Nguyen Ngoc Hai Moderator

Ngày tham gia: 10 9 2009 Số bài: 1790 Đến từ: Viet Nam
|
Gửi: CN 9 19, 2010 11:50 am Tiêu đề: Vệt nắng chân mây. |
|
|
Một thoáng hồi ức trong tôi…
Vệt nắng chân mây…
Thân tặng vá» cho những há»c trò cá»§a tôi ngà y hôm nay…
Có lẽ trong cuá»™c sống ai ai cÅ©ng có cho mình những hoà i bão và ước mơ… có những giấc mÆ¡ cao sang và cÅ©ng có những hoà i bão tháºt bình dị… Chắc chắn rằng ngà y xưa khi chÃnh bản thân mình còn ngồi trên ghế nhà trưá»ng thì những ngưá»i thầy, cô giáo ngà y ấy cÅ©ng ước mong rằng: những cô cáºu há»c trò kia, ngà y mai sẽ là … cho đến hôm nay cÅ©ng thế, biết bao nhiêu ước vá»ng cá»§a nhiá»u thế hệ Ä‘i qua tưởng như như mùa thu thay lá, đón lấy những lá»™c non cá»§a mùa Xuân và những hoà i bão ấy sẽ trở thà nh sá»± tháºt… nhưng có mấy ai đã được trở thà nh những thá»±c tế như thế… Có những con ngưá»i cứ nuôi hoà i má»™t ước vá»ng nhưng vẫn mãi cứ Ä‘i tìm trên đôi quang gánh cá»§a mình để dá»c đưá»ng gió bụi cá»§a trần ai và cứ mãi Ä‘i tìm… có những kẻ đã phải “nữa chừng xuân†để thất vá»ng và nhìn lại má»™t hoà i niệm quá xót xa và đau đớn… nhưng cÅ©ng có những ngưá»i thì cứ mãi lên cao và còn mãi xa bay… thế má»›i biết đưá»ng Ä‘á»i là cả má»™t thiên trưá»ng ca đầy dẫy những hoà i niệm, những ký ức cá»§a Ä‘á»i ngưá»i có lúc thăng trầm, bôn ba…
Vá»›i chÃnh tôi cÅ©ng thế, khi những ngà y xa xưa cÅ©ng chỉ là má»™t cáºu há»c trò không hÆ¡n không kém, có lẽ những ngưá»i thầy cÅ©ng có những hoà i bão cho há»c trò cá»§a mình ngà y sau như thế nà o, vì thế chắc phải Ä‘em hết nhiệt tâm cá»§a mình để nuôi cho kiến thức khôn lá»›n… cho đến ngà y hôm nay, má»™t trong hai ước nguyện cá»§a Ä‘á»i mình mà chỉ đạt được lấy má»™t, nhưng dù sao đó cÅ©ng là hay, có còn hÆ¡n không… Trên bục giảng nà y chÃnh mình cÅ©ng đã Ä‘em hết con tim cá»§a mình để truyá»n tải những gì mà ngà y xưa mình đã “nháºn†được, thì giỠđây nhiệm vụ là phải “cho†đi, nhìn lại những cô cáºu há»c trò bé nhá» hôm nay, trước mặt mình, giống như ngà y nà o Cô Hiệu Trưởng trưá»ng mình và o năm 1991 trong những buổi hà n huyên, cô ấy đã nói: Äứng trước các em, mình như Ä‘ang đối diện vá»›i má»™t tương lai cá»§a đất nước váºy! câu nói ấy những ngà y đầu khi bước chân và o bục giảng nhà trưá»ng; đã là m cho bản thân tôi suy nghÄ© nhiá»u lắm, và đôi khi nhá»› lại nó cứ thôi thúc mãi…
Vẫn mãi bôn ba, vẫn mãi hoà i vá»ng, thế rồi trong số há»c trò cá»§a mình ngà y xưa ấy, cho đến bây giá», tuy đã có em cÅ©ng đã bước và o miá»n miên viá»…n; tá»™i nghiệp ngà y tá»›i thăm em lần cuối và thắp cho em má»™t nén nhang cùng vá»›i và i ba đứa bạn há»c; lòng tôi cảm thấy xót xa đến dưá»ng nà o; em đã từ trần trong má»™t buổi chiá»u Ä‘i xe bò chở cá»§i, không may khi gần đến nhà thì bị láºt, cá»§i đè lên thân hình bé nhá» cá»§a em, không ai cứu kịp – thế là …. Hôm thắp cho em nén nhang, mẹ cá»§a em đã nhìn tôi và số bạn bè cùng lá»›p cá»§a em khóc lóc thảm thiết… Tuổi thÆ¡ chưa qua Ä‘i, sao quá vá»™i và ng; hoặc má»™t lần ná» cÅ©ng có má»™t em, khi má»›i chỉ là những cô cáºu há»c sinh những năm trung há»c, vì ham muốn mình là tà i xế xe máy, nên má»™t lần đã chở ba, trên đưá»ng, bị lạc tay lái, đâm và o xe lá»›n Ä‘ang chạy, cuối cùng, mất hai còn má»™t, nhưng còn má»™t cÅ©ng đâu có nên thân gì cho cam, mà phải chịu má»™t Ä‘á»i táºt nguyá»n… những nén nhang, những tâm tình theo là n khói hương bay, trước vong linh cá»§a các em, tôi suy nghÄ© nhiá»u lắm… Tại sao mình không căn dặn há»c trò vá»›i những Ä‘iá»u thá»±c hiện khi ở ngoà i chương trình ngoại khóa ấy; dẫu biết rằng: trách nhiệm cá»§a ngưá»i thầy chÃnh yếu là ở trong sân trưá»ng, khi bước ra ngoà i xã há»™i có còn hay không??? Äôi khi câu trả lá»i cứ lẫn quẫn trong tôi kể từ những ngà y sÆ¡ khai bước lên bục giảng; không phải chỉ có những vấn đỠthen chốt là toán há»c, văn chương, đạo đức, nhân bản mà đủ… đôi khi cÅ©ng phải lan tá»a ra ngoà i xã há»™i, phÃa ngoà i cánh cổng nhà trưá»ng cÅ©ng thế váºy…
Nhá»› lại ngà y trước, không những chỉ ở trong sân trưá»ng mà thôi, nhưng khi ở ngoà i đưá»ng, má»—i lần gặp thầy cô là mình cứ mãi tránh né, không hiểu có phải vì “tốn má»™t lá»i chà o há»i†hay vì má»™t mãnh lá»±c nà o đó mà cứ vẫn vÆ¡ là m cho mình khiếp sợ đến thế… thì hôm nay cÅ©ng váºy, sá»± thân thiện và tình cảm mà mình đã cố gắng dà nh rất nhiá»u vá» cho các em há»c trò thì quả là điá»u không hẵn là thừa thải… ngà y hôm nay trong những số há»c trò cá»§a mình ngà y đó, bây giỠđã khôn lá»›n như chÃnh mình váºy; biết đâu là lẽ sống, biết đâu là thiện và ác, biết đâu là tình cảm gắn bó… Mùa hè năm nà o trước khi chia tay, má»™t buổi liên hoan “đạm bạc†nhưng đã đánh dấu trong tâm tư các em má»™t ká»· niệm rất lá»›n: thầy đã trao tặng cho má»—i em má»™t cuốn táºp và kèm theo lá»i thầy dặn: Cần cố gắng nhiá»u nghe em…, kèm theo chữ ký cá»§a thầy… mãi cho đến bây giá» may mà cÅ©ng còn má»™t số em còn lưu giữ cuốn táºp vở đơn sÆ¡ ấy; má»—i lần khi liên lạc được vá»›i tôi, câu nói cá»§a các em đã là m cho tôi nhiá»u xúc động: Cuốn táºp ngà y đó em còn giữ đó thầy! Tháºt là má»™t câu chuyện đơn sÆ¡ nhưng có má»™t hà nh động rất lá»›n trong Ä‘á»i cá»§a cả thầy lẫn trò…. Ngà y hôm nay cho dù đã có em như thế nà y, có em thế khác, cÅ©ng có em còn miệt mà i trên con đưá»ng kinh sá»; có em đã bôn ba vá»›i má»i ngưá»i trên con đưá»ng mưu sinh, có em cÅ©ng đã tay bế tay bồng, nhưng tiếc thương có nhiá»u em cÅ©ng đã yên giấc ngà n Ä‘á»i… Vá»›i chÃnh tôi đôi khi nghÄ© suy: đó là má»™t định luáºt, má»™t con tạo xoay vần cÅ©ng như thế hệ cá»§a mình và những ngưá»i thầy cá»§a chÃnh mình ngà y trước – cuá»™c Ä‘á»i cứ mãi quay Ä‘i, quay hoà i, lẫn quẫn và nó cứ trở thà nh má»™t chu kỳ trên má»™t vòng tròn cố định, duy chỉ có trên đưá»ng Ä‘i cá»§a bánh xe ấy, để lại phÃa sau những dấu vết hằn Ä‘á»i mà con ngưá»i tất cả chúng ta Ä‘á»u nhìn lại…
Ngà y hôm nay những ngưá»i há»c trò cá»§a tôi, nếu cao nhất là có em ÄặngThịThanhThảo hiện là má»™t sinh viên Ä‘ang theo há»c những năm đầu cá»§a ngà nh QTKD vá»›i cấp hà m Thạc sÄ©; còn những em LêThịHồngTrâm, BùiQuốcÄại… thì lại nối tiếp “theo thầy†bước chân lên bục giảng; những em MinhVương, ÄÆ°cMinh, VănKhởi… là những tay kinh doanh; còn MyThương bây giá» Ä‘ang là má»™t sinh viên Kinh tế năm cuối trên đất nhà cá»§a quê hương Kangouru xa xôi; má»™t Ä‘iá»u rất đáng buồn và chú ý cứ má»—i khi đồng nghiệp cá»§a tôi ngồi lại và kháo nhau trong và i chuyện phiếm thì có em LêVănMinh là má»™t trưá»ng hợp hi hữu vì phải ôm háºn ngồi bóc lịch đến 17 năm vì má»™t lý do ngố nghÄ©nh và bồng bá»™t cá»§a má»™t thá»i trẻ dại…. tuy nhiên cÅ©ng có những em Ä‘ang bôn ba vá»›i những cuá»™c tình “ngây dại†để rồi hôm nay phải tay bế tay bồng, có đứa thì vui cưá»i cùng vá»›i con thÆ¡, cÅ©ng có em phải ôm háºn gối chiếc khi tiếng khóc trẻ thÆ¡ cứ òa lên như xé tan đến táºn cõi lòng…
Mà hình như cuá»™c Ä‘á»i là thế - đôi khi đầy đủ cả muôn mặt để rồi chúng ta cứ mãi nghÄ© suy và sống, từ đó trong lối sống cá»§a chúng ta cần phải thế nà o cho có nhân văn – cái nhân văn cá»§a má»™t thân pháºn con ngưá»i; mà ngà y đó môn đạo đức há»c ngoà i những bà i giảng… tôi cÅ©ng đã nói rất nhiá»u vá» cho các em; không phải những em bây giỠđã thà nh đạt hoặc không thà nh đạt là có những Ä‘iá»u suy nghÄ©, mà đôi khi tôi cứ nghÄ©: ảnh hưởng má»™t chút gì đó cá»§a cuá»™c Ä‘á»i và xã há»™i vá» cho các em… ngay cả thế hệ cá»§a chúng tôi thì vẫn thế mà thôi, hình như thá»i nà o cÅ©ng thế - bao gồm đủ cả những bá» mặt cá»§a má»™t xã há»™i Ä‘ang sống và bon chen… Ngà y xưa những bà i há»c giáo dục công dân, những bà i há»c tâm lý, luáºn lý há»c, hoặc cao hÆ¡n mấy năm sau những môn há»c nhân bản há»c, ngôn ngữ há»c, Việt Nam há»c, hoặc cả những môn Äông phương há»c cá»§a khoa Tâm lý xã há»™i mà chÃnh tôi đã tiếp thu được… để rồi ngà y hôm nay khi đứng trên bục giảng vá»›i những giá» ngoại khóa, tôi đã nói nhiá»u và rất nhiá»u vá»›i các em; đương nhiên có em nghe; có em chưa nghe (hay là không nghe) để rồi chÃnh hôm nay, khi tôi ngồi ôn lại cho cá nhân mình má»™t thá»i đã qua như nhìn lại dấu vết cá»§a má»™t bánh xe trên đưá»ng Ä‘á»i thì các em “đã là những hình thái†muôn mặt mà chÃnh tôi đã thấy – cÅ©ng như ngà y hôm nay chÃnh quý thầy cô cá»§a mình ngà y xa xưa cÅ©ng nhìn lại cho chÃnh chúng tôi vá»›i đầy đủ những hình ảnh muôn mặt ấy… Có phải chuyện Ä‘á»i (không nói đến cuá»™c Ä‘á»i) là như thế phải không? Äôi khi tá»± mình nhìn lại chÃnh mình trong má»™t chiếc gương, cái “phiên bản ấy†vẫn cứ mãi quay cuồng trong con tạo để rồi cứ mãi mãi tiếp nối và cứ tiếp nối không thôi…
Äến đây tôi xin được trÃch lại nguyên văn cá»§a má»™t vị Giáo sư trong lần trả lá»i vá»›i báo chà vá» lÄ©nh vá»±c há»c và hà nh cá»§a ngưá»i Vietnam ta như sau:
PV: Theo ông, nguyên nhân chÃnh cản trở sá»± phát triển nà y là gì?
PGS. Hồ SÄ© Quý: Có nhiá»u nguyên nhân, nhưng có má»™t Ä‘iá»u mà tôi ngẫm nghÄ© bấy lâu là bảng giá trị xã há»™i cá»§a ta hình như có vấn Ä‘á». Bầu không khà xã há»™i có ý nghÄ©a định hướng cho sá»± cố gắng, sá»± thà nh đạt cá»§a má»—i ngưá»i, thì giữa phương Tây và ta khác nhau nhiá»u đấy.
Ngà y xưa các cụ Ä‘i há»c là để là m quan, sau đó là là m ngưá»i. Hình như Ä‘iá»u đó còn chi phối đến táºn bây giá»: “Là m quanâ€, là m ngưá»i trên thá»±c tế được coi là quan trá»ng hÆ¡n, có giá trị hÆ¡n là m việc. Bằng cá»› là vẫn là m việc như thế nhưng khi còn “là m quan†thì được tôn trá»ng hÆ¡n, được đánh giá cao hÆ¡n. Có má»™t ngưá»i đã phản ứng vá»›i cách giá»›i thiệu “nguyên thứ trưởng†khi những đóng góp khác cá»§a ông rất có giá trị thì không mấy ai để ý. Cách nghÄ© nà y cá»§a xã há»™i là m lệch lạc động lá»±c tiến thân cá»§a má»—i cá nhân. Tôi nói lá»—i nà y thuá»™c vá» bảng giá trị vì không chỉ đồng nghiệp, ngưá»i cùng cÆ¡ quan mà ngay cả bạn bè, ngưá»i thân và ngưá»i ruá»™t thịt cÅ©ng nghÄ© vá» giá trị cá»§a má»—i cá nhân như thế. Bảng giá trị nà y có sá»± thiếu hụt cá»§a yếu tố duy lý.
Trong khi đó, ngay từ thá»i cổ đại, phương Tây đã có quan niệm: “Tôi yêu thầy nhưng còn yêu chân lý hÆ¡n yêu thầyâ€. Cách đây và i thế ká»·, ngưá»i châu Âu đã biết “dùng đầu để đứngâ€. “Tất cả má»i thứ Ä‘á»u phải Ä‘em ra phán quyết, bảo vệ sá»± tồn tại cá»§a mình trước toà án cá»§a lý tÃnhâ€. Tinh thần đó là m nên thá»i đại Phục Hưng ở châu Âu và o thế ká»· 15 và phát triển rá»±c rỡ ở thế ká»· Khai sáng 17-18. Äó là truyá»n thống tư duy phương Tây.
Tư duy logic hay truyá»n thống duy lý cá»§a phương Tây đòi há»i má»i quá trình suy nghÄ©, hà nh động, ra quyết định Ä‘á»u phải tôn trá»ng các dữ kiện đầu và o và sau đó má»›i là các dữ liệu cảm tÃnh, linh cảm, trá»±c giác. Khoa há»c xã há»™i ở phương Tây chỉ được coi là khoa há»c khi được chứng thá»±c bằng các chỉ số, chỉ báo định lượng.
Ngưá»i Việt Nam, do cháºm phát triển khoa há»c, do hoà n cảnh sống chi phối và do má»™t và i đặc Ä‘iểm văn hóa truyá»n thống khác nên trong Ä‘á»i sống, chúng ta Ãt tôn trá»ng tÃnh logic cá»§a vấn Ä‘á», tÃnh xác thá»±c vá» mặt logic cá»§a má»—i công việc, cá»§a má»—i láºp luáºn… như chúng đáng lý phải được tôn trá»ng. Ngà y nay, Ä‘iá»u đó lại còn nguy hiểm hÆ¡n khi có sá»± chi phối cá»§a các lợi Ãch trong bối cảnh kinh tế thị trưá»ng. Báo chà đã nói hằng ngà y vá» các hiện tượng xã há»™i mà nếu tôn trá»ng logic khách quan cá»§a chúng thì vấn đỠđâu đến ná»—i nà o.
PV: Như váºy, định kiến đã ảnh hưởng rất nhiá»u đến tư duy logic cá»§a chúng ta?
PGS. Hồ SÄ© Quý: Vá»›i tư duy logic mà nói là định kiến thì có vẻ hÆ¡i nặng. Do thói quen không đòi há»i ngưá»i ta phải khắt khe vá» mặt logic, chứ không phải do định kiến là cứ cảm tÃnh thì hay hÆ¡n lý tÃnh. Ở ngưá»i Việt, những giá trị như cần cù, hiếu há»c, tôn trá»ng cá»™ng đồng, gia đình, huyết thống... thưá»ng đứng đầu bảng trong các nấc thang đánh giá. Nhưng vá»›i phương Tây, tiêu biểu là ngưá»i Mỹ thì những phẩm chất như sáng tạo, tá»± lá»±c cánh sinh, tìm tòi suy nghÄ©... lại là giá trị đầu bảng. Ngưá»i Việt cÅ©ng tôn trá»ng những giá trị đó nhưng chúng không đứng ở vị trà đầu bảng, không được đỠcao bằng các giá trị khác. Ở phương Tây, trong chừng má»±c mà tôi được biết, có những nhà khoa há»c còn rất trẻ nhưng đã Ä‘i thuyết giáo cho há»c thuyết má»›i cá»§a mình. Bảng giá trị ở đó chấp nháºn rằng, bất kể anh trẻ hay già , có bằng cấp cao hay thấp, nếu quan Ä‘iểm má»›i cá»§a anh đủ chứng lý, có sức thuyết phục, không bắt bẻ được vá» mặt logic và vá» mặt thá»±c tiá»…n... thì anh đáng được đánh giá cao. Và đánh giá cao những ngưá»i như thế là chuyện bình thưá»ng. Nhưng ở ngưá»i Việt, trong khoa há»c xã há»™i và trong má»™t và i lÄ©nh vá»±c khác, nếu bây giá» ai dám công bố ý đồ sáng tạo to lá»›n gì vá» mặt khoa há»c, thì chắc ngưá»i đó là má»™t “sinh váºt lạ†mặc cho quan niệm cá»§a anh ta có lý đến chừng nà o.
Vá» Ä‘iá»u nà y, trước đây nhà văn Nguyá»…n Tuân và GS. Trần Äình Hượu đã có những ý kiến rất hay. Äại ý cảnh báo rằng, ở ta, rừng dà y quá nên Ãt cây đại thụ, ai cÅ©ng là ngưá»i đánh giặc nên khó tạc tượng má»™t chiến sỹ anh hùng, ai cÅ©ng là m thÆ¡ nên khó tôn vinh má»™t biểu tượng cá»§a thÆ¡ hay...
………………………………………..
Äôi khi lại là như thế; váºy thì những nguyên lý nà o đã là m cho chúng ta phải nghÄ© suy nhiá»u nhất; có lẽ từ những ngưá»i thầy giáo cô giáo cá»§a chÃnh chúng ta ngà y xưa, cho đến chúng ta ngà y qua, và đến thá»i đại há»c trò cá»§a chúng ta ngà y hôm nay cÅ©ng chỉ theo má»™t chu kỳ sinh há»c cứ mãi vòng vo như thế mà thôi….
Ngà y hôm nay, khi chÃnh tôi nhìn lại dấu vết đã qua rồi cá»§a má»™t bánh xe mãi lăn dà i trên nhân sinh nà y, đã qua Ä‘i ba thế hệ con ngưá»i… Ä‘iển hình như: những ngưá»i thầy cá»§a tôi, bản thân cá»§a chúng tôi, và những thế hệ há»c trò cá»§a chúng tôi… ba hình thái Ä‘á»u mang nặng những logic đã là m cho chúng ta phải nghÄ© ngợi rất nhiá»u, lý luáºn không chừng và chẳng có giấy bút nà o tả nổi và nói cho hết táºn cùng… Nhìn lại má»™t thá»i qua Ä‘i, chÃnh thế hệ chúng ta ngà y hôm nay cÅ©ng đã bước và o tuổi bóng xế - nhưá»ng lại “sá»± Ä‘á»i†cho thế hệ há»c trò cá»§a mình. Có lẽ như những em ThanhThảo, HồngTrâm, QuốcÄại, MỹThương, hoặc cả những em MinhVương, ÄÆ°cMinh, VănKhởi… vá»›i những lần cùng nhau ngồi lại vá»›i tôi – ngưá»i thầy cá»§a các em – chắc sẽ còn “rất nhiá»u lá»i†để thầy trò chúng ta còn mãi luáºn bà n và thuyết phục…
Cho dù ngà y hôm nay, những ngưá»i như thầy, cÅ©ng đã bắt đầu bước và o “khói lam chiá»uâ€; nhưá»ng lại con đưá»ng cho những em há»c trò cá»§a tôi trên bước đưá»ng tiếp nối những sá»± nghiệp như thế, những công việc như thế, và những tồn tại như thế cứ mãi còn xoay vần… thì thầy vẫn còn hy vá»ng rằng: Cuối chân mây xa má» kia sẽ còn có những vệt nắng – cho dù chỉ là heo hút…
Những ngưá»i há»c trò thân yêu ngà y xưa cá»§a tôi - hôm nay đã là khác...
NguyenNgocHai
Quãng Ä‘á»i ngồi nhìn lại…
|
|