Toc Trang Moderator Ngày tham gia: 10 6 2008 Số bài: 1767
Gửi: Hai 3 19, 2012 12:16 am Tiêu đề: Sá»± TÃch Bà i ThÆ¡ Lá Diêu Bông
Sá»± TÃch Bà i ThÆ¡ Lá Diêu Bông
Hoà ng Cầm
Hoà ng Cầm kể lại rằng năm mưá»i hai tuổi ông đã “phải lòng†má»™t cô gái hai mươi “yêu thá»±c sá»± tình yêu nam nữâ€. Có ai ngá» cái tình yêu đầy chông chênh ấy đã khÆ¡i nguồn cho bao tứ thÆ¡ cá»§a ông, trong đó có bà i Lá diêu bông nổi tiếng.
(17-9-2004)
“Bà i thÆ¡ “Lá diêu bông†tôi viết vá» má»™t câu chuyện có tháºt, câu chuyện vá» mối tình đầu tiên trong Ä‘á»i tôi. Và o má»™t đêm năm 1959, khoảng 3 giá» sáng, tôi chợt tỉnh giấc rồi thao thức không ngá»§ lại được. Căn nhà ở phố Lý Quốc Sư nằm sâu phÃa trong, lại thêm thuở ấy ban đêm không có tiếng xe tiếng còi ầm Ä© như bây giá», nên đêm khuya cà ng thêm thanh vắng. Chợt tôi thấy lóe trong đầu văng vẳng mấy câu thÆ¡ do má»™t ngưá»i đà n bà đá»c bằng giá»ng lanh lảnh: Váy Ãình Bảng buông chùng cá»a võng...
Tôi lấy ngay cây bút chì và táºp giấy luôn để sẵn trên đầu giưá»ng ghi lại. Rồi từng mẩu ký ức cứ hiện lên trong đầu tôi, hình ảnh ngưá»i đà n bà , ngưá»i Chị năm xưa cứ rõ nét dần để Ä‘i trá»n hết bà i thÆ¡.
Tôi nhá»› đâu hồi lên 4 tuổi, cha mẹ tôi từ là ng quê chuyển lên sống ở má»™t phố nhá» dá»c đưá»ng quốc lá»™. Gá»i là phố nhưng thá»±c ra chỉ có khoảng 14, 15 ngôi nhà dá»±ng dá»c hai bên đưá»ng, cách thị xã Bắc Giang chừng 6 cây số. Nhà tôi quay vá» hướng tây, phÃa trước là đưá»ng cái, sau nhà có má»™t mảnh vưá»n nhá» có hà ng rà o dâm bụt, tiếp đấy là đưá»ng xe lá»a. Ngưá»i trong phố là m các nghá» thợ may, cắt tóc. Cha tôi có tá»§ thuốc bắc và gánh hà ng xén cá»§a mẹ.
Lên 5, cha tôi đã cho tôi đến trưá»ng, cách nhà chừng 2 cây số. Nhưng Ä‘i há»c xa, dá»c đưá»ng hay bị trẻ chăn trâu bắt nạt, vì váºy năm sau ông gá»i tôi lên tỉnh há»c. Lên 6 tôi đã Ä‘á»c thông viết thạo, lại thêm võ vẽ chữ Pháp, nên được nháºn và o trưá»ng công ở thị xã Bắc Giang. Tôi được gá»i ở nhà thầy ký ga Núi Tiết. Má»—i chiá»u thứ bảy, tôi Ä‘i thẳng từ trưá»ng ra sân ga lấy vé, Ä‘i tà u mất 10 phút là vỠđến ga gần nhà . Thuở ấy Ä‘i tà u dá»… dà ng nên trẻ con Ä‘i má»™t mình cÅ©ng không sợ. Cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»™t thằng bé cứ lặng lẽ trôi nếu không có má»™t biến đổi vá» tình cảm mà dấu ấn cá»§a nó sẽ để lại trong lòng tôi nhiá»u cảm nghÄ© đến táºn sau nà y.
Năm đó tôi lên 10, đã há»c đến lá»›p ba (cour élémentaire). Má»™t buổi chiá»u thứ bảy, tôi vá» nhà như thưá»ng lệ. Ãang dừng lại ngoà i sân nhìn và o trong nhà , tôi thấy có má»™t ngưá»i đà n bà đang cúi xuống bồ hà ng xén cá»§a mẹ tôi chá»n mua má»™t cái gì đó. Chị mặc chiếc áo phin trắng, ngoà i có chiếc gilê mà u thẫm. Khi đó nắng xiên khoai dá»i và o nhà , lúc chị ngá»ng đầu lên thì cả khuôn mặt chị được ráng và ng chiếu sáng, tôi thấy bừng lên má»™t khuôn mặt khiến tôi choáng váng cả ngưá»i. Không hiểu cái máu Ä‘a tình có từ bao giá», mà chỉ má»›i lên chÃn lên mưá»i, tôi đã bị khuôn mặt đó là m cho tôi ngÆ¡ ngẩn suốt buổi chiá»u. Mua hà ng xong chị ra vá», khi Ä‘i ngang qua tôi trông theo, thì biết chị là ngưá»i hà ng xóm, ở ngôi nhà ngay bên kia đưá»ng hÆ¡i xế cá»a nhà tôi. Há»i mẹ thì biết gia đình nhà đó má»›i dá»n vá», có ba mẹ con, chị là con gái lá»›n, còn má»™t cáºu em trai nhá». Thảo nà o tuần trước tôi vá» chưa gặp. Tên chị là Vinh. Cả ngà y chá»§ nháºt hôm sau, tôi cứ ngong ngóng nhìn sang nhà đà ng trước, chá» xem chị có xuất hiện không. Ãến sáng thứ hai tôi lại quay trở vá» thị xã.
VỠđến Bắc Giang, tôi là m ngay má»™t bà i thÆ¡ gá»i chị, theo thể lục bát. Hồi đó tuy chưa há»c niêm luáºt, nhưng tôi đã biết là m thÆ¡ lục bát. Nguyên tôi trá» há»c ở nhà ông ký ga, buổi tối nhà chá»§ thưá»ng táºp trung các bà ,các chị trong xóm đến là m hà ng xáo. Buổi tối khoảng 9 giá» há»c xong, trước khi Ä‘i ngá»§, các bà các chị thưá»ng gá»i tôi xuống nhà dưới Ä‘á»c truyện cho má»i ngưá»i nghe, trong khi há» Ä‘ang giần sà ng thóc gạo. Má»—i tối tôi Ä‘á»c chừng má»™t tiếng rồi Ä‘i ngá»§, các bà thưá»ng thù lao, khi thì bát chè, khi thì phong kẹo. Nhưng cÅ©ng nhá» váºy mà tôi được Ä‘á»c hết má»i truyện thÆ¡ dân gian, từ Phạm Công Cúc Hoa, đến Nhị độ mai, rồi Hoà ng Trừu... Tôi có giá»ng tốt, lại biết ngâm nga, nên được các bà tÃn nhiệm, và cÅ©ng vì váºy mà thÆ¡ lục bát cứ ngấm và o ngưá»i tôi, không cần há»c cÅ©ng biết cách gieo vần.
Tôi chép bà i thÆ¡ và o tá» giấy há»c sinh. Trang đầu chép bốn câu có vẽ hoa bướm, trang sau chép nốt bà i. Tôi không còn nhá»› bà i thÆ¡ tình đầu tiên đó viết những gì. Chỉ nhá»› là tôi nắn nót viết lên đầu trang giấy dòng chữ "Em gá»i chị Vinh cá»§a em". Tôi bá» thÆ¡ và o phong bì, chá» hôm vá» nhà , tìm gặp chị trao táºn tay nói: “Em gá»i chị cái nà y.†Chị không mở ra xem, chỉ mỉm cưá»i hÆ¡i bà máºt rồi bá» và o túi, không nói gì. Sau đó chị không nhắc đến bà i thÆ¡ đó, và tôi cÅ©ng không há»i lại.
Từ đấy tôi không chỉ vá» nhà chiá»u thứ bảy, mà ngà y thứ năm được nghỉ, tôi vá» cả chiá»u thứ tư. Mục Ä‘Ãch là để được gặp chị. Ngà y nghỉ, há»… thấy chị Ä‘i đâu là tôi Ä‘i theo đấy, đôi khi chị thấy tôi Ä‘i theo thì đưa tay dắt. Má»—i khi chị ôm chiếu ra sông giặt, tôi lại lẽo đẽo Ä‘i theo, ngồi trên bá» nhìn chị cúi khom mình giặt chiếu ven sông. Tình yêu tôi dà nh cho chị chỉ có thế, nhưng nó cứ Ä‘eo đẳng tôi hết năm nà y sang năm khác. Tôi cà ng lá»›n thì tình yêu đó cà ng thêm đằm thắm, nhưng tôi chưa biết là m thế nà o để bà y tá» mối tình cá»§a mình.
Lên 12 tuổi, những đêm sáng trăng, chị Vinh thưá»ng táºp hợp trẻ em từ 10 đến 15 tuổi cả trai lẫn gái, tụ táºp trên bãi cá» sau ga để táºp hát. Chị Vinh có giá»ng ca tốt, thưá»ng cùng má»™t và i chị trong xóm hát Quan há». Chúng tôi được chị dạy hát đủ loại dân ca như Trống quân, Cò lả... Má»—i khi đứng hát, tôi thưá»ng chen và o đứng cạnh chị, có khi tôi đứng trước chị, đầu tôi vừa đúng ngang tầm ngá»±c cá»§a chị. Có khi chị ôm lấy vai tôi, tôi hÆ¡i ngả đầu và o ngưá»i chị, chị khe khẽ vuốt cổ xoa lên hai vai tôi. Tôi có má»™t cảm giác là lạ, đó là những giá» phút say sưa nhất cá»§a tôi. Những đêm tháng chÃn tháng mưá»i, trá»i hÆ¡i se lạnh, đứng dưới gốc cây trên bãi cá», tôi được hÆ¡i ấm từ ngưá»i chị truyá»n sang. Hình như chị cÅ©ng cảm thấy sá»± ham muốn cá»§a tôi. Mặc dù lúc đó tôi còn bé, nhưng là má»™t cáºu bé khôi ngô tuấn tú, lại có Ä‘i há»c, khác hẳn vá»›i những đứa trẻ khác trong xóm. ÃÆ°á»£c chị ôm trong lòng, nhưng tôi chưa bao giá» dám chá»§ động ôm ngưá»i chị.
Lần ấy, trong dịp lá»… Noel, tôi được nghỉ mấy ngà y. Ãang đứng ở sân, tôi chợt thấy chị Vinh bá» cá»a hà ng Ä‘i ra cánh đồng. Tôi vá»™i Ä‘i theo. Thấy chị rẽ xuống ruá»™ng, bá»›i các bụi cây ven bá» ruá»™ng. Tôi cÅ©ng nhảy xuống theo, không biết chị có nhìn thấy tôi hay không. Chợt chị ngẩng lên há»i: "Sao mà y cứ theo tao lẵng nhẵng như thế nà y nhỉ?" Tôi không trả lá»i, nhưng thấy sung sướng vì đã được chị chú ý tá»›i. Rồi chị tiếp tục cúi xuống tìm, cuối cùng bước lên trên má»™t cái gò nhá» có nhiá»u bụi cây dại. Tôi há»i chị tìm cái gì. Chị dừng lại thẳng ngưá»i lên, nhìn và o mắt tôi nói: “Chị tìm cái lá...†(tôi không nhá»› là chị gá»i cái lá gì nữa). Rồi chị tiếp lá»i: “Ãứa nà o tìm được ta gá»i là m chồng...†Nghe câu nói đó, tôi cảm thấy sung sướng vô cùng, ngưá»i nóng ran lên. Tôi nghÄ© đó là má»™t cái lá gì kỳ diệu lắm, có thể dùng là m thuốc, hoặc dùng đắp lên mặt như các cô gái hồi đó thưá»ng là m. Tôi cảm thấy giữa chị và tôi có má»™t tình yêu mãnh liệt. Mà tình yêu đó giống như tình yêu tôi dà nh cho mẹ. Tôi không có chị gái, vì váºy đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy má»™t tình yêu đối vá»›i ngưá»i chị.
Hai mươi lăm năm sau, câu chuyện Ä‘i tìm lá cá»§a chị Vinh hiện lại trong bà i thÆ¡ mà tôi đặt cho cái tên là “Lá diêu bông.â€
Chị thẩn thơ đi tìm
Ãồng chiá»u
cuống rạ
Chị bảo
- Ãứa nà o tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gá»i là chồng...
Má»™t tuần sau, khi tôi từ trên tỉnh trở vá», nhìn sang trước nhà thấy cá»a đóng im ỉm. Tôi vá»™i há»i mẹ nhà đó Ä‘i đâu rồi. Mẹ tôi trả lá»i, trong giá»ng nói như có nước mắt: "Nó Ä‘i lấy chồng rồi con ạ." Tôi òa lên khóc, gục đầu và o lòng mẹ. Không biết mẹ tôi có biết mối tình cá»§a tôi đối vá»›i chị Vinh không, mà sao mẹ lại nói bằng giá»ng nghẹn ngà o? Khi đó cha tôi vừa vá», tôi vá»™i lau nước mắt, không dám để cho cha nhìn thấy. Vá» sau mẹ kể cho tôi biết có má»™t ông Quản khố xanh Ä‘i qua đây, trông thấy chị đã mê vì nhan sắc. Chị bằng lòng lấy lẽ, ông Quản đưa cả mấy mẹ con vá» Phá»§ Lý quê ông. Từ đấy tôi không gặp chị nữa.
Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đấy. Năm đó tôi đã 17 tuổi, vừa thi đỗ tú tà i xong, Ä‘ang sống ở Hà Ná»™i. Nhân ngà y nghỉ, có má»™t ngưá»i bạn ở Sen Hồ có ngưá»i anh cưới vợ, đã rá»§ tôi vá» nhà chÆ¡i, luôn tiện ăn cá»— cưới. Cá»— bà n xong, chiá»u hôm đó tôi dạo ra phố Sen Hồ chá» tà u vá» Bắc Giang. Lúc đó tôi đã viết báo nên cÅ©ng có tiá»n. Tôi mặc bá»™ complet, thắt ca vát, đầu đội mÅ© phá»›t, ra dáng ngưá»i dân chốn thị thà nh. Ãang thả bá»™ Ä‘i dá»c phố, chợt nghe có tiếng gá»i: "Cáºu Việt Æ¡i!" Nghe giá»ng quen quen, tôi nhìn sang bên kia đưá»ng, thì thấy chị Vinh Ä‘ang ngồi bên má»™t cái tá»§ bà y bánh kẹo, cạnh má»™t cái chõng bán nước chè. Tôi bước sang đưá»ng, chị Vinh mừng rỡ chạy ra, đặt hai tay lên vai tôi rồi kéo và o nhà nói chuyện. Bà mẹ đã già nhưng còn nhá»› tôi, há»i thăm cha mẹ tôi. Má»™t lát sau bà bảo bà có việc phải Ä‘i và o là ng, tối có thể không vá», cáºu cứ ở lại xÆ¡i cÆ¡m. Cáºu em đã lá»›n cÅ©ng theo mẹ Ä‘i. Hình như cả hai Ä‘á»u biết giữa tôi và chị Vinh còn có nhiá»u Ä‘iá»u muốn nói vá»›i nhau. Chị kéo tôi ngồi xuống chõng, chị ngồi cạnh ôm ngang lưng tôi. Tôi nhẹ nhà ng khẽ gỡ tay chị ra. Chị kể cho tôi biết tình cảnh cá»§a chị sau khi lấy chồng. Chị lấy ông Quản đã có má»™t mặt con. Mấy mẹ con chị vá» Phá»§ Lý cÅ©ng vẫn tiếp tục buôn bán là m ăn. Nhưng dần dần ông Quản ruồng bá» chị, Ä‘i theo ngưá»i khác. Cuối cùng ông đã Ä‘uổi mấy mẹ con Ä‘i. Gia đình chị không muốn trở vá» chốn cÅ©, nên đưa nhau vá» Sen Hồ.
Tôi ái ngại nhìn chị. Lúc nà y trong tôi không còn cái tình yêu say mê cá»§a thá»i thÆ¡ ấu. Tôi chỉ cảm thấy thương cho má»™t con ngưá»i tiá»u tụy, nhan sắc đã tà n phai. Bảy tám năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh cá»§a chị năm tôi lên 10 vẫn còn Ä‘á»ng mãi trong tôi.
Ngà y cưới Chị
Em tìm thấy lá
Chị cưá»i xe chỉ ấm trôn kim.
Và cảm giác khi đánh mất chị như vẫn còn Ä‘i suốt Ä‘á»i thÆ¡ tôi:
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gá»i
Diêu Bông há»i!...
... á»›i diêu bông!...â€
Lá diêu bông
Tác giả: Hoà ng Cầm
Váy Äình Bảng buông chùng cá»a võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Äồng chiá»u
Cuống rạ
Chị bảo
Äứa nà o tìm được lá diêu bông
Từ nay ta gá»i là chồng
Hai ngà y sau em tìm thấy lá
Chị chau mà y
Äâu phải lá diêu bông
Mùa đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông
Ngà y cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cưá»i xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gá»i
Diêu bông há»i…
…ới diêu bông…!
Link _________________
Được sửa bởi Toc Trang ngày CN 4 08, 2012 8:34 am; sửa lần 1.