Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: Năm 12 30, 2010 10:41 am Tiêu đề: Má»™t năm qua nhìn lại. |
|
|
Nhân một năm nhìn lại…
Nhìn lại cuốn sổ Ä‘á»i.
Tôi còn nhá»› trong nhạc phẩm “Chuyện ngà y cuối năm†do Quang Lê trình bà y… nghe tháºt buồn và cÅ©ng tháºt xót xa; có lẽ cÅ©ng không cần nhắc lại hay trÃch lên đây má»™t câu nà o… nhưng đó là chuyện cá»§a Quang Lê vá»›i má»™t bản tình ca để cho má»—i ngưá»i chúng ta nhìn nháºn lại chÃnh mình…
Má»™t năm trôi qua, không hiểu đã biết bao nhiêu chuyện buồn và vui, biết bao nhiêu giá»t sầu đã nhá» xuống, bao nhiêu cÆ¡n mưa đã Ä‘i qua, như bốn mùa hạnh ngá»™ rồi cÅ©ng đã lùi dần và o quá khứ… Tất cả cÅ©ng đã phai tà n để rồi tất cả chúng ta – những ngưá»i con nhà mẹ hôm nay nhìn lại – biết bao nhiêu sá»± kiện cho mình cÅ©ng như cho vá»›i tất cả bạn bè anh em…
Má»™t năm thôi – trôi qua biết bao nhiêu lá»i cảm Æ¡n, biết bao nhiêu há»n trách, biết bao nhiêu niá»m vui cÅ©ng như biết bao nhiêu chuyện buồn nhân thế…hình như không tà i nà o đếm hết được… Cuối năm ngồi bên ly café vẫn còn nghi ngút khói, vừa khói ly Ä‘en và cùng hòa quyện vá»›i những là n khói thuốc mong manh như má»™t khúc phim Ä‘á»i ngồi nhìn lại, để mình còn thấy được cho ngà y hôm qua… Ngà y hôm qua – khi bà i “Còn nhá»› mùa Xuân†được vinh hạnh đưa lên ngôi nhà thân thương và o ngà y 3/1/2010 để rồi cùng Ä‘ua hoa chen sắc vá»›i má»™t mùa Xuân má»›i… cho đến lúc ngà y 30/1 bà i “Có chút nắng mùa Xuân†giống như má»™t chén trà tháºt đạm bạc để cùng niá»m vui chung vá»›i tất cả anh chị em nhà mình… Rồi những âm hưởng nà o nữa đây – nhiá»u lắm – phải nói má»™t năm qua, “ngòi bút cá»§a chÃnh mình†và cá»§a hầu hết tất cả anh chị em đã không ngá»›t lá»i ca tụng cho má»™t mùa Xuân má»›i đã đến và trà n trỠ“cho ngôi nhà thân thương†biết bao niá»m hy vá»ng… Cùng vá»›i má»™t năm ngà y mồng 3 Tết con Dần, mình được vinh dá»± thắp lên nén hương lòng trước má»™ phần cá»§a Cố Äức Cha Giuse… Dẫu sao trong ná»—i buồn ká»· niệm ấy, mình còn vui nhiá»u vì đã là m được má»™t việc ý nghÄ©a… buổi chiá»u Xuân Lá»™c, nắng còn như thiêu, nhưng mình đã ngồi cạnh má»™ phần cá»§a vị Cha Chung để còn nói lên được: KÃnh Lạy Cha – những ngưá»i con SaoMai cá»§a ngà y xưa hôm nay vá» vá»›i Cha đây…
Rồi những chút tâm tình khi “Cảm xúc qua hồn thÆ¡ cá»§a nữ sÄ© HaNguyen†– má»™t chút tâm tình cá»§a mình để ca ngÆ¡i vá» cho má»™t hồn thơ… nhưng không ngá» loạt bà i ấy – mình Ä‘ang Ä‘i giữa “tráºn cuồng phong ác nghiệt†– nhưng rồi “chiếc phao†cÅ©ng có khi chồng chá»nh, chao đảo giữa biển khÆ¡i… nhưng rồi “cÆ¡n bão†cÅ©ng phải qua Ä‘i như vòm trá»i lại sáng sau má»™t cÆ¡n giông tố… Tiếp theo rồi đến dư âm cá»§a tráºn cuồng phong ấy… loạt bà i “Những giá»t sầu rÆ¡i†lại vang lên như chÃnh mình Ä‘ang phải ngáºm ngùi ăn cay nuốt đắng như ly cà phê không đưá»ng… giữa đêm Ä‘en mịt mù sương khói kia… trá»i trở gió – hÆ¡i se lạnh, cái gió lạnh như từ miá»n biển thổi vá»â€¦ mình cứ tưởng như hồn ai cứ mãi còn lang thang hoà i trên biển vắng, chỉ nghe gió ù ù thổi hòa lẫn vá»›i sóng biển dạt dà o, má»™t thoáng chênh vênh chưa qua ná»—i… ai đó cứ vẫn lang thang hoà i trên bá» biển đêm mà nghÄ© vá» cho má»™t tháng ngà y xa xưa, đến khi loạt bà i “Phù du – má»™t kiếp trần ai†như má»™t lá»i trần tình để nghÄ© vá» cho mình, cho bạn bè, và cÅ©ng như vá» vá»›i tất cả anh chị em cá»§a mình… thì hình như đâu đó cÅ©ng còn có những tiếng cưá»i, tiếng cưá»i khúc khÃch khi má»™t lữ quán cá»§a ai cÅ©ng trên bá» biển đêm nà y cùng vá»›i tiếng dương cầm cá»§a má»™t ngưá»i con gái Ä‘ang du dương vá»›i những tình khúc tháºt nhẹ nhà ng và êm ái… Hình như “Má»™t thoáng hồn hoang†nà o đó cÅ©ng đã dẫn đưa mình vá» vá»›i những ký ức xa xưa rồi… ký ức ngà y đó còn mãi những tiếng cưá»i đùa tháºt hồn nhiên và vô tư lá»±, tiếng cưá»i không mang tÃnh xót xa, không chút gì mâu thuẫn cho nhau, tiếng cưá»i còn mãi êm Ä‘á»m như tiếng nhạc cá»§a ngưá»i con gái trong lữ quán đêm vá» trên bãi biá»…n NhaThà nh… để rồi tiếng đà n huyá»n diệu cứ mãi cất lên, thì dư âm du dương và chút trầm lắng nà o đó đã cuốn hút ngưá»i nghe bằng những Ä‘oản khúc tình ca bất há»§ sao mà cứ mãi quay cuồng trong tôi váºy… Từ ấy lòng mình lại ngất ngây vá»›i những hồn thÆ¡ cá»§a nhà mình, để rồi mùa Xuân ấy chưa qua Ä‘i thì mình cÅ©ng đã nghe niá»m “Lắng Ä‘á»ng má»™t thá»i vá»›i những hồn thÆ¡ SaoMai†để mình hết lá»i ca ngợi vá» cho những danh nhân nhà mình như thế đó… nà o là những danh nhân (ngoại trừ những vần thÆ¡ cá»§a Thầy Trần Hoan Trinh, PhanXuanSinh là những báºc đại thụ cá»§a là ng thÆ¡ SaoMai…) TranVietHung, NguaChung, NuTamXuân, HaVang, CauÄen, MinhTamLe, ThanhBinhDN, Hòang Thá»§y Biển, HồnThy, LeLoc, NguyênVânThiên, HôMai, HạNguyên, MinhMá»™ng, TháiNgô, Tuyết Nhung, PTH, PhongLanXanh, KimChi, PhaLe, TocTrang, NữSinh, HạcGiấy, NgòGai, TuLip, HồngGai, Ng3, TranLaNet, ThisiÄatinh, SongNam, NamTuyên, Angel, TSL, td, Misa, KimAnh, CungQuang, VuTamNamÄinh, TonThatPhuSi…. Thì đây là những tâm hồn má»™t khi thả hồn và o cõi má»™ng thÆ¡ ca thì phải thú nháºn rằng: Äây là những con ngưá»i mang nặng những trái tim ưu tư muôn thưở…
Rồi mùa Xuân ấy cÅ©ng đã âm thầm trôi qua, nhưá»ng lại cho những ngà y nắng như thiêu như đốt báo hiệu cho những chú ve cất lên những ca khúc tình sầu ly biệt như ngà y xưa ai đó cứ nhặt từng cánh phượng ép và o trang vở… Ngà y hôm nay cÅ©ng thế đấy, cÅ©ng má»™t mùa hè nữa lại đến, để mình còn đó ná»—i buồn biệt ly và chia xa khi những tâm tư mà mình cÅ©ng đã nói lên: “35 năm ngà y ấy…â€, hoặc là chút tâm tư mùa hạ: “Lại má»™t ná»—i buồn†và “Biệt khúc mùa hạ†hoặc “Dạ khúc mùa phượng rÆ¡i†mà chÃnh mình cÅ©ng đã nói lên được hôm nay như ngà y xưa nà o đó trong cuốn lưu bút cá»§a những ngưá»i nữ sinh 12A1… mà mình được hân hạnh ký cái tên NNH vá»›i những dòng chữ ngây ngô nhắn nhủ… Thế rồi những chút nắng và ng cá»§a má»™t mùa hạ buồn cÅ©ng bị thiêu đốt bởi cái nắng miá»n Nam chỉ còn mưa và nắng mà thôi… những ngà y qua Ä‘i, cái gió mùa thu cÅ©ng lại ùa vá», hÆ¡i se se là m mình nhá»› lại cái thưở hà n vi ngu ngÆ¡ cá»§a má»™t thá»i Thanh Tịnh vá»›i ngưá»i thầy Trần Tế cá»§a ngà y xưa, rụt rè, khép nép, nấp sau lưng mẹ, Ä‘i trên con đưá»ng quen thuá»™c cá»§a cái là ng Mỹ Lý năm nà o ấy… đến nay ngưá»i thầy già cÅ©ng đã “đi xa†rồi… để rồi những nét chữ đầu tiên trong má»™t lá»›p há»c má»›i mẻ, ai đó đã bặm môi nÃn thở nắn nót mấy chữ “Tôi Ä‘i há»c…†và thá»i Ä‘iểm nà y cÅ©ng là mùa thu gá»i vá» vá»›i những cÆ¡n mưa, những cÆ¡n mưa qua mau rồi chợt nắng, và lúc nà y dư âm cá»§a những ngà y hè như còn sót lại đâu đó khi trong lá»›p há»c hôm nay nhìn qua khung cá»a còn đó những cánh diá»u còn bay bay trong gió… đợi đến khi thầy cô gõ nhịp thước vang thì hồn ai Ä‘ang lạc chốn nà o phải quay vá» vá»›i hiện tại…. Thế là mùa thu lại vá» rồi nhỉ… Vá»›i những đêm vá», có lúc mưa rÆ¡i ngoà i kia, con đưá»ng đêm không má»™t bóng ngưá»i, hoang vắng, nhưng mưa vẫn cứ rÆ¡i, và mình cÅ©ng lại phải nói lên vá»›i hư không nà o má»™t chút trong “Äoản khúc mùa thu†và còn nhá»› vá» chốn xưa vá»›i “Má»™t thoáng miá»n Trung†mà nÆ¡i ấy có biết bao nhiêu ký ức còn in hằn dấu son táºn đến bây giá»â€¦ và niá»m ký ức ấy vẫn còn vang mãi hôm nay… để rồi chỉ có mình ta nÆ¡i chốn hoang vu đèo heo hút gió nà y mà chợt nhá»› vá» cho chốn cũ… biết sao hÆ¡n – thôi thì “Chỉ còn là ká»· niệmâ€, đôi khi vá»›i những tâm tình ấy, chút tình lắng Ä‘á»ng ấy, mà những giấc mÆ¡ nà o chỉ thoáng qua trong Ä‘á»i và cÅ©ng chỉ biết “Chỉ còn lại giấc mơ†mà nhá»› vá» cho má»™t mái nhà chung đã Ä‘i và o miá»n thiên cổ…
Bây giá» tất cả chỉ còn là những cái nhìn xót xa, chỉ còn là những niá»m tâm tư còn lắng Ä‘á»ng được vá»›i thá»i gian, ngồi đây mà nhá»› lại cho ai đó má»™t thá»i… để rồi từ những hồn thÆ¡, từ những tâm tư, và niá»m tâm sá»± cá»§a tất cả ai đó… để chÃnh mình nhìn lại và nói vá» cho loạt bà i trưá»ng thiên: “Cảm nháºn vá» Äịnh nghÄ©a Bạn†– má»™t chút thoáng tâm tình để viết vá» cho những thi nhân Ngò Gai, Tiểu Thư, và má»™t loạt bà i lê thê vá» cho PXS, cÅ©ng như ngà y hôm nay, có còn ai đã Sống cho mình vá»›i má»™t thá»i (quá vãng)… ! hoặc còn chút tương tư cá»§a cõi lòng trong ánh đèn phố thị mà nhìn vá» cho những “Giá»t sương đêm†còn mãi giá lạnh, và chÃnh lúc nà y, có ai đó, trong cõi vô hình cÅ©ng đã đánh và o chÃnh mình má»™t cái Ä‘au đớn má»™t khi mình Ä‘ang nhìn và o cho má»™t ná»—i buồn cá»§a má»™t ngưá»i chị trên đất quê nhà nà y, không hiểu ai đó đã vô tình hay cố ý – lại má»™t niá»m Ä‘au… nhưng rồi cÅ©ng được xoa dịu vết thương lòng vá»›i những niá»m cảm thông cá»§a quý anh chị em và bạn bè – âu đó cÅ©ng còn chút ấm lòng vá»›i những ngưá»i anh em, vá»›i những ngưá»i bạn… Thế rồi khi gió mùa thu đã dịu êm Ä‘i cái nắng mùa hạ còn mãi vương, thì lại má»™t “mùa trá»ng Æ n…†hình ảnh “Ông lái đò…†lại hiện vá» như má»™t khúc phim Ä‘á»i trong lòng cá»§a má»—i con ngưá»i, cÅ©ng ngà y nà y, những dư âm và hình ảnh thân thương cá»§a ngà y 15/11/2009 như còn mãi vấn vương và luyến nhá»› tại đất Saigon hoa lệ… biết bao nhiêu niá»m vui trà n vá» cho những ngưá»i thầy vá»›i loạt bà i “Nhá»› vá» Thầy qua những vần thơ…â€; nhưng chỉ nhá»› lại chút dư âm còn sót lại năm nà o, năm nay sau chuyến du lịch miá»n cao… để rồi những ai đó còn Ä‘em vá» phố thị chút “Nắng hồng miá»n cao nguyên†để đến bây giá» cứ nhá»› mãi… nhưng tái láºp lại má»™t ngà y há»™i ngá»™ như ngà y 15/11 vừa qua thì không còn dá»… dà ng lại nữa… mà hôm nay ai ai cÅ©ng báºn bịu vá»›i những lo toan, những mưu sinh và những bôn ba cuá»™c sống… nhưng cho dù báºn bịu ra sao thì “Mùa SaoMai 2†vẫn được thoát thai từ những con tim và tấm lòng thiện chÃ, những con ngưá»i năng nổ và tÃch cá»±c mãi là m rạng danh cho SaoMai hôm nay váºy…
Thế rồi má»™t câu chuyện tình cá»§a má»™t chà ng trai nghèo đơn côi vì mất mẹ nÆ¡i xóm chà i nghèo bên bá» duyên hải miá»n trung, cÅ©ng là má»™t ngưá»i há»c trò năm xưa vá»›i má»™t nà ng công chúa chỉ trong tình bạn, câu “Chuyện chà ng Muối†vá»›i những ngà y Vu Lan báo hiếu tháºt còn mãi xót xa cho má»™t chuyện Ä‘á»i – nhưng âu đó cÅ©ng là má»™t số kiếp, để rồi tình bạn vẫn còn cứ sáng mãi, thanh cao… Và má»—i đêm vá» cứ còn ngồi đây để mà nhá»›, nhá»› vá» cho những lần Tiểu Thư vá»›i những tình khúc Danang – nghe sao mà xót xa và luyến tiếc, như còn mãi tiếc nuối vá»›i tháng ngà y sao vá»™i qua Ä‘i mau quá… “Hồn ca†hay là cứ mãi “Diá»…m tình ca†như má»™t thoáng nà o trên bở biển đêm để còn vang vá»ng mãi những tiếng đà n cá»§a tứ nữ phi nhân SaoMai ngà y hôm nay… nhưng cái gì rồi cÅ©ng qua Ä‘i, cÅ©ng phải Ä‘i và o tà n phai – để khi nhìn lại hôm nay thì “Äã vá» nÆ¡i xa lắm†rồi… và mình chỉ biết còn ngồi đây mà ôm mãi má»™t mối sầu “Còn đó những ná»—i buồnâ€â€¦
Má»™t năm – rồi cÅ©ng đến, rồi cÅ©ng qua Ä‘i, niệm khúc cuối cá»§a má»™t tháng ngà y sao mà vẫn cứ còn mãi xót xa và buồn thảm như những ngà y Xuân qua đầu năm vá»›i những biến động không mấy hay ho gì, âu đó cÅ©ng là má»™t câu chuyện Ä‘á»i cá»§a nhân tình thế sự… đầu năm má»™t chuyện… cuối năm cÅ©ng má»™t chuyện… những chút tình dư âm cứ còn mãi cuá»™n tròn và lăn Ä‘i trên cuá»™c Ä‘á»i nà y vá»›i những chút tình sầu hầu như không ai muốn… nhưng sao mà cứ mãi diá»…n ra, cứ mãi đến…. Nhưng mà thôi, nhìn lại má»™t năm trá»i nắng có, mưa có, giông tố và đầy dẫy những bảo bùng bao trùm lên thân pháºn cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i… Sao mà cứ lắm muá»™n phiá»n ???
Thế rồi mùa Xuân nữa lại đến, Xuân cá»§a con Mèo – xin đừng bao giá» như má»™t năm cá»§a con Cá»p, đừng bao giá» hung dữ như con Cá»p còn bị nhốt trong chuồng vá»›i những ná»—i “nhá»› rừng†cá»§a Thế Lữ nữa… Hy vá»ng rằng: Con Cá»p vẫn là con Cá»p, và con Mèo chỉ là má»™t con Mèo, con Mèo có lẽ “dá»… thương hÆ¡n con Cá»p†– đừng bao giá» gây nên những phiá»n toái não ná» nữa… Và cÅ©ng hy vá»ng con Mèo hôm nay, cÅ©ng như má»›i ngà y nà o vừa rồi: những hình ảnh dá»… thương cá»§a những chú Mèo con ngá»™ nghÄ©nh cá»§a chị Tóc Trắng nà o đó, chỉ là những con Mèo vô tư, dá»… thương và cảm mến.. để mang lại cho má»™t mùa Xuân má»›i… trong má»™t ngôi nhà chung đầy ắp những tiếng cưá»i đùa vui tháºt hồn nhiên, tháºt vô tư những những tháng ngà y xa xưa nà o….
Nguyễn Ngoc Hải…
Má»™t năm trá»i nhìn lại những sá»± kiện vui buồn…
____________________________________________
|
|