Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Xuân xứ người

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
HaNguyen
HS SaoMai


Ngày tham gia: 20 8 2009
Số bài: 105

Bài gửiGửi: Tư 2 10, 2010 2:06 am    Tiêu đề: Xuân xứ người Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Xuân xứ người
(Tặng Nguyễn Ngọc Hải)

Từ thuở ấy bao người không trở lại
Ta âm thầm ôm một kiếp lưu vong
Chiều ba mươi ngoảnh lại đời nghiêng ngả
Thương quê hương, nhớ cố xứ vô ngần.
Xuân reo vui_ ta ngậm ngùi lặng lẽ
Cúc, đào, mai, rượu, mứt có nghĩa gì
Như chim sa sống nương nhờ tổ ấm
Đợi trời quang chắp cánh mỏng bay về
Tìm lại xuân năm nào ta đã mất
Lại thẹn thùng như thuở mới gặp nhau
Lại e ấp như tình đầu xuân mới
Xuân xứ người xuân chẳng của ta đâu!!

Hạ Nguyên, Feb 09, 2010




Được sửa bởi HaNguyen ngày Tư 2 10, 2010 11:40 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Tư 2 10, 2010 10:47 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Kính chị HaNguyen....

Thật vô cùng cảm động trước mối tình thâm sâu của chị đã gói ghém về cho cố hương của thưở nào....
Chính em đây cũng thế - những lúc xa nhà nhất là trong những ngày đi làm ăn xa "chưa về kịp" thì lòng mình có những cảm giác ngây ngât thế nào ấy, vì thế em đây cũng đã cảm nhận được "nỗi lòng" của những người con viễn xứ sẽ như thế nào... bồi hồi xúc động và lắm đau xót, niềm đau hầu như không thể lột tả hết được cõi lòng - nhất là khi độ Xuân về, hạ sang thu tới và đông tàn, tuy vấn đề mưu sinh là chính cho cuộc đời của mỗi chúng ta, đôi lúc ngồi buồn ôn lại những dĩ vãng hầu như chưa thể tàn tro của kiếp nhân sinh của tất cả chị em mình, mà cảm thấy lòng nao nao và nhiều tiếc nuối phải không chị... Thôi thì đành thế - cứ để cho "giọt buồn thời gian" cứ lặng lẽ trôi qua để rồi chị và em cũng như tất cả những người con còn viễn xứ....

Nhân đây - người em này xin tặng chị một đoạn trong đỏan khúc: Viễn xứ-Tâm tình còn lắng đọng (NNH)...
____________________________

........ Bây giờ - mỗi người mỗi ngã đường trong cuộc sống nhân sinh đầy bầm dập… ở quê nhà, còn được ngắm nhìn những buổi chiều gió lộng gần như ngút ngàn, đôi khi nhìn về những rặng núi như còn mãi khô cằn để thoáng về cho một thưở ấy… Còn CV và thằng Vân, thằng Hường cũng như bao con người miền viễn xứ nào đó, giờ này khi Xuân về chan hòa trên đất mẹ thân yêu thì nó còn ngồi bên ấy nhìn mưa rơi và đón lấy những cơn gió tàn đông còn lạnh lẽo, xuyên qua những hạt mưa nơi xứ người đất khách… nó còn nhớ về cho một thời vàng son lứa tuổi học trò… có người đã nói: H. ơi! Khi tao đi tao bỏ lại tất cả, chỉ có cái xác không hồn đi về miền nơi ấy…. Đến bây giờ khi ngồi nhìn lại một quãng đời đi qua, ôn lại một chuỗi ngày ký ức, thì chỉ biết sầu buồn và nhỏ lệ xót thương mà thôi….


. . . . . . . . . . . . . . . .

Vời vợi lắm khoảng trời xa biền biệt
Lối phai mờ đường xưa đã đổi tên
Trường phố đâu ta vội quắt quay tìm
Hỏi thầm em, em nghẹn ngào không nói.

Lộ phí bao nhiêu đủ cho ta về tới
Tìm hình xưa thỏa trí nhớ già nua
Sầu ta đây van người hãy đừng mua
Cho ta thấy đường quay về quê cũ.


SẦU VIỄN XỨ - Hạ Nguyên (Jan 14, 2010)


Đúng là Vời vợi lắm khoảng trời xa biền biệt - còn khoảng trời nào nữa hay không khi người chị gái HaNguyen nào đó chắc có lẽ đã nhiều lần ngồi ôm chặt mối tình sầu thiên thu nhớ về quê nhà đất mẹ ???... Không phải một mình chị HaNguyen – mà còn biết bao người con gái “đã lỡ hẹn sang ngang” để rồi đây những chiều mưa se lạnh thật buồn cho dẫu nơi cái đất phồn hoa đô hội ấy – vẫn một lúc nào nhớ về đất mẹ quê nhà trong những chiều về… Chắc CV cũng thế mà thôi, không những người con gái HaNguyen của thưở nào – mà còn rất nhiều, rất nhiều người con gái khác và hôm nay có người đã gởi thân xác trên đất khách xa lạ mà hồn phiêu lãng vào chốn viễn du nào…

Buồn những đêm nằm sầu ôm gối chiếc
Nơi viễn xứ - em còn nhớ những chiều xưa
Mưa bay bay chiều tan trường se lạnh
Bóng hình ai như dõi bước ta đi… (NNH – không đề…)


Trong số những thằng bạn, duy nhất tôi chỉ gặp được thằng Vân, chuyến về thăm quê nhà năm ấy, nó nói nhiều… hình như trút hết cả nỗi niềm của nó cho tôi trong một đêm hàn huyên bên những ly café nhỏ nguội lạnh, nhìn hai ly café như hai cái xác không hồn…. cuộc nói chuyện chỉ còn trôi theo những làn khói thuốc mỏng manh mà thôi, giọng nó đượm chút u buồn, trong những lời nói nó trút hết nỗi niềm tâm tư nghẹn ngào của nó: Hình như tao về thăm mầy lần này có lẽ là lần cuối mà thôi, qua bên ấy chắc vùi đầu vào công việc và còn lo cho gia đình không còn thì giờ gì nữa đâu, được gặp mày lần này chắc tao cũng đã thỏa lòng… lời nói của Vân trong nghẹn ngào như cố moi hết tâm can để giải bày; tôi nhìn lại và cười cười: Thôi thế cũng đủ rồi, mình bây giờ chỉ còn có thế mà thôi, còn con cái, gia đình… lâu lâu nhớ nhau chỉ biết nhìn vào những tấm hình của “ngày xưa” (mà thật sự nó có tấm hình nào đâu để mà nhìn bên xứ người…) đêm hôm ấy tôi đành về nhà lục lại một số hình của ngày xưa trao cho Vân, sáng hôm sau sẵn có máy hình Vân chụp thêm một số cho gia đình tôi… và đi về Vũng Tàu bên nhà vợ - từ đó biền biệt…

Dòng thời gian cứ lặng lẽ và âm thầm… cứ tự nhiên trôi vào cõi cực lạc vô vọng, nhưng lòng người mãi còn đổi thay và nhiều chất chứa, biết làm sao hơn được, tuy nhiên bên ấy cũng có vài đứa bạn nhưng ở xa quá, đôi lúc đành chịu, ban ngày đi làm, đêm về chỉ biết nằm mà nhớ với thương… Niềm thương đau của thân phận người con xa xứ trên đất khách, ai cũng có những nỗi nhớ riêng tư: tình bạn – mái trường – thầy cô và ngay cả những chiều vàng thu còn lá rụng; không hẵn người chị gái HaNguyen xa xăm nào đó đã nhớ về quê mẹ những chiều mưa thu, hoặc những lúc nhớ về cho Trường phố đâu ta vội quắt quay tìm – mà còn nhiều người khác vẫn còn mang một nét sầu viễn xứ để còn nhớ về cho hôm nay – dẫu tóc đã bạc – hoài niệm về cho thưở xuân xanh nào, trường với lớp, một thời vàng son… phấn với bảng, thầy và cô… cũng giống như người thi nhân Vương Uyên nào hoặc người mang những nỗi sầu MinhMong – vẫn còn nhớ hoài trong chiều mưa nơi miền xa nào…

