Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

MÓN QUÀ LẶNG LẼ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 12 04, 2009 5:25 am    Tiêu đề: MÓN QUÀ LẶNG LẼ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thân tặng cho những ai khi đọc bài nầy - thấy có bóng dáng của mình trong đó . Riêng tặng TUI .

MÓN QUÀ LẶNG LẼ

Tôi thật sự ngỡ ngàng khi nhận gói quà từ tay nhân viên bưu điện .
Dòng chữ : " Một học trò cũ gửi Cô " .khiến tôi ngạc nhiên , không biết em học trò nào lại nhớ đến Sinh nhật của mình . Chỉ khi mở gói quà ra - với nét chữ và lời chúc quen thuộc - tôi mới hiểu - Chủ nhân của gói quà là ai .

Một nổi buồn khó tả xâm chiếm tâm hồn tôi . Anh vẫn vậy - vẫn ân cần và chu đáo đến không ngờ .Bao nhiêu ngày tháng đã trôi qua - tôi đã chôn giấu tình cảm của mình vào nơi sâu thẵm nhất .Thầm mong rồi mọi chuyện sẽ qua đi .Nhưng -càng trốn chạy , càng cố quên anh , lòng tôi lại ngập tràn nổi nhớ ...

Trong lần đi tập huấn Cán bộ Quản lý của Ngành Giáo dục - tôi tình cờ gặp Anh ...
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên về dự họp . Khi tôi đang hăng hái bước vào Hội trường , thì có một người đàn ông tiến tới hỏi :
_Chào em - em cần gặp ai vậy ?
Tôi ngạc nhiên :
_ Em đến dự Hội nghị mà .Thôi chết , em có đến nhầm địa chỉ không ?
Khi tôi đưa giấy mời ra , anh nhìn tôi ngạc nhiên :
_ Ồ , đúng địa chỉ rồi ! Anh xin lỗi, vì anh không nghĩ là có một nữ Hiệu Trưởng trẻ như em ...Thôi được , để " đền bù " anh sẽ giúp em làm mọi thủ tục " nhập cư" nhé ! .

Nói là làm , anh nhanh tay xách chiếc Valy và hướng dẫn tôi nhận phòng , nhận Tài liệu và tìm chỗ ngồi ở Hội trường . Kể ra anh ngạc nhiên cũng đúng thôi - vì trong hội nghị - chỉ duy nhất mình tôi là nữ . Và đa phần là mái tóc đã hoa râm .Anh đã ngoài năm mấy - gương mặt vuông vức , đẹp lão - nói chuyện có duyên và rất hóm hỉnh .Anh là người đầu tiên tôi biết khi đặt chân lên mãnh đất Cao nguyên nầy .

Những giây phút bỡ ngỡ - nhờ có anh đã trôi qua rất nhanh .
Căn phòng tôi ở lại đối diện với phòng của anh . Suốt thời gian Hội nghị - đi đâu , làm gì - anh cũng gọi tôi theo . Những ngày tập huấn dù rất bận rộn nhưng chúng tôi thật sự rất vui . Chỉ mình tôi là nữ - nên cái gì cũng được ưu tiên .Nhất là tôi luôn nhận được sự quan tâm , ưu ái của anh .

Biết tôi ''dốt đặc '' về máy tính - buổi tối anh thường đem máy tính xách tay ra - hướng dẫn cho tôi- cách tra cứu tài liệu , cách soạn Giáo án- cũng như cách liên lạc thư từ qua email .Anh bảo : em phải thành thạo cách sử dụng máy tính . làm lãnh đạo thời nào rồi mà mù mờ về tin học ...
Trước đây - tôi không nghĩ là mình phải sử dụng máy tính vì làm gì cũng có nhân viên Văn phòng rồi ...Nhưng khi nghe anh nói - tôi thấy mình ấu trĩ , lạc hậu ...Quả thật so với anh - tôi quá non kém . Gần một tháng tập huấn , lại học được nhiều điều từ anh , tôi thấy mình như trưởng thành hẳn lên .

Thời gian trôi qua rất nhanh. Đã đến ngày kết thúc khóa học -tôi không nghĩ chúng tôi lại bịn rịn và lưu luyến đến thế ...

Chia tay anh , tôi trở về cuộc sống thực ttại đầy buồn tẻ của mình . Bên người Chồng lạnh lùng và " ích kỷ " . tôi buồn nhớ anh da diết .
Anh gọi điện bảo - anh không thể nào quên tôi - một cô gái thông minh , dịu dàng , thật thà đã thật sự cuốn hút anh ...

Có một điều thật lạ -khi gặp chuyện vui , buồn trong cuộc sống , trong công việc - tôi lại không thể chia sẻ đuộc với Chồng - nhưng - với anh - tôi lại vô tư bộc bạch.Chúng tôi thường xuyên liên lạc , nói chuyện với nhau rất hợp. Mọi nổi buồn trong tôi vơi bớt ....
Anh kể về cuộc sống gia đình -vợ con anh với tất cả sự tự hào .
Tôi hiểu đó là một Gia đình hạnh phúc .

Anh bảo - anh đã đọc được trong mắt tôi có một nổi buồn không dấu nổi và anh sẽ là điểm tựa những lúc em cần . Em hãy sống thật với tình cảm của mình - hãy biết cách chia sẻ , đừng cố gắng chịu đựng ...

Anh quả là một người đànông tinh tế và rất chân thành .

Càng ngày tôi càng nhận ra một điều - Tôi đã yêu anh .
Tôi nhớ anh biết bao .Nổi nhớ da diết thấm sâu .Từ trước đến nay , tôi chưa bao giờ nhớ ai đến thế .Mỗi ngày qua đi , nếu không có tin nhắn hay điện thoại của anh- tôi thẩn thờ như người mất hồn . Đôi khi nhớ anh , tôi cứ l6y1 cớ công việc để điện cho anh . Chỉ cần nghe anh nói , giọng nói ấm áp - cảm nhận được nụ cười , hơi thở của anh là tôi vui lắm . Không làm tôi thất vọng - ngày nào anh cũng gọi hay nhắn tin cho tôi . Cuộc sống của tôi đã có một khoảng trời riêng nho nhỏ - đủ để vui , buồn - đủ để vơi bớt cay đắng mà số phận đã dành cho tôi . Cuối cùng thì ....Vợ anh cũng phát hiện ra điều bí mật của Chồng mình .Anh cũng không giấu tôi chuyện đó . Tận đáy lòng tôi- tôi luôn cảm thấy có lỗi với Chị ấy - dù chúng tôi chưa làm điều gì vượt quá giới hạn .

Sau nhiều đêm suy nghĩ - tôi quyết định - rời xa anh . Chấm dứt mọi chuyện .

mỗi lần anh gọi điện , tôi không cầm máy .Tôi thay số di động để anh không thể liên lạc .Tôi đã không trả lời bất cứ lá thư nào của anh .Dù tôi viết rất nhiều ...

Bất chấp sự lạnh lùng , lảng tránh của tôi - anh vẫn quan tâm - gửi quà đều đặn cho tôi vào mỗi dịp ...

Nhận những món quà anh gửi - tôi lặng lẽ khóc thầm một mình .

Nổi nhớ vẫn luôn ngự trị trong lòng tôi ...

T . TH.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
ThanhBinh
HS SaoMai


Ngày tham gia: 30 3 2009
Số bài: 318

Bài gửiGửi: Sáu 12 04, 2009 8:10 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đúng đó !

Đến lúc phải chia tay người rồi .
Đường mưa bay tôi chỉ tôi thôi .
Ngước mặt nhìn một màn mưa trắng.
Bóng ai xa - biền biệt ....cuối trời !!

Tặng O Thái nì !Duzi lên đi .Răng mà tui " lo " cho O ni quá .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI