Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Lệnh từ đào
Chuyển đến trang 1, 2, 3  Trang kế
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 1 07, 2010 12:57 am    Tiêu đề: Lệnh từ đào Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Lệnh từ đào

Chúng tôi thức dậy từ 5 giờ sáng khi loa phóng thanh rọt rẹt chưa phát xong lệnh:
_ Tiểu đoàn Tân Khóa Sinh thức dậy chạy sáng.
Hôm nay là ngày cuối tuần lễ thứ 6 của mùa huấn luyện quân sự. Chúng tôi phản xạ nhanh chóng bật ra khỏi giường xếp gọn gàng tất cả chăn màn rồi thay đồng phục tập thể dục sau khi làm vệ sinh cá nhân. Hầu như chúng tôi đã quen thuộc với nếp sống tập thể nên chỉ thoáng vài phút là đã tập họp trước doanh trại chuẩn bị sẵn sàng cùng với cả Tiểu đoàn Tân Khóa Sinh tập trung trên sân cỏ Trung đoàn để chuẩn bị tập thể dục.
Đà Lạt cuối năm thời tiết rất lạnh, sương đêm ướt dầm cả sân cỏ. Gió se lạnh, chúng tôi vận động làm cho nóng người còn đôi chân vẫn dẵm nhọp nhẹp lên cỏ ướt. Chúng tôi đã quá quen thuộc nên không có chi phiền não, thậm chí chúng tôi không còn nghĩ là bị hành xác mà nghĩ rằng chúng tôi đang được huấn luyện chu đáo. Chỉ trừ khi chúng tôi phạm qui thì các niên trưởng phạt nhiều hơn nhưng cũng nhằm cho chúng tôi tăng thêm sức chịu đựng. Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu.
Buồn cười nhất là khi đang bị phạt lăn trên sân cỏ ướt tôi vẫn nghe anh bạn đang lăn bên cạnh hát:
Ta yêu em lầm lỡ!
Ôi nụ hôn tình đầu,
Yêu là sầu tan vỡ.
Trời đất ơi! anh chàng này khỏe như vâm. Bị quầng suốt cả giờ rồi mà vẫn còn sức ca với hát. Thật ra thì chúng tôi ai cũng qua được thời kỳ khó khăn về thể xác. Cứ khoảng hai tuần thì chúng tôi bị tập trung dưới sân cỏ rồi mỗi người được phát 2 viên thuốc muối thế là chúng tôi biết có cuộc kiểm tra về thể chất. Suốt hai giờ liên tục chúng tôi phải chạy tới chạy lui các mục tiêu chỉ định bằng hết sức mình trong khoảng thời gian ngắn nhất. Chúng tôi rất mệt về thể xác, nhưng các niên trưởng huấn luyện chúng tôi còn mệt hơn. Họ thức khuya dậy sớm hơn chúng tôi, tuy ban ngày phạt chúng tôi bằng những hình phạt rất kỳ cục cốt đo lường mức tuân hành mệnh lệnh và ban đêm thì đi từng phòng kiểm tra việc nghỉ ngủ của khóa đàn em. Chúng tôi vì vận động suốt ngày vì thế vừa đặt lưng xuống giường là đã ngủ say có khi chưa kịp đắp chăn.
_ Tiểu đoàn Tân Khóa Sinh chú ý! Bên Phải. Quay.
Chúng tôi răm rắp quay về hướng bên phải nhìn ra cổng Nam Quan.
_ Các anh có thấy gì không?
Có những tiếng đáp không đồng loạt. Người thì trả lời cổng chính của trường VB có tên Nam Quan, có người thì nhìn xa hơn trả lời ngọn núi Lâm Viên. Đỉnh Lâm Viên là ngọn núi cao nhất của Cao nguyên Trung Nam bộ.
Niên trưởng cán bộ huấn luyện dõng dạt nói:
_ Chỉ còn hai tuần nữa. Các anh sẽ tấn công lên đỉnh Lâm Viên sau đó mới chính thức trở thành SVSQ. Các anh nghe rõ chưa?
Chúng tôi đồng thanh trả lời:
_ Rõ
Hôm đó các niên trưởng có vẽ nhẹ tay cho nên còn đứng "tâm sự" với chúng tôi vài lời chứ mọi hôm thì sau khi tập buổi sáng xong thì chúng tôi lăn trên sân cỏ ướt vừa lạnh vừa run cầm cập. Tôi giật mình vì niên trưởng vỗ vai hỏi:
_ Anh quê quán ở đâu?
_ Đà Nẵng
_ Anh học trường trung học nào?
_ Trung hoc Sao Mai.
_ Ồ! tôi cũng là cựu hoc sinh Sao Mai.
Tôi thoáng vui mừng vì gặp niên trưởng đồng hương:
_ Nghiêm! Chào mừng người đồng hương! Nghe lệnh tôi. Trong vòng 20 giây anh hãy tấn công lên cột cờ Trung đoàn rồi lăn trở về đây.
Tôi tiu nghĩu nhưng vẫn trả lời rất mạnh dạn:
_ Rõ
Thôi rồi, tưởng đuợc khô ráo một bữa ai dè hôm nay cũng trớt quớt. Khi tôi trở về đến đích trình diện thì niên trưởng còn bắt đọc bài thơ:
Lâm Viên cao lắm người ơi!
Che mất Đà thành, che cả người yêu.

Hic hic hic....
Dù sao thì tâm lý chúng tôi cũng ổn định. Khi mà thể chất không còn thấy bị áp lực thì tâm trí bắt đầu suy nghĩ vẫn vơ. Chúng tôi mong đến ngày kết thúc khóa huấn luyện, chỉ còn 2 tuần lễ "phù du" nữa tha hồ mà đi dạo phố hoặc thỏa thích viết thư tâm sự với bạn bè, người yêu v.v...
Hôm nay thứ Bảy, buổi sáng chúng tôi đi học chiến thuật ở Hồ Than thở chiều về sinh hoạt đồng đội. Có lệnh tập họp ở hành lang doanh trại. Niên trưởng ra lệnh:
_ Trong vòng 30 phút. Các anh phải viết thư từ đào.
Chúng tôi vô cùng ngẫn ngơ chưa hiểu ất giáp chi về mệnh lệnh vừa ban ra. Niên trưởng giải thích rõ hơn:
_ Các anh đã tình nguyện vào học trường này rồi có nghĩa các anh là "con cưng" của tổ quốc. Các anh phải tận tụy hy sinh vì tổ quốc không được để tình cảm riêng tư chi phối. Vì thế, ngay hôm nay các anh phải viết thư chia tay với người yêu. Các anh nghe rõ chưa?
Chúng tôi trả lời yếu ớt:
_ Rõ.
_ Sao mà yếu đuối thế? Rõ chưa?
Chúng tôi đáp to hơn:
_ Rõ.
Tôi đáp thế nhưng trong thâm tâm đang nghĩ ngợi lung tung. Mình cứ viết thư từ đào nhưng giả bộ viết sai địa chỉ thì ai biết mô chứ?
_ Nghiêm!
Tôi giật thót mình làm như niên trưởng đọc được suy nghĩ của tôi. Vì tôi đứng đầu hàng nên niên trưởng quay qua đưa mặt gần sát gương mặt tôi. Ánh mắt của niên trưởng nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói cho cả trung đội nghe:
_ Các anh đừng có giở trò tiểu xảo. Lá thư nào viết sai địa chỉ hoặc bị trả lại thì các anh "hết thuốc" *.
Chúng tôi im phăng phắt. Niên trưởng ra lệnh:
_ Các anh bắt đầu đi.

Hu hu hu... Thật vô cùng khó khăn khi phải viết thư chia tay với người yêu. Mà người yêu có tội tình chi mô chứ? Không biết người ấy nghĩ sao khi nhận đuợc bức thư này? Tôi bắt đầu lo lắng bởi vì mình chỉ yêu đơn phương người ấy có biết chi mô. Tôi chợt có ý nghĩ viết đại cho một trong các người bạn nữ quen biết cùng học trường Sao Mai. Nhưng rồi đành bỏ qua bởi vì tôi đã biết các bạn ấy mà lại không nhớ địa chỉ. Tôi chỉ nhớ duy nhất địa chỉ nhà người ấy mà thôi.
_ Các anh còn 10 phút nữa.
Tôi giật mình viết vội lá thư:

TLN** thương nhớ,
Tôi vô cùng thương nhớ em nhưng kễ từ nay tôi không còn yêu em nữa.

Viết đuợc chùng ấy thì tôi cắn bút không viết nên lời. Nước mắt tôi đang chảy ngược trong lòng. Liếc nhìn anh bạn bên cạnh đang viết tràn giang đại hải:
... Kể từ ngày anh bước chân vào cổng Nam Quan thì cũng từ giây phút đó anh không còn yêu em nữa. Em đừng năn nỉ xin xõ...
Tôi ngạc nhiên hỏi thầm anh bạn:
_Trời đất ! Bộ ông từ thiệt hả?
Anh ta cười chúm chím:
_ Tui có hai ba cô đào. Sẵn dịp này tui viết cho cô nào tui không thích.
Tôi rất buồn bởi vì tình yêu đầu đời nay phải từ biệt. Trời ơi người ấy có hiểu tôi không? Tôi viết nốt cho xong bức thư từ đào một cách khó khăn. Sau khi niên trưởng kiểm tra lại bức thư và địa chỉ. Lá thư được dán lại, lòng tôi buồn vô cùng vô tận.

(còn tiếp)


* Hết thuốc có nghĩa là phạt nặng đến nổi không còn thuốc chữa.
** TLN tên tượng tượng không có thật


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Mong Hoai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009
Số bài: 733

Bài gửiGửi: Năm 1 07, 2010 1:56 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tại sao "phanh" vậy Lanet!!!Tiếp tục đi MH chờ để được đọc tiếp đó nha, nhớ " post 1 lèo " cho xong kẻo MH không kiêng nhẫn được mô!!!(Nói nhỏ LN cái ni nè, MH thấy có vài "lỗi" đó nghe, LN "rà" lại đi nghen_Nói rứa không giận MH chứ hả? Cười đi nào phải như ri nè Very Happy

"CMHH" đây Rolling Eyes... Hihi..



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Năm 1 07, 2010 9:12 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cám ơn chị Mộng Hoài hiền lành Very Happy . Lanet cũng có ý nhờ chị và anh Xỉn xem có chỗ nào sai lỗi chính tả thì nhắc để Lanet sửa lại.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Mong Hoai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009
Số bài: 733

Bài gửiGửi: Năm 1 07, 2010 2:46 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Rưá thì để MH âm thầm chun vô sửa cho hí(mà L có bằng lòng không đã chứ?! Nhớ ừ hay no để MH biết hí ??? Có gõ thì mới mở chứ Rolling Eyes Hihi... À L đăng tiếp đi chứ!!! Very Happy



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Sáu 1 08, 2010 1:45 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ngày đầu tiên khi bước chân qua khỏi cổng Nam Quan. Chúng tôi phải chịu một trận hành xác kinh hồn để lột xác dân sự. Mệt đến nỗi chỉ còn nằm lăn duỗi chân tay trên sân cỏ Trung đoàn để lấy lại sức. Nhưng chỉ được vài phút thì khóa đàn anh lôi chúng tôi đứng dậy bắt mọi ngơời phải lặn xuống đường mương thoát nứơc. Chúng tôi khi ướt khi khô, dở cười dở khóc người ngợm te tua bê bết sình lầy. Cuối ngày hôm đó chúng tôi được đi cắt tóc ngắn, lảnh quân trang quân dụng và vứt bỏ bộ đồ dân sự.








Được sửa bởi Lanet ngày Bảy 1 09, 2010 2:14 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Sáu 1 08, 2010 1:52 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thư từ đào (tiếp theo)

Những ngày tiếp theo của tuần lễ thứ bảy tôi cảm thấy buồn ảm đạm. Tôi cứ máy móc làm theo những mệnh lệnh. Lúc bò lúc lăn tôi vẫn nhớ đến người ấy. Có vài giây phút đứng lặng yên chợt nghĩ đến tình xa mà ứa nước mắt nhưng vì đứng giữa hàng quân tôi không dám đưa tay lên quệt.
Còn các niên trưởng thì vui vẽ líu lo hơn. Mấy thằng chả đứng xa xa hàng quân châu đầu lại với nhau nói cười rúc rích rồi chỉ chõ về hướng chúng tôi. Có lẽ mấy ổng trước đây bị khóa đàn anh bắt từ đào nay phục thù lại chúng tôi.
Bên cánh trái có tiếng niên trưởng hỏi:
_ Từ đào rồi anh có buồn không?
Tôi nghe anh bạn đáp lớn:
_ Xin nói. Không!
Các niên trưởng hùa lại quanh anh bạn tân khóa sinh áp đảo tinh thần:
_ Đại đội trưởng nè! Anh này chia tay với người yêu mà không có buồn.
_ Anh này vong tình bạc nghĩa.
_ Võ bị chứ không phải võ biền anh à!
_ Cho anh ta đi "nhúng dấm" * đi?
Nói xong rồi các niên trưởng quay lưng lại không để chúng tôi thấy họ đang cười. Nghe nhắc đến lá thư thì tôi bặm môi cố kìm nước mắt.
Có niên trưởng bước đến trước mặt tôi, ổng nhìn thẳng vào mắt tôi và nói:
_ Anh có buồn không?
Đang trong tình trạng ấm ức nên tôi nói thật lòng:
_ Buồn
_ Đừng yếu đuối như thế! Hãy vui lên mà sống. Nghe lệnh tôi. Hít đất lấy thế 50 lần.
_ Xin tuân lệnh.
Tôi biết ngay mà. Hể mà bị hỏi tới thì thế nào cũng bị phạt. Tôi thi hành lênh phạt mà vẫn miên man suy nghĩ. Nhớ em quá! Đối với tôi em là người đẹp nhất và em cũng rất thông minh mà hiểu ra rằng tôi bị mấy thằng cha đàn anh bắt ép.
_ Nghiêm!
Tôi đứng phắt dậy mặc dù chưa thi hành đủ lệnh hít đất. Niên trưởng quở trách tôi:
_ Anh thiếu thiện chí.
Các niên trưởng thật tinh mắt, chỉ nhìn thoáng thái độ hậm hực của đàn em như đọc hết được cả suy nghĩ sâu xa:
_ Nghe lệnh tôi....
Một cán bộ niên trưởng khác chạy bổ về hướng chúng tôi:
_ Trung đội trưởng! Để anh này cho tôi.
Quay qua tôi Niên trưởng ra lệnh:
_ Chạy đều bước theo tôi.
_ Xin tuân lệnh.
Tôi chạy đều bước ngang hàng với niên trưởng vừa mới thay thế. Gió mát làm tôi cũng nguôi ngoai thanh thản. Sau này tôi mới biết., để tránh tình trạng niên trưởng phạt sa đà mãi một người gây hậu quả nghiêm trọng. Quan sát viên từ xa sẽ cử một niên trưởng khác vào thay thế làm giảm áp lực. Niên trưởng đang chạy sánh bên tôi chợt hỏi:
_ Anh nhớ tôi không?
_ Xin nói không.
_ Ngày anh vừa tới phi trường Liên Khương là ngày ấy chúng tôi đi hoc dù.
_ Xin nói nhớ.
_ Vì máy bay hư nên chúng tôi ở lại phi trường. Hôm đó anh đã cười tôi ngồi bệt dưới đất ăn cơm ga-men.
Tôi nin thinh vì đó là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh cực khổ của người lính.
_ Tôi đã hỏi tên anh định là khi học dù về sẽ tìm anh để phạt.
Niên trưởng nhẻo miệng cười rồi hô lớn:
_ Đứng lại! Đứng.... Đàng sau! Quay. Bây giờ anh tấn công trở lại trung đội của anh đi.
_ Xin tuân lệnh.
Từ Đà Nẵng chúng tôi đến Đà Lạt bằng máy bay C130. Thời tiết hôm đó mưa bão quá xấu, máy bay luần quầng trên không suốt 4 giờ không đáp xuống được Liên Khương. Chiếc máy bay cứ trồi lên trụt xuống làm hành khách nôn tháo nhệch nhoạt đầy sàn máy bay. Cuối cùng đành phải quay lại đáp xuống Tân sơn nhất. Sáng hôm sau thời tiết khá hơn, trời trong mây tạnh. Chúng tôi đáp máy bay L119 từ Saigon đi DaLat. Khi gần tới phi trường Liên Khương thì máy bay bị cháy động cơ bên trái nghiêng hẳn về một bên. Chúng tôi bị lộn cù mèo trong khoan máy bay rồi mới bò về một phía để cân bằng máy bay và dùng thắt lưng buột chặt vào ghế ngồi. Ít phút sau máy bay đáp cái bịch xuống phi đạo như ai ném cục đất chỉ cách vành đai phi trường Liên Khương mấy mét. Các niên trưởng đi hoc dù đang chờ chuyến bay lượt về đã nhìn thấy máy bay nẹt lữa trên không như pháo hoa.
Tôi chạy về tới trung đội và trình diện xin vào hàng. Thay vì cho phép tôi vào hàng niên trưởng nói:
_ Anh bước lên bục chỉ huy.
_ Xin tuân lệnh
Tôi bước lên bục cao nhìn xuống. Hàng trăm cặp mắt đang nhìn tôi thao láo. Khớp quá! Chúng tôi ai rồi cũng phải chiến thắng sự sợ hải bản thân mình để chỉ huy. Niên trưởng đứng bên dưới nói:
_ Hô lớn lên. Tiểu đoàn Tân Khóa Sinh chú ý !
Tôi gân cổ hô lớn nhằm xua đi nổi sợ hãi:
_ Tiểu đoàn Tân Khóa Sinh chú ý !
Niên trưởng vẩn tiếp tục nhắc, tôi chỉ việc lớn tiếng lặp lại:
_Nghiêm!
_Nghiêm!
_Đại đội A làm chuẩn
_Đại đội A làm chuẩn
_Tiểu đoàn hàng ngang
_Tiểu đoàn hàng ngang
_ Đại đội hàng dọc
_ Đại đội hàng dọc
_ Mỗi đại đội cách nhau 3 bước
_ Mỗi đại đội cách nhau 3 bước
_ Nhìn trước_ Thẳng
_ Nhìn trước_ Thẳng
Đoàn quân rục rịch xếp thẳng hàng. Oai quá! Mình chỉ nói một tiếng mà họ làm theo răm rắp. Niên trưởng nhắc:
_Phất
Tôi lặp lại:
_ Phất
Niên trưởng nhắc nhở tôi:
_ So lại hàng đi?
Tôi nhìn cả khối quân không được ngay chính giữa so với cái bục tôi đang đứng nên hô lớn:
_ Bên trái 2 bước. Bước.
Thấy tạm ổn niên trưởng nói:
_ Ra lệnh tiếp đi.
_ Lệnh gì?
_ Tùy ý
Thấy đồng đội đứng quá lâu dưới thời tiết lạnh lẽo. Tôi chợt có y khôi hài bắt chước niên trưởng phạt đồng đội của tôi. Sân cỏ còn ướt, tôi không nỡ bắt họ hít đất nên ra lệnh:
_ Nhún lấy thế. Bắt đầu
Mỗi khi niên trưởng ra lệnh phạt thì chỉ đứng nhìn đàn em thi hành. Còn tôi đang tập ra lệnh thì cũng phải nhún theo luôn.
Đến cuối tuần thứ 7 đã có vài người trong trung đội của tôi nhận thư người yêu hồi âm. Anh bạn cùng phòng cho hay là những cô đào vẫn hỏi thăm bình thường như không có chuyện gì xãy ra. Bởi vì các cô đã gửi thư cùng với ngày chúng tôi viết thư từ đào, hèn chi mới coi như không có gì xãy ra. Tôi không thể tưởng tượng nổi khi người ấy đọc bức thư từ đào. Có lẽ nàng sẽ rất ngạc nhiên và không thèm trả lời thư cho tôi nữa.
Ban đêm chúng tôi được thỏai mái ngồi dựa lưng vào hai vách tường dọc hành lang doanh trại để chăm sóc đôi chân. Thêm một tuần nữa là chúng tôi phải chạy marathon lên đỉnh Lâm Viên. Mấy hôm nay niên trưởng đã răn đe đại đội của chúng tôi mà không đạt chức vua leo núi thì chúng tôi phải bò từ chân núi Lâm Viên về tới cổng trường.
Đến giờ chúng tôi phải đi ngủ. Không biết tôi đã ngủ được bao lâu. Trong mơ màng tôi nghe có tiếng ai gọi tên tôi hai lần rồi có giọng nói:
_ Có thư của đào nè!
Tôi ngồi bật dậy, niên trưởng đưa cho tôi 1 phong thư màu trắng. Vì quá tối nên niên trưởng soi đèn pin cho tôi nhìn kỹ. Tôi lật qua lật lại chỉ thấy cái bì thư trắng không một chữ nào rồi chợt hiểu. Niên trưởng nói:
_ Vẫn còn thức hả? Hít đất tại chỗ 10 lần cho tôi.
Tôi hít tới lần thứ mười thì mệt mỏi nằm ẹp như thế mà ngủ luôn cho tới sáng.

(còn tiếp)

* Nhúng dấm là ngâm nước


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Bảy 1 09, 2010 2:20 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Hình phạt nhẹ nhàng nhất: Nhún lấy thế. Cốt ý cho chúng tôi lúc nào cũng phải vận động .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Bảy 1 09, 2010 2:33 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Lệnh từ đào (tiếp theo)

Như thường lệ, buổi sáng sớm chúng tôi sắp 2 hàng dọc theo hành lang tầng 4 *chờ xuống sân cỏ tập thể dục. Niên trưởng đi duyệt qua một lượt xem xét quân phục của chúng tôi. Niên trưởng chỉ tôi và vài người khác:
_ Anh này! Anh này! Anh này... Tối qua không chịu ngủ.
Rồi chỉ người khác:
_ Anh này không đắp chăn.
_ Anh này mang vớ ngủ.
_ Anh này đang đêm bổng nhiên đứng dậy xưng tên. Ngủ mớ như con nít.
Chúng tôi cố nhịn cười, biết đâu bản thân mình cũng mê sảng. Chúng tôi mừng thầm vì không bị niên trưởng phạt. Niên trưởng nói:
_ Các anh chỉ còn hai buổi học xa trường là kết thúc mùa quân sự năm thứ nhất. Chúng tôi huấn luyện các anh là điểm quân sự của năm thứ tư.
Tôi hiểu rằng niên trưởng và chúng tôi đều là huynh đệ chi binh cùng học tập chung một ngôi trường. Việc huấn nhục là cần thiết để cho một người dân sự nhận thức ra nề nếp của quân nhân phải phục tòng mệnh lệnh. Niên trưởng nói tiếp:
_ Chúng tôi chăm sóc các anh như người mẹ từ bửa ăn đến giấc ngủ. Ai cũng mập ú ù! Sau này khi trở thành sinh viên SQ các anh sẽ thiếu thốn hơn.
Chúng tôi suốt ngày vận động nên rất đói mà lại không đuợc tự do làm việc riêng. Suốt mùa huấn nhục chúng tôi ăn cơm ở phạn xá ** và không đuợc phép đi đâu khác. Mổi bửa ăn các khóa đàn anh thường nhường bớt phần cơm cho chúng tôi vì thế ai cũng mập ú má phinh phính như xổ sữa.
Tuần thứ tám của mùa Tân khóa sinh. Đà Lạt mùa xuân thời tiết nắng ấm, buổi sáng vẫn còn mù hơi sương. Chúng tôi bắt đầu diễn tập cho buồi lễ gắn Alpha ở Vũ đình trường Lê Lợi suốt mấy ngày liền. Đứng phơi dưới trời nắng và sương muối gương mặt ai cũng sạm đen và hằn một vệt trắng của quai nón dưới cằm. Tôi nhìn các bạn mà rất buồn cười bởi trông họ y như con khỉ đột.
_ Quì xuống Tân khóa sinh
_ Thề trung thành với tổ quốc.
_ Xin thề!
_ Đứng dậy! Sinh viên Sĩ quan.
Chúng tôi tập mãi các động tác qùy xuống và đứng dậy nhiều lần rồi sau đó đến lượt các niên trưởng tập dợt gắn cấp bậc Alpha cho từng Tân khóa sinh. Quỳ quá lâu tê cứng cả chân. Tôi lan man nghĩ đến lúc này có lẽ người ấy đã nhận đuợc bức thư từ đào. Có thể nàng đọc xong rồi thấy ghét mà quăng lá thư vào sọt rác hoặc nàng cũng có chút tình cảm với tôi mà ngạc nhiên chù ù cái mặt giận dỗi. Đừng em ơi! Hãy tha thứ cho tôi đó chỉ là bức thư dối lòng. Tôi càng nghĩ càng thấy không còn cách chi cứu vãng được nữa. Hơn một tuần lễ rồi chắc chắn bức thứ chết tiệt đó đã tới tay nàng. Tôi mong có dịp thuận tiện sớm nhất sẽ viết cho nàng lá thư giải bày. Tôi biết rằng rất khó mở đầu nhưng tôi mong nàng hiểu những gì tôi muốn gởi gắm lời tâm sự:

Anh viết cho em bài thơ vô tận,
Trái tim anh chỉ có mình em.
Lòng đầy ắp trăm thương ngàn nhớ,
Một tiếng yêu thương khó giải bày...


Ừ há! Không biết nàng có giận dai như đĩa không?

Mới gần đây em cười em nói,
Mong gặp nhau sẽ nói chuyện vui.
Bây giờ em chẳng hồi âm.
Anh đây cảm thấy bâng khuâng trong lòng.


Rồi có ngày tôi cũng trở về quê cũ thăm nàng chứ:

Bao nỗi nhớ chợt thêm nặng trĩu,
Lòng thấy buồn khi thiếu bóng ai.
Mình đang nghĩ đến ngày mai,
Không ai đưa đón lòng sao thấy buồn..


Tâm trí tôi cứ mãi dong ruỗi về quê hương nơi có người tôi yêu mến:

Mai anh bước một mình phố vắng,
Không có em anh biết về đâu.
Lòng anh chợt bỗng u sầu .
Gần nhau nhưng thấy xa nhau vạn lần..


(còn tiếp)

* Năm thứ nhất ở tầng cao nhất
** Phạn xá là nhà ăn rộng lớn của trung đoàn SVSQ hơn 1000 chỗ ngồi


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Mong Hoai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009
Số bài: 733

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 12:17 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tội quá há! Tiếp tục đi! Rồi sao nữa L???



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 2:13 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 2:17 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Lệnh Từ Đào (tiếp theo)
Ngaỳ X giờ G nhằm buổi sáng thứ Bảy. Chúng tôi thức dậy nai nịt gọn gàng mang súng trường và ba lô tác chiến tập họp dưới sân cỏ trung đoàn. Đoàn convoy dài chở chúng tôi đi trong sương mù còn dày đặc chạy ngang qua phố chợ Đà Lạt vẫn còn trong giấc ngủ. Lâu lắm rồi chúng tôi mới được nhìn lại nhà cửa và quán xá ven đuờng.
Đến chân núi Lâm Viên đã có thiết giáp và pháo binh dàn hàng ngang yểm trợ. Bộ binh và biệt kích của Tiểu khu Dalat phối hợp hành quân rất chặt chẽ và an toàn. Tiểu đoàn Tân khóa sinh khóa 31 tập họp dưới chân núi Lâm Viên đang chờ công binh làm xong nhiệm vụ mở đường và rà mìn thì chuẩn bị xuất phát. Đợt một là thi đấu cá nhân mỗi đại đội đưa ra hai ứng cử viên tranh chức vua leo núi xuất phát trước. Ít phút sau thì đợt hai thi đấu đồng đội xuất phát.
Sau phát súng lệnh, chúng tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng lên đỉnh Lâm Viên. Chúng tôi khỏi cần nhìn đường bởi vì suốt dọc đuờng đã có các niên trưởng thúc hối dồn dập. Có những đoạn dốc núi gần như thẳng đứng chúng tôi phải bò lên tụt xuống thở hổn hển. Niên trưởng cũng muốn đại đội mình thắng cho nên thỉnh thoảng mang giúp balô cho chúng tôi nghỉ thở một đoạn. Cái Balô thấy nhẹ tênh như thế nhưng khi mang vào mà chạy thì mới biết đó là cực hình.
Sau cùng chúng tôi cũng tập họp đầy đủ quân số ngay trên đỉnh Lâm Viên rộng bằng nửa cái sân bóng đá vừa đủ chổ cho cả tiểu đoàn Tân khóa sinh đứng. Khói màu được đốt lên rồi vị chỉ huy truởng đáp trực thăng tới chào đón chúng tôi chính thức trở thành SVSQ. Chúng tôi ngồi nghỉ mệt trong chốc lát rồi nhanh chóng xuống núi.
Đại đội chúng tôi đoạt chức vua leo núi cho nên về tới cổng trường các niên trưởng cho phép "đi bộ" về doanh trại. Ngoáy nhìn các đại đội khác đang bò lếch từ cổng trường vào tội nghiệp quá!
Buổi tối hôm đó chúng tôi làm lễ gắn Alpha rồi tham dự liên hoan ở phạn xá đến khuya. Đêm đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt đầy đủ cả ba khóa đàn anh.
Ngày hôm sau Chủ Nhật chúng tôi đuợc ra dạo phố và trở về doanh trại truớc 5 giờ chiều. Đêm đó các niên truởng kể tội lỗi cũa chúng tôi khi ra phố rồi phạt chúng tôi một trận dữ dội. Nào là ra phố gặp niên trưởng không chào, mắt liếc ngang liếc dọc, áo quần không chỉnh tề và ăn phở thì chất tô cả chồng thấy dễ sợ v.v.. Sau này tôi biết khóa nào cũng bị dằn mặt như thế.
Ban đêm chúng tôi phải tắt đèn đúng 9 giờ tối vì thế tôi không có nhiều thì giờ để viết bức thư giải bày cho nàng. Anh bạn cùng phòng cho tôi1 cây đèn cầy nhỏ. Thấy đèn cầy quá ngắn tôi cứ ngồi trong bóng tối tìm ý để viết lá thư giải bày. Khi thắp đèn cầy sáng lên là tôi viết một mạch xong lá thư, rồi dán lại hôm sau bỏ vào thùng thư của đại đội.


(còn tiếp)


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 2:23 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khóa 31 tập họp dưới chân núi chuẩn bị chạy lên đỉnh Lâm Viên.


Xuất phát đợt 2 thi đấu đồng đội leo núi.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
ThuSinh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 09 6 2008
Số bài: 1027

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 12:47 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thư giải bày của anh Lanet gửi TLN

Em TLN ngàn đời thương nhớ,

Anh viết cho em bài thơ vô tận,
Trái tim anh chỉ có mình em.
Lòng đầy ắp trăm thương ngàn nhớ,
Một tiếng yêu thương khó giải bày...


Em biết không? Anh bị hở van tim đó. Bởi vì em hơi mập rolling on the floor



_________________
Trói gà không chặt!
Nếu không thi đỗ thì chưa hà rầm.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Mong Hoai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 16 12 2009
Số bài: 733

Bài gửiGửi: CN 1 10, 2010 6:30 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bộ TS cùng khoá với L hay sao biết rõ vậy??? Thư dán kín tại sao biết hay vậy??? Lại định phịa chọc quê L hả???



_________________
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Lanet
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 15 8 2008
Số bài: 203

Bài gửiGửi: Hai 1 11, 2010 12:18 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này



Trường Võ Bị DaLat


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Chuyển đến trang 1, 2, 3  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 3 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI