Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

THƠ NGUYỄN VÂN THIÊN

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 4 18, 2009 6:01 pm    Tiêu đề: THÆ  NGUYỄN VÂN THIÊN Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thơ Nguyễn Vân Thiên

CÂY ĐINH

Đôi bờ sông sâu,
Ai qua cầu,
Thương cây đinh vô danh âm thầm ghép ván(?)

Xem tranh khen tài người vẽ,
Ai nhớ cây đinh nhỏ nhoi lặng lẽ,
Ghép tranh treo tiếp nhận mặt trời(?)

Có cây đinh qua tay quỹ dữ,
Treo đời Thánh Nhân trên thập tự,
Lại được tôn thờ cùng với Thánh Nhân(!)

Giữa đôi bờ vô danh - thần tượng,
Xin đóng đinh đời treo nửa câu thơ.


***

CÂY ĐÒN GÁNH

Lưng cây đòn gánh mòn trơn
Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già

Chợ chiều chợ sớm bôn ba
Hái gieo tất bật đồng xa đồng gần
Bán than mua muối tảo tần
Bao lần xuống biển bao lần lên non
Da xương bào cật tre mòn
Trăm năm mẹ gánh đời con qua đèo
Gánh yêu thương, gánh khổ nghèo
Gánh mơ ước lẫn gieo neo đi - về...
Gánh bình minh lội bến quê
Gánh hoàng hôn dọc chân đê bước dồn
Gánh trăng khuya giếng đầu thôn
Gánh than lửa chạy qua cồn cát trưa...
Một đời gánh nắng và mưa
Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng
Một đời gióng đứt đòn cong
Vì ai vai lệch lưng còng? Mẹ ơi!


***

NHẮN BẠN

Dẫu tình bạn một que diêm
Đời mưa tắt bếp cần tìm lửa nhen

Trăng non chết giữa trời đen
Xin tình bạn thắp ngọn đèn nhỏ nhoi

Tàu qua xin bạn tiếng còi
Một làn khói để ga hoài cố nhân

Lâu lâu cứ đến một lần
Không gặp mặt thấy dấu chân đỡ buồn

Không cành mai chúc vui xuân
Trộm xin một cánh phượng buồn chia tay

Trăm năm tính cũng khá ngày
Nửa giây cho bạn - Nửa giây cho mình

Môi hôn giữ tặng người tình
Nắm tay chặt nụ cười xinh đủ rồi

Không như đôi cánh chim trời
Làm cây xanh hát chung lời rừng xanh

Dẫu hoàng hôn - Dẫu bình minh
Đã là nắng tự tim mình nắng ra
Nhắn người ta lại nhủ ta
Bạn cho ra bạn cũng là trăm năm.


***

NGÃ BA

Ngã ba sông hay ngã ba lòng
Lần cuối xa quê qua đò Ba Bến
Chuyến cuối sang ngang dòng định mệnh
Ai tiễn đưa? Ai đứng khóc ven bờ?

Lưu lạc chợ đời đêm phố lạ nằm mơ
Giương cánh buồm trăng ngược nguồn sông quê mẹ
Thương thuyền giấy về đâu thời thơ trẻ
Nhớ tóc xưa buồn ai gội bến hoàng hôn

Khách thập phương mười năm bụi vương hồn
Thơ về hành hương qua đò Ba Bến
Mỏi rụng tay chèo, bờ xưa chưa thấy đến
Núi sương mờ, ai đợi dáng bồng con

Mười năm vin cửa dấu tay mòn
Cha đứng nhìn ngõ khuya xào xạc gió
Thắp mười năm, chân tàn hương còn đó
Đếm từng đêm nguyện cầu mẹ khóc nhớ con xa

Ta mười năm sâu mắt nhớ quê nhà
Qua ngã ba sông, rời đò Ba Bến
Gặp ngã ba đời, liều đi thử đến
Trước ngã ba lòng, quay quắt nhớ mong


***

MẮC NỢ

Ta mắc nợ mùa thu
Bài-thơ-lá-rụng-sương-mù
Ta mắc nợ ai, bao năm rồi chưa trả nổi
Một nụ cười má lúm đồng... xu

Chúng mình mắc nợ mẹ hiền lời ru
Mắc nợ thầy cô
một dấu chấm câu đặt không đúng chỗ
Mắc nợ bạn bè
một lần vẫy tay cuối phố
Mà một đời trả mãi chắc chi xong!


***

GAI TRE

Đuổi bắt đành thua cuộc bạn bè
Giận đường làng sao cứ lắm gai tre
Thương em quá chân đi cà nhắc
Trêu nhau bật cười mà nước mắt rưng rưng
Xanh nước sông quê
Đỏ nắng trưa hè
Tóc hai đứa vàng hoe
Hái phượng, bắt ve
Tuổi học trò đi qua như lật từng trang vở
Trái ổi chín cắn chung nghe ngọt hoài thương nhớ

Tìm nhau một tối băng rào
Gai tre cào vai em rách áo
Em đứng khóc dưới trăng cho lòng tôi dông bão
Biết tuổi thơ bay xa theo những cánh diều
Trò chơi cuối cùng : đuổi bắt tình yêu

Mười mấy năm đi xa
Nay trở về lảng
Thờ thẫn, lang thang
Giả vờ vô tư như người đi dạo
Giât mình ,ai níu áo
Ngoảnh lại nhìn sửng sốt : NHÁNH GAI TRE !


***

GẶP LẠI THƠ MÌNH

Tôi gặp thơ tôi trên mảnh báo nát nhàu
Gói ổ mì khô mua bằng nhuận bút
Nỗi đau nào như thể nỗi đau
Mẹ gặp con hoang tật nguyền xó chợ
Những câu thơ từng cưu mang sinh nở
Chữ mất chữ còn nhem nhuốc bút danh

Tôi gặp thơ tôi - mực tím mực xanh
Sổ tay ai vô tình quên cuối lớp
Một nụ cười hoa - một tia mắt chớp
Đủ ấm lòng qua mấy mùa đông
Trăm năm lắm bão nhiều giông
Đem thơ nhen chút lửa hồng
Đợi nhau


***

LÁ TRẦU VÀNG

Cỏ mọc quanh thềm, liếp tre xiêu quạnh quẽ
Trên trang thờ phủ bụi chiếc bình vôi
Còn ấm hơi, ngạch cửa mẹ quen ngồi
Đêm đêm têm trầu ngóng con xa bạc tóc

Tàu cau rụng giật mình rưng rưng khóc
Con thẫn thờ ra đứng ngõ sau
Trầu vàng rơi lả tả dưới gốc cau
Nỗi đau hình trái tim, con cúi nhặt

Nhớ thương trào tuôn theo nước mắt
Mẹ ơi! Con gọi khắp vườn hoang
Rêu xanh đốt cau chứng tích thời gian
Mười năm xa quê, mười năm con mất mẹ
Từng chiếc
Từng chiếc
Lá trầu vàng
Rơi
Rơi
Lặng lẽ
Khẽ chạm tim con, đau nhói vết thương đời
Mẹ ơi! Mẹ ơi!


***

ĐỜI CÒN LẮM KIỀU

Đời còn lắm Kiều, Nguyễn Du ơi có biết?
TÂM không còn máu lệ đủ cho THƠ
Tạm mượn cổ thi khóc nỗi-bây-giờ
Đạm Tiên lại về trong mơ đòi nợ cũ

Bút rè mực khô tim bọng mủ
Vô duyên bất tài tự thú lạy Hồn Thơ

Đâu phải lòng mình như gỗ đá trơ trơ
Chỉ tiếc trên tay thanh gươm Từ Hải gãy

Đêm đêm chong đèn thẹn cùng bút giấy
Dăm câu thơ hờ tim đỡ nhức vết thương

Sông quê hương sao dậy sóng Tiền Đường
Nơi cắt rốn chôn nhau mười mấy năm lưu lạc?

Oán Hoạn Thư hờn ghen trò quái ác
Giận Thúc Sinh nghĩ lại thẹn lòng mình

Đàn đứt dây đêm trắng gảy tang tình
Thương Kiều xưa mười ngón tay nhỏ máu

Nhiều Tôn Hiến rập rình quanh ngai báu
Biết ai còn ai mất buổi đoàn viên?

Thuý Vân liều thay chị chắp hờ duyên
Có nguôi ngoai nỗi đau lòng Kim Trọng?

Đời còn lắm Kiều sao Nguyễn Du vắng bóng?
Nghiêng trăng khuya ta giở lại Đoạn Trường
Từng câu từng vần rỉ máu những vết thương
Thập loại chúng sinh oan hồn kêu đứt ruột
Mạn phép Nguyễn Du thay Kiều xin chắp bút
Đạm Tiên lại về hồn gió khóc đòi THƠ…


***

MỜI TRĂNG UỐNG RƯỢU

Bạn hiền vừa hiếm vừa xa
Đêm nay chỉ có Trăng là gần thôi
Mời Trăng rót rượu cùng tôi
Cùng tôi nâng chén cho môi ngọt mềm

Uống rồi xin được rót thêm
Mời Trăng chén nữa cho đêm... cứ dài
Tình thân giờ biết còn ai
Ngoài Trăng và bóng đổ dài bên hiên
Mời Trăng đẹp - Mời Trăng hiền
Treo lơ lửng - Sợ chi nghiêng đất trời.
Chờ đỏ mắt chẳng đến chơi
Chắc là bạn ngại buổi thời khó khăn
Thôi thì thôi thế còn Trăng
Từ nay kết nghĩa “KIM BẰNG NGUYỆT NHÂN”
Rót cho đầy chén ta nâng
Đừng khép nép! Đừng ngại ngần! Trăng ơi!
Xin mời uống cạn xin mời
Dễ đâu kẻ đất người trời gặp nhau
Uống chung vui - Uống chia sầu
Uống cho đầy trăng khuyết
Uống cho cạn nỗi đau tình người

Sao Trăng cứ lặng lẽ cười
Rượu tôi rót chính máu tươi tim này
Chén vàng trân trọng hai tay
Mời Trăng... gà gáy kìa ngày sắp lên
Uống cho quên tuổi quên tên
Chập chùng núi tuyết, bồng bềnh sông mây
Mời Trăng rượu đó tình đây
Cạn sông vơi biển có say đâu mà!


***

NHỚ BẠN LÀNG XƯA

Đứa làm thơ, đứa chơi đàn
Thi sĩ xóm, nhạc sĩ làng tự phong
Quán quen gió thốc ven sông
Cánh buồm xa vẫy gọi lòng đi hoang

Tim non mơ cánh đại bàng
Vòng tay mẹ, lũy tre làng níu chân
Học đòi chén rót chén nâng
Mời trăng uống rượu mấy lần chơi ngông

Hoa khôi lớp cũ theo chồng
Trường xưa phượng thắp đỏ bông cháy lòng
Bến quê hai đứa ngồi mong
Thả buồn theo nước xuôi dòng lênh đênh

Cánh thời gian vút vô tình
Biệt quê nhớ bạn thương mình ngày xưa
Ngoảnh lòng đếm lại nắng mưa
Câu thơ cũ, tiếng đàn xưa có còn?!


***

NỤ HÔN
TRONG CĂN NHÀ Ổ CHUỘT


Môi vừa chạm môi bỏng cháy
Sột soạt chuột chạy vách phên
Choảng!
Lọ hoa rơi
Mèo nhảy
Giật mình em run lẩy bẩy
Lệ hờn mấy giọt buồn tênh

Em về - chạy như ma đuổi
Ta ngồi lảm nhảm cầu kinh
Còn gì hoa ơi tiếc nuối
Tan tành theo lọ thuỷ tinh

Sột soạt chuột chạy mái tôn
Mèo hoang cấu xé đêm buồn
Đốt thơ cúng tình tháng bảy
Cô hồn khóc đói môi hôn


***

TREO LỊCH

Sớm đầu năm treo lịch mới
Vết đinh sâu xoáy trái tim mình
Người lặng thinh
Tường vôi trắng lặng thinh
Tay vô tình đập tay ứa máu

Bướm với hoa cảnh xuân mòn khuôn sáo
Người đẹp trong tranh hờ hững mỉm cười
Mười năm yêu em tình sầu đông nhẫn nhục
Ngón tay đau lật ngày xuân hạnh phúc
Tờ lịch đầu vương vết máu tươi

Xa em đã mười lần thay lịch mới
Vết đinh hằn lỗ chỗ mặt tường vôi
Bốn mùa buồn vui treo lặng lẽ
Sao em không về gỡ hộ lịch đời tôi ?!


***

XUÂN NHỚ

Ngày ta đi vịn gốc cau em khóc
Vườn ra giêng ngơ ngác tiếng chim gù
Mười xuân xa thời gian pha sắc tóc
Gió đông đùa hồn gợn sóng sông Thu

Gạch hoang rêu thóp thoi mùa mong đợi
Mẹ già buồn tháp cổ có bằng an ?
Mơ bếp chiều toả thơm hương nếp mới
Về bên hiên ta đếm nụ mai vàng

Biết ai còn ra bến xưa gội tóc
Ngóng ven cầu xe tung bụi vù qua ?
Người không về lẻ mươi mùa hoa khóc
Sao người còn hoá tượng đứng ngã ba ?

Bồng Lai ơi ! Gọi thầm tên làng cũ
Ngoái ngày thơ hun hút bóng thiên đường
Trong chiêm bao bờ tre khuya gió hú
Lật đời buồn đếm bao tết tha hương.


***

MÀU ÁO XUÂN

Tháng giêng em mặc áo hồng
Đào phương Bắc trách gió đông thích đùa
Xuân cho em tuổi thèm chua
Chim bay khế rụng mấy mùa hồn anh

Tháng hai em mặc áo xanh
Trời phương Tây giận mây thành cơn mưa
Giọt buồn lất phất lưa thưa
Bến xuân ai gọi đò vừa sang ngang

Tháng ba em mặc áo vàng
Mai phương Nam tiếc mau tàn sắc hoa
Lặng thầm treo vách - Guitar
Xuân theo tiếng hát đi xa với người.


***
(còn tiếp)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)


Được sửa bởi kimanh ngày Tư 3 10, 2010 9:11 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Bảy 4 18, 2009 9:05 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

SAO MAI Æ I!

Bao nhiêu năm biệt Thầy xa bạn
Như chim vỡ đàn tứ tán muôn phương
Vọng trường xưa - một vì sao soi sáng
Nghìn mắt trông về, rưng lệ nhớ thương

Tấm ảnh cũ phủ bụi mờ năm tháng
Nụ cười ánh mắt thân thương
mãi mãi tươi màu
Vượt trùng dương, tủi mừng lên sóng mạng
Khungtrờisaomai - kỷ niệm gọi tìm nhau

Như sông suối reo vui về gặp biển
Mơ tay bắt mặt mừng hội ngộ bạn Thầy xưa
Sao Mai ơi! muôn phương cùng cất tiếng
Gọi tên trường cho đời tạnh gió mưa
Gọi tên trường chung khúc hát say sưa...

Người thương ơi! Bạn bè ơi!
Một thời áo trắng - một đời không quên...


(Sàigòn 29.09.2007)

***

ĐIẾU THUỐC, CÂY NẾN VÀ QUE DIÊM

Điếu thuốc như gã bụi đời ăn chơi tự tử
Cây nến giống nhà tu hành khổ hạnh hy sinh
Cả hai đều tự đốt mình
Nhưng điều gì xảy ra nếu diêm không bật lửa.


***

NỬA

Nửa đời viết nửa câu thơ
Nửa theo lá rụng nứa chờ khói mây
Thương em nắm nửa bàn tay
Nửa giây thôi đủ lắt lay nửa đời.


***

NỖI BUỒN TRONG MẮT TRÂU

Cả ngày mang ách lội đồng sâu
Nằm nhai rơm khô, mắt như rướm lệ
Chỉ người nông dân mưa nắng dãi dầu
Mới hiểu vì sao mắt trâu buồn đến thế.


***

VÀNH NÓN NGHIÊNG CHE

Vành nón đàn bà
thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Phải chăng phái nữ cần nhiều hơn
bóng mát?
Thương mẹ quá, nắng sương pha tóc bạc
Bóng mát đời mình, mẹ nhường hết cho con.

Vành nón đàn bà
thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Phải chăng phái nữ cần nhiều hơn
bóng mát?
In dáng mẹ, em mưa nắng đi, về
Thường quen tay nghiêng nón
Che cho con cho chồng
thêm bóng yêu thương.

Với tình mẹ, tình em tôi đã hiểu
Vì sao
Vành nón đàn bà
thường rộng hơn vành mũ đàn ông
Không phải mẹ và em
cần nhiều hơn cho riêng mình bóng mát
Mà để nghiêng che một nửa cho đời.


***

BÊN HỒ NON BỘ, VỌNG XUÂN

Mộng Thái Sơn mà ta thân núi giả
Đành thu mình xem cá kiếng bơi chơi
Chờ em đủ rêu xanh tuổi đá
Thương Lã Vọng đất nung hồ bán nguyệt câu… Thời

Rừng tình xanh cây cỏ nguyên sinh
Sao đành là cây đa tí hon giam chậu sứ?
Tay em rất nghệ nhân mà quỷ dữ
Nhánh đời ta không đủ lá che cành

Hoa cỏ diện thời trang rậm rực đón mùa xanh
Tiếng chim cũng khoác xiêm y ngày hội
Thơ phe phẩy đuôi vây cùng cá lội
Non bộ buồn thu thuỷ đối xuân sơn

Nhịp cầu giả bắc ngang con suối giả
Người đá đứng chờ siêu thực nỗi cô đơn
Gió đông tự Đường Thi rơi chiếc lá
Chạm phím đàn Organ điện tử ngân nốt Si giáng tròn
Bão tố dậy hồ con

Hoa đào năm cũ đâu còn
Vọng xuân, ta với hòn non bộ ngồi…


***

TẶNG VẬT

Tặng em một hộp cù là
Khi đời trở gió đem thoa tình buồn

Tặng em đôi cánh chuồn chuồn
Nhớ sông quê thuở tắm truồng tập bơi

Tặng em chiếc lá mít rơi
Nhờ vườn xưa nói hộ lời người đi

Tặng em một tá bút chì
Vẽ môi mắt thuở dậy thì phỉnh nhau

Tặng em một sợi tóc sâu
Mơ trăm năm mới tình đầu phục sinh

Tặng em tay búa tay đinh
Đóng treo lên vách đời mình buồn vui.


***

MƯỜI BẢY TA ƠI !

Đâu rồi Mười Bảy của tôi
Lối hoa dắt bướm lên đồi rong chơi
Mười Bảy ,Mười Bảy yêu ơi !
Sao xưa trời cũ gọi lời Thiên thanh

Đâu rồi Mười Bảy của anh
Lang thang dế hát tình xanh cỏ mềm
Đâu rồi Mười Bảy của em
Lụa trăng giỡn bóng bên thềm Hoàng hoa

Mười Bảy ,Mười Bảy của ta
Sông mưa thuyền giấy biết là về đâu
Thơ tình lem mực đôi câu
Hoa khô rưng nhớ tình đầu ngút xa

Tìm nhau , hỏi gốc phượng già
Đâu rồi Mười Bảy của ta, đâu rồi ?!?!


(còn tiếp)



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 8 26, 2009 7:52 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TIẾNG CHUÔNG CHIỀU MƯA


Tháp cao muốn với mây trời
Chuông giáo đường
Rơi
Rơi
Ngân nga
Thánh thót

Mưa chiều
Giọt
Giọt
Chú bé bán kem
Ướt mèm
Tóc rối
Vô tội
Hồn nhiên
Nép bên hiên
Lắc chuông thi với giáo đường
Leng keng
Lách cách
Nửa trêu tiếng cười, nửa xé vết thương
Chiếc chuông tí hon làm bằng vỏ đạn
Sau chiến tranh, bố không về - mẹ khóc
Chưa chào đời, trẻ đã mồ côi

Mưa chán rồi, mưa cũng tạnh thôi
Lách cách leng keng
Hoàng hôn mưa phố vội lên đèn
Chuông nhỏ khuất dần sau hẻm nhỏ
Thập tự Chúa buồn hoe mắt đỏ nhìn theo.



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 8 31, 2009 7:49 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TIẾNG VỌNG


Vào rừng ta gọi: - Rừng ơi!
Bên kia núi dựng trả lời: - ơi… ơi…

Lên núi ta gọi: - Núi ơi!
Bên kia suối chết trả lời: - ơi… ơi…

Xuống suối ta gọi: - Suối ơi!
Bên kia vách đá trả lời: - ơi… ơi…

Dựa vách đá gọi: - Tình ơi!
Bên kia kỷ niệm vọng lời: - Quên! Quên!



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Hai 8 31, 2009 4:25 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

và sẽ... gọi SAO MAI Ơi!!!- Còn đây nỗi nhớ dâng lên ngút ngàn phải không hở anh Lê Lộc & các Bạn.
- NHỚ!!!NHỚ!!!(Lại khóc mất rồi!!!)
Sad


Về Đầu Trang
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Sáu 9 04, 2009 7:32 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TƯƠNG TƯ KINH
................. “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”
...............................................(Kinh Thánh)



Trước có em
Ta độc thân một mặt trời cao ngạo hào hoa
Từ có em
Ta vầng trăng sánh đôi trời xanh soi đáy nước
Từ đêm không còn em nữa
Ta hóa vì sao côi cút cuối thiên hà

Nhân danh sao và trăng và mặt trời
Quì gối nói yêu em bằng lời Kinh Thánh
Xin một góc tim em ta xây lại thiên đường
Nhân danh thơ và rượu và hương
Xin được gởi nhớ thương vào nước Chúa

Nhân danh cỏ và hoa và bông lúa
Xin được chôn tình mình trên cánh đồng quê
Bia đá xin đề:
Không tên không tuổi
Mắt nhớ môi mong đồng phụng lập
Mai lưu lạc khắp trời cao đất thấp
Biết chốn tìm về thắp nén hương yêu.



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Hai 9 07, 2009 2:08 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

KHÓC LẠC VẦN


Những hạt mưa
Lệ của mây trời
Từng nốt nhạc rơi
Lệ của tiếng đàn
Những chiếc lá vàng
Lệ của cây xanh

Lệ của mắt trong veo
Lệ của tim thắm đỏ
Mỗi đời có một cách khóc riêng:
Người điên khóc bằng tiếng cười
Người say khóc bằng tiếng hát
Người ăn xin khóc bằng đôi bàn tay
Con chiên ngoan đạo khóc bằng bài kinh thống hối
Người tình lỡ khóc bằng khăn thêu lồng hai chữ cái
Thiếu phụ khóc bằng lời ru
Hoạ sĩ khóc bằng màu tranh tím xám
Nhà thơ khóc bằng câu thơ dấu than, chấm lửng

Riêng tôi
Thường khóc bằng lặng thinh
Một mình lạc vần
Trước trang giấy trắng.



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba 9 15, 2009 9:58 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

HUẾ MƯỜI NĂM XA


Mười năm xa trăm mùa trăng vỡ
Hương Giang trôi tóc nữ sinh buồn
Về vườn xưa thềm rêu mai nở
Mơ môi gần – đêm Huế chớm xuân

Lụa thơm bay chiều xuân qua phố
Nón trăng nghiêng thơ rớt ven cầu
Tuổi ngu ngơ lần đầu biết khổ
Giọt đàn trầm rụng mắt em sâu

Mắt em sâu - mười đông xa Huế
Ta về tìm chút nắng xuân hanh
Nhánh sứ già rung rinh tiếng sẻ
Thành nội chiều thoi thóp rêu xanh

Lăng tình đầu em xây đá nhớ
Thơ gọi mùa thông réo hồn thiêng
Thiên An chào người xưa ngờ ngợ
Ta lên đồi đợi Huế ra giêng.



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Ba 12 01, 2009 4:02 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CHIA GIA… TÌNH


Em giành mùa xuân
Để lại cho tôi những xác hoa tàn
Em giành mùa thu
Tôi chỉ xin dăm ba chiếc lá vàng
Em chọn tiếng suối tiếng chim
Ừ thôi, tôi xin nhận tiếng cành cây khô gãy
Cả nắng lẫn mưa em đòi tất thảy
Trừ bão giông hạn hán riêng để phần tôi
Cũng đành thôi thế thì thôi…

Chia gia tài tình yêu, tôi đây còn lại:
Một nửa vòng tay
Một nửa nụ hôn
Nửa con đường đi ngược hướng đời nhau
Ngày và đêm
Em phân vân nên cho tôi chọn trước
Tôi chỉ xin hoàng hôn và tàn canh gà gáy

Còn vầng trăng?
Vầng trăng của chung đất trời tôi đâu dám xẻ
Mảnh hồn thơ chưa kịp xé làm đôi
Em nhẫn tâm mang cả đi rồi
Tôi còn lại mình tôi
Nửa đời...



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Tư 3 10, 2010 9:18 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

RĂNG


Quanh sân gạch ai cùng ai đuổi bắt,
Vấp ánh trăng tuổi thơ ngã lăn cù.
Răng sún cười chân mây xa lắc,
Hương ổi hoài thơm ngọt góc vườn thu.

Xưa răng sữa dại khờ đau vú mẹ,
Giọt ca dao nhỏ máu thắm nuôi hồn.
Táo cành cao em gọi mời leo té,
Vườn địa đàng nay gãy chiếc răng khôn.

Thương nội quê nghèo móm mém nhai ngô,
Ngày giáp hạt cháo cơm nhường con cháu.
Ta lưu lạc xứ người gặm bánh mì khô,
Cắn phải nỗi buồn chân răng rươm rướm máu.

Rừng chưa kịp xanh, mùa thu vội đến,
Kỷ niệm hóa răng nanh hoang thú xé hồn ta.
Hiên mưa xưa, ai đứng cười răng khểnh,
Cuối trời còn hiu hắt nắng hoa môi.



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Sáu 3 12, 2010 9:34 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

SA MẠC


Tóe lửa mặt trời, ứa máu vầng trăng
Tim quằn quại ngàn năm cơn khát
Kỷ niệm nở hoa xương rồng trên cát
Hẹn thề xanh ốc đảo bóng dừa mơ

Soi đường nhấp nháy Ánh-sao-Thơ
Đi tìm hạnh phúc
Anh cởi Lạc-đà-nhẫn-nhục
Băng qua Sa-mạc-tình-em

Áo phong trần ngày một tả tơi thêm
Hồn lữ khách quay cuồng trong bão cát
Đi đi mãi tận cùng cơn chết khát
Hỏi đất trời tìm gặp suối tiên xưa

Treo lơ lửng trên đầu ảo ảnh bóng mây mưa
Uống cạn đáy sông mơ, lạc đà gục chết
Cát cháy gót, chân lữ hành lê lết
Đi đến bao giờ hết được Tình em?



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI