NGỤ NGÔN CỦA LÃ
ngưá»i đà n bÃ
nằm sấp ngó vầng trăng
mặt phố
rầu rầu ganh tị
chiếc lá hồn nhiên
lay rất khẻ
thương mõi mòn
phÃa khuyết bên kia
ngưá»i đà n bÃ
úp mặt và o ná»a khuya
ngoà i kia phố giáºt mình
trăn trở
chiếc lá lạnh se
mùa thu trốn gió
chỠmưa qua
khao khát nắng rưng má»m
ngưá»i đà n bÃ
ngó chầm chầm
và o thăm thẳm đêm
cuối hiên thưa
trăng trần truồng xá»a tóc
chiếc lá thỠơ
vỗ vỠhạnh phúc
mùa thu
ướt sũng dung nhan
ngưá»i đà n bÃ
ngồi đợi mùa hoa đăng
trôi từ chiêm bao vỠđánh thức
chiếc lá mồ côi
cuộn tròn ký ức
mùa chóng quên
lá»i hò hẹn chóng qua
ngưá»i đà n bÃ
thiêm thiếp giấc mơ hoa
kéo và nh trăng
vá» ngang khung cá»a sổ
chiếc lá sắp bay đi
vá» miá»n lá»™ng gió
vá»— vá»
khúc mộng du đêm
ngưá»i đà n bà khắc khoải
ngủ quên
ngoà i kia trá»i rá»±ng sáng
chiếc lá trầm mình
thở dà i than vắn
ngà y bắt đầu
từ nỗi nhớ hôm qua
CÒN CÓ AI
ÄÃNH THỨC NGƯỜI ÄÀN BÀ
NGOÀI LỜI TÌNH
NGỤ NGÔN CỦA LÃ
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm