Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

THƠ -VĂN - NGUYỄN ĐÌNH XÊ
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Trang kế
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: CN 4 28, 2013 12:50 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Sách thì nhận, hoa hồng xin thôi

Đà Nẵng cuối tuần cập nhật lúc 07:42, Chủ Nhật, 28/04/2013

Xứ Catalan có một truyền thống đẹp diễn ra vào ngày 23-4 hằng năm: Phụ nữ tặng sách cho đàn ông còn nam giới thì tặng cho người đàn bà của đời mình những cành hồng rực rỡ nhất.
Một cuộc cách mạng về lối chơi đang là đòi hỏi bức thiết lúc này đối với
Vì sao hoa hồng và sách mà không phải các quà tặng khác thì đó hãy còn là một câu hỏi nhưng rõ ràng phong tục đậm tính nhân văn đã khiến cuộc sống của cư dân ngày thêm ý nghĩa. Sách làm dày thêm tri thức còn hoa hồng nhắc nhớ bạn đời ơi, mình còn đẹp lắm, hãy giữ gìn sắc đẹp và tuổi trẻ…



Một cuộc cách mạng về lối chơi đang là đòi hỏi bức thiết lúc này đối với Barcelona. Ảnh: Getty Image

Ngày trân trọng này năm nay diễn ra rộn ràng như mọi năm với lượng sách và hoa hồng phong phú nhưng kèm theo một nỗi ngậm ngùi: Đội bóng của họ - Barcelona - thua tan tác trên đất Đức trong trận lượt đi bán kết Champions League. Những cành hồng bớt tươi xinh bên những cuốn sách khô khốc nỗi buồn… Trong những lứa đôi vốn xem bóng đá như một phần của cuộc sống và buồn vui mỗi ngày, cơ chừng ai đó đang hờn dỗi để nghiêm túc nhắc với chính mình một điều. Rằng để có thể vui hơn vào năm sau, đàn ông và đàn bà xứ Catalan này lắm lúc phải biết từ chối hoa hồng và chỉ chọn sách không thôi, đặc biệt là những cuốn sách cần thiết cho đổi thay và sáng tạo.

Những cuốn sách như thế cần thiết biết bao với những người đang giữ phần hồn của đội bóng này bây giờ! Trận thua bẽ bàng ở Allianz Arena thêm một lần nhấn mạnh nhu cầu cách mạng về lối chơi ở câu lạc bộ được xem là xuất sắc nhất thế giới những năm gần đây. Những ngày này người ta nói nhiều về thời điểm cáo chung thứ bóng đá Tiqui-Taca (*) đặc sản của Barcelona. Hô hào ấy có thể xuất phát từ giọng điệu hằn học của những đối thủ từng bị Barca hành hạ không thương tiếc năm này qua năm khác. Nhưng ngay cả những ai yêu mến đội bóng này cũng thấy rằng đã đến lúc Barca cần thay đổi, Tiqui-Taca cần làm mới. Và nếu cần một cuốn sách cho những chàng trai Catalan đang khoác áo Barca thì chắc chắn cuốn sách ấy trước hết đến từ đêm thống thiết trên sân của đối thủ Bayern Munich. Không phải vì lâu lắm rồi Barca mới hứng chịu một thất bại nặng nề đến chao đảo hồn trí mà vì sự thức tỉnh về lối chơi và cách chuẩn bị vào trận. Gerard Pique, trung vệ của Barcelona, có lý khi nói rằng đó là một bài học đích đáng, một cái nhìn cần thiết về chính mình.

Một cuộc cách mạng về lối chơi đang là đòi hỏi bức thiết lúc này, không chỉ vì Barca cần tiếp tục chiến thắng mà còn vì công chúng luôn ao ước cái đẹp phải song hành cùng cái mới sáng tạo. Giai điệu cũ có du dương tha thiết đến mấy nhưng cứ bảo người ta nghe hoài thì cũng dễ nhàm chán. Công chúng đã thuộc làu giai điệu huê dạng nhưng lại cũ mòn mà Barca thường gióng lên vào lúc cảm hứng từ các pha bóng độc sáng, các pha ghi bàn ngoạn mục vơi đi rất nhiều. Đối thủ của Barcelona, từ Real Madrid, AC Milan, Paris Saint Germain mùa này đến những Chelsea, Inter Milan các mùa trước dường như không còn lo lắng mỗi khi đương đầu với đội bóng này nữa vì trên thực tế họ đã “bắt được bài” để hiên ngang chống lại Tiqui-Taca.

Một đúc kết máu thịt vừa được nhiều người đưa ra có thể làm suy suyển giá trị cơ bản trong triết lý về lối chơi của Barca: Cầm bóng nhiều chẳng có giá trị gì nếu bản thân việc cầm bóng không mang trái bóng đến trước khung thành đối phương để tung cú sút! Ở Allianz Arena, cũng như ở bất cứ sân bóng nào trước đó, Barca cầm bóng nhiều gần gấp đôi so với đối thủ nhưng mành lưới của họ rung những bốn lần trong khi Messi và đồng đội thì vô vọng khi tiếp cận cầu môn chủ nhà. Những đường đan bóng trơn tru trong chân họ có thể kéo dài liên tục dăm phút trong khi một pha phản công của Bayern thì diễn ra với tích tắc 20 giây. Tích tắc ấy, thật kỳ lạ nhưng cũng thật cần thiết, lại đong đầy sáng tạo và làm nên khoảnh khắc bùng vỡ khi bóng vào khung thành.

Khăng khăng giữ lấy một lối chơi cũng là biểu hiện của tính bảo thủ trì trệ và cả sự kiêu căng. Nếu sách là nhân tố cần cho nhu cầu cách tân sáng tạo thì rõ ràng Barcelona cần sách biết bao lúc này. Còn hoa hồng, nếu chỉ tượng trưng cho lời tán dương phù phiếm, thì phải biết mạnh dạn khước từ!

ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 04, 2013 8:19 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vì những giấc mơ

Báo Đà Nẵng cuối tuần cập nhật lúc 07:53, Chủ Nhật, 05/05/2013

Như một giấc mơ là cảm nghĩ của nhiều cầu thủ Borussia Dortmund sau chiến công vượt qua gã khổng lồ Real Madrid để hiên ngang vào trận chung kết Champions League sau 16 năm. “Thật khó tin vào mắt mình vì đó là những gì chúng tôi ấp ủ lâu nay như những đứa trẻ khư khư giữ lấy giấc mơ của mình”, trung vệ Mats Hummels nói sau trận đấu lượt về.

Thủ môn Roman Weidenfeller, người cản phá thành công nhiều pha dứt điểm của những Ronaldo, Higuain, Oezil không giấu giếm rằng, cho đến tận cuối trận, khi tiếng còi tan cuộc vang lên, anh cũng chưa hề nghĩ đến ngày được chơi trận chung kết ở Wembley: “Đối phương đã dốc hết vốn liếng vào những phút cuối khiến chúng tôi có lúc nghĩ đến thảm cảnh trắng tay”. Huấn luyện viên trưởng J. Klopp sừng sỏ gan góc là thế vẫn luôn miệng đánh thức mình: “Không thể tin nổi. Như một giấc mơ!”.



Lọt vào chung kết Champions League, với thầy trò HLV J. Klopp, như một giấc mơ. Ảnh: Marca

Cũng như mơ là chiến công vẻ vang của Bayern Munich đánh bại Barcelona những 7 bàn trắng sau hai lượt. Giữa thánh địa Nou Camp sau trận lượt về, thuyền trưởng Heynckes nói rằng có nằm mơ ông cũng chưa bao giờ hình dung đội mình hạ gục đội bóng hay nhất thế giới với các tỷ số cách biệt như thế ở một giải đấu danh giá như Champions League. Những giấc mơ lớn biến thành hiện thực đột ngột, bất ngờ và giàu tính thi ca thường khiến con người choáng ngợp. Cụ già Heynckes vậy là vào cuối hành trình khắc nghiệt với quả bóng đã tìm thấy vòng nguyệt quế long lanh nhất của sự nghiệp dù cuối tháng 5 tới đội Bayern Munich của ông có đoạt cúp hay không. Hans-Joachim Watzke, Giám đốc điều hành câu lạc bộ Dortmund, kể rằng lúc ngồi trên khán đài sân Bernabeu chứng kiến cầu thủ của mình can trường chống chọi sóng gió từ các đợt công hãm của đội chủ nhà, ông đã run cầm cập, đến nỗi Vua Juan Carlos của Tây Ban Nha ngồi bên cạnh phải trấn an bằng cách nắm lấy tay ông…

Decima không thành hiện thực với người Madrid, giá trị của danh hiệu đội bóng xuất sắc nhất hành tinh vốn được công chúng dành cho Barcelona bỗng chốc suy suyển hơn bao giờ. Bóng đá là thế, nó biến giấc mơ của người này thành hiện thực bằng cách tước đi khát vọng của người kia. Để hình thành câu chuyện thần tiên của cộng đồng này thì nó đành lạnh lùng nhắm mắt làm ngơ trước kỳ vọng và khát khao - cũng chân chính và thánh thiện không kém - của cộng đồng khác. Nước mắt và nụ cười, vì thế, luôn đan xen song hành. Vào lúc hàng vạn người Dortmund, Munich đổ ra đường mở hội thì một màu bi thương ảm đạm vây lấy các ngã đường góc phố Madrid, Barcelona. Sau một vòng đấu, thậm chí sau vỏn vẹn 90 phút tranh tài, những dòng mơ tưởng trôi theo hai chiều khác biệt, thương hải bỗng chốc hóa tang điền.

Nhưng đâu phải vì thế mà những giấc mơ thôi còn đất sống! Nỗi thổn thức vì đội nhà thất trận rồi sẽ chóng qua, vết thương buồn đau bắt đầu kéo da non cho những khát vọng mới đâm chồi. Gạt nước mắt, con người làm lại và sân cỏ nhờ vậy lại mở ra những chân trời thoáng đãng mời gọi giấc mơ về. Ngoài sức mạnh đội ngũ, tài năng các ngôi sao và lối chơi của tập thể, bóng đá còn là môn thể thao của tinh thần và trí lực. Không có điều này, sân cỏ sẽ khô khốc và buồn chán biết bao. Không có nước mắt và nụ cười đan quyện, giấc mơ của con người sẽ đơn điệu nhàm chán, làm sao mà linh hiển cho được!

Chẳng ai giết được giấc mơ 10 lần lên ngôi quán quân châu lục của người Madrid, cũng đừng nghĩ cái đẹp từng được Barcelona gieo vào sân qua lối chơi riêng có sẽ sớm lụi tàn. Những giấc mơ mới vừa lên mầm từ trong nước mắt!

TƯỜNG PHƯỚC
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy Tháng 5 11, 2013 7:49 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nếu Mourinho ở lại

Báo Đà Nẵng cuối tuần cập nhật lúc 07:26, Chủ Nhật, 12/05/2013

Nhiều động thái cho thấy thuyền trưởng của Real Madrid - ông Mourinho - đang sống những ngày cuối cùng trên băng ghế huấn luyện đội bóng này. Than phiền mình không được yêu mến dù đã đem hết tinh thần, sức lực làm mới Real Madrid để đưa câu lạc bộ này trở lại đỉnh cao châu Âu, khiêu khích các cơ quan truyền thông, trừng phạt những cầu thủ ra mặt chống đối, ông Mourinho đang bóng gió rằng ngày ra đi không còn bao xa nữa.



Ảnh: Getty Image

Đã vài phen, chỗ ngồi của Mourinho ở câu lạc bộ này trở nên lung lay sau các bước vấp ngã hay sau các xung đột nhưng chưa bao giờ Real Madrid trở nên mất kiểm soát dưới tay ông như lúc này. Hầu như ngày nào trên các trang báo người ta cũng đề cập đến chuyện ra đi của người vẫn xem mình là “đặc biệt” vào cuối mùa giải này.

Người ta còn biết rõ nơi ông sẽ đến, cách thức ra đi cùng những kế hoạch cho chuyến phiêu lưu kế tiếp của ông ở vùng đất mới. Cùng lúc, những sự biến trong nội tình Real Madrid ngày càng cho thấy ông sẽ gặp vô vàn khó khăn nếu tiếp tục ở lại. Mới nhất là chuyện Pepe, một trong những học trò thân tín cũng quay sang chê trách thầy mình khiến ông mất bình tĩnh phản pháo và đẩy cầu thủ này lên băng ghế dự bị. Xỉa xói học trò ngay trước công luận khi cho rằng Pepe bất mãn vì bị một cầu thủ trẻ hơn chiếm suất đá chính, chưa bao giờ ông Mourinho tỏ ra lúng túng đến thế. Không ít người tiếc cho ông về lời lẽ và những phản ứng thiếu cân nhắc như thế vào lúc này…

Có phải Mourinho đang tìm mọi cách để được rời Madrid mà không phải đền bù hợp đồng vì tự mình phá vỡ, tức ông muốn mình bị sa thải? Về với Chelsea hoặc câu lạc bộ nào khác trong thế phải tự mình phá vỡ hợp đồng, với Mourinho, khác nào một cuộc chạy trốn. Ông không muốn mình mang tiếng thất bại, dù thực tế so với mục tiêu đề ra khi bắt tay dẫn dắt Real Madrid thì ông chưa thành công. Phóng viên báo AS đã đặt câu hỏi này và ông đã khăng khăng rằng mình sẽ tiếp tục ở lại phụng sự Real cho đến ngày hết hạn hợp đồng (năm 2016), rằng ông không muốn nhận thêm một đồng bạc nào (nếu lỡ bị sa thải).

Tất nhiên là Mourinho phải nói thế. Sức ép không ở về phía ông trong chuyện đi hay ở mà đang đè lên vai chủ tịch câu lạc bộ Florentino Perez. Trong cuộc giằng co đi và ở - cũng là tiếp tục sử dụng hay sa thải - với ban lãnh đạo Real, ông Mourinho đang nắm con dao đằng cán!

Nhưng cũng coi chừng “người đặc biệt” đang nói thật! Khát vọng giành ngôi quán quân châu Âu trên cương vị huấn luyện viên dưới ba màu áo khác nhau hãy còn đó, một Real Madrid mạnh mẽ, hoàn hảo đang lúc định hình dưới bàn tay nhào nặn của ông (chiến thắng cách biệt mới nhất trước Malaga là một minh chứng), bỏ đi lúc này quả cũng đáng tiếc. Chắc gì ở bờ bến mới ông có đủ điều kiện và thời gian chín muồi để tìm thấy vinh quang, chưa kể phải tìm cách vận hành thuần thục guồng máy mới. Chelsea hoặc Paris Saint Germain còn đang định hình, chưa phải là những con tàu đủ nguồn lực và đẳng cấp đưa ông đến vinh quang. Dọn dẹp lại chính mình, kiệm lời hơn để chuyên chú cách tân hơn, bớt đi những tuyên bố hung hăng khiêu khích để xứng với nét thanh lịch của câu lạc bộ hoàng gia, có thể Mourinho sẽ tìm lại được chỗ đứng trong lòng Madrid.

Đừng quên chính Mourinho là người biết khắc chế kình địch Barcelona cho đến lúc này. Và với người Madrid, hạnh phúc là nhìn thấy đối thủ không đội trời chung ngã ngựa. Mourinho đi rồi, ai sẽ chỉ huy Real Madrid đương đầu với Barcelona trong thế kiêu hãnh, thậm chí căng thẳng đến một mất một còn!

Những trận siêu kinh điển sẽ bớt phần hào hứng khi ông ấy ra đi. La Liga sẽ mất đi ít nhiều sức hút vì chắc chắn sẽ bình yên hơn rất nhiều so với lúc Mourinho còn ngồi ghế huấn luyện Real Madrid. Nhưng một giải đấu bình yên lặng lẽ thì, với công chúng, ai mà mong muốn.

ĐÌNH XÊ
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy 6 29, 2013 8:16 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thắng một trận, nhớ một đời

Báo Đà nẵng cuối tuần cập nhật lúc 07:18, Chủ Nhật, 30/06/2013 (GMT+7)

“Không thể tin được! Tôi chưa bao giờ chơi hay như thế!”. Hơi thở còn hổn hển vì xúc động và mệt nhoài, Sergy Stakhovsky nói những lời này sau cuộc lật đổ ngoạn mục đối thủ đàn anh Federer ở vòng hai Wimbledon với tỉ số 3-1.

Tay vợt Ukraine xếp thứ 116 thế giới gọi đó là ngày huyền diệu của đời anh mà mãi mãi về sau anh sẽ không bao giờ quên được. Đúng là như thế thật, làm sao có thể quên được cái ngày trọng đại ấy khi anh đánh thắng tượng đài của làng quần vợt thế giới đương đại, người đang giữ kỷ lục 17 Grand Slam, ông vua của mặt cỏ Wimbledon với 7 lần lên ngôi ở giải đấu lâu đời và danh giá bậc nhất này!



Sergiy-Stakhovsky

Trong một ngày thế giới làng banh nỉ chứng kiến vô số hạt giống hoặc ngã ngựa trước các tay vợt ít tên tuổi dưới cơ hoặc rút lui vì chấn thương hành hạ, thất bại của “tàu tốc hành” Federer tạo nên một cú sốc không chỉ cho sự nghiệp của tay vợt từng 36 lần liên tiếp vào đến tứ kết các giải Grand Slam mà còn đối với công chúng môn thể thao này. Thậm chí tay vợt Croatia Marin Cilic- người bỏ cuộc vì chấn thương đầu gối- gọi đây là ngày “ Thứ Tư rất ư đen tối” rất không nên tái diễn vì nó chứng kiến sự “ra đi” quá sớm của những Federer, Tsonga (bảng nam) và những Sharapova, Azarenka, Jankovic, Wozniacki (bảng nữ). Có người đặt câu hỏi phải chăng có điều gì đó không bình thường đối với mặt cỏ các sân ở London mùa này khiến nhiều tay vợt bị té ngã liên tục và không giữ được thể lực cần thiết để đi sâu vào giải. Cựu vô địch Sharapova nêu chuyện bản thân mình trải qua 3 lần trượt ngã trong trận đấu với đối thủ “vô danh” xếp thứ 131 Michelle Larcher Brito như một nghi ngờ về chất lượng mặt sân ở All England Club.

Nhưng đó là lý lẽ và sự ngạc nhiên nhiều phần mang tính tự an ủi của kẻ chiến bại. Trên thực tế, chiến thắng của những Stakhovsky, Brito xứng đáng trở thành tiêu điểm vinh quang của bản thân của các tay vợt này, những người mà khoảng cách xếp hạng của họ so với đối thủ đàn anh đàn chị vốn xa vời vợi. Bằng cách lật đổ các tượng đài - dù chỉ trong một trận đấu - họ bước ra ánh sáng để nghiễm nhiên và tự giới thiệu mình trước công chúng trong thế hiên ngang đường hoàng. Đi sâu vào giải ư? Chưa chắc chắn lắm vì đường còn dài phía trước, nhất là khi càng vào sâu, đối thủ càng khó lường, đặc biệt là chất hưng phấn, thăng hoa không phải lúc nào cũng ở bên cạnh. Steve Darcis là một trường hợp điển hình. Tung hết sức vào trận tử chiến với Nadal để loại nhà vô địch Roland Garos ngay từ vòng đầu Wimbledon và tạo nên cú sốc làm thiên hạ choáng váng, chàng trai Bỉ đã chấn thương và đành bỏ cuộc ở vòng đấu kế tiếp. Nhưng có hề gì, sử sách bây giờ không nhắc nhiều đến chuyện anh bỏ cuộc trước Kubot (cũng là tay vợt không mấy tên tuổi như anh) mà chỉ ghi đậm cột mốc anh đã đánh bại ông vua đất nện Nadal, kéo nhà vua từ chín tầng mây xênh xang xuống ngay mặt đất bẽ bàng!

Những cột mốc ấy đang góp phần tạo nên hứng thú cho thể thao nói chung, sân cỏ Wimbledon nói riêng mùa giải này và biến quả banh nỉ không thể nhàm chán vì cứ bị thống trị hoài bởi những gương mặt quen thuộc. Nhiều người nghĩ rằng đại lộ đến trận chung kết đang mở ra thênh thang với những Murray, Djokovic hay Serena Williams vì những đối thủ “thứ thiệt” của họ đã rời cuộc chơi. Nhưng hãy coi chừng! Tinh thần Darcis, Stakhovsky đang cổ vũ nhiều tay vợt vô danh khác vượt lên. Những cột mốc mới đang chờ họ làm nên một trận thắng để nhớ mãi về một đời.

ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: CN 7 14, 2013 2:48 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đi rồi sẽ tới

Báo Đà Nẵng cuối tuần cập nhật lúc 07:54, Thứ Bảy, 13/07/2013

“Danh hiệu này do tôi tạo lập, nhưng tôi biết nhiều người cũng mong mỏi điều này lâu lắm rồi. Vì vậy niềm vui này xin dành cho các bạn!”. Đó là một trong số rất nhiều câu nói của Murray (ảnh) sau lúc anh đoạt chức vô địch Wimbledon vào cuối tuần rồi, danh hiệu mà nước Anh chờ đợi trong mỏi mòn hằng 77 năm qua dù giải đấu này diễn ra ngay trên sân nhà.

Những rung cảm hãy còn tươi mới sau giây phút đăng quang thần thánh, lời chàng trai Scotland như thốt ra từ vô thức, từ trong sâu thẳm nỗi khắc khoải tìm cách vượt qua bao trở ngại để đương đầu với sức ép đến từ tình yêu và khát vọng chính đáng của công chúng.



Một tuần sau trận chung kết Wimbledon, dư vang của chiến thắng vẫn còn bàng bạc, làm ngất ngây cả nước Anh và thỏa lòng những ai hâm mộ chàng trai này. Người ta nói nhiều về sự “giải thoát nội tâm” mà Murray đã mang lại, về con đường tươi xanh phía trước mở ra với nền thể thao nước này sau khi “lời nguyền” đã được phá dỡ, về triển vọng làng quần vợt thế giới thêm lôi cuốn nhờ vào sự góp mặt phơi phới của bốn anh tài hàng đầu Djokovic, Murray, Federer, Nadal. “Sự sắp đặt của hóa công” cũng là đề tài thú vị khi nhiều người tìm thấy và lôi ra những con số 7 lý thú xoay quanh chiến thắng lịch sử (77 năm ròng rã kể từ ngày vị tiền bối Fred Perry đoạt cúp, trận chung kết diễn ra ngày 7 tháng 7, người chiến thắng giành cả thảy 7 game giao bóng của đối thủ…).

Những kỳ vọng cũng vừa đặt ra với chàng trai đang trở thành niềm cảm hứng của bao gia đình, đại loại Murray sẽ đoạt thêm bao nhiêu danh hiệu lớn nữa trước lúc gác vợt, bao giờ ngôi số một thế giới sẽ về tay đại diện nước Anh… Độ rung chiến thắng tác động lên nhiều khía cạnh của đời sống. Ngắm nhìn một nước Anh hoạt náo sinh động sau ngày đứa con của họ lên ngôi ở giải đấu lâu đời nhất do chính họ sáng lập, có người tự hỏi điều khủng khiếp nào sẽ xảy ra nếu như trong chiều ấy, người thất bại lại là chính Murray!

Chắc chắn sẽ nhói đau và thổn thức gấp bội so với lần Murray đứng khóc bên Federer 12 tháng trước. Sự tuyệt vọng, nếu thế, hẳn sẽ gặm nhấm nhức buốt vào mỗi tâm hồn, biến nỗi buồn trở thành lưu cữu và đau thương chiến bại thành nỗi ám ảnh với xứ sở sương mù! Hú vía, điều ấy không xảy ra. May mắn cho nước Anh, nỗi khắc khoải chờ đợi cũng hiểu rằng mình không thể thử thách và đùa cợt mãi với một tấm thân đã có chiều vơi cạn nguồn sống.

Chia vui với trẻ con



Sau khi trở thành tay vợt Vương quốc Anh đầu tiên sau 77 năm vô địch Wimbledon, Andy Murray không vội đánh bóng tên tuổi của mình. Anh lặng lẽ đem chiếc cúp vàng tới một trong những trung tâm cộng đồng ở thủ đô London để chia vui cùng với các trẻ em tại đây.TB

Giá trị của chiến quả, vì thế, thường mang ý nghĩa tương đối. Federer giữ trong tay 17 danh hiệu Grand Slam nhưng độ rung cảm với người Thụy Sĩ chắc gì vang vọng như những gì diễn ra với nước Anh những ngày này. Cả 8 chiếc cúp Roland Garros mà Nadal đang sở hữu cũng chưa chắc khuấy động cuộc sống người Tây Ban Nha như hình ảnh Murray quỳ xuống mặt cỏ All England Club nức nở khóc mừng chiến thắng. Thành công đến từ khát vọng của một dân tộc, từ khắc khoải của một cộng đồng và được xây đắp bằng độ bền chí của một cá nhân, chất miệt mài của một tập thể thường lóng lánh vẻ đẹp lâu dài. Chính Murray tâm sự rằng nỗi tin yêu trông đợi của người hâm mộ đã tiếp sức cho anh, nhắc nhở anh không được buông xuôi để mạnh mẽ gạt nước mắt bước qua các thất bại cay đắng.

Hạnh phúc không hề nhỏ khi con người được chiến đấu cho niềm vui của một cộng đồng, trở thành cảm hứng tin yêu của một dân tộc. Các danh hiệu có thể tiếp tục đến với Murray thêm nữa, hình ảnh anh ôm cúp sẽ trở nên quen thuộc trong những năm tới nhưng niềm vui dạt dào thấm đượm mà anh tạo ra trong lòng người mến mộ thì dường như cứ mãi tươi nguyên. Sẽ còn xanh mãi một giá trị giàu tính réo gọi ý chí và nỗ lực của con người: Cứ đi rồi sẽ tới!

ĐÌNH XÊ
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Sáu 7 19, 2013 7:34 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài học hồn nhiên

Báo Đà Nẵng cuối tuần cập nhật lúc 15:24, Thứ Sáu, 19/07/2013

Một cú tạt từ cánh phải đưa bóng đến chân Mạnh Dũng. Cầu thủ trẻ của đội Việt Nam tung cú sút nối giữa rừng hậu vệ áo vàng khiến bóng bay cầu vồng vào góc cao, làm lố đà hàng thủ và cả thủ môn đối phương.

1-7 cho đội chủ nhà và bàn thắng mang tính danh dự này làm bùng vỡ niềm vui cho một Mỹ Đình nêm chặt bốn khán đài. Dưới sân, cầu thủ vừa ghi bàn vào lưới đại diện bóng đá London cởi áo chạy như điên, kéo theo dòng đồng đội cũng hồ hởi nhiệt thành; trên khán đài, hàng ngàn người đồng loạt đứng dậy hò reo tỡ mỡ. Chỉ một bàn thôi, chỉ là rút ngắn một cách biệt vời vợi mà niềm hứng khởi quả to tát biết bao, khác hẳn với khuôn mặt điềm nhiên lạnh lùng của cầu thủ Arsenal sau lúc đưa bóng vào lưới chủ nhà!



Mạnh Dũng vô cùng phấn khích sau bàn thắng để đời vào lưới Arsenal. (Ảnh: Internet)

Trong thế trận một chiều mà sự áp đảo và thế chủ động thuộc về đội khách, có lẽ đây chính là khoảnh khắc ấn tượng nhất giúp cân bằng buồn-vui cho hàng triệu người Việt Nam trước đó cất công chờ đợi cuộc gặp đỉnh cao mang tính lịch sử giữa các tuyển thủ quốc gia và một đại biểu đến từ Giải ngoại hạng Anh. Phút hồn nhiên của Mạnh Dũng sau pha ghi bàn dường như cô đọng chất hồn nhiên chung của cả một cộng đồng, một nền bóng đá ở khu vực được xem là “ao làng”, là vùng trũng, trũng nhất trong các vùng trũng của bóng đá thế giới. Chơi cho vui ấy mà, như đúng tên gọi của môn thể thao này! Đã chơi thì phải hứng khởi, có tiếng reo hò mở hết âm lượng, có niềm vui tưởng không bờ bến, cớ gì phải vô cảm, lạnh lùng như gương mặt các chàng trai Arsenal măng tơ kia! 7 bàn ư? Đâu cần phải nhiều thế mới vui, bởi một bàn thôi, một bàn vào lưới đại diện hàng đầu của bóng đá Anh cũng đủ thỏa lòng. Chàng tí hon đã rướn sức kiễng chân véo được tai gã khổng lồ!

Không nghe phía Arsenal nói họ học được gì từ trận đấu này. Nhưng nếu phải ghi nhận một bài học thì bài học ấy đối với ông Wenger, huấn luyện viên của đội, phải chăng là đôi lúc cũng dạy học trò bớt đi chất chuyên nghiệp để chừa chỗ cho lòng thơm thảo với chủ nhà!

Phía đội Việt Nam thì, theo như phát biểu của huấn luyện viên trưởng Hoàng Văn Phúc, đã thu nhặt nhiều bài học quý từ cuộc cọ xát đỉnh cao. Nhiều tuyển thủ quốc gia cũng nói rằng họ học được nhiều điều bổ ích cho sự nghiệp qua cuộc chạm trán đích thực với phong thái chuyên nghiệp đến từ quê hương của môn bóng đá. Nhưng “người” cần học kinh nghiệm hơn từ cuộc cọ xát này phải chăng là các nhà quản lý, hoạch định thể thao, những quan chức giữ nhiệm vụ định hướng phát triển và chăm chút tương lai bóng đá Việt Nam? Một chiến lược liên quan đến khoa học nhằm cải thiện sức mạnh, tầm vóc thể hình của cầu thủ, giúp nền bóng đá tiếp cận phong cách hiện đại và tính chuyên nghiệp trở nên bức thiết hơn bao giờ. Dù kiệm lời nhưng ông Wenger, bằng cái nhìn lịch lãm của một chuyên gia bóng đá lão làng, nhận xét rằng các cầu thủ Việt Nam không đủ sức theo kịp các pha bóng trong tình huống quyết định. Nhà chiến lược của Arsenal đang nhắc đến tố chất cơ bản của cầu thủ là thể lực, sức bền và rộng hơn là tầm vóc, thể hình.

Nụ cười hồn nhiên, vì thế, xin đừng mở ra nhiều quá!

ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy 8 03, 2013 8:28 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bóng trong, bóng ngoài

Báo Đà Nẵng Cuối Tuần cập nhật lúc 06:50, Thứ Bảy, 03/08/2013

Bóng còn ở trong sân hay bóng đã ra ngoài sân sau tình huống ghi bàn của đội khách là câu hỏi không có lời đáp nhưng trở thành đề tài tranh biện nóng bỏng trong dòng thời sự bóng đá Việt Nam những ngày qua. Chuyện xảy ra trên sân Thanh Hóa trong vòng đấu thứ 17 của V-League giữa đội chủ nhà và đội khách Xi-măng Xuân Thành Sài Gòn.



Bàn thắng của Đức Linh (trái, số 11, XMXT Sài Gòn) được cho là hợp lệ. (Ảnh: Internet)

Phía chủ nhà phản ứng quyết liệt vì cho rằng bóng đã ra ngoài sân (bóng chết) trước khi cầu thủ đội khách ghi bàn (và được trọng tài công nhận bàn thắng) trong khi Ban tổ chức V-League thì vội vã bảo vệ quyết định của trọng tài bằng một cuộc họp báo với cứ liệu là băng ghi hình- điều khác thường trong hành xử của Ban tổ chức. Những cuộc họp báo diễn ra liên tục giữa các bên có liên quan để chứng minh lập luận của mình là đúng.

Trong bức xúc, đại diện câu lạc bộ Thanh Hóa nhắn gửi rằng có thể họ sẽ không tiếp tục tham gia giải đấu vì là nạn nhân thường xuyên của chuyện trọng tài bắt ép. Không còn là chuyện riêng của sân cỏ, chính quyền địa phương cũng vào cuộc. Trong công văn gửi bộ chủ quản ngành thể thao, UBND tỉnh Thanh Hóa cho rằng đạo đức nghề nghiệp của một số trọng tài rất yếu, không đủ để điều hành các trận đấu của giải bóng đá chuyên nghiệp nên cần được cơ quan chủ quản kịp thời chấn chỉnh. Nếu tình trạng này còn kéo dài thì CLB Thanh Hóa sẽ không tham gia giải nữa.

Cuộc chơi trên sân cỏ, có ai ngờ, đã đụng đến nỗi lo toan của nhà chức trách một địa phương. Những lời ta thán không phải không có cơ sở: Nếu trên sân bóng mà không tạo được niềm tin về lẽ công bằng và tinh thần thượng võ của thể thao thì có ích gì khi tiếp tục phơi bày một giải đấu chệch choạc về khâu điều hành, tổ chức! Những người nhạy cảm với những trì trệ lưu cửu của bóng đá Việt Nam thì nhận ra rằng câu chuyện nóng bỏng đang xảy ra không bó hẹp trong một tình huống cỏn con rằng bóng còn ở trong sân hay bóng đã ra ngoài sân.

Nguyên nhân lớn hơn nằm ở chỗ người ta ngày càng không tin vào năng lực quản lý điều hành của những nhà quản lý cấp cao của VFF và VPF. Từ chuyện này đến chuyện khác, từ bao mùa giải trước cho đến những gì diễn ra ở V-League mùa này, chưa có dấu hiệu gì cho thấy công tác tổ chức, điều hành giải bóng đá lớn nhất nước có chuyển biến tích cực. Những nghi vấn liên quan đến phẩm hạnh trọng tài, các sự cố xảy ra trên khán đài của một số sân bóng cùng lối ứng xử thiếu chuyên nghiệp của đại diện Ban tổ chức đã khiến công chúng nghi ngờ về năng lực và cả phẩm chất điều hành. Trên đã không chuyên nghiệp thì dưới cũng chẳng dại gì mà hành xử cho quy củ. Chuyện đe dọa bỏ giải giữa chừng xảy ra như cơm bữa, những cuộc họp báo phản bác ý kiến hay quyết định của Ban tổ chức cũng trở thành chuyện thường ngày trên sân cỏ Việt Nam.

Thiếu vắng kỷ cương là điều dễ nhận ra trong cơ thể nền bóng đá từng tự hào có đến hơn mười năm chuyên nghiệp hóa này. Có người từng đề nghị nên dừng lại ít nhất một mùa bóng để xác lập kỷ cương, trật tự trước khi bắt tay vào những đổi mới mang tính cách mạng, thể hiện khát vọng xây dựng một nền bóng đá lành mạnh, tiếp cận với các giá trị bóng đá thời đại. Trước những rắc rối kéo dài từ mùa này sang mùa khác và chưa có dấu hiệu gì cho thấy chúng sẽ chấm dứt, đề nghị ấy bây giờ xem ra đâu có lỗi thời!

ĐÌNH XÊ
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: CN 8 11, 2013 2:38 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hai hoa tiêu trên cùng chuyến tàu

Báo Đà Nẵng Cuối Tuần cập nhật lúc 08:17, Chủ Nhật, 11/08/2013

Một chiếc tàu có đến những hai hoa tiêu thì khó mà hy vọng cập bến an toàn viên mãn, thế nào cũng xảy ra những rắc rối cản đà lướt sóng. Đây là nhận xét của Johan Cruyff về nguy cơ mà câu lạc bộ Barcelona có thể phải đối mặt trong mùa bóng mới khi sở hữu cùng lúc hai danh tài bóng đá Messi và Neymar.



Người hâm hộ mong đợi Messi và Neymar luôn có những nụ cười như thế này. Ảnh: AP

Messi là viên ngọc được mài giũa cả chục năm rồi để mang lại cho người khổng lồ xứ Catalan nhiều danh hiệu lớn trong khi Neymar vài năm qua trở thành cầu thủ nổi bật của bóng đá Nam Mỹ với danh hiệu mới nhất là chức vô địch Confed Cup. Cruyff cho rằng dù tài năng rất lớn nhưng cả hai còn quá trẻ để có thể kết hợp có hiệu quả trong một đội hình còn nhiều ngôi sao khác từng gắn bó với nhau qua các thăng trầm của câu lạc bộ: “Đừng hy vọng sự kết hợp của họ sẽ mang lại hiệu quả cao. Chờ thêm vài mùa bóng nữa may ra!”.

Không thấy huyền thoại từng gắn bó nhiều năm liền với Barcelona trong vai trò cầu thủ lẫn huấn luyện viên giải thích rõ hơn luận điểm của mình, dường như ý tưởng mà Cruyff đưa ra chỉ mang tính linh cảm. Nhiều người cho rằng lo ngại của người từng gắn bó với thương hiệu Barca hàm chứa thành kiến của một người không nể trọng thành quả của các nhà lãnh đạo Barca đương thời. Không thấy mình còn gắn bó với các giá trị của đội bóng này, gần đây Cruyff vẫn có nhiều nhận xét không mấy thuận lợi về phong độ, đường nét và tương lai của Barcelona. Ông đòi hỏi đội bóng cũ không ngừng cách tân vì nhận ra Barcelona có nguy cơ xa rời bản sắc hay là ông không đồng tình với các quyết định mang tính chiến lược của các nhà lãnh đạo có thể dẫn câu lạc bộ này đến chỗ đi chệch các giá trị truyền thống? Chính Cruyff, trong dòng phê phán ra chiều lo ngại của mình, cũng cho rằng quyết định chọn Martino thay thế Vilanova dẫn dắt Barcelona cũng vội vã, thiếu cân nhắc. Hỏi vì sao thì cựu danh thủ Hà Lan chỉ ỡm ờ rằng vì nó diễn ra... nhanh quá!

Nhưng cũng đừng vì thế mà xem thường lời nhắc của Johan. Bằng trải nghiệm của một người từng tả xung hữu đột trong tư cách cầu thủ lẫn huấn luyện viên - tất cả đều nổi tiếng - Cruyff dường như lường được những rối rắm của một đội bóng cùng lúc có đến hai người lĩnh xướng, cùng lúc có đến hai giá trị hình thành thế lực gây ảnh hưởng đến lối chơi và thành quả của tập thể. Messi nhiều năm rồi là giá trị không lay chuyển góp phần then chốt trong các chiến tích của đội, đó là điều không ai phủ nhận. Cả Neymar trong những ngày chân ướt chân ráo đặt chân đến Nou Camp cũng khiêm nhường tự nhận mình đến đây chỉ để giúp cho người hùng từng đoạt 4 Quả bóng vàng tỏa sáng hơn nữa. Không thể nói khác hơn vì chàng trai Brazil 21 tuổi đang cần được đồng đội mới chia sẻ, hợp tác hơn bao giờ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra một khi Neymar ngày càng hiệu quả trong màu áo mới, hào quang của anh có nguy cơ che lấp dần ánh sáng của người đồng đội lớn hơn mình 5 tuổi? Điều gì sẽ xảy ra khi từng tuần đấu trôi qua, người ta chỉ nhắc đến danh thủ Brazil như một giá trị mới gắn liền với thương hiệu Barcelona mà quên dần anh chàng Argentina từng đưa câu lạc bộ này nhiều năm liền ngự trị trên đỉnh cao châu lục?

Có thể lúc đó, như người đàn anh Ronaldinho từng dắt dìu mình từng bước trưởng thành, Messi cũng nhận ra niềm vinh quang của một người “đưa đò” cho Neymar cập bến. Có thể sẽ không có sự tị hiềm đố kỵ nào xảy ra giữa họ vì hai hoa tiêu đã xác định được vai trò, trách vụ của mình trên chuyến tàu Barca cần hợp sức để vượt qua sóng gió và vì thành công của người này chính là niềm mong đợi của người kia. Muốn vậy, không ai khác, chính Messi và Neymar trong hành trình phụng sự cho màu áo Barca phải là những người biến nỗi lo của đàn anh Cruyff không thể trở thành hiện thực tang thương. Bằng tài năng và sự cảm thông chia sớt thuần thục, chính họ phải chứng minh rằng một chuyến tàu hạnh phúc vẫn có chỗ cùng lúc cho hai hoa tiêu!

ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Bảy 8 17, 2013 9:59 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thắng trong mỗi ngày đời

Báo Đà Nẵng Cuối Tuần cập nhật lúc 06:54, Chủ Nhật, 18/08/2013


Thức dậy từ sớm tinh mơ và lao vào tập luyện từ lúc mặt trời chưa lên là câu chuyện diễn ra hằng ngày đối với Shelly-Ann Fraser-Pryce (ảnh), người vừa trở thành thiếu nữ chạy nhanh nhất hành tinh sau khi đoạt huy chương vàng nội dung 100 mét tại Giải điền kinh thế giới 2013.

Chạy và chạy, nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục chạy, tự bao giờ điền kinh trở thành niềm vui thú hằng ngày của cô gái Jamaica lớn lên từ một phố nghèo. Từ tuổi lên mười, ngày ngày theo mẹ lội bộ khắp các ngõ phố để bán hàng rong, cô bé mồ côi cha ấp ủ khát vọng đổi đời bằng niềm đam mê… chạy, chạy để thấy đời vui lên, cuộc sống có ý nghĩa hơn và nhận ra người tốt ở quanh mình.



Ảnh: AP

Quả thật, người tốt đã xuất hiện đúng lúc để mở ra trang mới cho đời cô. Một huấn luyện viên của Trường đại học Công nghệ Jamaica, bằng cặp mắt tinh tường của chuyên gia điền kinh, đã phát hiện tố chất lạ lùng ở đôi chân và ý chí của con gái người bán hàng rong. Ông đưa Fraser-Pryce về trường trong sự ngỡ ngàng của nhiều người vì vóc dáng cô bé quá thấp, không có gì cho thấy cô sẽ là vận động viên của một cự ly điền kinh đòi hỏi tốc độ từ những sải chân dài.

Đáp lại nỗi lo ngại của nhiều người là một Fraser-Pryce hăng say tập luyện với ý chí mạnh mẽ và lòng khát khao chiến thắng nghịch cảnh, chiến thắng chính mình ngay từ mỗi ngày đời, từ mỗi giờ mỗi phút hạnh phúc có mặt trên thao trường. Biết mình thua kém về hình vóc, cô miệt mài rèn giũa sức mạnh và độ nhanh nhạy của guồng chân; sự thiếu hụt về năng lượng được chú tâm bù đắp bằng khả năng tăng cường sức bền thể lực. Giáo án và chỉ dẫn của thầy được cô thực hiện và chấp hành thuần thục với ý thức mình phải tập luyện gấp đôi...Thành công lần lượt đến với cô: Từ chiến thắng tại các giải điền kinh trẻ, Fraser-Pryce bước lên bục cao nhất ở Olympic London và bây giờ là Giải vô địch điền kinh thế giới!

Những lo ngại hoài nghi về khả năng tập luyện và nỗ lực của con người trong thể thao phần nào được xua tan qua hình ảnh chiến thắng của cô gái điền kinh chỉ cao vỏn vẹn 1,52 mét. Các nhà phân tích chuyên môn hẳn đang tìm cách giải đáp câu hỏi tố chất nào đã giúp một cô gái thấp bé hơn nhiều so với các đối thủ có chiều cao, tầm vóc lý tưởng lại trở thành quán quân ở một cự ly được xem là sang trọng nhất của bộ môn điền kinh.

Nhưng trên tất cả, hành trình của Fraser-Pryce từ một cô gái bán hàng rong ở phố nghèo trở thành người chạy nhanh nhất hành tinh cung cấp cho chúng ta bài học xúc động về ý chí, khát vọng. Và, mở ra với đời sống bao la, một nhắn gửi từ cô có thể đang được gửi đến bất cứ số phận côi cút hẩm hiu nào trên thế gian này là đừng bao giờ buông xuôi cho nghịch cảnh. Hãy biết tìm niềm vui bằng chiến thắng trong mỗi ngày đời, chiến thắng chính mình và chiến thắng những cản ngại, tai ương.

TƯỜNG PHƯỚC
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Tư 8 21, 2013 8:21 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đùa với công chúng

Báo NLĐO cập nhật Thứ Tư, 21/08/2013 23:01

Thiếu chuyên nghiệp là cảm giác đầu tiên của nhiều người trước tin CLB bóng đá Xi măng Xuân Thành Sài Gòn (XM XTSG) thông báo rút khỏi Giải Bóng đá vô địch quốc gia.

Vào lúc cả nền bóng đá nước nhà đã đi qua hơn 10 năm chuyên nghiệp hóa, một quyết định như thế, dù xuất phát từ nỗi oan nghiệt cay đắng đến mấy, cũng phản ánh thói quen làm bóng đá hời hợt của những người không đặt tâm huyết thể thao lên hàng đầu. Sân chơi trang trọng cao cả, nơi khán giả hâm mộ gửi gắm tin yêu vào tương lai phát triển bóng đá nước nhà, nơi bao vui buồn được chia sẻ hằng tuần, bỗng chốc hóa thành một cái chợ lề đường đối với một số ông bầu: Vui thì hăm hở vào, buồn thì quầy quả bỏ đi. Khi đồng tiền giữ vai trò then chốt quyết định sự tồn vong của một đội bóng, V-League thêm một lần cho thấy đã bị biến thành trò chơi đắc chí, thậm chí là con rối, của không ít ông bầu.

Đội bóng tuyên bố nghỉ chơi chỉ trích cơ quan quản lý bóng đá thiếu công tâm, minh bạch trong xử lý, điều hành giải đấu, dẫn đến cách ứng xử gây thiệt thòi và làm mất uy tín CLB. Trước XM XTSG, có ít nhất 2 CLB khác mùa này cũng hăm he rút lui khỏi giải vì lý do tương tự. Lời hăm dọa tương tự từ phía các đội bóng cũng xuất hiện thường xuyên từ mùa này sang mùa khác. Cộng thêm những rối rắm từ năng lực trọng tài, bạo lực sân cỏ và bóng ma liên minh móc ngoặc vẫn lấp ló, người ta không thể không đặt câu hỏi: Phải chăng để xảy ra thực trạng này, cái lỗi trước tiên đến từ chất không chuyên của các nhà tổ chức điều hành V-League và sự tắc trách, thiếu nghiêm minh của cơ quan quản lý cả nền bóng đá? Một đội bóng thình lình rút lui là chuyện bất thường đáng chê trách nhưng cũng đáng chê trách gấp bội khi chính những hành xử vội vã non kém, thiếu bản lĩnh từ nhà tổ chức, điều hành đã tạo nên cái cớ cho chuyện bỏ cuộc giữa chừng.

Các ông bầu muốn sân chơi phải công bằng, minh bạch; VFF muốn các ông bầu hành xử chuyên nghiệp, đừng theo kiểu thấy lợi thì hùa vào, còn khi trở ngại thì phủi tay khuấy cho hôi. Đó là mơ ước chính đáng nhưng oái oăm thay, với bóng đá Việt Nam vừa qua hơn 10 năm chuyên nghiệp hóa, điều ấy chẳng thể gặp nhau bởi một thực tế phũ phàng: Có lắm ông bầu thị tiền chơi ngông bên cạnh không ít quan chức liên đoàn làm bóng đá trước hết vì chiếc ghế của mình.

Nhiều quan chức bóng đá lo ngại về những xáo trộn và hệ lụy xảy ra với chất lượng mùa giải sắp kết thúc nhưng công chúng thì chua xót với một nỗi ngậm ngùi: Vào lúc ngày càng thưa vắng những nhân tố có đủ phẩm chất, năng lực biết sống chết với bóng đá, tìm một lý do để tin vào nền bóng đá này sao khó quá! “Tôn trọng” là một phẩm chất được các nền bóng đá tiên tiến hô hào như một tiêu chí phát triển - tôn trọng khán giả, tôn trọng đối phương, tôn trọng nỗ lực chân chính của chính mình. Buồn thay, qua những gì đang xảy ra với bóng đá nước nhà, phẩm chất này bỗng xa vời vợi. Rất nhiều người chẳng những không biết tôn trọng mà còn đang đùa cợt trên lòng bao dung của công chúng!

ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Tư 8 21, 2013 8:33 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Cám ơn anh Đình Xê hỉ, đọc hấp dẫn thiệt!!!




_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Năm 8 22, 2013 7:49 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Phố không còn hương thơm

Báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần Online cập nhât ngày 27/07/2013 19:36 (GMT + 7)

Ngạt ngào mùi hoa lý, phố ấy là đoạn đường anh vẫn thích đi qua mỗi ngày dù có xa hơn một chút so với lối đi tắt dẫn từ nhà anh đến sở làm.



Ảnh Inernet

Hè đường thoáng, nhà cửa hai bên ngăn nắp, cây xanh vệ đường thẳng thớm, ít xe cộ và bụi bặm, con phố không cũ quá cũng không mới lắm gợi cho người qua đường cảm giác nhẹ nhàng bình an, khác hẳn với những đoạn đường ồn ào chen chúc lúc nào cũng nêm chặt người và xe dưới kia.

Nhiều tối trực khuya về qua đây, anh nghe lòng nhẹ đi sau một ngày bận bịu tất bật. Hương thơm của hoa lý từ những vườn nhà hai bên - dường như người ta rủ nhau cùng trồng loài hoa này - xua tan bao nhọc nhằn. Thoáng chốc mùi hương ấy đưa anh về với kỷ niệm tuổi thơ ở chốn quê nhà. Vừa cho xe chạy chậm, anh vừa nhẩm thầm câu thơ của ai đó mà lâu rồi anh rất thích: Nhà tôi lài lý thơm về tối. Tôi bỏ ra đi mười lăm tuổi. Mà sao cứ nhớ tóc em dài.

Anh gọi đó là con phố hương thơm giúp anh sống với hồi ức, dù chỉ trong thoáng chốc, sau một ngày bận bịu, sau những giờ mà mọi thứ xô bồ của cuộc sống hiện đại cứ lôi con người xa dần cảm xúc đằm thắm yêu thương.

Anh vẫn thường qua đây, vì thế, cho đến một hôm.

“Thằng chó già, mày có quỳ xuống xin lỗi ông không! Mẹ kiếp, đã đi sai mà còn cự nự hả?”. Trước mắt anh là một cảnh tượng lạ đời: một thanh niên to cao đang túm lấy ngực áo một người đàn ông nhỏ con ốm yếu đáng tuổi cha chú mình sau cú va quẹt.

Giọng quát nạt của hắn hàm hồ đến mức không cho người đàn ông có cơ hội phân trần. Nắm đấm từ tay gã dường như đã vung lên nhiều lần vào tấm thân nhỏ bé mỏng manh kia. Đáp lại là một đôi mắt ra chiều van xin và tấm thân run rẩy vì khiếp sợ của người đàn ông. Dừng xe ở khoảng cách khá xa nên anh không nghe thấy tiếng người đàn ông nói gì, nhưng qua cử chỉ có thể hiểu rằng ông đang van xin con người hùng hổ kia thôi hành hạ mình.

Phố về khuya vắng người qua lại, ngoài anh là khách qua đường chỉ có thêm một phụ nữ dường như vừa tan ca từ một xưởng sản xuất nào đó. Trông chị cũng khiếp sợ trước giọng điệu và thái độ dữ dằn của gã thanh niên. Tuyệt nhiên chẳng cánh cửa nào trong các dãy nhà hai bên đường mở ra. Chỉ thoáng thấy dăm ánh mắt bàng quan từ vài cánh cửa sổ mở hé. Cũng như anh, tất cả đều chọn cách né tránh.

Cứ thế, không ai can ngăn, không ai lên tiếng phải trái, bóng dáng bặm trợn hàm hồ của gã thanh niên và cái dáng van xin tội nghiệp của người đàn ông diễn ra một hồi lâu trước khi gã ngạo nghễ rú ga bỏ đi, có lẽ vì đã hả dạ. Người đàn ông cũng vội vàng dựng chiếc xe đạp cà tàng, chỉnh nắn chiếc ghiđông đã lệch sang một bên sau cú va chạm rồi biến mất vào bóng đêm thật nhanh như thể nếu không kịp rời ngay nơi này thì có thể cái gã du côn kia sẽ quay trở lại.

Phố trở lại yên ắng vì anh cũng lẹ làng kéo tay ga cho xe máy lướt qua. Chị công nhân cũng hối hả về nhà và những ánh mắt lấp ló bên các khung cửa sổ kia dường như cũng trở lại với giấc ngủ bị quấy rầy giữa chừng.

Phố trở lại bình yên nhưng anh không kịp nghe hương thơm của hoa lý như mọi bữa. Nó vẫn còn đó, nào có ai lấy đi, vậy mà sao anh không nghe thấy cái mùi hương dẫn dụ mình siêng qua lại đoạn đường này! Có lẽ vì lòng anh đang nóng bừng cảm giác ngậm ngùi khó chịu pha lẫn nỗi hổ thẹn về sự hèn yếu.

Ánh mắt van lơn cầu khẩn và cái dáng mỏng manh tội nghiệp của người đàn ông kia, trời ơi, sao cứ lẩn khuất trong anh. Bên cạnh nỗi khiếp sợ, phải chăng trong ông ấy còn âm ỉ sự khinh bỉ tuyệt vọng ném về phía anh?

Vẫn vẻ phong quang cũ, vẫn sự tĩnh lặng bình yên về khuya nhưng bây giờ con phố ấy bỗng trở thành nỗi ám ảnh với anh. Anh không sợ gã trai nào đó cũng thình lình xông ra hành xử ngổ ngáo thô bạo với chính mình như với người đàn ông tội nghiệp kia, dù không có gì bảo đảm là chuyện ấy sẽ không xảy ra. Anh đang sợ chính mình.

Qua đó bây giờ anh không còn nghe thấy mùi hoa.


NGUYỄN ĐÌNH XÊ


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Sáu 8 30, 2013 11:57 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đà Nẵng cuối tuần
Cập nhật lúc 06:46, Thứ Bảy, 31/08/2013


Cột mốc

Quỳ gối xuống sân, hai tay dang ra trong một cử chỉ hạnh phúc tột cùng, Victoria Duval (ảnh) đánh dấu chiến thắng lịch sử của mình trước tay vợt đàn chị Samantha Stosur bằng tiếng reo vang từ vô thức. Cả khán đài cũng hầu như đồng loạt đứng dậy vừa hào hứng chúc mừng thành quả của tay vợt mới bước vào tuổi 17 vừa kinh ngạc chứng kiến cú sốc lớn ngay từ vòng đầu của Giải quần vợt Mỹ mở rộng.



Tay vợt thứ 11 trong bảng xếp hạng của thế giới, quán quân của giải đấu này năm 2011 thất thủ trước một cô bé học trò mặt búng ra sữa xếp sau mình những 285 bậc và chỉ mới qua hơn 2 năm bước vào làng quần vợt! Chiến thắng không đến từ sự buông xuôi của đối thủ - Stosur chơi điềm tĩnh với phong cách của một người từng trải và lắm lúc áp đảo về thế trận sau khi thắng set đầu và dẫn điểm ở set thứ hai - càng tô đậm phẩm chất kiên gan bền chí của tay vợt trẻ người Mỹ. Điềm tĩnh một cách hồn nhiên - cách mà nhiều bạn trẻ vẫn thể hiện khi không bị áp lực - Duval lội ngược dòng ở set thứ hai và cẩn thận giành từng điểm một để đoạt chiến thắng cuối cùng. Phải đến match point (điểm kết thúc trận đấu) thứ tư, bằng cú thuận tay ngọt sắc, cô bé mới cắt đứt được sự kiên trì chống đỡ của đối thủ người Úc. Không thể gọi khác hơn một cú sốc lớn, một cú sốc thú vị cung cấp cho thể thao và đời sống thông điệp về cái mới, về niềm vui đến từ nỗ lực rèn luyện không mệt mỏi của con người.

Hồi ức về cô bé Mỹ gốc Haiti từng bị bắt cóc vào năm lên 7, có cha từng được cứu sống sau khi bị chôn vùi trong một trận động đất bỗng sống dậy trong dòng thời sự thể thao vào lúc giải Grand Slam cuối cùng trong năm bước vào những vòng đấu hứa hẹn kịch tính. Bên những chuyện kể xúc động về tuổi thơ gian khó và con đường lập nghiệp nhiều bước ngoặt của Duval, người ta cảm nhận điều thú vị rằng một khi con người quyết chí thực hiện mơ ước của mình, sống chết vì niềm tin vào thành công thì niềm vui sẽ đến. Và rằng ranh giới giữa thể thao và nghệ thuật không hề lớn khi con người có đủ đầy tin yêu và khát vọng để theo đuổi các giá trị nhân văn: Trước khi trở thành tay vợt tham gia một giải đấu lớn như Mỹ mở rộng, cô bé Duval từng là diễn viên múa ba lê!

Có thể Duval sẽ chẳng đi sâu hơn với giải đấu vốn quy tụ rất nhiều hảo thủ chuyên nghiệp như giải Mỹ mở rộng lần này, song chiến thắng ngoạn mục ở vòng đầu chắc chắn đã thành một cột mốc quan trọng với sự nghiệp của cô. Như chiếc tay vịn vững vàng cho hành trình tiến về phía trước, cột mốc ấy tiếp thêm sức mạnh cho cô, giúp cô có đủ chiều cao để phóng tầm mắt về các chân trời khát vọng. Và từ bây giờ, bên cạnh những tay vợt đã định danh trong làng quần vợt nữ thế giới, công chúng có thêm một cái tên để ngóng chờ.

TƯỜNG PHƯỚC
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Sáu 9 06, 2013 2:36 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thắng và thua, vui và buồn

Báo Bình Thuân online cập nhật ngày 6/9/2013

Flushing Meadows khởi đầu ngày mới trong ánh nắng chói chang dưới trời xanh mây trắng. Tổ hợp quần vợt lớn nhất nước Mỹ và thuộc loại hiện đại nhất hành tinh bước vào ngày thi đấu thứ 9 với nhiều cuộc so tài đỉnh cao của nhiều tay vợt tên tuổi. Trong sân, những chàng trai cô gái thảnh thơi vừa nhai kẹo vừa dõi theo từng đường bóng để rồi hào hứng cùng gào lên sau một pha bóng đẹp; ngoài sân, dưới bóng mát của những hàng cây, từng đoàn người thong thả dạo bước… Một New York bình yên trong chặng cuối căng thẳng của một giải đấu truyền thống hấp dẫn nhất hành tinh ở môn quần vợt. Ít ai hay cùng lúc, ở bên kia bán cầu, người dân Syria, từ những em bé mắt tròn thơ ngây đến những cụ già lọm khọm, những phụ nữ nghèo khó tảo tần phải sống những phút giây lo âu hồi hộp. Chiến tranh đang cận kề, chỉ cách cuộc sống thanh bình của họ một lời tuyên bố, một câu phát lệnh từ người đứng đầu Nhà Trắng. Cái thanh bình nơi này chẳng thể xóa mờ cảnh hỗn loạn chỗ nọ, chút hào hứng của một góc Flushing Meadows làm sao xua được nỗi hãi hùng đang bao trùm bầu trời Trung Đông! Nếu có một mắt nhìn từ trên cao bao quát được mọi biến động diễn ra cùng lúc, người ta sẽ nhận ra biết bao bi tráng lạnh lùng của nhân gian và thế cuộc những năm đầu thế kỷ mới!



Toàn cảnh sân quần vợt ở Flushing Meadow. Ảnh: Internet.

“Chiến tranh là điều tệ hại nhất trong đời sống con người bởi suy cho cùng, chẳng phía nào giành được thắng lợi cả!”. Phải trải qua một tuổi thơ dữ dội trong đạn bom, Djokovic- tay vợt người Serbia hiện là ứng viên hàng đầu chức vô địch giải Mỹ mở rộng- mới thấm thía đến vậy. Từng sống trong hầm trú ẩn suốt 78 ngày đêm hứng chịu hàng loạt trận bom khi lực lượng NATO không kích thủ đô Belgrade năm 1999, tay vợt hiện xếp số một thế giới có vẻ dễ chia sẻ phần nào nỗi khổ nạn mà người dân Syria sắp phải đương đầu. Trong tiếng gầm thét của đạn bom, nhiều lần vì quá đam mê môn thể thao mà mình đang theo đuổi, lắm lúc cậu bé Djokovic phải chơi bóng cùng bạn bè trong hầm trú ẩn. Có lẽ ký ức về những ngày đau thương ấy không thể phai nên bây giờ, trên đỉnh cao thành tích của tay vợt đứng đầu thế giới, anh càng thấm thía giá trị của hòa bình để một mực căm ghét chiến tranh. Và dù giành chiến thắng khá dễ dàng ở vòng 4 trước tay vợt Marcel Granollers, trong anh dường như không hào hứng như mọi bữa. Ánh mắt của các em bé ngây thơ, tiếng kêu cứu của những chàng trai cô gái ở nơi chiến tranh sắp gầm thét dữ dội dường đang ám ảnh ngôi sao thể thao này. Cũng như Djokovic, những tay vợt tên tuổi khác như Nadal, Fererer, Gasquet những ngày này cũng kiềm giữ nỗi hào hứng sau các chiến công trên sân bóng.

Cuộc chơi hoành tráng ở New York trong vận hội quần vợt có giá trị lớn như Giải Mỹ mở rộng, vì thế, bỗng gợn chút buồn. Thời đại thông tin bùng nổ, dù bàng quan cách mấy, người ta cũng không thể không thấy lòng vướng bận vì những thông tin liên quan đến số phận đồng loại quanh mình. Vẻ thanh thản dưới bóng mát những hàng cây hay tiếng hò reo ở Flushing Meadows có lúc trở nên kệch cỡm trước cảnh hoảng sợ và ùn ùn lánh nạn của người dân Syria hiển hiện từng giờ trên các phương tiện truyền thông! Có thể vào ngày 9/9 tới, khi nhà vô địch US Open nâng cao cúp vô địch thì bên kia bán cầu, bom đạn cũng bắt đầu cày xới. Xét cho cùng, thể thao là phương tiện con người bày ra để mang niềm vui đến cho con người. Nhưng khi một con ngựa đau mà cả tàu vẫn thản nhiên và hào hứng gặm cỏ thì các giá trị của thể thao làm sao lay động được lòng người!

Đình Xê


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: CN 9 15, 2013 7:07 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tìm lại khán giả

Báo Đà Nẵng Cuối tuần cập nhật lúc 06:49, Chủ Nhật, 15/09/2013

Kéo khán giả Sài Gòn trở lại với sân Thống Nhất là cái đích mà các nhà quản lý điều hành bóng đá TP. Hồ Chí Minh đang hướng đến trong nỗ lực làm mới làng bóng của thành phố này. Nghe có vẻ lạ đời nếu người ta không hiểu được thực tế sân cỏ của một thành phố từng là trung tâm lớn của nền bóng đá xứ sở.

Nhiều năm dài qua, sân Thống Nhất hầu như chưa hề tìm lại được cái sôi động háo hức đến từ những trận cầu đinh ở các giải bóng đá trong nước. Chưa nói đến sức thu hút từng làm “vỡ” sân của những trận tầm cỡ như Cảng Sài Gòn-Thể Công hay Hải Quan - Quảng Nam-Đà Nẵng năm nào, tìm những cuộc thư hùng mà khán giả xếp hàng rồng rắn từ trước giờ bóng lăn hàng giờ bây giờ sao khó quá! Tuy mang danh đại biểu bóng đá thành phố nhưng nhiều lớp cầu thủ ở các đội đại diện lại đến từ tứ xứ, xa lạ với nhiều giá trị truyền thống và không tha thiết với màu cờ sắc áo của nơi từng là trung tâm bóng đá hàng đầu. Vì nhiều lý do, cái trung tâm ấy bỗng chốc trắng tay đại biểu trên sân chơi danh giá nhất, phải chống chế bằng những gương mặt “ăn nhờ ở đậu” hay lắp ghép danh xưng.



Kéo khán giả trở lại với sân bóng của chính họ, thực tâm kiếm tìm sự trợ lực từ phía công chúng, đây là cảnh báo không chỉ riêng cho một vùng đất thể thao mà là cho cả nền bóng đá nước nhà. (Nguồn: bongdaplus)

Không phải vì bây giờ bóng đá trở nên thừa mứa trong đời sống con người, các trận đỉnh cao thế giới dễ dàng đi vào tận buồng ngủ của mỗi gia đình hằng giờ, khán giả xem nhẹ V-League chỉ vì họ ít khi tìm thấy bóng dáng chính mình trong cái sân chơi lẽ ra phải hàm chứa tất cả kỳ vọng, tâm huyết đối với nền bóng đá nước nhà. Đừng quên vào lúc quay mặt thờ ơ với V-League hay giải Hạng Nhất, công chúng lại sẵn sàng tìm thấy hứng khởi khi trở về với các trận bóng đá chân ruộng, hồn nhiên hò reo khi dõi theo một pha bóng ngẫu hứng trên hè phố. Bóng đá chân ruộng, bóng đá bãi biển, sân bóng hè đường thu hút người xem vì lẽ gì? Chắc chắn không vì trình độ đẳng cấp mà vì chính ở những sân chơi hồn nhiên ấy, công chúng tìm thấy phảng phất bóng dáng khát vọng của chính họ. Cầu thủ ở những sân chơi ấy chính là “người nhà” của công chúng, chơi bóng trước hết vì niềm đam mê hết mực, sự trung thực và nét chân chất của những “nghệ sĩ” biết xem trọng niềm vui khán giả.

Tìm cho được một câu lạc bộ của người Sài Gòn, một đại biểu của chính bóng đá Sài Gòn là chủ trương của các nhà điều hành, quản lý bóng đá TP. Hồ Chí Minh lúc này. Những vay mượn, lắp ghép trước đây có vẻ không còn đất sống, bóng đá vùng đất này đang chịu đau để làm lại từ nội lực của chính mình, trước hết qua việc chăm chút lớp cầu thủ năng khiếu. Lộ trình trở lại hẳn là không thể một sớm một chiều cho ra kết quả vì những bài học xương máu về chuyện ăn xổi ở thì, chuyện quá trông chờ vào đồng tiền vẫn còn nóng hổi.

Kéo khán giả trở lại với sân bóng của chính họ, thực tâm kiếm tìm sự trợ lực từ phía công chúng, đây là cảnh báo không chỉ riêng cho một vùng đất thể thao mà là cho cả nền bóng đá nước nhà. Thành tích nhất thời, các giá trị ăn theo bóng đá, thói kiêu ngạo hãnh tiến từ lâu làm người ta lóa mắt đến lơ là, hờ hững với bản sắc, giờ mới giật mình nhận ra cái giá phải trả. Điều đáng mừng là công chúng bao dung luôn rộng mở vòng tay…

ĐÌNH XÊ
.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Trang kế
Trang 6 trong tổng số 10 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI