Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Trần Vĩnh An-Giấc mơ có mùi rơm rạ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Năm 1 21, 2010 9:55 pm    Tiêu đề: Trần VÄ©nh An-Giấc mÆ¡ có mùi rÆ¡m rạ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

GIẤC MƠ CÓ MÙI RƠM RẠ

Tản văn của Trần Vĩnh An


1.
Tôi vẫn mơ có ngày về Đức Hòa,miếng đất ruộng khá to cho người chủ cũ thuê lại trồng lúa.Tôi mơ giấc mơ đầu năm xây được căn nhà tranh ba gian,có căn nhà ngang vách đất trộn rơm mái lợp rạ,bên ngoài có sân lát gạch tàu đỏ au phơi thóc.Tôi mơ có một cối giã gạo bằng đá xanh,có cần cối giã gạo nặng làm bằng nguyên thân cây mít.Tôi mơ có vài bồ đựng thóc quây kín ở dưới chái nhà bếp.Tôi mơ một năm làm hai vụ lúa,được gặt cho chính mình,có nong nia thúng mủng để giần sàng,được đánh cây rơm to đùng trước ngõ nhà thơm thơm mùi rơm rạ vừa thu hoạch,được xay lúa giã gạo,được ăn cơm gạo mới chính tay nấu trong chiếc nồi đồng điếu vần lửa bằng rơm,đêm lạnh cuối đông vùi đầu trong chiếc ổ rơm thơm mùi cơm nếp.


2.
Tôi vẫn mơ có ngày bé dại như khi còn ở Đà Nẵng.Hồi đó sau lưng nhà là miếng ruộng chạy dài theo đường rầy xe lửa từ Giếng Bộng kéo xa đến tận chợ Tân Lập.Sau lưng nhà la ruộng lúa ngút ngàn.Mỗi lần chủ ruộng gặt lúa xong,từng đụn rơm nhỏ trãi dài theo bờ ruộng thơm thơm mùi bùn non,con đường đê bé xíu vẫn hấp dẫn thằng tôi hơn con đường Hoàng Diệu trãi nhựa nhiều lần.Tôi thích đi con đường đê trơn trợt bước chân trẻ thơ bé xíu.Đà Nẵng ngày xưa nửa phố nửa làng,hồn quê hồn rơm rạ phủ đầy trên những con kiệt nhỏ dẫn luồn ra đường phố.Đã thế!còn có cây đa to đùng ngay cuối hẻm Bà Hòa làm bất kỳ cậu bé nào cũng ù té chạy khi ngang qua,trong đầu tuổi thơ ngoài mùi rơm rạ là bóng dáng con ma đu đưa trên các rể cây đa buông thỏng.Tôi vẫn biết nhớ nhung như thế đối với ai đó là chuyện lẩm cẩm nhưng với tôi rất quan trọng.Nó giúp tôi nối ngày hôm nay với ngày hôm qua,nối hiện tại với quá khứ.Không ký ức ,không nhớ nhung nghĩa là không quá khứ.Đánh mất quá khứ thì làm gì có tương lai.Mà quan trong hơn cái ký ức luôn sống dậy trong tôi là nhà quê,một ký ức ngát thơm mùi rơm rạ.Đánh mất nhà quê liệu tôi có còn là người Việt Nam.


3.
Cùng với rơm rạ có hoa,có cào cào châu chấu,có họ hàng nhà chuồn chuồn bươm bướm,có ếch nhái ểnh ương la vang suốt cánh đồng.Tất cả cánh đồng lẩn rơm rạ đều đã biến mất vĩnh viễn trong lòng phố thị,tất cả đã yên nghỉ vĩnh viễn.Cuộc sống có từ ngàn năm đã biến mất cùng với rơm rạ không để lại dấu vết.Chỉ còn lũ dế có khả năng sống cùng bê tông,gạch đá là thoát chết.Chúng rỉ rả hát cho tôi nghe những bài hát buồn.Vẫn biết buồn như thế là sai nhưng hình như tôi có cả một ký ức sâu nặng thơm phức mùi rơm rạ.Giấc mơ cỏn con ngày cuối năm khi đường hoa Nguyễn Huệ khai mạc,tay dắt vợ và con đi thăm thú ngày xuân nhìn và ngửi những ụ rơm người ta thiết kế bên cạnh những tòa cao ốc cao sang,chẳng còn mùi vị chi,chẳng là để chưng thôi.Một tình yêu rơm rạ mơ hồ pha trộn giữa thơ mộng và khổ đau.Cho đến bây giờ tôi mới ý thức được điều đó thật rõ ràng.



Sài Gòn 22-01-2010 ngày chờ Tết.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai 1 25, 2010 9:31 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Rơm rạ !?

Vẫn cái hương nồng quen thuộc của ngày xưa - có lẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí của những người con....

Cùng với rơm rạ có hoa,có cào cào châu chấu,có họ hàng nhà chuồn chuồn bươm bướm,có ếch nhái ểnh ương la vang suốt cánh đồng.Tất cả cánh đồng lẩn rơm rạ đều đã biến mất vĩnh viễn trong lòng phố thị,tất cả đã yên nghỉ vĩnh viễn

Chắc sẽ không bao giờ biến mất cả đâu - chung quanh ta vẫn còn nồng nàn mùi "rơm rạ" của một bản chất tình người trong chúng ta mà thôi.. Tất cả sẽ không bao giờ mất đi - chỉ ngoại trừ chúng ta phải mất đi mà thôi

Bản chất quê nhà - tính chất của những kỷ niệm một thời - sẽ còn giữ mãi trong lòng người của tất cả những người con hôm nay đấy...

Ước mong "mùi rơm rạ - hoa cỏ nồng nàn" của một thời xa xưa vẫn còn đọng lại trong ký ức ngày xưa - và còn của hôm nay...

NNH...


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI