Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy Tháng 5 18, 2013 6:37 am Tiêu đề: HaNguyen – ngà y vá» vá»›i cuá»™c tương phùng dấu Ạ|
|
|
HaNguyen – ngà y vỠvới cuộc tương phùng dấu ấn…
Từ trái sang: NNH, chị ThoTran, chị HaNguyen, Chị Nhân (bodesontra.clubme.net, Cựu HSSM năm cuối cùng)
Có lẽ cho đến hôm nay, cuá»™c há»™i ngá»™ tương phùng vô tiá»n định vá»›i riêng chị thi nữ HaNguyen… cÅ©ng đã là m cho tôi có tháºt nhiá»u cảm xúc và còn có nhiá»u dấu ấn… Hôm nà o đó - cá»§a ngà y xưa khi cảm nháºn được những vần thÆ¡ cá»§a chị qua bà i: Cảm xúc qua hồn thÆ¡ cá»§a HaNguyen… có thể từ đó trong tôi cÅ©ng đã có được những hình ảnh thân thương cá»§a chị qua những loạt bà i thi ca cá»§a chị - cÅ©ng có thể nói má»™t trong những nữ nhân SaoMai mà chúng tôi hằng ngưỡng mộ… Vá» tà i năng qua những vần thÆ¡ cá»§a chị, có thể nói là má»™t trong những tuyệt tác… Rồi sau đó tiếp đến những vần thÆ¡, những cảm xúc cá»§a chị lần lượt trình diá»…n trên sân trưá»ng, cÅ©ng đã là m cho chúng tôi say đắm qua những xúc cảm mà sau khi được chiêm ngắm, chúng tôi nháºn thấy tâm hồn và cõi lòng cá»§a chị đã lắng Ä‘á»ng và o trong những vần thÆ¡ ấy…
Thi ca – có lẽ đã từ lâu cảm xúc thông qua cái nhìn cá»§a bất cứ má»™t tác giả nà o cÅ©ng sẽ trải hết tâm hồn mình và o trong đó… Ngà y hôm nay, tại chốn quê nhà cá»§a những ngưá»i con xa xứ, vùng đất thà nh đô cÅ©ng đã cho chị được những cảm xúc, má»™t khi chị đã vá» lại nÆ¡i chốn xưa yêu dấu… Nhá»› ngà y nà o trên đăng đà n SaoMai chúng ta, bà i thÆ¡ đầu tiên mà chúng tôi đã được diện kiến:
[color=blue]. . . Trưá»ng phố đâu – ta vá»™i quay quắt tìm
Há»i thầm em – em nghẹn ngà o không nói
Lộ phà bao nhiêu đủ cho ta vỠtới
Tìm hình xưa thá»a trà nhá»› gìa nua
Sầu ta đây – van ngưá»i hãy đừng mua
Cho ta thấy đưá»ng quay vá» quê cũ…. (Sầu Viá»…n xứ – HaNguyen – Jan, 14, 2010)
Ngần ấy thôi, chúng tôi còn nhá»› trong loạt bà i viết vá» chị và o ngà y 13/05/2010, chúng tôi cÅ©ng đã đỠcáºp đến rất nhiá»u cho những ý tưởng cá»§a bà i thÆ¡ nà y…
. . . . . . Phải nói rằng trong tất cả những bà i thÆ¡ cá»§a Chị HaNguyên – thì bà i thÆ¡ Sầu viá»…n xứ cá»§a Chị đã gây cho chÃnh tôi rất nhiá»u cảm xúc nhất… Nếu Sầu viá»…n xứ cá»§a HaNguyen gây cho lòng ngưá»i nhiá»u cảm xúc – cÅ©ng giống như ngà y nà o bà i Thu nhá»› trưá»ng, Ngà y vá», Băn khoăn, Äêm tan ca, và bà i MÆ¡ má»™t thá»i cÅ©ng cá»§a HaNguyên… Tất cả Ä‘á»u là những ná»—i sầu trầm lắng không hÆ¡n không kém mà chÃnh tôi đã cảm nháºn. Có thể nói trong số thi nhân cá»§a SaoMai – có rất nhiá»u thi nhân và nữ sÄ© có mang cho mình rất nhiá»u ná»—i ưu tư sầu muá»™n – trong số đó không ai giống như ai, không ná»—i sầu nà o giống ná»—i buồn nà o, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»™t nét và những đặc Ä‘iểm riêng qua nhưng hồn thÆ¡ cá»§a má»—i con ngưá»i – nhưng chung lại thì đó chÃnh là những ưu tư sầu muá»™n cá»§a từng cá nhân thi nhân mà tôi đã vinh hạnh được chiêm ngắm… (TrÃch má»™t Ä‘oạn ngắn trong bà i: Cảm xúc qua hồn thÆ¡ HaNguyen…)
Ở đây, chúng ta nháºn thấy ná»—i lòng cá»§a chị HaNguyen Ä‘ang than vãn vá»›i chÃnh mình trong má»™t khoảng không trầm lắng, biết tá» cùng ai…
. . . Trưá»ng phố đâu – ta vá»™i quay quắt tìm
Hay là :
Lộ phà bao nhiêu đủ cho ta vỠtới
Tìm hình xưa thá»a trà nhá»› gìa nua
Không biết chị HaNguyen sẽ vá» tá»›i nÆ¡i đâu, má»™t phương xa nà o đó, trong khi ngà y tháng cứ vẫn êm Ä‘á»m và bình dị trôi qua… khuất lấp Ä‘i tuổi già bóng xế Ä‘ang từ từ hiện vá»â€¦ Tìm hình xưa thá»a trà nhá»› gìa nua…
Có thể nói – trong thi phẩm Sầu viá»…n xứ là má»™t tác phẩm cá»§a chị đã là m cho ngưá»i Ä‘á»c có nhiá»u cảm xúc sâu lắng nhất trong số lá»›n những tác phẩm cá»§a chị… Trong ná»—i sầu cá»§a chị HaNguyen nÆ¡i phương trá»i xa lạ, hình như chị cứ ngỡ ngà y vá» quê cÅ© mong manh và xa lắm… nhưng rồi ngà y đó cÅ©ng đã trở thà nh má»™t hiện thá»±c mà chị đã đạt được trong ước mÆ¡ duy nhất cá»§a má»™t tâm hồn thi nữ… Chúng tôi còn nhá»› trong bà i Giá»t sương đêm khi chúng tôi đã đăng đà n và o ngà y 06/07/2010… sau đó chúng tôi đã nháºn được email cá»§a chị HaNguyen đã tâm sá»±:
. . . . . Ngà y chị vá» Vietnam lần đầu tiên, những bước chân nặng trÄ©u lang thang trên đưá»ng phố Saigon cÅ©ng và o những đêm trá»i mưa, và o vá»™i má»™t quán café mà lòng nặng trÄ©u không biết Ä‘i đâu má»™t khi đã trở lại quê nhà , buồn quá H. Æ¡i… không tìm được bạn bè, chỉ có những ngưá»i thân gia đình, chị bá»—ng nhá»› vá» những ngà y xưa nÆ¡i trưá»ng cũ… dưới những giá»t mưa đêm Saigon hôm ấy, đã là m cho chị nhá»› mãi… rồi sau đó và i ngà y phải quay trở lại vá»›i viá»…n xứ xa xôi ấy…
Có thể nói lần vỠđầu tiên năm ấy cá»§a chị, qua bà i [i]Giá»t sương đêm cá»§a tôi, đã viết vá» cho má»™t đêm mưa phùn bay bay tại mảnh đất Saigon hoa lệ ấy, mà tôi cứ ngỡ là những giá»t sương khuya cứ mãi mang nặng những ưu tư sầu muá»™n cá»§a chÃnh ai đó
Trá»i đêm Sà i thà nh chưa khuya lắm; những ánh đèn đầy đủ mà u sắc xanh đỠvà ng tÃm như hòa quyện trong nhau vá»›i những mà u sắc và âm thanh cá»§a cuá»™c Ä‘á»i; tôi và má»™t ngưá»i em lang thang trên phố… trá»i đêm Saigon không còn vắng lặng và tình tứ như khoảng thá»i gian cách đây gần bốn mươi năm… Ngà y ấy – có những lần tôi và TL cÅ©ng đã tản bá»™ trên đưá»ng NguyenTriPhuong để ghé và o má»™t lữ quán; hoặc những đêm vá» phép hai đứa cùng dìu nhau trong những Ä‘iệu slow tình tứ trong nhà hà ng Maxim’s vá»›i những bản tình ca cá»§a Hoà ng Thi ThÆ¡ ngà y ấy…. Nhưng hôm nay vá»›i má»™t khoảng thá»i gian dà i đăng đẳng trải qua biết bao nhiêu thăng trầm trên cuá»™c Ä‘á»i vá»›i đủ muôn và n đắng cay và xót xa… những ký ức ngà y ấy khi vừa má»›i “xa Ä‘i tuổi há»c trò†đã dẫn tôi và o con đưá»ng biết lắm suy tư và mÆ¡ má»™ng… để rồi ngà y hôm nay khi tôi quay lại Sà i thà nh đã chất chứa nhiá»u ká»· niệm trong Ä‘á»i thì má»i sá»± đã tháºt sá»± đổi khác…. Và mình cÅ©ng cảm thấy già nua Ä‘i trên quãng Ä‘á»i còn lại cá»§a tuổi Ä‘á»i bóng xế, cÅ©ng như biết bao nhiêu ngưá»i con nhà mẹ SaoMai cá»§a ngà y hôm nay – hình như tất cả Ä‘á»u ngồi đây để còn nhìn lại vá» cho má»—i thân pháºn cá»§a chÃnh mình…. [/i] (TrÃch Ä‘oạn mở đầu trong bà i Giá»t sương đêm – NNH)
Và cho đến hôm nay, sau những ná»—i buồn, sau những nét trầm lắng và suy tư, sau những bước chân lang thang hoà i trên phố cÅ©ng và o những đêm mưa như hôm nay…. Chúng tôi chợt nhá»› lại, bước chân buồn lang thang hoà i trên phố cá»§a chị HaNguyen năm nà o; cÅ©ng đã trùng hợp và chưa nghe được tiếng gá»i thầm vá»›i những bước chân cá»§a tôi và o thá»i gian ấy cÅ©ng tại Saigon cá»§a những ngà y há»p mặt và những chuyến công tác… Không lẽ, trên má»™t vùng đất hoa đèn nhưng có dấu xa lạ nà y, có thể nói rầm ráºp cá»§a những bước chân Ä‘i hoà i Ä‘i mãi nhưng chưa thể có má»™t cuá»™c há»™i ngá»™, để rồi cùng nhau ôn lại câu chuyện cÅ© ngà y xưa trong sân trưá»ng khi nắng chiá»u buông trôi…
Hai hình ảnh cá»§a hai con ngưá»i sau khi chúng tôi biết được chị HaNguyen qua thi phẩm Sầu Viá»…n xứ… để rồi trong thần giao cách cảm ấy đã có má»™t chút gì đó tạm gá»i là lắng Ä‘á»ng qua những bước chân lang thang hoà i trên phố…HaNguyen cá»§a ngà y xưa qua những thi phẩm Ä‘ang còn mãi đợi mong, gá»i tâm hồn mình qua những vần thÆ¡ để trôi và o khoảng không gian vô định nà o đó, chị có khóc thầm cho mình ??? – hay cho ai đó, khi Ä‘ang còn ở nÆ¡i chốn phương trá»i xa lạ mà cứ mưá»ng tượng để nhá»› vá» nÆ¡i quê nhà xa xăm kia…Lúc ấy chị cÅ©ng đã tá»± há»i lòng mình: Lá»™ phà bao nhiêu đủ cho ta vá» tá»›i… ???
Nhưng rồi hôm nay – chị HaNguyen – má»™t trong những thi nữ SaoMai ngà y xưa cÅ©ng đã tìm cho mình được má»™t lá»™ phà để là m hà nh trang và cảm nháºn được khi Ä‘ang đứng trên quê nhà cá»§a mình…
Từ trái sang: anh Khanh (phu quân chị ThoTran), chị ThoTran, chị HaNguyen, anh Huấn (phu quân chị HaNguyen), NNH
***
Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Äông
Saigon hôm nay, đã mấy lần chị HaNguyen Ä‘ang Má»™t cõi Ä‘i vá» trong chÃnh mình thá»±c tại, không còn mÆ¡, hoặc không còn má»™ng mị cá»§a những ngà y xa hương mà nhá»› vá» cố xứ… Saigon hôm nay, cÅ©ng như vùng đất ký ức ngà y xưa mà chị đã gá»i gắm hết tuổi thanh xuân và o nÆ¡i ấy…
Äã bao lần trên chốn đất khách nà y – lòng ai đó có như tôi, vẫn nhá»› vá» cho má»™t thá»i xa xưa khi còn ở quê nhà cÅ©ng vá»›i những chiá»u mưa, ngà y chưa tắt nắng… nghe sao mà ruá»™t gan não ná», nhá»› vá» cho những ngà y thÆ¡ rong chÆ¡i đây đó, hồn nhiên và còn chút má»™c mạc cá»§a thưở nà o…. Chợt nhiên nhá»› vá» má»™t loà i hoa – loà i hoa phượng cá»§a những mùa hè – cà nh hoa mai cá»§a những mùa Xuân vá»; những cánh thiệp đầu tay mà cÅ©ng chÃnh mình đã gá»i vá» cho ai đó… Những ngà y nắng mùa Xuân nhè nhẹ và ấm áp như còn lưu luyến thá»i xuân xanh nà o…
Ấm trang vở tháºt thÆ¡m tho vá»›i cánh thiệp cà nh hoa pensee mà “ai đó†đã tặng cho tôi khi mùa xuân ngà y xưa - “ngưá»i ấy†đã tặng cho... Nhìn cánh thiệp trao tay giá» ra chÆ¡i mà XL đã trao đưa… (Äoạn trÃch trong bà i Viá»…n xứ - Tâm tình còn lắng Ä‘á»ng – NNH)
Qua bà i Viá»…n xứ… trên; chúng tôi còn nhá»› sau khi đã được đăng đà n và o những ngà y đầu Xuân năm 2010… CÅ©ng vá»›i chị HaNguyen, cÅ©ng đã có nhắn gá»i qua má»™t email…
. . . . . H. Æ¡i, qua bà i viết ấy, khi Ä‘á»c Ä‘oạn mở đầu đã là m cho chị “giáºt mình†– vì……
Chị HaNguyen đã nói “nhiá»u†lắm khi đã Ä‘á»c được bà i viết trên đây; thì ra chúng tôi má»›i được biết ngà y xưa, khi còn ngồi trên ghế nhà trưá»ng… đã có ai đó cÅ©ng đã trao tặng vá» cho chị má»™t cánh thiệp chúc Xuân - mang loà i hoa tÃm pensee đã được ép khô, và hình như chị vẫn còn giữ mãi “mối tình bạn ban đầu†lưu luyến ấy… Má»™t câu chuyện tình không thể là m nên má»™t thiên tình ca trong Ä‘á»i chị, câu chuyện tình bạn ấy không hé lá»™ cho ai vá»›i má»™t con tim Ä‘ang có nhiá»u và tháºt nhiá»u nét suy tư hằn Ä‘á»i vá» cho “má»™t ngưá»i con gái Ä‘ang độ xuân th솖 má»™t câu chuyện tình thÆ¡ dại và bé bá»ng, nhưng đầu Ä‘á»i cá»§a những năm cuối Ä‘á»i há»c sinh… hình như cho đến hôm nay, trở lại trên mảnh đất quê nhà lần nà y, chị HaNguyen có còn cho mình vá»›i những ká»· niệm xưa ấy không nữa… ???
***
Saigon hôm nay, lại đón nháºn thêm bóng hình cá»§a má»™t “ngưá»i thiếu nữ năm xưaâ€; Saigon hôm nay đầy nắng gió cá»§a má»™t giao mùa Ä‘ang dần bước và o thêm má»™t mùa mưa, Saigon cá»§a những thi nhân trong từng giá»t nắng, trong từng hạt mưa lầy lá»™i cá»§a má»™t mùa mưa nữa, cá»§a những mùa hạ sắp sá»a quay vá», và Saigon hôm nay cá»§a những tình ca, những tình ca như muốn nÃu lại khoảng thá»i gian ngà y nà o mà cách đây bốn mươi năm: Ai đã bá» trưá»ng ra Ä‘i không còn nhìn lại, để cho ngưá»i nà o đó cứ mãi Ä‘i tìm má»™t cà nh hoa pensee tÃm ngắt cứ mãi đứng đợi chá»â€¦
Ngà y hôm nay, sau má»™t khoảng thá»i gian dà i xa vắng, hôm nay chị HaNguyen cÅ©ng đã tìm cho chÃnh pháºn mình má»™t lá»™ phà cá»§a ngà y xưa trong nét sầu thiên cổ cá»§a má»™t thá»i gian dà i lưu dấu nÆ¡i đất khách, và hình như ngà y trở vá» cá»§a chị hôm nay cÅ©ng không còn tìm thấy đâu bóng dáng ngưá»i xưa nữa, chị vẫn cứ Ä‘i hoà i, những bước chân còn mãi in hằn trên miá»n đất Saigon, hay còn in dấu nÆ¡i vùng đá buồn cá»§a LongKhanh-XuanLoc vá»›i má»™t thá»i trong cÆ¡n binh Ä‘ao khói lá»a, hay đã có nhiá»u ná»—i suy tư trên bá» cát dà i MuiNe-PhanThiet… để rồi quê mẹ hôm nay đã thầm đếm được bao nhiêu dấu chân cá»§a chị mãi còn lang thang hoà i trên phố… HaNguyen, má»™t con ngưá»i, hình như còn mãi mang bao nhiêu ná»—i sầu buồn trong chÃnh mình,
Hương ở bên lòng hương đâu xa
Ra Ä‘i mang hình bóng quê nhÃ
Năm châu bốn biển hằn chân bước
Äất hỡi nÆ¡i nà o đất cá»§a ta… (Hoà i hương – HaNguyen – Jan, 12, 2010)
Có thể nói ngà y hôm nay, con ngưá»i cá»§a thi nữ SM HaNguyen đã đếm được trong má»—i bước chân mình lang thang ấy má»™t thá»±c tại cá»§a cuá»™c Ä‘á»i mà chị đã trải qua như thế, nÆ¡i phương trá»i viá»…n xứ xa xôi nà o đó – bên kia bỠđại dương, bên vạn sầu cổ cá»§a má»™t tâm hồn tá»±a như má»™t chuyến lưu đà y biên ải cá»§a má»™t tá»™i nhân vá»›i má»™t thá»i cuá»™c đã chuyển đổi sắc mà u ngà y xưa, vá»›i má»™t nét son hoà i bão trong Ä‘á»i mình, hình như vá»›i chị HaNguyen – chị đôi khi cÅ©ng đã khóc thầm cho chÃnh mình… như thể ngưá»i con gái năm xưa đã vá» nhà chồng mà cứ má»—i chiá»u chiá»u lại nhá»› chiá»u chiá»u, nhá»› ngưá»i thương ấy bây giá» nÆ¡i đâu, hồn ai viá»…n khách ngoà i muôn dặm, để cõi lòng nà y vạn ná»—i Ä‘au… vá»›i chị HaNguyen, ai đã từng bước qua trên những thi phẩm cá»§a chị chắc cÅ©ng đã gợi lên cho chÃnh mình má»™t dấu hằn Ä‘á»i khôn tả, vá»›i những tâm tư cá»§a má»™t con ngưá»i phải để con tim cá»§a chÃnh mình lưu đà y nÆ¡i đất khách… thì chắc cÅ©ng phải nhá» xuống trên mảnh đất nà y và i ngấn lệ để rồi phải trôi và o giấc má»™ng nghìn thu… Ngà y vá» cá»§a má»™t chinh nhân trên những bước chân còn tha hương mà nhá»› vá» cố xứ - ai đó cứ còn mãi Ä‘i tìm cho mình má»™t ánh nắng chiá»u cá»§a má»™t miá»n quê đất hứa cá»§a ngà y xưa ấy
HaNguyen cÅ©ng thế, má»™t trong muôn và n ná»—i Ä‘au thương và niá»m nhá»› cá»§a chị hôm nay khi được bước Ä‘i trên mảnh đất quê nhà yêu dấu, lần thứ ba sau bốn chục năm dà i tha phương vì cuá»™c sống, HaNguyen cÅ©ng đã có mặt nÆ¡i miá»n đất hứa ấy, và chị hÃt thở tá»± do trong má»™t khoảng không vô định nà y vá»›i cái nắng cá»§a Saigon, vá»›i cái gió cá»§a miá»n Trung cùng cÆ¡n gió biển trên bá» cát dà i, vá»›i những hạt mưa bay cá»§a mùa hạ miá»n nam – để rồi chứ còn phải nhá»› vá» cho má»™t tháng ngà y xưa cÅ©ng và o những mùa mưa nÆ¡i sân trưá»ng yêu dấu và còn nhiá»u lưu luyến ấy… Hôm nay, sau bốn chục năm trưá»ng tha hương, chị HaNguyen cÅ©ng đã trở lại vá»›i “cố xứ vô ngần†nà y – là m nên má»™t cuá»™c há»™i ngá»™ cho mình vá»›i má»™t quê hương dấu yêu trong nghÄ©a tình chan chứa vá»›i những ngưá»i bạn ngà y xưa ấy…
. . . .. Năm châu bốn biển hằn chân bước
Äất hỡi nÆ¡i nà o đất cá»§a ta…
Hình như chị vẫn còn mãi “hằn chân bước†trên từng Ä‘oạn đưá»ng, trên từng bá» cát để len lá»i trong sương chiá»u tìm vá» cho mình những ký ức cá»§a ngà y xưa, đất hỡi nÆ¡i nà o đất cá»§a ta… ChÃnh chị HaNguyen cÅ©ng đã thầm há»i vá»›i muôn và n mảnh đất trên vùng cố hương ngà y xưa nà y, nÆ¡i mà chị đã từng lưu dấu chân chim cá»§a chị… ngưá»i ta thưá»ng nói: Vá» lại trưá»ng xưa vá»›i bao nhiêu hoà i niệm, Tìm lại nÆ¡i đâu vá»›i những tháng ngà y, Mai kia trong những chiá»u hôm ấy, Lặng lẽ vá»›i mình bước cô liêu… Nhưng vá»›i chị HaNguyen hôm nay, miá»n đất mẹ quê nhà cÅ©ng đã ôm chầm lấy má»™t ngưá»i con tha phương lâu ngà y trở vá» trong những vòng tay rá»™ng mở, trong những tiếng cưá»i, trong những ân tình… để rồi qua những “vần thÆ¡ ước mÆ¡ cá»§a chị†nÆ¡i miá»n viá»…n khách xa xôi nà o đó, ngà y mai kia chị lại phải quay vá», như ngưá»i con gái thiếu phụ còn phải quay vá» mái nhà chồng sau những buổi chiá»u vá» thăm nhà mẹ… Ngần ấy chăc cÅ©ng đủ là m cho chị HaNguyen thá»a mãn trong trà nhá»› già nua ấy má»™t sá»± thá»a mãn cá»§a Ä‘á»i mình… Phải không chị HaNguyen
------------------------------
HaNguyen – thân pháºn cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i, suy tư cá»§a má»™t con ngưá»i thi nhân, còn mãi mang những vết hằn sá»i đá trên những bá» cát… má»™t cuá»™c há»™i ngá»™ hôm nay mang rất nhiá»u dấu ấn trong Ä‘á»i chị, cho dù má»›i chỉ là lần thứ ba trên đất nhà yêu dấu nà y, nhưng dẫu sao thì chắc cÅ©ng đủ lá»™ phà cho mình khi tìm lại được những dấu son cá»§a ngà y xưa… Cuá»™c há»™i ngá»™ hôm nay vá»›i má»™t ước nguyện qua thi phẩm Sầu viá»…n xứ ngà y xưa mà chị đã từng gá»i lên hai tiếng tình yêu vá»›i miá»n quê mẹ trong con tim cá»§a chÃnh mình, thì nay đã trở thà nh hiện thá»±c, lưu dấu vá»›i những ngà y ngắn ngá»§i trên quê nhà cho dù vẫn còn mãi mong manh và xin thá»i gian hãy ngừng trôi, để chị còn mãi hÃt thở vá»›i cái nắng, cái gió và ngay cả những giá»t mưa mùa hạ hôm nay mà nhá»› vá» cho những mùa hạ xưa đã qua rồi… chị cứ còn mãi cho mình má»™t khoảng không nà o đó – để chị có thể táºn hưởng hết những hoà i niệm xưa cÅ© mà chị đã hằng mong… Äá»i ngưá»i rồi cái gì nó cÅ©ng qua, nhưng hôm nay trên quê nhà , trên miá»n đất mẹ thân yêu cá»§a má»™t con ngưá»i xin được gá»i: đó là quê hương… thì chị HaNguyen vẫn còn mãi mang trong mình má»™t hình bóng quê nhà khó phai, má»™t ká»· niệm ngà n Ä‘á»i không thể quên cho mình vá»›i những ngưá»i bạn bè thân thương… Nhưng quan trá»ng hÆ¡n cả - HaNguyen cÅ©ng đã mang theo cho mình má»™t ká»· niệm khó phai nà y má»™t khi trở vá» lại nÆ¡i miá»n đất khách: má»™t hình bóng cố hương vá»›i những tiếng cưá»i, và trong tiếng cưá»i ấy vẫn còn sắc thái cá»§a những dấu chân, những giá»t nắng, những ngá»n gió, và nhất là má»™t mùa hạ vá»›i những cÆ¡n mưa yêu dấu trong Ä‘á»i cá»§a chị - sau tháng ngà y dà i bốn mươi năm trở lại…
NguyenNgocHai
Một lần hội ngộ với thi nữ HaNguyen sau bốn mươi năm… [/color]
Từ trái sang: NNH, chị ThoTran, chị HaNguyen, anh Huấn.
|
|