉ ngÆ¡i.
Anh SÆ¡n Æ¡i, không ngá» mùa hè năm 2000 vừa qua lại là lần cuối cùng từ giã anh ! Tôi còn nhá»› rõ như in những ngà y hè tháng bảy vừa qua tại Sà igòn, tôi và Như An, Trương Hồng Liêm, Kim Hương thưá»ng gặp anh, ngồi uống nước quanh cái bà n nho nhỠở Há»™i Văn Nghệ, có cả anh Hoà ng Hiệp, Sâm Thương, Trần Long Ẩn, Trần Tiến, Phạm Văn Hạng, Huỳnh Phi Long cùng má»™t và i ngưá»i bạn khác... Hôm sau lại gặp nhau ở câu lạc bá»™ Nghệ SÄ©, hôm khác lại Ä‘i ăn ở quán Ba Miá»n. Những hôm ấy anh nói nhiá»u câu tháºt tếu, là m cả bá»n cưá»i vang. Chúng tôi " hÆ¡i bị vui " như lá»i anh nháºn xét, và cảm thấy hạnh phúc nhẹ nhà ng là m sao.
Nhá»› nhất là đêm văn nghệ hôm thứ sáu 21.7.2000 tại Saigon Times Club. Trong không khà thân máºt cùng bạn bè từ Äức, Pháp vá» Việt Nam thăm nhà và nhóm bạn anh Võ Như Lanh, chá»§ nhiệm tá» Kinh Tế Thá»i Báo, theo lá»i má»i cá»§a anh, sau mưá»i chÃn năm đây là lần đầu tiên tôi hát lại tại Sà igòn. Trong đêm ấy, anh Trịnh Công SÆ¡n đã cùng tôi hát rất nhiá»u. Anh đã tháºt sá»± cảm hứng và tá»± động bước lên sân khấu, má»™t cái bục nhá» và thấp, rất thân tình, anh đã hát má»™t cách say mê, đầy cảm xúc. Äó là má»™t Ä‘iá»u tháºt ngạc nhiên, vì như các bạn cho biết, những năm gần đây hầu như anh chưa bao giá» hát nhiá»u và hát say mê đến như váºy.
Bà i cuối cùng, anh ngồi trên má»™t chiếc ghế bên cạnh tôi, trên bục sân khấu nhá», anh nói vá»›i chúng tôi rằng : " Bây giá» mình sẽ tặng Như An và Thanh Hải má»™t bà i hát. Dù trong bất cứ hoà n cảnh nà o, dù bất cứ nÆ¡i đâu, Như An và Thanh Hải cÅ©ng đừng bao giá» tuyệt vá»ng ". Rồi anh hát, mắt nhắm lại như gởi tất cả tâm hồn và o đó :
Äừng tuyệt vá»ng, tôi Æ¡i đừng tuyệt vá»ng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Äừng tuyệt vá»ng, em Æ¡i đừng tuyệt vá»ng
Em là tôi, và tôi cũng là em
Äừng tuyệt vá»ng, em Æ¡i đừng tuyệt vá»ng
Nắng và ng phai như má»™t cõi Ä‘á»i riêng
Äừng tuyệt vá»ng, em Æ¡i đừng tuyệt vá»ng
Em hồn nhiên, rồi em sẽ bình minh...
Tôi Ä‘ang khóc khi viết lại những dòng nà y. Tim tôi Ä‘ang thổn thức. Anh SÆ¡n Æ¡i, sẽ không bao giá» tuyệt vá»ng, dù trong bất cứ hoà n cảnh nà o. Lá»i cá»§a anh tôi sẽ còn hát mãi, hát mãi và nhá»› mãi ...
Liên bang Äức, giữa tháng 4.2001
Như An là chị cuả Bách, vợ anh Hải. Bây giá» má»i ngưá»i biết M nổi tiếng chưa?
_________________  |
|