| Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn |
| Tác giả |
Thông điệp |
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy Tháng 5 14, 2011 7:06 am Tiêu đề: Chén mắm ruốc; và Bát canh rau muống... |
|
|
Chén mắm ruốc...
Trước hết “thà sinh NNH†chúng tôi xin chân thà nh có lá»i kÃnh chà o đến vá»›i Ban Giám khảo cuá»™c thi…Chân thà nh cảm Æ¡n đến “cuá»™c thi†và ngà y mở đầu cuá»™c thi nà y cÅ©ng là cái ngà y mà bản thân NNH cách nay 57 mùa hoa qua Ä‘i – khi tiếng khóc oa oa vừa chà o Ä‘á»i tại miá»n Trung và o lúc 22, 40g – lúc ấy không có ánh nắng mà chỉ có “mà n đêmâ€
____________________________________
Bữa cÆ¡m ấy, vẫn như má»i lần….
Äó là thá»i gian mà tôi còn “tại chức†tại Trung Tâm Khoa há»c Thà nh phố và o khoảng năm 89, 90… thông thưá»ng, thì bá»n chúng tôi gồm 4 ngưá»i Ä‘á»u xa gia đình cả, tôi và Khánh là ngưá»i đã có gia đình, còn Thanh thì còn độc thân, chỉ có Hòa và Lương là hai vợ chồng là ngưá»i đã nấu cÆ¡m tháng cho chúng tôi… trong thá»i gian mấy năm trá»i chúng tôi công tác tại đây….
Những bữa cÆ¡m, có lẽ không có gì đáng nói… nhưng hôm ấy, Lương – vợ cá»§a Kỹ sư Hòa – là má»™t giáo viên cấp II tại Thà nh phố…. Bữa cÆ¡m dá»n ra hôm ấy chỉ đạm bạc có mấy món canh rau muống, chén mắm ruốc cùng vá»›i những trái cà pháo muối chua, má»™t dÄ©a su su xà o… chỉ ngần ấy thôi… Hòa vốn ngưá»i Bắc – có thể nói là con ngưá»i cá»§a “xứ rau muống†nhìn tô canh và có ý tấm tắc khen vợ biết ý chồng, còn tôi và Khánh (há»a viên kiến trúc) Thanh (chuyên viên phần má»m) nhìn và o “chén mắm ruốc†và nói lên:
- Oh, lâu lắm rồi mới thấy, bữa nay chị Lương cho tôi vỠquê…
Lương chưa hiểu sá»± tình chi, cất tiếng há»i lại:
- Sao bữa nay lại nói tôi cho chú vỠquê ?
Tôi nhanh nhẩu cưá»i cưá»i nhìn Lương và chỉ và o chén mắm ruốc mà chị Lương chế biến trông rất hấp dẫn:
- Thì nó nhìn cái chén mắm ruốc của chị Lương đấy….
Lương như “khựng lại†chưa hiểu ý…. Tôi nói tiếp:
- Chén mắm ruốc cá»§a chị Lương là chị đã “dẫn nó vá» vá»›i quê hương miá»n Trung đấy chị ạâ€
Lương nhìn cả bá»n và cưá»i cưá»i, hiểu ý:
- ah, thì ra là thế, anh Hải và mấy chú là ngưá»i miá»n Trung mà – tôi quên mất…..
Thế rồi bữa cÆ¡m ấy – tuy dẫu là đạm bạc, nhưng chứa đựng rất nhiá»u không khà thân máºt… trong bữa cÆ¡m má»i ngưá»i kể cho nhau nghe “vá» cái bản chất quê hương cá»§a mình†Hòa thì kể vá» cái ngá»n rau muống cá»§a xứ Bắc thân yêu, tôi thì nói vỠ“chén mắm ruốc quê nhà †cá»§a ngưá»i miá»n Trung… còn Khánh thì cưá»i cưá»i … trong bữa ăn như hôm ấy – cÅ©ng như những bữa ăn khác có tinh “qua ngà y†để tất cả Ä‘á»u lo cho công việc hà ng ngà y cá»§a mình khi Ä‘ang còn tại thà nh phố xa hoa nà y… tất cả - tất cả Ä‘á»u bôn ba và hình như vá»›i má»™t công việc, má»™t cuá»™c sống có tÃnh chạy Ä‘ua vá»›i sá»± tăng tốc phát triển cá»§a xã há»™i…
x
x x
Khoảng trá»i đêm bao la ở thà nh phố vá»›i sức chiếu từng chùm đèn Ä‘iện… không bao giá» như ở xứ quê chúng tôi, ngồi nói chuyện trước hiên nhà – chúng tôi chuyện nà y chuyện ná», cái nà y cái kia.. nhưng tôi chợt nhá»› đến “chén mắm ruốc†lúc nãy…
Hồi đó ở Äà nẵng, thá»i gian còn nhá»â€¦ những ngà y cá»§a mùa mưa gió, hình ảnh mẹ tôi tần tảo ngoà i chợ Ä‘i vá»â€¦ Ãt có thức ăn như mùa nắng… thì chén mắm ruốc ở tại nÆ¡i ấy, anh em chúng tôi cứ dà nh nhau vá»›i từng chén cÆ¡m nóng… trá»i mưa xứ miá»n Trung thưá»ng kéo dà i ngà y, má»—i bữa cÆ¡m thì những món mắm miá»n trung là cái hình ảnh đặc trưng cá»§a con ngưá»i xứ nà y… hầu như nói lên cho tất cả những tảo tần hôm sá»›m, cá»§a ngưá»i mẹ già biết lo toan, cá»§a những món ăn dân dã và thuần túy vá»›i những lúc nhiá»u công việc, các loại mắm dưa, mắm nêm, mắm cà … hầu như đã nói lên tất cả những ná»—i nhá»c nhằn cá»§a con ngưá»i miá»n Trung kham khổ ấy… hình ảnh những đồng lúa xanh tươi đã ấn tượng cho tôi vá»›i những lần theo bạn Ä‘i bắt cá lia thia táºn mãi gần xứ hoang đã Nam Ô…. Trong những ao nước ở Ngã Ba Cai Lang… nhá»› lại “mắm ruốc†và o thá»i Ä‘iểm ấy sao nó mặn mà như chất chứa tình ngưá»i miá»n Trung cá»§a chúng tôi váºy….
Trước thá»m nhà cá»§a vợ chồng Hòa – Lương, chúng tôi chuyện trò, bà n thảo công việc… nhưng trong tôi hình ảnh chén mắm ruốc lúc nãy đã là m cho tôi nhá»› vá» ngà y tháng xa xưa cá»§a cái đất miá»n Trung nghèo thưở ấy… và hình như:
- Chén mắm ruốc mặn mà chất chứa tình ngưá»i đã là m cho tôi nhá»› lại sau câu nói cá»§a Thanh – chị Lương ngẫn ngÆ¡ qua câu nói chưa hiểu ná»—i cái hà m ý quê nhà cá»§a nó…
- Chén mắm ruốc mặn mà cá»§a má»™t bá»™ pháºn con ngưá»i khi xa quê… mà chÃnh bây giá» khi sống trên mảnh đất xa lạ nà y – xa Ä‘i cái tổ ấm cảu tuổi thÆ¡, xa Ä‘i cái hình ảnh ruá»™ng lúa, xa Ä‘i hình bóng ngưá»i mẹ tảo tần sá»›m hôm và lo cho con cái ăn há»c nên ngưá»i…
- Chén mắm ruốc không cao sang, không cao lương mỹ vị như “nem công chả phụng†mà cái chén nhá» nhắn xinh xinh kia, như má»i gá»i cho những ai Ä‘i xa Ä‘á»u nhá»› vá» cho quê mẹ, nhá»› vá» cho những ngà y mưa trên phố nhá», nhá»› vá» cho những đêm vá» có ánh trăng, nhá»› vá» cho những phố chiá»u mưa bay cá»§a xứ Äà thà nh có má»™t thá»i cÅ©ng là hoa lệ ấy…
- Chén mắm ruốc tuy đơn sÆ¡, má»™c mạc – hiá»n hòa, má»™t chút ân tình cá»§a ngưá»i con miá»n Trung khúc ruá»™t ân tình, để tuổi thÆ¡ ngà y đó nuôi ta lá»›n lên cùng cái nắng cái gió – Ä‘em ta lá»›n lên thà nh ngưá»i trong những cÆ¡n mưa giông bão, đưa ta vá» vá»›i những dòng nước mát cảu má»™t dòng sông quê chất chứa…
- - Chén mắm ruốc cá»§a ngà y xưa – mà hôm nay vô tình chị Lương đưa lại hình ảnh ấy – đã là m cho Khánh, Thanh và ngay cả chÃnh tôi – không thể nói lên được gì khi phải chạnh lòng nghÄ© vá» cho cái xứ miá»n Trung bây giá» còn mãi táºn nÆ¡i đâu, sống trong thà nh phố xô bồ và bôn ba, chén mắm hiá»n hòa, chứa đựng biết bao nhiêu ân tình cá»§a những ngưá»i con xa quê và chÃnh hôm nay – đêm nay chị Lương đã…..
- - Chén mắm ruốc – tôi chỉ ngồi và nhá»› vá»â€¦ nghÄ© miên man qua là n khói thuốc má»ng manh trong đêm tối… không nói gì, không kêu ca, không than oán, không trách móc, không há»n oán gì cho má»™t Ä‘iệp khúc tháng ngà y cá»§a tuổi thÆ¡ đã qua Ä‘i rồi…. qua mất rồi… và hôm nay, trong cái không gian nà y… không lẽ……
- Những ngà y vá»›i mẹ tôi, đến hôm nay “ngưá»i bạn Ä‘á»i trăm năm†và cÅ©ng là ngưá»i yêu muôn kiếp trá»n Ä‘á»i cá»§a tôi đôi khi cÅ©ng đã Ä‘em tôi vá» vá»›i hình ảnh cá»§a ngà y xưa ấy… tuy “ngưá»i yêu trá»n Ä‘á»i cá»§a tôi†là ngưá»i cá»§a xứ rau muống như anh Hòa… nhưng cÅ©ng đã có những lúc tảo tần công việc, vì muốn cho mau chóng… nên đã vô tình cho tôi vá» vá»›i hình bóng quê nhà cá»§a tuổi thÆ¡ ngà y nà o… đôi khi “hai vợ chồng cÅ©ng ngồi kể cho nhau vá» những ká»· niệm cá»§a riêng mình như thế,
- Chén mắm ruốc hôm nay cá»§a chúng tôi – hầu như cÅ©ng có phần nói lên má»™t niá»m hạnh phúc bao la trong tình nghÄ©a vợ chồng, cá»§a những ngà y tháng còn là yêu đương thắm thiết, cá»§a những ngà y đầu má»›i cưới cho đến táºn hôm nay… chén mắm ruốc trong bữa cÆ¡m gia đình tuy rất đạm bạc, nhưng hầu như chất chứa cả má»™t niá»m hạnh phúc bao la trong đó, chất chứa cả những nụ cưá»i “cá»§a ngưá»i yêu trá»n kiếp†và cÅ©ng đã có sá»± cảm thông cho nhau trong cái nghèo hèn, trong những thiếu thốn, trong những lo toan cá»§a Ä‘á»i sống tình nghÄ©a ấy….
Từ những nghÄ© suy – câu chuyện chỉ là “chén mắm ruốc†má»™t món ăn dân dã cá»§a con ngưá»i miá»n Trung nghèo nà n kia – như cÅ©ng như tôi – hầu như trong đó chất chứa cả những “mặn nồng†chất chứa vá»›i những “nghÄ©a ân tình†, chất chứa vá»›i những niá»m yêu thương pha lẫn cho nhau… cuá»™c sống vẫn còn muôn và n cái khó, vẫn còn đầy dẫy những bon chen, vẫn còn chất chứa những lo toan, nhưng vợ chồng chúng tôi – chén mắm ruốc đã đưa lên vá»›i những nụ cưá»i, và những niá»m thương yêu thắm thiết, và tôi cÅ©ng đã nhá»› vá» cái lá»i thá» trong chÃnh cái đêm noel cá»§a năm 1982:
Anh…. Xin nháºn e….. là m vợ - và hứa sẽ tôn trá»ng em những lúc bệnh hoạn cÅ©ng như lúc gian nan, lúc hạnh phúc cÅ©ng như lúc Ä‘au yếu… để yêu thương và tôn trá»ng em má»i ngà y suốt Ä‘á»i tôi..
NghÄ©a tình nồng thắm trong “chén mắm†cá»§a thưở hà n vi say đắm trong tình ngưá»i…
Hình như từ lá»i hứa ấy – và từ những chén mắm ruốc đơn sÆ¡ ấy đã nói lên ý nghÄ©a cá»§a lá»i thỠ“muôn kiếp†cá»§a cá nhân tôi… trong đó chúng tôi đã thấy có cả má»™t niá»m hạnh phúc tháºt lá»›n lao..
Chén mắm ruốc….
Nguyá»…n Ngá»c Hải
Được sửa bởi Nguyen Ngoc Hai ngày Ba Tháng 5 24, 2011 9:46 am; sửa lần 1. |
|
| Về Đầu Trang |
|
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy Tháng 5 14, 2011 7:14 am Tiêu đề: |
|
|
Bát canh rau muống…
Tuổi thÆ¡ cá»§a tôi, hồi còn ở Danang… có lẽ nó gắn liá»n vá»›i từng ký ức cá»§a tôi trong tâm khảm, có lẽ đã thấm và o da thịt cá»§a tôi cho dù hiện nay tôi Ä‘ang ở tại miá»n Äông nà y, khu ChÃnh Trạch… má»™t khu vá»±c cÅ©ng gần Ngã Ba Cai Lang vá»›i những chú cá lia thia Ä‘en Ä‘á», khu vá»±c sân ga vá»›i những con tà u ra Ä‘i và cÅ©ng đôi khi hẹn ngà y tái ngộ… hoặc những chiá»u vá»›i những cánh diá»u no gió, hoặc những tráºn tá» chiến vá»›i bá»n con nÃt như tôi phÃa bên đồn Cảng sát… hầu như gắn liá»n vá»›i những chiá»u trên bá» biển Thanh Bình, đứng nhìn vá» phÃa đỉnh Hải Vân để rồi hôm nay tôi nhớ… vá»›i những chiá»u trốn há»c qua bên Mỹ Khê vá»›i tụi thằng Vân, thằng Minh, con Truyá»n, con Long, và ngay cả CamVan…. Nhưng đó cÅ©ng là những ký ức…
Ngà y tháng ấy, hình như không biết có đúng không nữa – nó đã bay táºn và o miá»n xa xăm thưở nà o, khu ChÃnh Trạch cá»§a tôi… có rất nhiá»u ngưá»i Bắc di cư… có khi tụi nhá» như tôi lại chia phe uýnh lá»™n vá»›i nhau…. Má»™t con ngưá»i mà hồi đó nếu bây giá» tÃnh ra, chắc có lẽ và o độ xuân xanh quá trăng tròn lẽ…. không biết vá»›i lứa tuổi cá»§a nà ng Thị Lá»™ ngà y xưa mà Nguyá»…n Trãi đã “ngõ ýâ€
Con ngưá»i đó ở gần nhà tôi – chị Sao – má»™t ngưá»i con gái Bắc miá»n cá»§a ngà y ấy… nếu bây giá» tÃnh ra thì “mặn mà sông nước†lắm đấy…
Chị Sao rất thương tôi, hồi đó tôi còn nhá» lúc còn há»c cấp Tiểu há»c ở SaoMai, cÅ©ng vá»›i lá»›p cá»§a thầy Võ Äức Thạnh ngà y xưa… chị Sao là ngưá»i hay “bẹo má tôi lắm†– đến nổi những lúc Ä‘ang chÆ¡i vá»›i chúng bạn… ở đâu đằng sau chị Ä‘i tá»›i – thế là cái má cá»§a tôi “bị má»™t phát Ä‘au Ä‘iếng†tôi nhiá»u khi tức lắm… nhưng không biết là m sao cả… vì trước đó tôi đã từng bị nhiá»u tráºn đòn thê lương vì cái tá»™i vô lá»… vá»›i ngưá»i lá»›n…. nhưng dù sao tôi cÅ©ng biết chị Sao là ngưá»i thương tôi nhiá»u lắm, chỉ vì hồi đó hai cái má cá»§a tôi phúng phÃnh, con ngưá»i tròn lẵng… vì thế mà ai ai cÅ©ng hay chá»c ghẹo là “thằng há»™t mÃt†– còn chị Sao thì cứ đè cái má cá»§a tôi mà bẹo….
Nhớ mãi “bát canh rau muống†của chị Sao…..
Buổi trưa Ä‘i há»c vá», mẹ cá»§a tôi có công chuyện phải theo ba tôi lên trên xứ Thanh Bồ Äức Lợi là m gì đó không biết… vá» nhà bụng đói, chị vú nhà tôi bèn lấy cÆ¡m cho tôi ăn, hôm ấy có cả chị Sao cÅ©ng Ä‘ang ngồi chÆ¡i vá»›i chị vú nhà tôi… hai ngưá»i Ä‘ang trò chuyện gì đó… chén cÆ¡m đưa ra, nhưng tôi không buồn muốn ăn được… chị vú má»›i lên tiếng:
- Chắc không có canh, hắn là m biếng ăn đó…
Chị Sao cưá»i cưá»i và tôi thấy chị tá»± động xuống bếp nhà tôi lấy cái tô và đi vá» nhà chị, lát sau chi bưng qua má»™t “bát canh rau muống†– chị nhìn tôi và nói:
- Ä‚n Ä‘i cáºu quý tá»â€¦. Khổ quá ăn uống mà cÅ©ng kén nữa….
Nhìn chị - cái giá»ng cá»§a ngưá»i miá»n Bắc sao mà nghe thấy thân thương, vì hồi lúc nhá», bá»n tôi há»… thấy ai thương tụi tôi thì tụi tôi thương lại váºy, nhưng vá»›i chị Sao cạnh nhà , thì tôi rất kÃnh trá»ng chị… và tôi biết lúc nà o chị cÅ©ng thương bá»n tôi lắm… phải nói con ngưá»i chị Sao không thấy há»c hà nh ở đâu cả, hà ng ngà y tôi hay chị Sao ở nhà và là m tất báºt má»i việc trong nhà … và hồi đó cÅ©ng không hiểu sao tôi thấy chị rất thân vá»›i gia đình nhà tôi – chắc có lẽ là “nhất cáºn thân nhì cáºn lân†là thế ???
Tôi ăn bát canh cá»§a chị Sao đưa cho – sao mà ngon là nh đến thế? Có lẽ vì bụng Ä‘ang đói, hay “mùi canh rau muống lạ†– hồi ấy là m sao tôi biết được ngưá»i miá»n Bắc như chị Sao là ngưá»i cá»§a ngá»n rau muống – là m gì biết như thế… trong nhà đôi khi chị vú nhà tôi cÅ©ng có nấu canh rau muống – nhưng hầu như không ngopn bằng chị Sao hôm nay – thú tháºt lúc đó chỉ biết ăn và ăn thôi chứ biết khen là gì đâu…. Rồi tôi nghe chị Sao kể vá»›i chị vú nhà tôi là cách thức nấu nướng gì đó… ngồi ăn – nhưng cho dù không để ý – nhưng tôi vẫn nghe….
- Trước hết chị xà o tôm trước, sau khi khá» hà nh tá»i xong xuôi, chị bá» và o luôn má»™t chút sa tế sa tiếc, cà ri cà riếc gì đó ??? đợi má»™t chút, đừng để cho nó bị cháy…. Chị đổ nước và o vá»›i liá»u lượng tùy ý cho cả nhà ăn…. Äợi đến khi sôi chị nêm mắm, muối, và bá»™t ngá»t và o…. Rồi gì đó mà tôi không để ý…..
Thế là bữa cÆ¡m trưa cho “con trai quý tá» tôi†cÅ©ng xong vá»›i cái “bát canh rau muống†cá»§a chị Sao… nhưng ngà y đó… cái “mùi vị canh rau muống cá»§a chị Sao†không thể nà o quên được trong tôi…. Nhiá»u lúc tôi cưá»i cưá»i nói vá»›i chị vú nhà tôi:
- Chị Mỹ! khi nà o nấu canh như chị Sao nghe chị …
Chị vú nhìn tôi cưá»i cưá»i,
- Ăn không mà bảo nấu
- Ăn chứ - canh chị Sao hôm bữa ngon lắm….
______________________________
Thế rồi – thá»i gian dần dần đưa Ä‘i qua Ä‘á»i tôi vá»›i những tháng ngà y dà i chất chứa thệt nhiá»u ká»· niệm, món canh rau muống cá»§a chị Sao, những con cá lia thia, hay những con diá»u no gió ngoà i sân ga Danang, những tráºn đá banh bên hông nhà thá»â€¦hình như nó đã hòa quyện trong tôi vá»›i những tháng ngà y dà i lê thê…. Cho đến khi tôi đã biết….. thì cuá»™c Ä‘á»i cÅ©ng đã rẽ lối… đưa tôi Ä‘i vá» nÆ¡i đâu đầy những bôn ba và bon chen quyết liệt trong Ä‘á»i sống cá»§a chÃnh mình…. Thì chị Sao đã dá»n nhà vá» Phước Tưá»ng mất tiêu rồi… còn chị Vú Mỹ nhà tôi thì phải “bước lên nhịp cầu sang ngang cá»§a Äá»— Lễ…†khi tôi nháºn ra như thế thì hầu như tôi đã không còn thấy chị Sao nữa, và chị vú cÅ©ng đã Ä‘i xa rồi….
Ngồi hôm nay – nhá»› lại “bát canh rau muống†cá»§a chị Sao, nhá»› những cái bẹo má cá»§a chị, nhá»› cái giá»ng bắc kỳ cá»§a chị hồi ấy nhẹ nhà ng và thân thương, hình như và o lúc đó chị Sao đã dồn hết tình thương cho tôi nhiá»u lắm, có cục kẹo gì – gặp tôi chị cÅ©ng đố !!! Äố Hải cái nà y….. rồi chị chìa bà n tay ra, hai ba viên kẹo trong lòng bà n tay cá»§a chị đưa ra trước mặt tôi… tôi nhìn chị cưá»i cưá»i và lấy… chị cÅ©ng cưá»i lại và kết thúc cÅ©ng bằng má»™t cái bẹo má….
Bát canh rau muống mà tôi còn nhá»› mãi cho đến hôm nay, bát canh ấy hình như chị đã “truyá»n đạt†lại cho chị vú nhà tôi để chị vú “phục vụ cho cáºu con trai quý tá» cá»§a nhà tôi…. Nhưng ngà y ấy hầu như tôi đã không để ý gì cả… mà mục tiêu chÃnh cá»§a tôi là con diá»u là m sao cho nó to, Ä‘uôi dà i, con cá lia thia là m sao phải Ä‘en, và vá»›i những cú đá thần tốc bách chiến bách thắng cá»§a má»™t thá»i thÆ¡ ấu cá»§a tôi mà thôi, chứ hầu như “bát canh rau muống†cá»§a chị Sao cá»§a buổi trưa nà o đó hầu như không nằm trong tâm trà cá»§a tôi lúc ấy….
_______________________________
Sau nà y, chị vú Mỹ nhà tôi cÅ©ng đã sá»›m từ giã cõi Ä‘á»i vì căn bệnh huyết áp… và má»™t lần vá» thăm lại vùng Lăng Cô dưới chân đèo Hải Vân… tôi đã đến thăm má»™ chị Mỹ vá»›i và i ngưá»i trong gia đình tôi… tôi đã lặng thầm rÆ¡i lệ - giá»t lệ dà i trên má cá»§a tôi…. Nhìn chị nằm “dưới kiaâ€, tôi chợt nhá»› lại ngà y xưa vá»›i bát canh rau muống là bản sao cá»§a chị Sao… ngà y hôm nay khi tôi đã biết tất cả, biết hết má»i sá»± thì chị vú ấy “không còn nữa†bên má»™ chị tại vùng Lăng Cô nà y… tôi cắm cây nhang trên má»™ chị. Mà nước mắt cứ mãi mãi rÆ¡i… Còn chị Sao, chị cá»§a “bát canh rau muống†thá»i thÆ¡ ấu cá»§a tôi… không biết vá» cái xứ Phước Tưá»ng – chị có “nối duyên tÆ¡ hồng†vá»›i ai đó không nữa… đôi khi tôi nghe mẹ tôi nói: Con Sao nó mất rồi, đâu trước năm 75 vì bị bệnh chi đó ở trên Phước Tưá»ng….
Chị Sao Æ¡i, chị vú Æ¡i… thằng em trai nà y đây – ngà y hôm nay – không phải Ä‘ua tà i khoe sắc vá»›i cuá»™c thi món ăn ba miá»n cá»§a Saomaitruongxua đâu nhé chị, thằng em trai cá»§a ngà y xưa má»™t thá»i ấu thÆ¡, mà chị Sao cứ bẹo má, chị vú cứ đón đưa Ä‘i há»c và bồng ẵm… để khi nháºn diện được cuá»™c Ä‘á»i thì “hai ngưá»i chị thân yêu cá»§a Ä‘á»i tôi†đã lỡ bước Ä‘i qua vùng thiên cổ mây ngà n… mà hôm nay cái thằng em trai NguyenNgocHai nà y chỉ mượn “bát canh rau muống†cá»§a ngà y xưa để nhá»› vá» cho hai ngưá»i chị, hai hình ảnh trong cuá»™c Ä‘á»i nà y mà có lẽ không khi nà o NNH quên Ä‘i được….
Ôi – bát canh rau muống – bát canh cá»§a ngà y xưa, và bát canh cá»§a hôm nay – thằng em trai nà y vẫn còn đó, vẫn còn nhìn cá»ng rau muống xanh tươi… cho dù “ngưá»i yêu trá»n Ä‘á»i†cá»§a NNH nấu như thế nà o, thì có lẽ hai mùi vị, hai hình ảnh cÅ©ng không bằng “bát canh rau muống†cá»§a chị Sao ngà y xưa….
NguyenNgocHai
Nhớ canh rau muống – nhớ cà dầm tương…
__________________
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Bảy Tháng 5 14, 2011 7:29 am Tiêu đề: |
|
|
Cho NNH "thêm" bà i nà y nữa nhé quý anh chị...
____________________________________________
Con cá lóc nướng trui….
Hồi ấy tôi cÅ©ng còn nhá» lắm, tuổi ấu thÆ¡ cá»§a tôi vá»›i những buổi chiá»u trên những đưá»ng quê khi chưa có mưa rÆ¡i, khi chưa có những cÆ¡n lÅ© trà n vá», tuổi ấu thá»i lúc ấy vá»›i những con diá»u, vá»›i những con chim sắc ô, vá»›i những con sâu nhá», con châu chấu, hà ng ngà y Ä‘i há»c vá», là những bỠđê, bá» ruá»™ng đã in hằn dấu chân cá»§a má»™t thá»i tuổi thÆ¡ ấy…. cha mẹ tôi Ä‘á»u là những ngưá»i nông dân chất phát và hiá»n hòa như cảnh đồng quê miá»n thôn dã nà y…. Biết bao nhiêu ký ức đã trà n vá» trong tôi hôm nay… khi ngà y ấy, cứ má»—i lần con diá»u thưở ấu thÆ¡ cá»§a chúng tôi lại no gió – sau đó cắm lại trên bá» ruá»™ng và cứ nhìn ngắm nó bay bay….
Ôi cái cảnh miá»n quê sao mà cứ mãi hiá»n hòa trong tiá»m thức, cái cảnh thanh bình cá»§a má»™t thá»i mà hình như tôi không sao quên được… hầu như không thể quên được….
x
x x
Äó là má»™t buổi trưa mùa hè….. năm tôi được 15 tuổi…
Cảnh váºt đồng quê như Ä‘ang chói chang dưới cái nắng hè oi ả, cái khu Äồng Tháp nà y hầu như chưa đủ ngá»n gió mùa thổi qua là m mát dịu cho cảnh váºt đồng quê yên tÄ©nh nà y, chúng tôi cùng nhau chạy ra đồng, xuống những thá»a ruá»™ng đã khô nước… vì nghe tiếng máy bÆ¡m từ những dòng kênh bÆ¡m lên ruá»™ng… chúng tôi đứa nà o cÅ©ng thÃch nhìn những dòng nước cứ tuôn trà o, tuôn trà o và o những cánh đồng và trà n lan nguồn nước Ä‘i khắp nÆ¡i…. Xa xa ba tôi cÅ©ng Ä‘ang xem lại mấy bá» kè chặn nước, ổng hết cuốc rồi đắp, cà o xá»›i gì đó… cái xứ miá»n tây nà y hình như chỉ năm tháng vá»›i những cánh đồng, những cánh đồng hầu như đã nuôi chúng tôi lá»›n theo tháng ngà y váºy..
Từ xa chú Năm Ä‘i lại nhìn bá»n tôi và quát:
- Ê mấy nhóc kia là m gì đó, đi ra …
Chúng tôi nhìn nhau và tránh ra bên ngoà i, giá» nà y cÅ©ng có thêm và i ngưá»i nữa đến coi cái máy bÆ¡m cứ tuôn trà o tuôn trà o những dòng nước chảy và o ruá»™ng như tiếp thêm sức sống cho những cây lúa cá»§a vùng quê Ä‘ang cÆ¡n đói nước….
Anh Tám – từ đằng xa Ä‘i lại, không hiểu anh đã bắt hồi nà o – má»™t con cá lóc to tháºt to (hồi đó chúng tôi đâu biết ước lượng khoảng bao nhiêu) chỉ biết là nó to mà thôi….
Thế là má»i ngưá»i xúm lại trầm trồ khen ngợi cho con cá xấu số ấy…. hÆ¡n nữa giá» nà y cÅ©ng hÆ¡i chiá»u má»i ngưá»i sá»a soạn xong xuôi các công việc cuối cùng rồi ra vá» sá»›m – có lẽ chỉ vì con cá lóc kia…
Chúng tôi tò mò Ä‘i theo, những ngưá»i lá»›n… tôi thấy chú Năm vất mạnh con cá xuống sà n nhà bếp, nhưng cái dòng cá lóc nó sống dai lắm… chú lấy cán dao và đáºp và o đầu nó… (tháºt tá»™i nghiệp cho số kiếp con cá), máu tươi trà o ra, chúng tôi đứng nhìn…
Chú bảo tôi Ä‘i kiếm cho chú cây tre nhá», chúng tôi lăng xăng chạy má»™t hÆ¡i ra vưá»n, và lấy vá» cho chú má»™t Ä‘oạn tre to tướng, tưởng đâu được chú Năm khen ngÆ¡i cái thằng nhá» mà giá»i giang… nhìn cây tre tôi cầm, chú Năm nhăn mặt:
- Mà y lấy vá» mà là m xÃch Ä‘u mà y hả ? gì mà to dzáºy?
Thế rồi chú lấy con dao Ä‘ang cầm chẻ ra nhá» hÆ¡n và lúc nà y con cá cÅ©ng đã là m xong phần hà nh là m sạch bước đầu…. chú Năm đâm tá»t và o từ đầu đã được chặt bá»›t – tuốt ra phÃa Ä‘uôi…. Mà đúng là con cá to tháºt… chú cắm nó xuống đất sau nhà … và bảo tôi:
- Ê nhóc, mà y đi hốt vỠcho chú nắm rơm….
Thế là một phen nữa chạy đi và ôm vỠcho chú một ôm rơm to đùng, kỳ nà y thì được chú Năm khen ngợi…
- Ừ - được đấy, con trai gì mà là m cái gì cũng không xong…
Thế là chú chất rÆ¡m xung quanh và o con cá Ä‘ang bị cắm đầu xuống đất giống như má»™t tá» tá»™i buá»™c và o cá»c trước giá» hà nh quyết – mà giá» nà y thì nó cÅ©ng đã chết rồi còn gì, có biết gì nữa mà giãy giụa….
Ngá»n lá»a phừng phừng cháy lên… hết má»› nà y, chú Năm để thêm má»› khác… nhìn con cá, tôi nà o có hay biết gì… vá» cho số kiếp cá»§a nó… thế rồi đống rÆ¡m cÅ©ng đã gần hết, thì con cá đã cháy sám Ä‘en, như má»™t cây than tắt lá»a, Ä‘en ngòm.
Chú năm rút lên, và o bên trong nhà và cạo sạch phần tro cháy bên ngoà i da, mà những cỠđộng cá»§a chú Năm tôi cÅ©ng đã nhìn thấy má»™t cách táºn tưá»ng… con cá đã là m xong, chú mổ ra và đặt lên trên chiếc đĩa lá»›n, mà phải công nháºn con cá to tháºt… trong khi chú Năm là m nhiệm vụ nướng cá , thi ba tôi và anh Tám ở trong nhà là m nước mắm, phải nói nước mắm mà bá»n nhá» chúng tôi thấy cÅ©ng đủ sức hấp dẫn và quyến rÅ© biết chừng nà o, nói là cái chén… nhưng đó là má»™t cái tô lá»›n, nước mắm được hòa thêm nước sôi, đưá»ng cát, và và i trái me chÃn nhá», xong xuôi những lát á»›t má»ng cứ hòa trá»™n và o tô nước mắm.. chắc có vẻ ngon lắm đấy…. giá» nà y tôi thấy anh Tám cÅ©ng vừa vá» vá»›i má»™t bịch bún trên tay, và i xấp bánh tráng má»ng… và tôi Ä‘oán thế nà o cÅ©ng có má»™t chầu li bì vá»›i những đấng gìa nua ấy… nhưng tôi thì cứ lăng xăng ai sai gì là m nấy… mục Ä‘Ãch là được “tham gia cùng má»™t chénâ€â€¦.
Trên cái phản ngá»±a gá»— trên nhà – ná»™i thấy bà y biện ra thôi cÅ©ng đủ mê rồi, nhưng giá» nà y tôi không thèm chạy Ä‘i đâu nữa cả, chỉ vì cái mùi cá lóc nướng trui quá hấp dẫn và quyến rÅ© kia đã vô tình nÃu kéo tôi ở lại, mặc cho tụi thằng Lâm, thằng Hiá»n… Ä‘ang còn mãi chạy chÆ¡i ngoà i kia….
Và như tôi đã dá»± tÃnh, cứ nghe gì là m nấy, bảo gì là m nấy, sai đâu là m đó – thế nà o cÅ©ng được chén bún…. vá»›i cá nướng kia….
Bữa ăn đã bà y ra, má»i ngưá»i đã ngồi và o mâm và ai nấy Ä‘á»u trên môi nụ cưá»i xuýt xoa như vui sướng lắm vì đã có má»™t cuá»™c ăn nháºu – tôi thì cứ len lén lại gần chú Năm, hình như chú cÅ©ng Ä‘oán được ý nghÄ© ấy, nhìn tôi chú Năm gá»i:
- Ê thằng nhóc, xuống lấy cái chén lên chú cho….
Thế là tôi cÅ©ng nhanh chân xuống bếp lấy má»™t cái chén và đôi đũa lên đưa cho chú, chú gắp bún, chan nước mắm, và công Ä‘oạn quan trá»ng là chú Năm đã gắp cho tôi má»™t phần con cá…
- Cho mà y ăn no luôn….
Thế là má»™t cuá»™c ăn nháºu cá»§a số ngưá»i lá»›n, cÅ©ng như bao lần mà chúng tôi đã thấy, má»™t con cá lóc nướng trui mà tôi đã chứng kiến từ đầu cho đến cuối cùng khi bà n ăn đã bà y ra… tôi thấy má»i ngưá»i cứ khá» khà khá» khà sau má»—i lần uống rượu… không hiểu uống để là m gì nhỉ, chúng tôi cÅ©ng chả biết nó ngon cỡ nà o mà sau khi ai đó uống xong, thì mặt mà y nhăn lại, khà ra má»™t tiếng… nhưng trong cái khà đó – má»™t nụ cưá»i chá»±c trà o dâng lên, má»™t miếng bún nhá», và i cá»ng rau sống, gắp má»™t miếng cá nướng Ä‘ang nằm trên dÄ©a, bá» và o chén – như má»™t há»—n hợp cá»§a má»™t sá»± Ä‘á»i ngon lắm thì phải… dốc hết và o miệng, nhai ngấu nghiến và chuyện trò… có lẽ là ngon lắm, cái ngon cá»§a những ngưá»i lá»›n trong bà n nháºu, cái ngon cá»§a má»™t cuá»™c chiến thắng vá»›i con cá xấu số kia, và hình như cái ngon cá»§a má»™t ngà y là m lụng vất vã ngoà i đồng ruá»™ng… để rồi cứ thâu đêm khi mà n đêm buông xuống… cá cÅ©ng đã hết chỉ còn bá»™ xương, rau sống cÅ©ng đã vÆ¡i dần, bún và bánh tráng chỉ còn lại vá»›i và i cái lưa thưa… má»™t cuá»™c nháºu, má»™t cái số kiếp cá»§a má»™t thân pháºn là m cá, thế là hết Ä‘á»i – má»™t con cá lóc nướng trui,
x
x x
Có lẽ cái hình ảnh ấy nó có vẻ Ä‘áºm đà dân giã nhất cá»§a cái xứ quê Äồng Tháp nà y, có thể nói không phải vùng quê nghèo gì, mà là má»™t vùng quê sông nước trù phú, má»™t quê nhà gắn liá»n vá»›i tuổi thÆ¡ cá»§a Ä‘á»i tôi vá»›i những cánh đồng, những con kênh, những con đưá»ng đê nhá» - và nhất là má»™t là ng quê vá»›i những con cá lóc ấy… thá»i gian lá»›n lên và nhiá»u đổi thay, tôi không còn sống hoà i nÆ¡i vùng quê chất phát và hiá»n hòa ấy nữa, việc há»c việc Ä‘á»i tôi phải cất bước ra Ä‘i xa quê nhà yêu dấu, xa Ä‘i những con đưá»ng là ng và những con kênh, xa Ä‘i cái tuổi thÆ¡ đầy nắng gió, và hình như xa Ä‘i vá»›i những con cá lóc, má»™t lần mà tôi cho là ký ức trong Ä‘á»i…
GiỠđây, ba tôi, chú Năm cÅ©ng đã trở vá» vá»›i thiên cổ mây ngà n, không hiểu bên kia cuá»™c Ä‘á»i, oan hồn cá»§a những con cá lóc có còn vướng báºn gì vá»›i những con ngưá»i như thế không, còn anh Tám thưở nà o, bây giỠđã là ông ngoại ông ná»™i rồi…. trong chuyến vá» thăm quê lần nà y, vợ con tôi cÅ©ng vá» theo, cÅ©ng là m món cá lóc nướng trui như ngà y xưa, nhưng là mua ngoà i chợ, mà hình như bữa cÆ¡m tối hôm ấy… chưa có mùi vị Ä‘áºm đà cho bằng cái mùi vị bún cá lóc nướng cá»§a ngà y xưa vá»›i mấy ngưá»i già … hôm nay trên chiếc bà n ăn nà y cÅ©ng vá»›i món bún cá lóc nướng ấy, cÅ©ng vá»›i cuốn bánh tráng cuốn ấy, và nhất là cùng vá»›i những ly rượu nhá» nhoi nà y… hình như tôi không tìm ra được cái mùi vị mà ngà y xưa ba tôi và chú Năm vẫn là m… có phải chăng vong hồn cá»§a hai ngưá»i quá cố Ä‘ang còn bay bay đâu đó trong căn nhà nà y để mỉm cưá»i nhìn tôi vá»›i lá»i trách mắng:
- Äồ thứ con nÃt mà cÅ©ng há»c đòi….
NguyenNgocHai
Con cá lóc kỷ niệm…
________________________________________
|
|
| Về Đầu Trang |
|
hạđỠHS SaoMai

Ngày tham gia: 21 11 2010 Số bài: 62
|
Gửi: CN Tháng 5 15, 2011 11:47 pm Tiêu đề: |
|
|
" Cho NNH "thêm" bà i nà y nữa nhé quý anh chị... "
Anh Hải ơi ,
Viết như Anh thì có thêm mưá»i bà i nữa cÅ©ng có ngưá»i á»§ng há»™ chứ nói chi là thêm má»™t bà i .
|
|
| Về Đầu Trang |
|
Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Hai Tháng 5 16, 2011 4:24 am Tiêu đề: |
|
|
Hihihihi.......
kÃnh gá»i chị Hạ Äá»....
Hình như cuá»™c Ä‘á»i phải không chị? NNH và chị Hạ Äá» cÅ©ng như bao nhiêu những anh chị em khác - có biết nhau chi mô... hồi đó chỉ có trên ngá»±c áo là cái bảng tên SaoMai mà thôi.....
Nhưng thôi chị nhỉ - đến hôm nay Ä‘á»u là "anh chị em cá»§a nhà mẹ" phải không chị... "hai câu chuyện trên là có tháºt" đấy chị... còn chuyện "con cá lóc" là do NNH nói chuyện vá»›i má»™t ngưá»i bạn miá»n tây ( Cô PhanKimTot) rồi "hư cấu ra cho có chuyện" đấy thôi chị hạ Äá» Ã ... nhưng dù sao thì mình cÅ©ng nói lên được má»™t tâm trạng cá»§a ngà y xưa phải không chị...
Xin được "là m quen và bắt tay cùng chị Ha Äo"
cầu chúc chị được an khang và nhiá»u niá»m vui chị nhé...
Chà o chị
NNH.
|
|
| Về Đầu Trang |
|
|