Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Một người Mẹ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Năm 10 23, 2008 6:23 pm    Tiêu đề: Má»™t người Mẹ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

MỘT NGƯỜI MẸ
Thân tặng những người có diễm phúc còn Mẹ.

Được làm một người Mẹ Việt Nam, tôi nghĩ là chúng ta rất may mắn và hạnh phúc. Về vật chất có thể một số chúng ta không được đầy đủ , nhưng về tinh thần, phần đông chúng ta đã được hưởng trọn vẹn tình thương và lòng quí trọng của con cái. Xã hội và đạo đức Đông phương đã đề cao chữ hiếu và thăng hoa tình mẹ đến một chỗ đứng tuyệt vời! Bao nhiêu áng văn chương, thi nhạc ca tụng tình mẹ, bao nhiêu tấm gương cổ nhân để lại đề cao lòng hiếu thảo của các bậc vỹ nhân đối với người mẹ.

Người Mẹ Tây phương nuôi con cũng cực khổ như người Mẹ Việt nam, có khi họ còn chu đáo, kỹ lưởng và chịu khó hơn chúng ta nữa! Nhưng xã hội Tây phương đặt nặng vấn đề tâm lý con người , họ nghiên cứu tâm lý con cái mỗi khi có vấn đề, họ làm đủ mọi cách để tạo cho con cái có nhiều tự tin, có thể sống độc lập. Đó là một điều rất tốt, nhất là trong xã hội ngày nay. Nhưng mà hình như sự độc lập này đã làm cho con cái họ xa rời họ và đôi khi quên bẳng đi là mình còn có một người mẹ, một người mẹ đang ao ước một phút nào đó được gần con, âu yếm con, nắm tay con và được chuyện trò với con.

Dưới đây là một mẫu chuyện cảm động của Tom khi kể về mẹ anh:

Sau mười bảy năm sống với nhau, một hôm vợ tôi đề nghị tôi đưa một người đàn bà khác,không phải là nàng, đi ăn tối và xem chiếu bóng cuối tuần. Nàng bảo tôi: ”Em yêu anh, nhưng em biết có một người đàn bà khác cũng yêu anh và mong ước được sống vài giờ với anh.”


Người đàn bà mà vợ tôi nói đó mẹ tôi! Mẹ đã sống một mình hai mươi năm nay. Tôi biết Mẹ đôi lúc cũng cô đơn, nhưng vì công việc và hai bé trai còn nhỏ đã khiến tôi luôn bận bịu, khó tìm được thì giờ để viếng thăm Mẹ!

Tối hôm ấy tôi gọi điện thoại cho Mẹ, mời bà đi ăn cơm và sau đó xem chiếu bóng.

Mẹ hỏi, giọng ngập ngừng: “Bộ có chuyện gì xãy ra giữa chúng con hả?”

Mẹ tôi là loại ngưòi đàn bà hay nghi ngờ những cú phone gọi hơi khuya, những lời mời bất ngờ vì bà lo sau đó có thể là một tin không được vui cho lắm!

Tôi vội vàng trấn an Mẹ: “Không có gì đâu Mẹ, con nghĩ là con muốn đưa Mẹ đi chơi một bửa, chỉ có hai mẹ con mình thôi, Mẹ à!”

Mẹ tôi im lặng một phút rồi bà trả lời: “Mẹ cũng ao ước được như vậy lắm!”.

Chiều thứ sáu , từ sở làm về, tôi lái xe đến nhà Mẹ để đón bà. Tự nhiên tôi hồi hộp. Khi đến nơi, tôi để ý thấy Mẹ cũng có vẻ hơi bối rối về buổi “hẹn hò” của chúng tôi. Bà đứng chờ ở cửa, tóc bới cao, trang điểm nhẹ nhàng. Mẹ mang chiếc áo đầm có những bông hoa nhỏ rất dễ thương mà tôi thấy Mẹ đã mặc hồi sinh nhật năm ngoái.

Khuôn mặt Mẹ tỏa một nụ cười rạng rỡ như thiên thần, Mẹ nói với một giọng hãnh diện: “Mẹ khoe với mấy bà bạn là con trai Mẹ đưa Mẹ đi chơi ngoài tối nay, họ rất lấy làm thú vị.” Rồi Mẹ tiếp khi bước vào trong xe: “Mấy bà đang nôn nóng chờ Mẹ kể lại cho nghe chuyến đi chơi của mẹ con mình đó!”

Chúng tôi đến một nhà hàng không sang trọng lắm nhưng rất dễ thương và ấm cúng. Mẹ tôi choàng tay qua cánh tay tôi, đi vào như một bà mệnh phụ!

Sau khi ngồi vào bàn, tôi chọn thực đơn. Đang dùng món khai vị nửa chừng, tôi nhướng mắt lên nhìn Mẹ và thấy Mẹ đang đăm đăm ngó tôi, trên môi điẻm một nụ cười mơ màng, xa văng. “Ngày xưa, khi con còn bé, mẹ là người chọn thực đơn đó!” Mẹ nói.

Tôi cười trả lời : “Bây giờ Mẹ cứ ngồi yên thoải mái, để con phục vụ lại Mẹ.”

Mẹ con tôi nói đủ thứ chuện trong suốt bửa ăn. Không có gì đặc biệt , toàn là những việc đã xãy ra trong đời sống hằng ngày của chúng tôi, và nhắc laị những chuyện ngày xửa ngày xưa, khi tôi còn ở nhà với Mẹ. Chúng tôi nói nhiều đến nỗi lúc nhìn lại đồng hồ thì đã trể giờ xem chiếu bóng!

Tôi đưa Mẹ về nhà sau đó. Đứng ở cửa, trước khi bước vào bên trong, Mẹ nói: ”Mẹ sẽ đi chơi với con một lần khác, nhưng với điều kiện con phải để cho Mẹ mời con!” Tôi cười, đồng ý.

Khi tôi về đến nhà, đã khuya, vợ tôi đón ở cửa và hỏi ngay: ”Thế nào, buổi đi chơi có vui không?”

Tôi trả lời: “Cám ơn em, vui và thú vị lắm, hơn cả những điều anh dự tưởng!”

Mấy ngày sau, mẹ tôi qua đời vì một cơn đau tim đột ngột! Nó xãy ra quá nhanh và bất ngờ đến nổi tôi không làm được gì cho Mẹ!

Một hôm , tôi nhận được một phong thư , trong đó có cái hóa đơn đã trả tiền và đặt phần ăn cho hai người ở nhà hàng mà mẹ con tôi đã ăn tối hôm nọ, kèm theo một giòng chữ: “Mẹ không biết chắc là Mẹ còn có thể đi với con lần này nữa không, tuy nhiên Mẹ vẫn trả trước hai chỗ, một cho con và một cho vợ con. Có lẽ con không bao giờ hiểu rằng buổi tối hôm đó đối với Mẹ có ý nghĩa lớn lao biết là chừng nào! Mẹ thương con, con trai của Mẹ.”

Đến bây giờ tôi mới hiểu được sự quan trọng khi dùng đúng lúc và kịp thời của câu nói ”I LOVE YOU” và sự cố gắng dành thời giờ cho những người thân yêu của chúng ta. Không có gì trên đời quan trọng hơn gia đình. Hãy cố gắng dành cho họ chút thì giờ mà họ đáng được hưởng, đừng chần chờ, vì có thể sau đó sẽ không có một lần khác nữa!

Vinh Nguyá»…n.





_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai 11 16, 2009 5:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Gửi chị LMM và tác giả bài viết.
Dẫu sao mình là người Annamit mà chị nhỉ!
Dẫu sao chúng ta cũng còn có thể gọi hai tiếng mẹ cha.
Dẫu sao tất cả chúng ta đều là những con người...
Ở quê mình - thầy cô đã dạy: thờ cha kính mẹ mà
Diễm phúc cho những ai trên đời còn được người mẹ người cha để được trải dài tình thương yêu.
Chữ "hiếu" bao giờ cũng đứng đầu của mọi con người có nhân văn, của những con người đúng nghĩa là "con người"
Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ Việt Nam ơi, cho con xin chia xớt nỗi buồn, cho con đây xẻ đôi bát cơm, cho con đi ngày tháng vỗ về, cho con đây ngày tháng chờ mong.....
Kính dâng lên Mẹ với những tháng ngày để con làm tròn chữ hiếu.....

NguyenNgocHai...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI