Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Bến Sông

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Sáu 10 01, 2010 8:49 pm    Tiêu đề: Bến Sông Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bến Sông

Mặt trời từ từ chìm xuống bên kia sóc. Con sông Trẹm chợt hắt lên hai bờ một màu vàng ệch khác thường. Tiếng máy ghe chạy xành xạch ngang dọc, ồn ào cả một khúc sông. Thị trấn lâu đời không một bóng dáng người đi chợ trong nhà lồng. Tiếng vỗ sóng của mái chèo, tiếng máy xay lúa chạy ì ầm, tiếng heo kêu đòi ăn eng éc dãy phố...tạo thành một thứ âm thanh không thể lẫn vào đâu được của phố chợ miền sông nước.

Hắn ngồi ngay bến sông trước cổng trường học thị trấn, trường cấp 2 .3 thị trấn. Nhỏ xíu tựa hộp diêm, có 4 phòng học và hành lang đầy dấu phân bò phân trâu. Chiều nào hắn cũng ngồi nhìn mặt trời chầm chậm xuống từ bên kia sông. Nước trên sông chảy lờ đờ, một màu vàng oạch của nắng, một chút mùi tanh tưởi của bùn non. Từ ngay ngả ba sông cái lớn. Chiếc tàu khách cuối cùng trong ngày từ Rạch Giá đã ló dạng xé nước trước mũi tàu. Có tiếng chào nhau của dì Sáu dưới bến khi dì chèo ghe chở trứng trong ruộng về ngang trường. Chẳng biết hắn còn tồn tại ở thị trấn này trong bao lâu , mỗi chiều, mỗi ngày lặp đi lặp lại những điệp khúc âm thanh buồn chán trên sông nước miền nam. Hắn nghĩ vẩn vơ , làm sao biết hắn có mặt ở vùng đất nầy, nhớ nhà muốn về nhưng nhà xa quá. Hắn nhớ nhà chi lạ.

Bước chân nhẹ nhàng nhưng quen thuộc của Hà ngay sau lưng hắn. Chiều nào cô bé cũng tìm hắn nói dăm điều trên trời dưới đất . Điều mủi lòng hắn ở thị trấn này chính là điều quen thuộc nhất hắn thích. Hà học với hắn năm ngoái, mười bảy tuổi chỉ học hết lớp chín, Hà nói tía bảo ở nhà phụ việc.Hà mặc áo bà ba trắng ôm sát thân hình thiếu nữ, tóc đen dài phất phơ trước gió bến sông chiều. Hà đẹp lắm, thanh thoát như một thánh nữ, chân chất đúng nghĩa con gái miền tây. Năm ngoái sau khi về trường đúng một năm, hắn dạy ngay lớp của Hà. Thằng con trai vừa ra trường chưa từng nắm tay một đứa con gái nào, bổng dưng cứ bị một ánh mắt chăm chú nhìn. Con gái miền tây trắng lắm, học trò miền tây đi học hôm nay lấy chồng ngày mai là sự thường tình , học chữ cho có học. Tía má Hà, nổi tiếng ở thị trấn này, nhà máy xay lúa ngang bến sông là của gia đình Hà. Một lần tía má Hà mời hắn qua nhà nhậu, họ coi trọng hắn lắm, hắn thì nhỏ tuổi gia đình Hà đối đãi như một ông quan lớn. Chả biết ra sao, ý tía Hà muốn hắn về giúp trông coi sổ sách cho nhà máy. Hắn cũng hiểu tía Hà muốn điều gì.

Hắn suy nghĩ mông lung khi có Hà bên cạnh. Mùi da thịt con gái dậy thì thoang thoảng bên cạnh. Cứ ngồi bên nhau tội nghiệp cho mấy cọng cỏ dại. Hà cứ vò vò hết hết ngọn này đến ngọn khác. Bến sông – chỗ ngồi quen thuộc, lúc nào cũng không thấy cỏ. Ở thị trấn này tình cảm giữa thầy và trò có lớn hơn cũng không mang điều tiếng gì như ngoài quê, cái chất miền nam phóng khoáng, rộng rãi luôn có mặt ở mảng tình cảm. Hắn cũng mên mến Hà nhưng yêu thì chưa. Nỗi nhớ người xưa từ thưở học trò theo hắn đến bây giờ; phải chi trời cho hắn gặp lại để tỏ lời yêu, niềm mơ ước bao năm – khiến hắn đau đáu. Bốn năm rồi còn gì, hắn vẫn nhút nhát khi tình cờ nhìn thấy người xưa trên đường Cao Thắng sau ngày giải phóng Sài Gòn. Suy nghĩ cho cùng chỉ vì hắn sợ với không tới. Hà khe khẽ nói sao thầy không nói gì. Có bao giờ hắn biết nói gì đâu. Hà không hiểu- vì không nói nên mối tình đơn phương trở thành một kỷ niệm đẹp. Đến bây giờ hắn cũng không biết người đó giờ ở đâu. Về Sài Gòn thỉnh thoảng gặp bạn bè cùng trường nghe phong phanh về người, và hết...
Ngôi trường ngày xưa hắn học cũng nằm bên con sông Hàn tận Đà Nẵng lận. Ngày hắn rời trường sau khi đậu tú tài là ngày hắn xa quê mãi, biết bao giờ hắn có ngày trở lại, dù trở lại Đà nẵng không biết để làm gì, bạn bè bây giờ lạc loài phương nào hết. Hắn nghe phong phanh người ấy đã bị đi kinh tế mới, thằng Phong là con nguỵ quân đi xây dựng đường tàu suốt Bắc Nam; một thế hệ bạn bè bị xoáy trong trận cuồng phong thời thế. Hắn chặc lưỡi. Thôi mất hết rồi. Con người sống bằng kỷ niệm. Nhưng kỷ niệm không còn. Trường hắn dạy nằm ngang bến sông thị trấn kế bên cạnh phòng công an thị trấn, ngày về nhận nhiệm sở ở đây hắn đã bị làm phiền bởi tay trưởng phòng công an – Út Nhất.Đầu tóc hắn bị sởn ngay vì cho rằng quá dài- dấu hiệu tàn dư mỹ nguỵ, dù tóc hắn còn ngắn lắm, dân sư phạm làm gì để tóc dài được. Rồi mở radio nghe đài BBC bị mời lên phòng làm việc, lỗi của Thầy là đầu óc tiểu tư sản. Riết rồi hắn cũng quen thuộc với việc dòm ngó, rồi quên phắt đi lúc nào không rõ. Gặp nhau trên bếp ăn tập thể thị trấn hoặc trên dốc cầu phố chợ là gật đầu chào nhau. Không có Hà, không có Út Nhất tất nhiên không là hình ảnh thân thuộc của chợ thị trấn vùng miệt thứ này. Hôm qua Mạ gửi thư xuống trường nhắn hắn tháng này có về phép nhớ mua cho Mạ 2 kg mỡ heo. Chắc ngày mai nhờ mấy đứa học trò bên ấp Tây Sơn phơi giúp chục con lóc khô mang về cho Mạ. Ở thị trấn này hắn ăn trắng mặc trơn chứ ở trên thành phố gia đình hắn ăn cơm độn khoai, độn sắn thường xuyên. Mỗi lần hắn về nhà là lũ em mừng lắm, có gạo, có thịt, có cá...có đoàn tụ dù ba hắn đang học tập trên trại. Hắn giờ chỉ mong ba hắn được nhà nước tha về nhà, cho mẹ hắn bớt buồn và hắn dù xa nhà vẫn an tâm ở nhà còn có ba . Chiều thị trấn buồn bã qua, chẳng có báo, chẳng có ti vi, máy điện chạy xành xạch trong vòng một giờ. Đến trước giờ tối đèn dầu thắp lắt leo trên toàn phố huyện. Đêm nằm ở nhà tập thể giáo viên nghe ếch nhái kêu tứ bề phát nẩu ruột, nghe tiếng sóng vỗ ì oạp bên be xuồng ba lá, răng rắc tàu lá dừa đu đưa đụng nhau. Lúc chiều Hà ghé bến sông, mang cho hắn một xâu bánh bắp quấn lá dừa nước nóng hổi. Không có Hà chắc thị trấn này buồn lắm. Hôm nào Hà không đến hắn chợt lo lắng mông lung, không biết cô có việc gì ở nhà không. Hắn vung tay lên trán, hay là mình yên phận ở cuối mảnh đất mảnh nước này cho rồi. Bỏ phứt những toan tính, những bước đường vô định tương lai. Hôm qua Nam từ bên Hòn Tre xuống họp ở thị trấn, hỏi hắn có đi không, bên chỗ Nam có một chuyến tàu quen của phụ huynh, chẳng qua Nam là hiệu trưởng trường Hòn Tre mà. Hắn đồng ý và bảo với Nam nhớ thông tin ngay xuống Hòn Tre cho hắn qua điện tín. Cả gia đình hắn trông mong vào hắn, ba còn đó như không, em út thì còn nhỏ quá. Giấc ngủ chập chờn mong cho mau sáng để quên đi những suy nghĩ mông lung. Gia đình mình bây giờ sao khổ quá, chả bù cho hồi ở quê chưa chạy vô Sài Gòn ăn trắng mặc trơn. Hình ảnh người từ đâu ập về, không biết em bây giờ ra sao,cô tiểu thư ngày nào biết trôi dạt trên cuộc đời như thế nào. Em trong giấc mơ của hắn bao giờ cũng kiêu sa, áo dài trắng xoá, tóc ngang vai, đôi mắt như biết nói...biết còn không. Hình ảnh mạ, hình ảnh Hà, hình ảnh em trộn vào lăn tròn, thật nhanh đến chóng mặt cuốn sâu giấc ngủ không tròn của hắn.

Gió từ bến sông vẫn rượt đuổi trên mái lá dừa nước. Con trăng non chỉ làm lạnh thêm một khoảng không gian vô thường. Mùi hương lúa từ đám ruộng sau lưng trường phả trong không khí mùi hương ngai ngái. Hắn chìm sâu vào giấc ngủ mang tiếng sóng vỗ trong lòng.

Sài gòn 19.5.2010
Trần Vĩnh An.



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI