Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Tình Đầu

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: CN 10 16, 2011 7:07 pm    Tiêu đề: Tình Đầu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TÌNH ĐẦU


Viết về tình yêu, một đề tài đã quá xưa cũ!

Biết bao nhiêu ngòi bút đã trôi chảy trên bao nhiêu trang giấy để viết về những cuộc tình. Hạnh phúc lẫn khổ đau. . . Tuy thế người ta vẫn ham viết và Thu Phong cũng vẫn thích viết. . .

Vì bởi, tình yêu nó mãi hoài thổn thức, mãi hoài rung động trong hàng triệu con tim. Trên muôn năm của muôn triệu con người. . .

Tình yêu của Thu Phong cũng là một trong muôn vàn ấy ! Cuộc đời thăng trầm trôi qua trên vài ba cuộc tình lớn, nhỏ. Thu Phong đặt tên từ Tình Đầu, rồi Tình Nhớ, Tình Xa và Tình Sầu ! Như tựa đề những sáng tác của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà Thu Phong hằng ưa thích.

Trong bài viết này, Thu Phong trang trọng mời bạn thưởng thức "Tình Đầu".

Trở về với khung trời hoa bướm ngày xưa. . . của thành phố Đà Nẵng một thời. . . khỏang thập niên 1963 đến 1973.


Thu Phong sinh trưởng tại Đà Nẵng. Ngôi nhà thân yêu nằm trên đường Phan chu Trinh, gần chùa Phổ Đà và cà phê Quỳnh Châu, là học sinh trung học Phan Thanh Giản ở đường Lê Lợi. Mỗi ngày, cắp sách đến trường, Thu Phong phải đạp xe ngang qua trường Phan chu Trinh và Nam tiểu học. Khoản đường này lúc nào cũng ngập tràn quần xanh áo trắng xôn xao. Nhất là vào những giờ buổi sáng và tan trường. Những cây phượng vỹ ở cổng trường và dọc theo đường Lê Lợi - Phan chu Trinh, thay đổi màu sắc từ đỏ hồng của mùa hè, hay tàn rụng ở thu sang hoặc đông về trơ cành trụi lá.

Tuổi mười lăm chưa vướng bụi đời TP sống thảnh thơi trong một gia đình sung túc. Ba TP làm công chức ở Sở Quan thuế, mẹ TP buôn bán và nội trợ. Mùa đông của niên học 1963 TP vào ban văn nghệ của trường PTG. Lúc này đang rộn rịp tập hát cho văn nghệ mừng xuân. Một bản đồng ca, vài ba bản đơn ca mà anh Hiến, trưởng ban văn nghệ lo tập dợt dưới sự hướng dẫn của thầy Bích Sơn.

Anh Hiến, người ở quê Thăng bình, QN, ra thành phố ĐN ở trọ học đệ nhị cấp tam nhị của trường PTG. Lúc đó TP đang học đệ tứ B4. Chút duyên văn nghệ từ đưa đón, tập dợt đến tình yêu đầu giữa anh Hiến và TP thật đằm thắm, dễ thương, thật học trò, ngây thơ!

Những bài thơ anh viết tặng được bỏ vào trang sách hay tập nhạc trao TP:

Thức suốt đêm nay để viết thơ
Gởi người em nhớ của lòng mơ
Em ơi, đêm lạnh buồn như mực
Chỉ có mình anh thức đợi chờ...



Anh Hiến không thuộc loại "con nhà giàu đẹp trai" nhưng anh rất nghệ sĩ trong tâm hồn và dáng dấp. Anh có cặp mắt nhìn sâu, đa tình và lãng mạn. TP không đài các, cao sang nhưng dễ thương, hiền hòa. Tóc xõa ngang vai, áo dài lụa trắng mượt mà, cốt cách con nhà gia giáo.

Anh Hiến đàn cho TP hát "Nhớ một chiều xuân" và vài bài khác nữa "Thuở ấy tóc nàng chưa chấm ngang vai Mắt tôi chưa vương bụi đời Tuổi thơ nhìn đời như giấc mơ hoa mối tình đẹp như câu ca... "
Thật vậy, mối tình đẹp như thơ ca và TP nhìn đời qua lăng kính màu hồng.

Những buổi sáng, trước khi vào lớp học trên lầu hai, mắt TP còn đảo nhìn xuống sân trường hay dãy lớp đệ nhị cấp bên kia sân bóng rỗ, để bắt gặp anh Hiến đang đứng dưới thang lầu nhìn lên. Những buổi chiều đón nhau ở cổng trường để trao vội tập thơ va` thỉnh thoảng những đêm trăng sáng TP nói dối mẹ đi mượn sách ở nhà bạn, đã đến với anh, để hai đứa dắt tay nhau đi tản bộ trên đường Đông Kinh Nghĩa Thục nơi nhà anh trọ học, qua Pasteur, rồi vòng lên Thống Nhất hay xuống bờ sông Bạch Đằng. Hai đứa cùng nhìn trăng sao đầy trời và lòng thầm ước mơ.

Nhưng ở đời, ước mơ chỉ còn là mơ ước...
Gia đình TP nặng về phong kiến. Ba TP là một nghiêm phụ, độc tài, chỉ chú trọng vào việc học của con cái mà thôi. Nhà nuôi ba người ở, một bà vú nấu ăn, giặt đồ, một bà Dần đi chợ, coi em và một anh Lượng gánh nước tưới hoa và cho ba sai vặt.

Cái anh Lượng này thật là "quái đản". Ông đã dám ăn că'p cả hộp thư tình của TP cất giấu trong góc tủ, và vào một đêm theo ba của TP chạy tàu tuần duyên ở ngoài biển, anh ta đưa cả hộp thư tình đó cho ông già đọc. Sáng hôm sau ba về nhà trước giờ TP đi học, ông đã đánh TP một trận đòn nên thân bằng hai con roi mây bện lại.

Những ngày sau đó, TP bị cấm cung, đi đâu cũng có người trong nhà theo dõi. Mẹ vào phòng dỗ dành nhưng cũng nghiêm nghị bảo : " Con không được tơ tình với cậu ấy nữa, chỉ lo học mà thôi ".
Anh Hiến đánh bạo đến nhà thăm, gặp lúc TP đi học thêm Pháp văn, không có ở nhà, chẳng biết mẹ nói gì với anh Hiến [ chỉ có trời biết ].

Vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, anh ghé qua lớp học trao cho TP bức thư " Tạ tình ".
TP về nhà đóng cửa phòng lại đọc thư anh viết : "Anh rất yêu em, nhưng anh của anh bảo phải về quê cưới vợ, anh xin lỗi em ".
TP khóc như chưa bao giờ được khóc.
Ba đánh roi bầm người đau thật nhưng cái đau thân xác không bằng cái đau trong tâm hồn. TP nằm vùi và bỏ học mấy ngày không đến lớp.
" Anh phải về quê hỏi vợ " Đó là lời chia tay đau buồn nhất đối với TP ở tuổi học trò.
TP đành gạt nước mắt, cố vùi đầu vào đèn sách để học thi tú tài, quên đi mối tình đầu và người tình phụ, và thời gian có lẽ là liều thuốc để hàn gắn vết thương lòng.


Bốn năm sau.


TP đã ra trường và đi dạy học ở Hòa châu. Một buổi sáng chủ nhật bỗng dưng anh Hiến đến nhà thăm viếng trong bộ quân phục mới ra trường Bộ binh Thủ Đức, mang cấp bậc chuẩn úy, trong bối cảnh TP đã có chồng.

TP vẫn còn giận anh nên chỉ tiếp anh lấy lệ. Mấy hôm sau anh nhờ chị Loan kêu TP lên nhà chị cho anh gặp. TP nể lời bà chị của anh nên cho anh một lần hẹn cuối. Anh muốn đi chơi với TP một lần. TP mặc áo dài mousseline đen, điểm hoa màu tím. Đi bên anh lính mới, tóc cắt ngắn, da mặt còn rám nắng của quân trừơng thật ngộ nghĩnh, dễ thương.

Anh đưa TP qua bên kia sông Đò xu, ngồi dưới những hàng cây dương liễu, nghe gió vi vu dưới nắng chiều. TP ít nói, và anh Hiến trách: "Sao em không đợi chờ?"

TP cười cay đắng : "Đợi ai, và chờ gì hả anh?"

Anh Hiến bảo TP hát cho anh nghe bản tình ca Dang dở của Từ Linh, rồi Gợi giấc mơ xưa của Lê Hoàng Long. Lời lẽ những bài hát này sao phù hợp với tình cảm đỗ vỡ giữa anh Hiến và TP.

TP đã không hỏi anh, và anh Hiến cũng không bao giờ giải thích lúc yêu nhau tại sao anh phụ tình. Cái lý do đi hỏi vợ chỉ mơ hồ thôi, vì đến giờ này anh vẫn còn độc thân kia mà. Sự hờn dỗi sẽ còn trong lòng TP.

Chiều xuống, anh đưa TP về, chia tay nhau ở ngã ba Trưng nữ Vương và Phan chu Trinh, cách nhà TP một đoạn đường ngắn. Anh Hiến nắm lấy tay TP, mắt anh u buồn "Em ở lại mạnh khỏe, ngày mai anh đi".

TP đi ngang qua chùa Phổ Đà, những chiếc lá vang` bay đầy sân. TP thầm hát để ru mình "Lòng người như chiếc lá, nằm trong cơn gió vô tình".

Chuông công phu ban chiều thong thả ngân từng tiếng buông lơi. TP rảo bước về nhà mà nghe lòng buồn chơi vơi. . .

Người ta thường nói "Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất và là mối tình khó quên nhất" có lẽ đúng đối với TP. Tình đầu đẹp vì mối tình trong trắng, ngây thơ. Yêu trong hồn nhiên bằng những rung cảm chân thành, cuộc tình tan vỡ làm sụp đổ những ước mơ đầu đời nên khó quên.

Thời gian lững lờ trôi, sau đó hai năm TP được biết anh Hiến đã đổi về Quảng Ngãi, và có vợ ở đó. Đến năm 1975 đổi đời, TP ôm con theo chồng xuống tàu vượt biên tại bãi biển Mỹ Khê, bỏ lại đằng sau lưng mình mái nhà êm ấm và những người thân yêu.

Và chuyện tình đầu đã trở thành "Nghìn trùng xa cách".


37 năm sau, kể từ lúc chia tay với anh Hiến.


Một buổi sáng mùa hè, TP ngồi đong đưa uống cà phê, ăn sáng với hai vợ chồng người bạn từ Los Angeles bay lên, anh Thái và Kiều Xuyên. KX là bạn học chung lớp với TP thuở PTG. Bỗng dưng TP buột miệng hỏi anh Thái: "Ngày xưa, trước khi vào QGHC, ở Saigon, thời trung học anh học ở đâu?"

Anh Thái cười: "Thì học PTG, trên các bà hai lớp". TP hỏi tới : " Vậy anh có biết anh Hiến, anh Lào, anh Nhĩ không?" Anh Thái xác nhận: "Biết chớ, học chung lớp mà, tụi này mới về VN gặp cả, đi Hội An chơi vui lắm".

TP vội níu lấy KX : "Có hình và số phone của anh Hiến không? Mấy chục năm rồi TP không biết anh ở đâu?"

Thế là một tuần sau KX về lục lọi và gởi lên cho TP mấy tấm hình của anh Hiến chụp chung với bạn bè và số phone của anh. TP thở phào nhẹ nhõm. Một niềm vui len lén qua hồn khi nghĩ đến sẽ được gặp lại cố nhân.

TP canh 9 giờ tối Cali là 12 giờ trưa bên VN. TP nhấc ống nghe lên và bấm số 84 09 05. . .


Ba bảy năm chợt thức
Bây giờ giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Nghìn sau còn bâng quơ. . .
(Thơ Trần Dạ Từ 17 năm chợt thức)



Bên kia đầu giây điện thoại, giọng anh Hiến trầm đi nhưng vẫn mang âm vang ngày cũ, vẫn mộc mạc [ cái mộc mạc của người QN ] và từ tốn. Anh ngập ngừng không nói nên lời khi nhận ra TP. Anh hẹn sẽ gọi lại TP ngày khác vì bỗng dưng anh nghe mệt tim.

Sau đó mấy hôm, anh có gọi lại, thăm hỏi những câu thường tình, vì TP cũng chẳng biết nói gì hơn.

Từ đó, thỉnh thoảng TP gọi về thăm, hoặc anh Hiến gọi qua. Anh bảo TP giữ phone để nghe anh ấy đàn. Anh đàn guitar Havien khá hay, anh đàn những bản nhạc ngày xưa: Dang dở, Hoài cảm rồi Bóng chiều xưa. Một giác quan nào đó trong TP đã yên ngủ từ lâu bỗng nhiên bừng thức dậy, và TP nghe lòng buồn nao nao. . .

Cuối năm 2008, TP lấy vacation một tháng về VN thăm mẹ và gia đình.

Ở chơi Saigon vài ngày, TP đáp chuyến bay buổi chiều để về ĐN. Khi máy bay giảm tốc độ xuống thấp để chuẩn bị hạ cánh, TP bồi hồi nhìn lại ĐN thân yêu : cây cầu Cẩm Lệ, giòng sông Đò xu và phi trường.

Đẩy xe hành lý ra khỏi nhà đợi, mấy đứa em của TP và hai cháu đã rối rít đón chờ nơi cổng. TP giao tất cả đồ đạc cho các em mang ra xe. Ngoài xa kia, TP thoáng thấy Hùng, em họ của TP và anh Hiến đang đi tới.

Sau 37 năm xa cách, anh Hiến đã đến phi trường đón TP với đóa hoa hồng trên tay cho một lần hạnh ngộ. . .

TP biết nói gì hơn, khi đường đời đã đôi ngã, khi thời gian không thấy nhau đã gần 40 năm của một đời người, và không gian cách trở bằng nửa vòng quay của quả địa cầu.

Hùng hớn hở mời chị và anh Hiến vào một quán nước trong phi trường, TP chuyện trò với anh Hiến như với một người bạn học chung trường cũ. Những tình thân nào đó đã xa xưa, chút hờn dỗi còn đọng lại trong tâm tư khó xóa nhòa.

Một tháng vacation, TP không ở hoài ĐN mà rong chơi vài thành phố khác, lên Đà Lạt năm ba bữa, xuống Nha Trang tắm biển vài ngày. Hay bay ra Huế thăm gia đình bên chồng.

TP đi chơi và thăm viếng bà con, bạn bè nhiều hơn là gặp anh Hiến, anh có vẻ trách móc "Sao em đi hoài?" TP sống thảnh thơi, bao giờ cũng vậy, những ngày nghỉ phép, TP cố dành riêng cho mình, vui hưởng vacation để bù đắp lại những tháng ngày mệt mỏi, âu lo, TP chẳng để hệ lụy cho ai và cũng chẳng ai ràng buộc được mình.

TP chia xẻ niềm vui gặp gỡ và đối xử dễ thương với tất cả mọi người, như vậy là sống đẹp cuộc đời rồi.

Những ngày ở ĐN, qua vài lần đi uống cà phê hoặc ăn trưa với anh Hiến, được anh cho biết chị Hoa, vợ anh ngày trước đã mất cách đây 10 năm, hiện giờ anh đang chung sống với người vợ thứ hai, các con anh đã lập gia đình và đang ở Quảng Ngãi.

Có một lần anh đến thăm TP tại ngôi nhà của ba mẹ TP, nhưng nhà đã được làm mới, TP tiếp anh ở phòng khách trên lầu, thay vì phòng dưới nhà, em út ra vào hơi ồn ào, bất tiện. Anh lại đàn và hát cho TP nghe bản Gợi giấc mơ xưa. "Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi". Đang hát bỗng anh dừng lại một giây rồi bật khóc, nhưng anh kịp ngăn lại, TP thảng thốt nhìn anh, vừa lúc cô em dâu bưng khay trà bánh bước lên thang lầu. Anh vội bước đến bên cửa sổ, giả nhìn mấy lẳng hoa lan, để che đi ngấn lệ, TP không hiểu anh nghĩ gì, và những tình cảm nào còn dành lại cho mối tình xa xưa?

Riêng đối với TP, cung đàn xưa đã lỡ. . .

Bản nhạc lòng năm cũ anh Hiến đã so phím tơ chùng.

TP muốn giữ một tình bạn trong sáng, tốt đẹp với anh Hiến và có khỏang cách dễ thương khi đi bên anh. Trong y' nghĩ của TP, anh Hiến là một người đàn ông mang đầy tính nghệ sĩ, anh làm thơ hay, chơi đàn giỏi và hát hò thênh thang.

Tâm hồn anh như một cung đàn muôn điệu mà tâm hồn TP thì chỉ có một điệu buồn muôn thuở với anh.


Cuộc vui nào rồi cũng tàn.

Một tháng vacation qua mau, TP sửa soạn hành trang để bay về lại Mỹ.
Buổi sáng anh Hiến đến nhà để "tiễn em".

TP đưa cuốn sổ nhỏ để anh ghi địa chỉ, có gì TP gởi chút quà hay thuốc men để tặng anh. Nhưng anh không ghi địa chỉ mà lặng lẽ viết vào hai chữ "Thương em" rồi ký tên Hiến. TP bùi ngùi xếp cuốn sổ tay lại và cất vào bóp.

Gần hai năm qua, TP chưa có dự định về VN, thì tết lại đến, TP gọi điện thoại về chúc tết thì không có anh Hiến bắt phone, TP nghĩ chắc đầu năm ai cũng bận đi đây đó, gia đình, bè bạn. . .

Anh Hiến không gọi lại cho TP mấy lần khiến TP hoài nghi. Vào một buổi tối, TP gọi về nhà anh Lào, bạn thân của anh Hiến thì được tin anh Hiến đã mất rồi. Đúng hôm mùng một tết ở VN vì bệnh tim. Anh ấy ra đi thảnh thơi nhẹ nhàng chẳng đau yếu gì cả.

Thế là hết. Chết là hết.
Nhưng những người còn lại thì sao?

Buổi chiều, sau giờ làm việc, TP lái xe xuống đường Tully để gởi tiền về VN "phúng điếu" và nhờ anh Lào cùng mấy người bạn thân của anh đi QN thăm mộ và cúng một trăm ngày cho anh Hiến.

TP thực sự bàng hoàng, sao nhanh thế. TP tự hỏi, sao không phải là tiền gởi về cho các anh đi uống cà phê góc phố với nhau cho vui, hoặc sao không là tiền "lì xì" tết mà lại là tiền "tiễn anh" ?

Bước xuống bậc thềm tiệm Hoa Phát trong khu Lion, cầm mảnh giấy màu vàng "biên lai gởi tiền phúng điếu" trên tay mà lòng TP luống những ngậm ngùi, hai dòng nước mắt chợt trào ra.

Một vệt nắng yếu ớt còn đọng lại trên ngọn cây ở cuối bãi đậu xe, chiều nay. . . vắng người !

TP liên tưởng đến anh Hiến, đến một nơi xa xôi nào đó trên quê hương QN, anh đã nằm xuống, yên giấc ngủ nghìn thu, để nơi này, cách nửa quả địa cầu, TP đang nhìn hoàng hôn rơi.

Vĩnh biệt anh, Lê Xuân Hiến !

Ngồi vào xe, TP đề máy nổ, chiếc CD tự động hát lên bởi cô ca sĩ nào, bài hát buồn ray rức : "Anh ơi, anh ơi anh đâu rồi, mộ bia đề tên anh đó sao? Anh ơi, anh ơi anh đâu rồi, để tình đâu` là tình cuối đau lòng nhau". . .

TP tắt CD nhạc, cho xe rẽ ra xa lộ và lao đi trong bóng tối nhạt nhòa.


San Jose, những ngày cuối hạ 2011
Thu Phong





_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Tư 10 19, 2011 7:22 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hi ...LMM ơi ! thật không ngờ ....quả đất tròn ...
Đọc " Tình đầu " - hay quá ....
Cái tên Thu Phong thật ấn tượng -ngày còn bé - Thái Ngô đã thích cái tên nầy rồi ....
Bởi vì - thật đó LMM ơi ! tau có biết Chị Thu Phong -
Hồi nhỏ - các anh trai của mình rất thương mình - đi đâu cũng dắt theo .
Các anh trai của mình có quen với Chị Thu Phong . Bây giờ - nhắm mắt lại - mình cũng hình dung được Chị nớ và ngôi nhà của chỉ đó .
Hồi đó , theo các anh trai của mình - Chị Thu Phong rất lãng mạn và ....''đào hoa " lắm lắm .
Nhà mình cũng không xa nhà chỉ lắm .
Không biết - thời gian cứ vùn vụt qua - xa quê hương - chị nớ có còn nhớ không ????
Anh trai mình -
_ LÊ VĂN KIỆN
- LÊ VĂN HIẾM ( đã mất )
- NGÔ VŨ - tất cả đều ở PHAN CHU TRINH ( gần nhà thương Phao Lồ )
-Quê HÒA CHÂU ....Mà là học trường PHAN CHÂU TRINH .

Rứa đó !!!!
Nếu LMM có tấm hình nào của ChịThu Phong - xin phép chỉ - đưa lên cho Thái Ngô " chộ ' một chút - xem thử Chỉ có khác không .
Vậy nhe .
Gởi lời đến Chị Thu Phong - Chúc Chỉ BÌNH AN .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Thanh Tu
HS SaoMai


Ngày tham gia: 28 11 2010
Số bài: 927

Bài gửiGửi: Năm 10 20, 2011 1:32 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

O Mộng ơi ! Đọc bài TÌNH ĐẦU của Chị Thu Phong O post lên ,hay quá !!
Càng đoc càng thấy lòng mình như chùng xuống,nỗi nghẹn ngào thương cho mối tình đầu đầy chua xót...TTú xin chia xẻ cùng Chị Thu Phong một chuyện tình quá đẹp bởi vì tình dang dỡ...
TTú xin tặng Chị một đoá hồng thật đẹp và cũng thật buồn cho TÌNH ĐẦU
của Chị Thu Phong nh
é ,thân ái !
[/i]



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: Hai 10 24, 2011 10:11 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đây là những lời chi Thu Phong viết cám ơn Thanh Tú và Thái Ngô:
Nào ngờ bài viết của chị lại tung cánh bay xa ... và gặp người đồng hương thật gần, cám ơn người bạn Thái - Ngô của em đã có những lời lẽ rất dễ thương .

Chị cám ơn TTú có lời chia xẻ cho bài viết "Tình Đầu" và thật cám ơn đóa hoa hồng diễm lệ với những hạt sương long lanh.

Quả đất tròn chúng ta có thể sẽ gặp nhau ở Đại Hội Liên Trường 2012 đấy. Cầu chúc mọi điều an - vui.

Thân mến,

T.P



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: CN 10 30, 2011 10:05 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Có thể nói:
Đây cũng là một cung đàn..... lỗi nhịp !!!

Tiếc thương cho một đời...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
cq
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 931

Bài gửiGửi: Hai 10 31, 2011 7:04 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chị Thu Phong ơi , ... đọc truyện của chị em không cầm được nước mắt ... như A Hải đã nói TIẾC THƯƠNG CẢ MỘT ĐỜI và tặng chị đoạn thơ ngắn của em trong cảm xúc ..
Chẳng biết sao?Nỗi nghẹn ngào kéo đến
để lòng mình như sóng biển vây quanh
Chân bước đi vội vã như lẫn tránh
Có điều gì gợn sóng ở trong nhau
Thôi cứ thế và cứ thế...
Nữa vầng trăng vẫn trôi đi hờ hững
nữa còn lại để khuyết ẩn vào đêm
Thôi cứ thế và cứ thế
Cuộc đời này chỉ là ảo vọng mờ sương


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI