Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Sáu Tháng 5 18, 2012 10:21 pm Tiêu đề: Cá»ng cá» may xa xăm |
|
|
CỌNG CỎ MAY XA XĂM
Â
Â
Từ freeway N-405 ở Los Angeles, Khang cho xe chạy nối qua đưá»ng số 5 để vá» San Jose. Phùng, ngưá»i bạn thân lúc còn há»c hà nh vá»›i Khang tại UCLA, có gia đình Ä‘ang cư ngụ phÃa Bắc Cali, đã táºn tình hướng dẫn cho Khang nên chá»n con đưá»ng nà y sẽ nhanh hÆ¡n là lấy freeway 101. Chỉ chừng sáu tiếng đồng hồ lái xe là đã đến nÆ¡i. Äúng ra thì Khang muốn Ä‘i máy bay, nhưng cuối cùng Khang quyết định mang theo chiếc xe cá»§a mình, để có phương tiện đi lại trong thá»i gian ký contract vá»›i hãng Sun Micro System ở Fremont, có thể là từ ba tháng đến sáu tháng, hoặc nhiá»u khi má»™t hai năm cÅ©ng không chừng...
Khi Khang lái gần đến thị trấn nhá» Bakersfiel thì cây kim báo má»±c xăng trong xe chỉ còn nhÃch trên đưá»ng vạch cuối má»™t chút, nhìn đồng hồ thấy đã quá mưá»i hai giá» trưa, Khang vá»™i rẽ và o exit để đổ xăng và dá»± định sẽ tìm chá»— ăn uống, nghỉ ngÆ¡i trong chốc lát rồi tiếp tục hà nh trình vá» phương Bắc. Vì trạm xăng nằm ngay bên cạnh freeway nên Khang không cần lái xe lòng vòng xa xôi tìm kiếm, khi và o bên trong để trả tiá»n, Khang trông thấy má»™t cô bé có mái tóc mà u Ä‘en rất đặc biệt và đôi mắt nâu hạt dẻ, sống mÅ©i cao thẳng tắp cá»§a ngưá»i bản xứ. Cô bé có dáng vẻ nhá» nhắn măng tÆ¡, chắc là còn há»c ở các lá»›p đầu tiên cá»§a high school, Ä‘ang đứng đằng sau quầy thâu ngân, mỉm cưá»i thân thiện. Khang há»i:
- Hi, là m ơn chỉ giùm tôi một chỗ để ăn trưa. Cám ơn.
Cô bé sốt sắng đưa tay chỉ vá» phÃa bên phải, nÆ¡i góc tiệm:
- OK, anh có thể ăn tại đây.
Nhìn theo hướng tay cá»§a cô bé, Khang thấy má»™t tá»§ kiếng đựng đầy thức ăn rất ngăn nắp và sạch sẽ, từ những cái sandwiches thông dụng cá»§a Mỹ, bánh mì kẹp hot dog, đến các loại bánh ngá»t , bắp rang... Chợt Khang reo lên khi trông thấy những đĩa gá»i cuốn Việt Nam và những đĩa chả giò chiên và ng óng được xếp ngay ngắn ở tầng thứ nhì:
- Ô, lại có thức ăn Việt Nam tại đây nữa, tháºt là thú vị.
Rất bất ngá», cô bé thâu ngân há»i Khang bằng tiếng Việt:
- Có phải anh là ngưá»i Việt Nam không?
Khang giáºt mình ngẩng lên:
- Em biết tiếng Việt sao, anh thấy em giống như ngưá»i gốc Mỹ mà .
Cô bé cưá»i:
- Mẹ em là ngưá»i Việt Nam, bố em là ngưá»i Mỹ, gia đình bên ná»™i cá»§a em là ngưá»i ở thị trấn nà y mấy Ä‘á»i rồi anh à .
- Hèn gì anh thấy tóc cá»§a em mà u Ä‘en như ngưá»i châu à mà sống mÅ©i thì lại cao. Em nói tiếng Việt rà nh lắm đó.
- Mẹ em bảo phải biết nói tiếng Việt chút Ãt để mai nà y còn vá» Việt Nam thăm ông bà ngoại cá»§a em nữa.
Khang lấy má»™t đĩa gá»i cuốn và má»™t đĩa chả giò ra ngồi ở cái bà n nhá» kê gần bên tá»§ kiếng:
- Em tÃnh hết cả tiá»n xăng và thức ăn cho anh luôn nhé.
Cô bé cúi xuống tÃnh tiá»n thì Khang lại há»i:
- Không có ai phụ giúp em ở ngoà i tiệm nà y hay sao? Bố mẹ em đâu?
- Bố em mất đã lâu, tại vì hôm nay thứ bảy em nghỉ há»c nên ra phụ ông ná»™i chút xÃu thôi, hiện giá» mẹ và em ở chung vá»›i ông bà ná»™i, trạm xăng nà y là cá»§a ông ná»™i em, ông má»›i vừa vá» nhà trồng cải xà lách ở đằng sau vưá»n rồi, mẹ em thì cÅ©ng sắp ra tá»›i, mẹ vá» nhà nấu cÆ¡m mang ra đây cho em.
Äá»i sống ở thị trấn miá»n quê nhá» bé có vẻ êm Ä‘á»m bình dị như cô bé vừa kể, Khang bất chợt thấy lòng mình nao nao nhá»› vá» quê nhà miá»n Trung mà mình rá»i khá»i khi tuổi má»›i lên mưá»i. Ở tuổi đó, Khang chỉ còn chút ká»· niệm vá»›i những buổi trưa ra biển rong chÆ¡i cùng đám bạn nhá»...
Khang tự giới thiệu:
- Anh là Khang, nhưng anh lại thÃch tên Sao Biển, còn em?
- Tên tháºt cá»§a em là Christine, khi ở nhà  mẹ em thưá»ng gá»i em là Cá» May.
- Cá» May! Tên em tháºt là dá»… thương...
CỠMay đi đến quầy và lấy ra một mảnh giấy nhỠmà u xanh đem đến đưa cho Khang:
- Äây là bà i thÆ¡ cá»§a mẹ em viết tặng trong ngà y sinh nháºt mưá»i sáu tuổi ngá»t ngà o cá»§a em và o tháng trước, em chỉ thuá»™c lòng thôi chứ không Ä‘á»c được anh ạ, mẹ em nói, tiếng Việt hay lắm, mình phải kiên nhẫn thì há»c má»›i được. Nhưng em lại thấy tiếng Việt khó quá Ä‘i!
Khang đỡ lấy bà i thơ từ tay CỠMay:
Â
Cá» may
Anh gá»i em là hoa cá» may
Hồn nhiên như nắng, nhẹ như mây
Anh vỠhái tặng em sương biếc
Ướp và o đôi mắt tuổi thơ ngây...
(Thơ TTH)
Má»™t ý nghÄ© thoáng qua trong đầu, Khang chạy nhanh ra xe, tìm cây permanent marker mà u Ä‘en loại nét lá»›n mà Khang thưá»ng hay dùng để phác thảo những há»a đồ trong công việc, và lấy thêm má»™t tấm giấy bìa mà u ivory có những đưá»ng vân trắng má» rất thanh nhã, rồi Khang mang tất cả trở và o tiệm. Trong phút chốc, dưới bà n tay tà i hoa cá»§a Khang, bà i thÆ¡ nhẹ nhà ng Cá» May đã viết xong vá»›i nét chữ tháºt bay bướm. Bên góc trái, Khang ký tên Sao Biển, và Khang cÅ©ng không quên ghi thêm hôm nay là má»™t ngà y đầu tháng chÃn cá»§a năm 2000.
CỠMay rất vui mừng:
- Anh viết chữ Việt Nam đẹp quá, tuy em không Ä‘á»c được nhưng em cảm thấy đây giống như là má»™t bức tranh.
- OK mà , tùy em nghĩ thôi nhé.
- Cám Æ¡n anh nhiá»u lắm, anh Sao Biển à , em sẽ xem nó như má»™t ká»· niệm đẹp.
Cá» May cầm bà i thÆ¡ trở lại quầy thâu ngân, Khang bắt đầu ăn thì chuông cá»a kêu leng keng, rồi cánh cá»a mở ra và má»™t ngưá»i phụ nữ bước và o, tiếng Cá» May vui mừng:
- Mẹ đã đến, hôm nay mẹ cho con ăn gì thế hở mẹ?
- Bé con ham ăn ghê chưa, mẹ nấu bún riêu đó, được không con?
- Ôi, nhất mẹ rồi, món ruột của con mà , nhưng...
Theo hướng mắt cá»§a con gái, ngưá»i mẹ nhìn tá»›i thì nháºn ra má»™t ngưá»i thanh niên còn rất trẻ, đồng hương vá»›i mình qua đĩa gá»i cuốn:
- Chà o cháu.
Khang ngừng ăn, lịch sự:
- Dạ chà o cô, dá»c đưá»ng xa xôi nhưng gặp được gia đình cô, cháu rất vui...
Ngưá»i mẹ nhã nhặn:
- Cám ơn cháu, cháu vỠđâu?
- Dạ cháu đến Fremont, hướng bắc Cali để nháºn công việc, lúc trước cháu là m việc ở Los, gia đình cháu cÅ©ng Ä‘ang ở đó, nhưng cháu sẽ cư ngụ ở San Jose trong nhà má»™t ngưá»i dì vì hợp đồng vá»›i hãng má»›i nà y có thể dà i hạn. San Jose và Fremont chỉ cách nhau có mưá»i lăm phút thôi. Cháu còn độc thân nên cÅ©ng dá»… lắm.
- Váºy hả, mà cháu Æ¡i, tôi má»i cháu, có thể ăn thêm bún riêu vá»›i chúng tôi không?
Khang còn ngần ngừ thì ngưá»i mẹ vồn vã:
- Cháu đừng ngại nhé, hiếm khi gặp được ngưá»i Việt cá»§a mình ở thị trấn nhỠđầy hoa cá» may nà y, tôi vẫn thưá»ng má»i những ngưá»i khách qua đưá»ng ăn lót dạ trước khi tiếp tục cuá»™c hà nh trình dà i. Chút đỉnh thôi, không có gì lá»›n lao lắm đâu!
Ngưá»i phụ nữ nhanh chóng sắp ra ba tô bún, trên mặt xếp và i lát cà chua Ä‘á», những tảng riêu và ng và hà nh ngò xanh cắt nhá», Cá» May giúp mẹ vắt và o tô những miếng chanh tươi rồi rắc hạt tiêu và o sau cùng, mẹ Cá» May nói:
- Từ đây lái xe đến San Jose khoảng chừng hơn ba tiếng đồng hồ nữa, còn kịp mà , cháu đừng vội vã là m gì, thế nà o rồi cũng đến nơi thôi. Ăn đi cháu.
Mẹ CỠMay nhìn ra ngoà i và nói như để giới thiệu thị trấn nhỠcủa mình:
- Cháu biết không, thị trấn nà y Ä‘i và i bước là hết, chỉ có má»™t con đưá»ng lá»›n vá»›i và i trưá»ng há»c, tòa thị chÃnh, sở cảnh sát, bệnh viện, và i shopping đơn sÆ¡, có má»™t trạm xăng lâu năm cá»§a gia đình bên ná»™i Cá» May. Dân chúng hiá»n hòa và biết rõ vá» nhau, ai cÅ©ng quen nhau. Cuối tuần chúng tôi thưá»ng Ä‘i lá»… ở ngôi nhà thỠđộc nhất nÆ¡i đây, cùng sinh hoạt, ai muốn nấu món ăn gì thì cứ mang đến, góp lại ăn uống vui vẻ thân thiện lắm. Thỉnh thoảng chúng tôi có vá» Santa Ana mua thức ăn Việt Nam, bố mẹ chồng tôi cÅ©ng thÃch nếm thá» thức ăn tôi nấu. PhÃa sau kia núi rừng trùng Ä‘iệp, còn lại chung quanh là những cánh đồng bát ngát vá»›i hoa cá» may má»c đầy, nếu không có freeway nà y ngang qua thì Ä‘á»i sống cá»§a chúng tôi hoà n toà n cô láºp vá»›i thế giá»›i bên ngoà i...
Những câu cuối cùng mẹ Cá» May buông ra có vẻ ngáºm ngùi, Khang nói:
- Bố mẹ cháu có nói rằng, nếu sống được ở những nÆ¡i yên tÄ©nh thì rất tốt cho tâm hồn con ngưá»i phải không cô?
- Cũng đúng...
CỠMay nói với Khang:
- Ở đây chỉ có hai mẹ con em là ngưá»i Việt nên khi gặp đồng hương, mẹ em mừng lắm, mẹ thÃch má»i hỠăn những món mẹ nấu, và giữ lại nói chuyện nếu há» có thì giá».
Khang cưá»i:
- Váºy cháu là ngưá»i may mắn khi gặp cô...
- Có dịp ngang qua, cháu cứ ghé chÆ¡i, Cá» May rất thÃch nói tiếng Việt. Äến chÆ¡i rồi Ä‘i, không có phiá»n hà gì đâu...
- Dạ, cám Æ¡n cô nhiá»u lắm.
Khi bữa ăn kết thúc, Khang đứng lên định dá»n bà n thì Cá» May nhanh nhẹn nói:
- Äể em lo chá»— nà y, không sao đâu anh.
- CỠMay rất ngoan, cô khéo léo lắm khi dạy dỗ con gái.
Mẹ Cá» May mỉm cưá»i, tá» vẻ cám Æ¡n Khang má»™t cách thầm kÃn.
Ãt phút sau Khang đã sẵn sà ng để tiếp tục cuá»™c hà nh trình, tuy là giữa buổi trưa nhưng trong má»™t tiệm bán tạp hóa phÃa bên kia đưá»ng, Ä‘ang vá»ng ra khúc nhạc đồng quê Nam Mỹ ồn ã, như Ä‘iểm xuyết để nổi báºt thêm cho má»™t góc phố cá»§a thị trấn tịch mịch. Khang nghÄ©, nếu không có những giai Ä‘iệu vui tươi nà y thì có lẽ khách lạ tưởng rằng má»i ngưá»i Ä‘ang say giấc trưa trong má»™t ngà y hè thanh bình nà o đó. Cá» May tiá»…n chân Khang và i bước ra bên ngoà i:
- Äó anh thấy không, phÃa sau cá»§a tiếng nhạc ầm ầm đó là những cánh đồng cá» may, hoang sÆ¡ và vắng lặng...
Khang tiếp lá»i:
- Vì thế cho nên mẹ em má»›i gá»i tên em là Cá» May đúng không?
Cá» May mÃm môi, không nói gì, trong đôi mắt nâu cá»§a cô bé thoáng ẩn chứa má»™t chút buồn bã khó gá»i tên. Cá» May cÅ©ng không biết tại sao nữa...
Có má»™t bầy chim núi vừa má»›i bay ngang, buông những tiếng kêu rá»i rạc trong không trung rồi mất hút sau dãy nhà cÅ© kỹ, để lại âm vá»±c buồn vắng. Tá»± nhiên Khang buá»™c miệng nói ra như má»™t lá»i an á»§i Cá» May:
- Chỉ cần em còn ở đây, khi nà o trở vá», anh sẽ ghé đến thăm em...
Hình như là Cá» May gáºt đầu, Khang lên xe, Cá» May đưa tay vẫy nhẹ, Khang thấy cô bé mấp máy đôi môi, có lẽ định nói Ä‘iá»u gì đó nhưng xe cá»§a Khang đã ra tá»›i ngoà i đưá»ng, phút chốc hòa nháºp và o vá»›i dòng xe lá»›n nhá» bên ngoà i freeway chạy hối hả vá» hướng bắc. Cá» May vẫn còn đứng đó nhìn theo hồi lâu, nhưng bóng dáng cá»§a cô bé đã khuất trong tấm kiếng chiếu háºu cá»§a xe Khang từ lúc nà o.
Khang nhấn chân ga, chiếc xe lao tá»›i phÃa trước, má»—i giây má»™t xa những cánh đồng ngút ngà n, xa những bá» cá»Â và ng cháy dưới ánh nắng chói chang cá»§a mùa thu tháng chÃn, đồng nghÄ©a vá»›i mình cÅ©ng má»›i vừa rá»i khá»i cá»ng cá» may ngát xanh thôn dã mà Khang tình cá» gặp gỡ trên đưá»ng... Â
|
|
Tammy HS SaoMai
Ngày tham gia: 18 Tháng 5 2012 Số bài: 41
|
Gửi: Sáu Tháng 5 18, 2012 11:05 pm Tiêu đề: |
|
|
##########
Â
Sau khi chất hết hà nh lý và o thùng xe van phÃa sau má»™t cách gá»n ghẽ, cả gia đình cá»§a Äà o Như sẵn sà ng lên đưá»ng xuôi Nam Cali. Bé Christine há»i mẹ:
- Chiá»u nay mình đến nhà ông bà ná»™i xong rồi ngà y mai mẹ cho con Ä‘i chÆ¡i Disneyland vá»›i cáºu Viá»…n nha mẹ.
- OK, sure! Con lên xe trước đi , mẹ sẽ cùng ngồi với con ở dãy ghế sau, nhớ cà i seatbelt nhé.
Äà o Như Ä‘em theo ba bốn cái gối nhỠđủ mà u, đủ kiểu dáng để Christine kê đầu ngá»§ cho thoải mái đôi chút vì xe chạy đưá»ng quá xa, hÆ¡n nữa trá»i cÅ©ng Ä‘ang còn lá» má» tối. Viá»…n nói:
- Chúng ta khởi hà nh lúc sáu giá» sáng, khoảng hai giá» chiá»u sẽ đến Santa Ana. Em dá»± tÃnh cho xe nghỉ ba lần để đổ xăng và ăn uống, chị thấy sao?
Äà o Như vừa đưa cho con gái chai nước lá»c để uống dá»c đưá»ng, vừa trả lá»i em trai:
- Tùy em, đây là lần đầu hai mẹ con chị vá» thăm gia đình anh Khang bằng xe hÆ¡i nên chị đâu có rà nh đưá»ng, em biết đó, thưá»ng lúc trước chị và cháu Ä‘i máy bay thôi à .
- Không sao đâu, lần trở vỠSan Jose thì chị và  Tina đi bằng máy bay rồi, coi như lần nà y chị tháp tùng em để ngắm cảnh cho vui thôi!
Viá»…n quay xuống hà ng ghế phÃa dưới há»i Christine:
- Tina, có phải lần nà y nữa là lần thứ hai con được Ä‘i chÆ¡i ở Disneyland không váºy?
- Äúng rồi, lần đầu khi con lên bốn tuổi, bố Khang có dẫn con Ä‘i má»™t lần, nhưng con không nhá»› đâu! Con chỉ nghe mẹ nhắc thôi!
Äà o Như nói:
- Lúc còn anh Khang, cả hai anh chị sao cứ báºn bịu vá»›i công việc nên cứ khất lần con bé, mãi không Ä‘i được, đến bây giá» thì...
Viá»…n vá»™i và ng khá»a lấp vì ngại khÆ¡i dáºy ná»—i buồn cá»§a chị:
- Coi nhẹ đi chị à , ngà y mai em sẽ bù lại cho cháu, OK nghe Tina!
Christine reo lên:
- Cám Æ¡n cáºu Viá»…n nhiá»u nghe. Khi vá» San Jose con sẽ viết report cho cô giáo để lấy Ä‘iểm.
Viá»…n mở nhạc nhè nhẹ trong xe để chị và cháu dá»… chịu, rá»i khá»i San Jose hÆ¡n má»™t tiếng đồng hồ thì Christine đã ngá»§ khá say, Äà o Như lấy tấm chăn má»ng mang theo để đắp cho con gái. Trá»i đã sáng hẳn, Viá»…n nhìn chị trong kiếng chiếu háºu:
- Chị cÅ©ng nên nghỉ má»™t chút cho khá»e Ä‘i chị.
Giá»ng Äà o Như không buồn không vui:
- Nếu ngá»§ được thì chị đã ngá»§ rồi, không sao, chị muốn nói chuyện để em bá»›t chán vá»›i cảnh đưá»ng dà i đó thôi.Â
Viá»…n cưá»i:
- Em quen thuá»™c con đưá»ng nà y lắm, đôi khi em nghÄ© hoà n cảnh cá»§a con ngưá»i cÅ©ng lạ, anh Khang ở dưới Nam lại phải lên trên nà y là m việc, còn em ở trên nà y lại phải xuôi vỠđây.
- Bố mẹ vẫn nói vá»›i mình đó là cuá»™c sống mà .Â
Ở trạm dừng chân đầu tiên, hai mẹ con Äà o Như xuống xe, cùng Viá»…n ăn uống những thứ mà Äà o Như đã mua sẵn từ San Jose mang theo, sau đó cả ba tiếp tục lên đưá»ng. Trên xe Viá»…n nói vá»›i chị:
- Em sẽ chạy liên tục chị nhé, nếu Ä‘i ngang những thị trấn nhá», có thể mình ngừng giây lát để đổ xăng rồi chạy nốt, nhất định là chúng ta đến nÆ¡i sá»›m cho chị và cháu nghỉ ngÆ¡i.
- OK tùy em.
Khi xe qua những cánh đồng rá»™ng ngút ngà n, gió thổi lồng lá»™ng là m xô dạt những đám cá» hoang vá» má»™t phÃa, trông như những là n sóng dà i chao gợn không ngừng, Äà o Như chợt nhá»› ra má»™t Ä‘iá»u gì đó và nói:
- Lúc trước anh Khang thưá»ng nói vá»›i chị, không biết là nÆ¡i nà o trên Ä‘oạn đưá»ng nà y nữa, anh có má»™t ká»· niệm đẹp ở đó, nhưng anh không nói cho rõ là chuyện gì. Vả lại những năm sau hôn nhân, chị Ä‘ang say vá»›i hạnh phúc cá»§a mình, chị đâu có để ý đến những chuyện khác ngoà i mình ra. Nên bây giá» có thể câu chuyện được xem như là chôn vùi luôn Viá»…n à .
- á»’ váºy sao.  À, khi đến exit nà y em cho xe và o đổ xăng chị nhé.
Nhìn đồng hồ Ä‘eo tay, Äà o Như nói vá»›i con gái:
- Bây giá» má»›i giữa trưa, cáºu Viá»…n hay tháºt đó, hai giá» là mình đến Santa Ana rồi Tina Æ¡i.
Christine vá»— tay reo vui, cho xe và o trạm xăng kế bên freeway trong khi hai mẹ con Äà o Như bước xuống, Äà o Như có ý muốn Ä‘i bá»™ má»™t lúc cho thư giãn đôi chân vì ngồi trên xe khá lâu, nhưng Viá»…n nói:
- Em biết đây là nÆ¡i duy nhất cá»§a tuyến đưá»ng Nam - Bắc Cali có bán thức ăn Việt Nam chị ạ, vì chá»§ tiệm là má»™t phụ nữ ngưá»i Việt, rất hiếu khách và lịch sá»±, chị nên và o xem thá» có cần cho Tina ăn uống chút gì không, vì từ đây là em chạy luôn đến nhà ông bà ná»™i cá»§a cháu rồi, không ngừng ở đâu nữa.
Äà o Như cảm thấy hÆ¡i là lạ vì lá»i giá»›i thiệu cá»§a Viá»…n, liá»n kéo con gái cùng bước và o bên trong trạm xăng. Ngưá»i phụ nữ trung niên có nét mặt dá»… mến Ä‘ang đứng tại quầy thâu ngân nhanh miệng chà o khách:
- Hi, cô khá»e không?
- Cám ơn, tôi muốn mua chút thức ăn cho con gái.
Ngưá»i phụ nữ chuyển sang tiếng Việt:
- Chắc cô là ngưá»i Việt Nam, cháu bé muốn thức ăn loại nà o hả cô?
- Xin bà cho cháu má»™t Ãt chả giò, và chúng tôi ăn uống tại đây được không ạ?
- ÄÆ°á»£c chứ, má»i cô ngồi.
Ngưá»i phụ nữ vồn vã lấy thức ăn và dá»n bà n cho khách, rồi ân cần há»i Christine:
- Cháu Ä‘ang há»c lá»›p mấy?
Christine trả lá»i rất ngoan:
- Dạ lớp ba ạ.
- Như váºy cháu khoảng tám, chÃn tuổi, đúng không? Cháu tên gì váºy?
- Thưa cháu là Christine.
Ngưá»i phụ nữ khá»±ng lại mấy giây rồi nói:
- Tôi có một con gái, cũng tên là Christine.
Äà o Như đỡ lá»i:
- Tên nà y do bố cháu đặt cho, anh ấy rất là thÃch.
- Thế ạ...Â
Ngưá»i phụ nữ đột ngá»™t lặng im và quay vá»Â là m việc nÆ¡i quầy, Äà o Như bắt đầu ăn nhưng bá»—ng nhiên chú ý đến má»™t bức tranh, không nổi báºt lắm, được lồng và o cái khung bằng gá»— nâu, treo trên tưá»ng kế bên chiếc bà n nhá» dùng để khách qua đưá»ng dùng chá»— ăn uống tạm. Nhìn kỹ là má»™t bà i thÆ¡ ngắn, được viết tay trông như thá»§ bút thì đúng hÆ¡n, song nét chữ rất bay bướm, lã lướt. Bà i thÆ¡ bằng tiếng Việt và có vẻ tao nhã, rất đặc biệt là đang hiện diện trong bối cảnh cá»§a má»™t trạm xăng ở nÆ¡i đìu hiu, xa xôi như thị trấn miá»n quê Cali nà y...
Tá»± dưng Äà o Như cảm thấy như mình Ä‘ang bị bức tranh thôi miên, bị thôi thúc từa tá»±a có má»™t cái gì đó mà Äà o Như không thể giải thÃch được, khi Viá»…n đã bÆ¡m xăng và o xe xong, cùng và o ngồi xuống ăn chung vá»›i chị và cháu thì Äà o Như nói:
- Viễn à , em xem bức tranh kia kìa, sao chị thấy có đôi chút quen quen gì đó, nhất là nét chữ.
- Sao kỳ lạ váºy, để em xem kỹ lại rồi há»i thá» bà chá»§ cho chị.
Viá»…n nhìn bức tranh má»™t lúc xong quay lại há»i ngưá»i phụ nữ:
- Bà i thÆ¡ nà y tháºt là hay và ngưá»i viết chữ tháºt đẹp đặc biệt. Có phải cá»§a bà không ạ?
Ngưá»i phụ nữ trả lá»i, giá»ng hÆ¡i khà n đục:
- Bà i thÆ¡ thì cá»§a tôi riêng tặng con gái, nhưng nét chữ là cá»§a má»™t ngưá»i khách qua đưá»ng đã viết cách đây mưá»i hai năm...
- Äã mưá»i hai năm rồi hả bà , thá»i gian giữ lại cÅ©ng khá lâu đấy.
Vừa nói, Viá»…n vừa đứng lên và lại gần bức tranh, đột ngá»™t Viá»…n gá»i chị:
- Chị hãy xem ở góc trái của bức tranh nè. Hình như đây là chữ ký tên của anh Khang.
Äà o Như đứng lên:
- Tháºt sao? Không lẽ là ...
Nhìn chăm chú bức tranh, Äà o Như Ä‘á»c thấy cái tên Sao Biển, má»™t bút hiệu rất được Khang yêu thÃch, Khang thưá»ng ký và o trong những cuốn sách ở nhà mà Äà o Như vẫn bắt gặp trên bà n là m việc cá»§a chồng, và bên dưới là ngà y tháng ghi dấu lúc Khang Ä‘i qua đây. Äà o Như nhẩm tÃnh, có thể ngà y tháng nà y là khởi Ä‘iểm cá»§a chuyến lên San Jose nháºn công việc, để rồi mấy năm sau Khang gặp gỡ Äà o Như và ở hẳn trên nà y luôn. Äà o Như nói:
- Chị nghÄ© là nét chữ cá»§a anh Khang, có phải là má»™t lá»i giải nghÄ©a cho câu chuyện anh không bao giá» kể...
Ngưá»i phụ nữ chen và o:
- Xin há»i đây có phải là vợ và con gái cá»§a Khang hay không?Â
- Thưa đúng ạ...
Giá»ng ngưá»i phụ nữ kể lể:
- Mưá»i hai năm trước, có má»™t thanh niên còn trẻ, trong lần dừng chân nghỉ ngÆ¡i tại đây, đã để lại cho con gái tôi, tên Christine - tức là Cá» May trong bà i thÆ¡ - má»™t chút ká»· niệm yêu dấu chen lẫn ngá»t ngà o kia, cùng vá»›i lá»i hứa là sẽ trở lại thăm. Con gái tôi lúc đó má»›i mưá»i sáu tuổi, còn ngây thÆ¡ và đơn sÆ¡ lắm, cứ chỠđợi anh Sao Biển cá»§a nó từng ngà y, ngà y nà y qua ngà y khác, năm nà y qua năm khác. Nhưng bóng chim tăm cá, ngưá»i ra Ä‘i, không để lại chút gì ngoà i những dòng chữ, tôi không biết là m sao để giúp con tôi, đêm ngà y chỉ cầu mong Sao Biển còn nhá»› lá»i hứa năm nà o...
Äà o Như nôn nóng:
- Xin cho cháu há»i, bây giá» cô Cá» May ra sao rồi hở bà ?
- Thì như thế nà y, từ từ cho tôi được kể nốt câu chuyện, sau đó, khi tốt nghiệp trung há»c, Cá» May nhất định phải vá» San Jose để và o đại há»c ở đó, đồng thá»i bắt đầu tìm kiếm Sao Biển, nhưng chỉ hoà i công. Có khi, qua Ä‘iện thoại từ San Jose, Cá» May mừng rỡ báo tin cho tôi biết sắp tìm được anh ấy, nhưng rồi lại buồn rầu nói là mình đã bị nhầm lẫn. Bốn năm há»c trôi qua vá»›i hi vá»ng ảo và sá»± vô vá»ng, Cá» May trở vá» nÆ¡i bắt đầu và vẫn kiếm tìm Sao Biển không ngưng nghỉ, bây giá» Cá» May Ä‘ang là m việc tại ngôi trưá»ng duy nhất ở đây, vá»›i niá»m tin là sẽ có má»™t ngà y được gặp Sao Biển. Cá» May có ý muốn treo bức tranh bà i thÆ¡ ở ngoà i tiệm đây, mục Ä‘Ãch là để nếu Sao Biển có trở lại thì còn có chút gì dấu tÃch cá»§a ngà y xưa mà nháºn ra con bé. Nhưng mà ...
Viễn nói:
- Có thể là ngà y ấy, khi lên đến San Jose, vì bị cuốn hút và o guồng xoáy cá»§a công việc, và ý định láºp nghiệp hẳn ở nÆ¡i chốn má»›i, rồi mấy năm sau đó đám cưới vá»›i chị cá»§a cháu, nên có thể anh Khang đã quên mất lá»i hứa ghé thăm cô
CỠMay của bà . Xin bà đừng trách anh ấy.
- Tôi không trách móc ai đâu, tôi không có quyá»n đó, chỉ tại Cá» May là ngưá»i mÆ¡ má»™ng hão huyá»n, ai lại Ä‘i đợi chá» má»™t lá»i hứa suông cá»§a kẻ qua đưá»ng phải không? Trà nhá»› con ngưá»i ngắn lắm, ai cÅ©ng mau quên cả, và cÅ©ng biá»n biệt như là cánh chim, đất trá»i rá»™ng bao la, biết đâu mà tìm chứ, mà gặp rồi chắc gì đã được! Con gái tôi rất hiá»n hòa, chỉ là má»™t cá»ng cá» may đồng ná»™i, giản đơn và bé bá»ng, tháºt tá»™i nghiệp Cá» May cá»§a tôi trong mưá»i hai năm qua. Má»™t mối tình không kết quả, tại sao lại phải cho ra tình cảm cá»§a mình sâu Ä‘áºm đến thế.
Viễn nắm tay Christine:
- Cháu nghÄ© là anh Khang cÅ©ng có dà nh chút tình cảm nhá» bé cá»§a anh ấy cho cô Cá» May, bằng cá»› là anh đã lấy tên Christine để đặt cho con gái đây bà ạ, Ä‘iá»u nà y thì chị cá»§a cháu bây giá» má»›i biết, xin bà hãy xem như đó là má»™t hồi đáp muá»™n mà ng cá»§a anh Khang vá»›i tấm chân tình nồng nà n cá»§a cô Cá» May.
Ngưá»i phụ nữ chắc Ä‘ang Ä‘au xót thầm lặng cho con gái mình nên quên nói má»™t lá»i cám Æ¡n đáng có vá»›i Viá»…n, giây lát bà thở dà i não nuá»™t:
- Rồi không biết trong tương lai CỠMay sẽ ra sao khi biết tin nà y...
Äà o Như nói vá»›i em trai:
- Cuá»™c Ä‘á»i quá kỳ diệu, thì ra nÆ¡i nà y là nÆ¡i mà có lần anh Khang nhắc vá»›i chị vá» má»™t ká»· niệm đẹp cá»§a chÃnh anh ấy, chị cứ tưởng là mình không có cÆ¡ há»™i để biết vá» chút ká»· niệm đó, không ngá» chị còn được đến táºn nÆ¡i, thấy táºn mắt...
- Vâng, quả tháºt là kỳ diệu.
- Dù sao đi nữa, tôi cũng rất cám ơn cô đã cho chúng tôi biết tin của Sao Biển.
Äã qua lâu rồi má»™t cuá»™c gặp gỡ chá»›p nhoáng không tÃnh trước cá»§a Ä‘á»i ngưá»i mà lại là định mệnh nghiệt ngã cho số pháºn Cá» May, tôi cÅ©ng không biết nói sao, nhưng hôm nay thì coi như là đã có kết thúc.Â
Khoảng trống yên lặng má»™t lúc, Viá»…n đưa mắt nhìn chị, ngụ ý há»i Äà o Như có nên rá»i khá»i nÆ¡i đây bây giá» hay không, Äà o Như gáºt đầu nhè nhẹ và cùng con gái đứng lên từ giã:
- Cám Æ¡n bà đã tiếp đãi gia đình cháu vá»›i thức ăn ngon, cho cháu thà nh tháºt xin lá»—i, và gá»i lá»i há»i thăm cô Cá» May, chúc bà luôn mạnh. Xin chà o bà .
Ngưá»i phụ nữ há»i vá»›i theo:
- Nãy giá»Â tôi quên, là m Æ¡n cho tôi được há»i cô câu cuối cùng, sau mưá»i hai năm, Sao Biển bây giá» ra sao?
ÄÆ°a tay đẩy nhẹ bé Christine ra cá»a theo Viá»…n lên xe trước, Äà o Như nghẹn ngà o mất mấy giây rồi má»›i quay lại trả lá»i:
- Dạ thưa, vì lâm bệnh nặng, hai tháng trước đây anh ấy đã qua Ä‘á»i...
Có âm thanh nà o đó rất khô, vụn vỡ, hình như là tiếng của một chiếc ly thủy tinh vừa rơi xuống, tan tà nh...
Â
Tammy Tran
4/2012
|
|