TRÊU...
Dù không muốn tin và o chuyện ngẫu nhiên
Không thèm tin và o số pháºn
Vốn dÄ© cuá»™c Ä‘á»i đã lắm phen láºn Ä‘áºn
Tưởng tất cả đã qua
Cứ nghĩ hạnh phúc sẽ đơm hoa
Yêu thương đâm chồi nẩy lộc
Äể em không còn im lặng khóc
Một mình ...phương xa
Sự an bà i từ bà n tay tạo hoá
Sự chiêm nghiệm từ nghĩ suy hai đứa
Thánh thần nà o chứng minh ?
Câu thơ cứ hiển linh
Ẩn hiện theo từng dấu chân ta bước
Em và Anh luôn muốn tiến vá» phÃa trước
Tiến vỠmột chỗ ngồi bình yên
Nơi có bà i hát rất riêng
Có câu thơ rất riêng
Và tình yêu không nhầm lẫn và o đâu được
Äể em không phải má»™t mình im lặng khóc
Từ một nơi ...rất xa
Sau mùa Xuân, lạc lá»ng và i nụ Hoa
Sót lại sau những ngà y Xuân rực rỡ
Äó là điá»u dÄ© nhiên ta biết trước
Nhưng là m sao chúng ta biết được
Những tháng ngà y còn lại sẽ ra sao?
Nồng ấm ngá»t ngà o?
Hay lạnh lùng chua chát?
Biết em có phải thêm một lần im lặng khóc
Một mình...
Từ nơi rất xa!
Dù tÃnh toán chi li như đưá»ng bay cá»§a loà i ong
Hay cẩn tháºn dá» dẫm trong từng cái ném mình vá»
phÃa trước cá»§a loà i sâu Ä‘o không bao giá» sai lệch
Em vẫn tin có đưá»ng bay Thiên định
Dà nh cho Anh và em
Lý lẽ cá»§a trá»i không thể nà o dịch chuyển
Ta là m sao, là m cách nà o trốn tránh
Äể em phải má»™t mình im lặng khóc
Từ một nơi...rất xa,,,
Ông trá»i thÃch bông đùa
Ưa đưa tay trêu ghẹo
Ngôn ngữ Trần gian một hôm khô héo
Chết dần chết mòn theo từng đợi trông
Em vẫn tin rồi mùa sẽ đơm bông
Trăng sẽ tròn ngà y rằm khuyết
Và ta lại được cầm tay nhau tha thiết
Lại đắm say trên mắt nhìn da diết
Quên những ngà y tháng đã qua
ÄỂ EM KHÔNG PHẢI MỘT MÃŒMH NÆ I XA
NGỒI KHÓC!
DaoLam
_________________
Lá trúc che nghiêng và nh nón đợi
Ai v� Thắt dải luạ trăm năm