Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

NẰM BỆNH VIỆN - Lê Lộc

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
LÊ LỘC
HS SaoMai


Ngày tham gia: 29 10 2009
Số bài: 268
Đến từ: VN

Bài gửiGửi: CN 7 31, 2011 10:42 am    Tiêu đề: NẰM BỆNH VIỆN - Lê Lá»™c Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NẰM BỆNH VIỆN


1.
Khi tuổi già lù lù đến, là lúc các thứ bệnh tật hối hả chạy theo. Mới năm trước còn nghe hơi đau râm râm trong khớp gối, tưởng bình thường thôi, thầm nhủ rồi sẽ tự khỏi, lo chi cho lắm! Bỗng một ngày cơn đau nhức bộc phát dữ dội tại khớp cổ chân. Mắt cá đỏ lừ, sưng to. Nằm cũng đau vật vã, đừng nói gì đi đứng! Vào bệnh viện gấp. Bác sĩ khám và cho kiểm tra bằng các thiết bị y khoa cần thiết, rồi kết luận bị bệnh gout (tăng acid uric). Từ đó phải uống thuốc liên tục. Nếu gián đoạn nửa tháng không tái khám để uống thuốc là lại đau. Chưa hết, đùng một cái, sáng sớm vừa thức dậy, nghe vùng thắt lưng bên phải đau quặn, toát cả mồ hôi. Lại đến bệnh viện khẩn cấp. Bác sĩ buộc nhập viện. Thận và niệu quản bị sỏi gây ứ nước. Tán sỏi xong, rồi hồi sức. Nằm trên giường bệnh chợt nghĩ, có hai căn bệnh đã lộ diện, gọi được tên tuổi rồi đó, còn những bệnh nào đang rình rập, thập thò chờ “thời cơ” nhảy xổ ra để quật một cơ thể đang ngày càng trở nên “xuống cấp”, ọp ẹp, èo uột dần này đây?! Thì đó, bạn thân mình dáng dấp, tướng tá còn khỏe khoắn, tráng kiện, vậy mà cũng đã biết... mùi đau lưng, đau khớp, cũng bệnh viện, bác sĩ, thuốc men lung tung rồi kìa.

2.
Nằm bệnh viện, thời gian uể oải trôi, suy nghĩ cũng bải hoải về y đức, về con người đang làm việc trong ngành mà ai đó từng cho rằng yếu tố cần thiết nhất để tuyển chọn đầu tiên phải là lương tâm. Tháng trước, bệnh-nhân-con phải vào bệnh viện nọ để mổ cắt bỏ túi mật. Nhờ người quen giới thiệu, nên việc tiếp cận vị phó giáo sư bác sĩ không đến nỗi lúng túng, lớ ngớ. Ông ấy là người danh giá mà! Sáng sớm, thằng con chủ động đến nhà ông ta. Đến nơi, vừa kịp lúc vị phó giáo sư sắp đi làm. Thằng con kính cẩn trao ông ta chiếc phong bì đựng sáu tờ giấy bạc mệnh giá cao nhất đã chuẩn bị sẵn. Nhờ khoản tiền bôi trơn tương đối hậu hĩnh ấy, bệnh-nhân-con đến bệnh viện được tiếp đón, lo thủ tục, xếp lịch mổ ngay, mặc dù trái tuyến bảo hiểm. Trơn tru nên khó trục trặc. Nhưng... Vài hôm sau, bác sĩ cho đi siêu âm kiểm tra vết mổ. Vài người đến sau lại được chị hộ lý cho kiểm tra trước. Ngờ ngợ. Thằng nhỏ ngồi ôm bụng nhăn nhó, cha nó không mổ mà nghe ruột đau thắt. Khi ra khỏi phòng siêu âm, thằng nhỏ chỉ đi được mấy bước, rồi ngồi khuỵu xuống nền. Chị hộ lý vẫn lạnh lùng: “Đi bộ lên cầu thang về lại phòng”(?) Bây giờ mới... ngộ ra. Vội dúi vào túi chị ta một tờ. Ngay lập tức việc bôi trơn được phát huy tác dụng tối đa. Chị nhanh nhẩu mang xe đẩy đến, thắng nhỏ ngồi vào, chị đẩy thẳng về tận phòng qua cầu thang máy. Và lấn này, tới phiên bệnh-nhân-cha, bị thâm nhập thực tế tại một bệnh viện khác. Nằm chờ mổ, cẩn trọng thăm dò đường đi nước bước, kinh nghiệm bôi trơn của những người bệnh cùng phòng, cùng khoa. Đa số cho hay phương án tốt nhất là chuẩn bị sẵn phong bì, khi vào phòng mổ, tranh thủ lúc chỉ có hai người, dúi ngay vào túi bác sĩ. (Một bệnh nhân kể đã bị bác sĩ...mắng, vì lỡ dúi phong bì trong khi có thêm cô y tá). Nhưng, lóng ngóng thế nào mà lúc chuyển đi mổ lại quên mất tiêu. Vẫn biết “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”, đã lỡ rồi, nên bệnh-nhân-cha đành phải dúi phong bì vào túi bác sĩ tận ngày xuất viện. Phải phòng hậu chứ, còn tái khám mà. Nhưng qua đó, kinh nghiệm về bôi trơn của bệnh-nhân-cha đã được nâng lên đôi chút. Lo lắng và sợ rủi ro, người bệnh đành đưa tiền gọi là bồi dưỡng cho bác sĩ để mua sự an tâm, sự bình yên, sự bảo đảm an toàn cho sinh mạng của mình, mà đáng ra họ phải được như thế!


3.
Nằm bệnh viện, khi hay tin, lần lượt người thân, họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, xóm giềng trực tiếp đến thăm hỏi, hoặc gọi điện thoại vấn an. Mình cảm thấy yên tâm hơn, vì chung quanh hãy còn nhiều người tốt bụng, sẵn lòng gần gũi, sẻ chia. Đó cũng là những liều thuốc rất công hiệu giúp mình chóng bình phục. Rồi chợt nhận ra, có lúc mình vô tâm, vô tình đáng trách quá chứ. Dạo anh Đ đồng nghiệp nắm bệnh viện vì sao mình không đi thăm nhỉ? Tự ngụy biện bận việc này, việc nọ, không có thời gian để khỏa lấp cái dở, cái tệ của chính mình. Có thật suốt cà tuần anh Đ nắm bệnh viện, mình không có nổi hai giờ để thăm anh ấy sao? Có lẽ mình đang trở nên chai sạn, vô cảm, thì trách chi bác sĩ lại thản nhiên ngửa tay lấy tiền... bồi dưỡng của bệnh nhân nghèo mạt khố?!

LÊ LỘC


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
lmm
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 8 2008
Số bài: 5900

Bài gửiGửi: CN 7 31, 2011 11:31 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Đọc bài của anh M thấy vui lắm, thêm vào tấm hình của anh và 2 người bạn chân tình trong quán "Diễm Xưa" là biết anh khỏe lại rồi, nhưng mà nè, không có nghĩa là anh không cần giữ gìn sức khỏe mô hỉ? Phải uống nước thiệt nhiều đó, cố gắng nghĩ ngơi thêm 1 tí nữa, đừng lo làm quá mà không có thì giờ ăn uống...

hihi... Sorry anh LL, M muốn anh khỏe thôi nên dặn dò quá nhiều. hihi....





_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
vuthiyamaha
HS SaoMai


Ngày tham gia: 20 6 2011
Số bài: 29
Đến từ: SAIGON

Bài gửiGửi: CN 7 31, 2011 8:19 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở BỆNH VIỆN!
Báo TUOITRE Thứ Hai, 01/08/2011, 08:03
Đắn đo chuyện cho tiền nhân viên y tế
TT - Bài viết “Hãy cố lên, mươi phút nữa chị sẽ có một thiên thần” trên Tuổi Trẻ ngày 29-7 đã thu hút 67 phản hồi.

Sản phụ chờ sinh ở một bệnh viện tại TP.HCM - Ảnh: T.T.D.
Không chỉ “ganh tị” với nền y tế các nước, bạn đọc còn cho rằng chính bệnh nhân và thân nhân đã làm hư các nhân viên y tế Việt Nam.

Tôi sinh con vào tháng 5 vừa qua. Sau khi khám ở khoa khám bệnh tôi được nhập viện và đưa vào phòng khám của khoa sản, tôi cùng một sản phụ khác nằm trên hai chiếc giường chờ. Mẹ sản phụ kia vội vàng đút vào túi nữ hộ sinh phụ trách một tờ 100.000 đồng. Nữ hộ sinh nói “chưa gì hết mà, chờ sinh xong đã” nhưng không thấy trả lại tiền. Sau đó nữ hộ sinh khám cho sản phụ đó.

Chờ một lát không thấy khám cho mình, tôi hỏi thì cô ấy nói có muốn khám thì cô ấy khám cho. Ủa, vậy bảo tôi vào phòng khám và leo lên giường cao với cái bụng thật to để làm gì? Trước đó cô hộ sinh ở phòng khám đã khám “quá thô bạo” nên tôi cũng chẳng dám khám nữa, vất vả mặc lại đồ và leo xuống giường.

Đến nửa buổi sáng hôm sau tôi trở dạ và đau ê ẩm, một nữ hộ sinh khác bảo tôi vào phòng sinh. Tôi rất đau và muốn rặn sinh, cô ấy khám bảo chưa đến lúc. Tôi đau dữ dội thì cô ấy làm gì đó khiến máu chảy lênh láng và nói “chịu khó thì cho đẻ nhanh, còn không thì chờ mở hết rồi đẻ”. Té ra các cô có thể làm giảm sự đau đớn của sản phụ nhưng không làm.

Cô bảo tôi leo xuống nhưng đau quá nên tôi nằm đó, từng cơn đau cứ đến làm tôi chịu không nổi. Cô ấy bảo nín rặn chứ nếu không rách tử cung thì chết. Trời ạ, nghe cô ấy nói mà tôi lo ghê gớm. Trong khi tôi thuộc diện thiếu máu nặng, bác sĩ bệnh viện huyết học bảo tôi truyền máu nhiều lần nhưng lo sợ nhiều hậu quả nên tôi không truyền máu mà tập trung ăn uống.

Tôi nằm đó còn cô ấy bỏ đi đâu mất. Hai sản phụ mới sinh thấy tôi đau quá nên hỏi thăm. Một sản phụ nói lúc đầu cô cũng đau như tôi, má cô ấy đã cho nữ hộ sinh 200.000 đồng nên nữ hộ sinh nhanh chóng giúp cô ấy sinh. Thật lâu sau nữ hộ sinh cũng không vào nên sản phụ khác bực mình bảo tại sao họ không quan tâm gì đến tôi. Đến lúc này tôi phải bò xuống để tìm người nhà (vì người nhà không được vào phòng sinh), máu chảy ướt hết, đau ghê gớm.

Tôi không hề có ý định hối lộ bệnh viện nhưng đến nước này thì tôi đầu hàng, tôi định bảo người nhà làm thế thì gia đình tôi đã nhanh tay. Ngay sau đó tôi được đưa trở lại phòng sinh với sự tận tụy khác hẳn lúc nãy và các công việc hỗ trợ sinh được thực hiện nhanh chóng, tôi yếu sức nên thật lâu mới sinh được con.

Sinh con xong tôi mừng khôn xiết. Tôi tự hỏi nếu không đưa tiền chắc còn đau thêm bao lâu nữa. Trong một ngày nằm chờ tôi thấy các bác sĩ, nữ hộ sinh và cả tạp vụ nhận được nhiều tiền.

Một bạn đọc ở Phú Yên

“Không hợp tác, một chút mổ đau cô ráng chịu”

Vợ tôi sinh khó phải mổ, khi đẩy vợ đi mổ vợ tôi rất sợ. Ấy nhưng khi vào phòng mổ bác sĩ tiêm thuốc tê không động viên mà còn nói “nếu cô không hợp tác thì một chút mổ đau cô ráng chịu”. Khi sinh, nhất là lần đầu, ai mà không sợ, đã không động viên khích lệ thì thôi tại sao có thể nói một câu như thế?

TRẦN VĂN HOÀNG

Không chi tiền vẫn được đối xử đàng hoàng

Tôi vừa sinh em bé được một năm tại một bệnh viện phụ sản ở TP.HCM. Trước khi sinh, tôi cũng nghe nhiều người nói phải chi tiền để được nhẹ tay, em bé được tắm sạch... Nhưng khi tôi vào phòng sinh đến lúc sinh xong, xuất viện về, bận rộn với niềm vui làm mẹ, tôi và gia đình chẳng ai nhớ tới việc phải cho tiền hộ sinh, tạp vụ...

Thậm chí đến lúc đi cắt chỉ (tôi sinh khó nên phải mổ), trong lúc ngồi chờ người nhà sản phụ khác hỏi tôi gửi cho bác sĩ bao nhiêu tiền. Khi thấy tôi ngạc nhiên, họ nói cho tiền để bác sĩ làm nhẹ tay. Đến lúc cắt chỉ tôi cũng hơi lo lo, nhưng thấy họ làm cũng bình thường, dặn dò vệ sinh dù tôi không đưa tiền...

Nhưng cũng tại bệnh viện này, chị hàng xóm (sinh sau tôi năm ngày) cho rằng chị phải đút tiền cho nhiều người. Theo chị, hôm đầu tiên không biết, chị không cho hộ lý tiền nên họ tắm em bé thô bạo làm bé khóc rất nhiều, đến khi trong phòng bảo cho tiền hộ lý thì hôm sau tắm em bé không khóc nữa (chị nằm phòng dịch vụ, còn tôi nằm phòng thường).

Thiết nghĩ, do chúng ta đã quá xót con cháu, muốn các bác sĩ quan tâm đến con cháu mình nhiều hơn nên đã tiếp tay cho họ. Nên trách chính chúng ta trước.

NGUYEN THI THU HA
- SỐNG CHUNG VỚI TIÊU CỰC là chuyện bình thường thôi!!!


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI