Hai Yen HS SaoMai

Ngày tham gia: 06 7 2008 Số bài: 46
|
Gửi: Năm Tháng 5 03, 2012 10:35 am Tiêu đề: Ba viên bi mà u đỠ|
|
|
BA VIÊN BI MÀU ÄỎ
Giúp ngưá»i cÅ©ng cần tế nhị
Trong suốt những năm khá»§ng hoảng ở cái bang Idaho bé nhá» nằm phÃa Äông Nam nước Mỹ nà y, tôi thưá»ng đến cá»a hà ng nhá» cá»§a ông Miller để mua rau quả tươi. Thá»±c phẩm và tiá»n bạc Ä‘á»u khan hiếm, nên đôi khi chúng tôi dùng hình thức đổi chác.
Má»™t hôm, khi ông Miller Ä‘ang bá» má»™t Ãt khoai tây và o túi cho tôi, thì tôi nhìn thấy má»™t cáºu bé gầy gò, ăn mặc rách rưới nhưng khá sạch sẽ, Ä‘ang nhìn giỠđựng quả Ä‘áºu xanh vá»›i ánh mắt đói khát. Tôi trả tiá»n xong liá»n đứng lại nghe cuá»™c nói chuyện giữa ông Miller và cáºu bé ăn mặc rách rưới kia.
- Chà o Barry, cháu khá»e không? - Tiếng cá»§a ông Miller.
- Chà o ông Miller, cháu khá»e ạ! Cháu nghÄ© Ä‘ang ngắm giá» quả Ä‘áºu nà y. Trông chúng ngon tháºt đấy!
- Chúng ngon lắm, Barry ạ ! Mẹ cháu khá»e không?
- CÅ©ng bình thưá»ng ạ? Hình như mẹ cháu Ä‘ang khá»e lên.
- Tốt! Ta có thể giúp gì cho cháu nà o?
- Không ạ, thưa ông. Cháu chỉ ngắm giá» quả Ä‘áºu thôi.
- Cháu có muốn lấy má»™t Ãt không?
- Không ạ, thưa ông. Cháu không có tiá»n trả đâu.
- ÄÆ°á»£c, cháu có gì để đổi nà o?
- Cháu? - Tiếng cáºu bé ngáºp ngừng - Cháu chỉ có má»™t viên bi cháu má»›i chÆ¡i thắng được thôi ạ !
- Thế à ? Cho ta xem nà o!
- Äây, viên đẹp nhất đấy ạ !
- Nó mà u xanh à ... Nhưng ta Ä‘ang cần viên mà u Ä‘á». Cháu có viên mà u đỠkhông?
- Cháu không nhớ, để cháu xem...
- Nà y, cháu Ä‘em giá» Ä‘áºu nà y vá» nhà đi và lần sau mang cho ta viên đỠnhé!
- Chắc chắn rồi, cảm ơn ông.
Có hai cáºu bé nữa như thế ở là ng nà y. Chúng nghèo lắm. Ông Jim cứ thÃch đổi chác, cho chúng quả Ä‘áºu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giÆ¡ viên bi mà u xanh ra, ông ấy lại bảo chúng cầm má»™t Ãt rau quả vá» nhà và lần sau mang viên bi mà u đỠcho ông ấy. Vừa để chúng chịu mang rau quả vá» nhà ngay, vừa để chúng cảm thấy chúng thá»±c sá»± đã là m gì đó để trao đổi, chứ không phải được cho không. Tôi thấy rất cảm phục ông Miller. Không lâu sau, tôi chuyển nhà , nhưng câu chuyện vỠông Miller, ngưá»i nông dân nhân háºu ấy, thì tôi không bao giá» quên.
Nhiá»u năm sau, lại có lần tôi quay vá» là ng quê ở Idaho và rất buồn vì trong thá»i gian ở đó thì nghe tin ông Miller mất. Khi cùng và i ngưá»i bạn cÅ© đến nhà ông Miller, tôi thấy ở đó có ba chà ng trai trẻ, trông rất thà nh đạt. HỠđến gần bà Miller, ôm lấy bà và nói những lá»i an á»§i. Rồi từng ngưá»i má»™t, hỠđến bên ông Miller Ä‘ang nằm đó, chạm những bà n tay nóng ấm cá»§a mình và o bà n tay lạnh lẽo cá»§a ông Miller và lau nước mắt.
Rồi tôi cũng lại gần bà Miller và nói rằng tôi vẫn nhớ câu chuyện vỠnhững viên bi ve ngà y nà o. Bà Milìer nói:
- Ba chà ng trai lúc nãy chÃnh là những cáºu bé ngà y trước, tôi kể vá»›i cô. Há» vừa nói vá»›i tôi là hỠđã biết Æ¡n ông Jim và những gì ông đã "đổi chác" cho há» biết chừng nà o. Và cuối cùng, bây giá», khi ông Jim không còn đòi hỠđổi những viên bi mà u nà o nữa, thì há» quay lại để tá» lòng biết Æ¡n ông ấy. Ông Jim luôn nghÄ© mình là ngưá»i già u có nhất ở bang Idaho nà y vá»›i những viên bi ông có được.
Rất nhẹ nhà ng, bà Miller nhấc bà n tay cá»§a ông Jim lên. Dưới bà n tay ông là ba viên bi Ä‘á», sáng bóng và trong veo.
_________________ Hải Yến
|
|