. . . . . . . . . .
tím hồn những giọt mưa tan
sầu chia trăm ngả lòng hoang vu đầy
về ngang lối gió thương mây
khi qua vườn bão nhớ bầy chim xưa.
. . . . . . . . . . . . . .
(Chiều mưa tím - Hoàng Thủy Biển)


Có thể nói ngòai những tâm hồn VU, MM, HN còn thương thương với nhớ… nay vẫn còn có HTB cũng vẫn ôm những mối sầu tương tư về quê mẹ hôm nay, tại sao thế ? – tại sao con người ta cứ nhớ mãi và còn thương về cho một hoài niệm cũ cứ mãi đong đầy, chính ngay nơi quê nhà cũng thế - huống chi là những người con nơi đất khách hoang vu kia, cho dù bên ấy không có những con đò thơ mộng, không còn là những ánh trăng khuya, không còn là những chiều chưa tắt nắng ngoài sân trường… cho dù bên ấy ai đó đang đi trên những bờ sông thơ mộng và nhiều tình nhớ, nhưng cái dư âm ngày xưa chắc hẵn vẫn cứ mãi đong đầy cho sầu cạn chén ly bôi của hôm nay… Những vần thơ hình như chưa đủ để nói lên hết những tâm tình còn lắng đọng, nỗi buồn chưa phôi phai trên những tháng ngày dài mà ai cũng “xin nhận nơi ấy làm quê hương” – những mộ bia trên đất khách cho dẫu không còn là những loài hoa cỏ dại, nhưng cũng vẫn nhớ về cho một ký ức của tháng ngày xưa chưa phai tàn….

x
x x



Thế mà hôm nay – một mùa Xuân mới lại về trên quê nhà như mang đến cho nhân sinh nhiều niềm vui mới, đất khách hay quê nhà, những ai đó còn phiêu du tận cõi mây mù nào để còn nhớ về cho một mùa Xuân mới chào đón với tất cả chúng ta, ngày hôm nay mùa Xuân đầu tiên mà tất cả những người con năm xưa đều phải “mồ côi mẹ” – nỗi niềm mồ côi trong sự đớn đau vô hạn và còn những giọt lệ sầu khóc than cho nhân thế, nhưng những cánh mai vàng vẫn tự nhiên hé nở những nụ hoa vô tư để chào đón, dù quê mẹ hay đất khách, dù hiện tại hay miền viễn xứ nào xa xăm. Mùa Xuân vẫn cứ đến, không tránh ai, không phân biệt… nó sẽ khác hẵn với những cành phượng vĩ sầu buồn trong cái nắng mùa hè chói chang và khô cằn… mùa hè của thưở nào chỉ còn biết nỗi sầu ly tan trong trang lưu ký, thì hôm nay mùa Xuân về với những nụ cười tươi thắm chào đón với những khúc tự tình sẽ không còn lắng đọng, trên quê nhà sẽ thấy mãi một mùa Xuân đầy mai vàng sắc thắm, nhưng nơi “đất khách miền viễn xứ” thì phút giao thừa chỉ ngồi lại bên chén trà quê hương sau một buổi làm việc bình thường, chỉ có vài phút mà nhớ về cho quê nhà đang hưởng trọn giây phút giao thừa thiêng liêng và nhiều huyền bí, chỉ thế thôi…

Phút huyền nhiệm ai còn nơi biền biệt
Nơi quê nhà em đón mùa Xuân sang
Sầu vạn cổ ta đôi người đôi ngã
Nhìn mùa Xuân chưa trọn vẹn niềm vui…


Chỉ còn có thế - còn lại hai phương trời với những hai phương trời cách biệt…

__________________________________________
NguyenNgocHai
Mùa Xuân về với tình sầu cô đơn nhớ bạn…
__________________________________________

Một người em xa lạ - kính gửi về người chị - người nữ sĩ HaNguyen với những nỗi lòng của thưở ngày xưa, để chúng ta cùng nhau nhớ về cho một thưở vàng son còn mãi dưới bóng trường xưa....

Kính chào chị HaNguyen...
NguyễnNgọcHải


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI