Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

THƠ TÌNH - NGUYỄN BÍNH .

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Biên Khảo
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 11 24, 2009 10:15 pm    Tiêu đề: THÆ  TÃŒNH - NGUYỄN BÍNH . Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Xuân về

Đã thấy xuân về với gió đông
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong
Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
Mưa tạnh giời quang nắng mới hoe
Lá nõn nhành non ai tráng bạc
Gió về từng trận gió bay đi

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
Lúa thì con gái mượt như nhung
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng
Trên đường cát mịn một đôi cô
Yếm đỏ khăn thâm trẩy hội chùa
Gậy trúc dắt bà già tóc bạc
Tay lần tràng hạt miệng nam mô.

Chân quê



Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi !

Nào đâu cái yếm lụa sồi ?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân ?
Nào đâu cái áo tứ thân ?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen ?

Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh !

Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

Tương tư

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá cây nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành;
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy là tình xa xôi.
Tương tư thức mấy đêm rồi
Biết cho ai biết, ai người biết cho.
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.

Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?

Gái xuân


Em như cô gái hãy còn xuân
Trong trắng thân chưa lấm bụi trần
Xuân đến, xuân đi, hoa mận nở
Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng
Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng
Đôi tám xuân đi trên mái tóc
Đêm xuân cô ngủ có buồn không ?

Cây bàng cuối thu .


Thu đi trên những cành bàng
Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi.

Hôm qua đã rụng một rồi
Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn.

Hôm nay lá thấy tôi buồn
Lìa cành theo gió lá luồn qua song.

Hai tay ôm lá vào lòng
Than ôi chiếc lá cuối cùng là đây !

Quạnh hiu như tấm thân này
Lại âm thầm sống những ngày gió mưa…

Dù rằng…


Dù rằng một chữ cũng thơ
Dù rằng một thoáng cũng thừa xót xa
Dù rằng một cánh cũng hoa
Dù rằng một nửa cũng là trái tim
Dù không nói, dù lặng im
Dù sao anh cũng thương đêm nhớ ngày

Cánh buồm nâu

Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu ?
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm…

Rắc bướm lên hoa .

Ai đem rắc bướm lên hoa
Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng ?
Ai đem nhuộm lá cho vàng
Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta ?

VŨNG NƯỚC .

Hồn tôi như vũng nước đầy
Em như cữ nắng bảy ngày chưa thôi
Nắng đưa vũng nước lên giời
Làm mây lơ lửng để rồi làm mưa
Vũng khô năm đợi mười chờ
Mưa sang xứ khác. Ai ngờ hồn tôi.

Bướm nói điêu

Em thấy đời em trống trải nhiều
Vì đời em chả có ai yêu
Đời em là một vườn hoa nở
Bướm hẹn về, rồi bướm nói điêu…

Đóa hoa hồng

Thưa đây, một đóa hoa hồng
Và đây một án hương lòng hoang vu
Đầy bù trở lại kinh đô
Tơ vương chín mối sầu cho một lòng
Tình tôi như đóa hoa hồng
Ở mương oan trái trong lòng tịch liêu
Kinh đô cát bụi bay nhiều
Tìm đâu thấy được người yêu hoa hồng ?

Nhỡ nhàng

Công tôi xe chỉ vót nan
Phất diều mướn gió nơi nàng thả chơi
Nỡ nào tắt gió nàng ơi !
Cho diều tôi xuống, cho tôi nhỡ nhàng.

Gửi cố nhân



Mưa dầm gió bấc cố nhân ơi !
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa
Vớt giùm trong nước lấy hồn tôi.

Nàng thành thiếu phụ


Nàng thành thiếu phụ đã hai hôm
Tôi thuở nào đây mới lại hồn ?
Tôi thuở nào đây quên được hận ?
Buồn thì đến khóc, chết thì chôn !

Vu qui


Tháng chạp cho cải hoa vàng
Cho cam da đỏ, cho nàng vu qui
Nàng về mãi xứ bên kia
Cam thôi màu đỏ, bướm chê hoa vàng
Sáng nay sương xuống đầy làng
Tưởng như khói pháo đưa nàng năm xưa
Nàng về kẻ đón người đưa
Tôi chờ gì nữa mà chưa giang hồ ?
Sông Hương cách mấy lần đò
Chợ Hoàng họp mãi bao giờ cho tan !

Lòng nào dám tưởng


Mẹ em như bóng nắng về chiều
Sống được bao nhiêu biết bấy nhiêu
Em em còn trẻ người non dạ
Há nỡ theo anh, nỡ bỏ liều ?

Lấy ai nuôi mẹ, dạy em thơ ?
Anh có thương em hãy cố chờ
Chưa tròn đạo con, tròn nghĩa chị
Lòng nào dám tưởng tới tơ duyên ?

Thư lá vàng


Ngồi trên bến gió chờ nàng
Lá đưa thuyền lá vàng sang bến nào ?
Bờ sông thấp, nước sông cao
Lá thuyền này đã trôi vào bến anh
Vơt lên, thả xuống sao đành
Anh gửi cho mình giữ lấy mình ơi !
Nàng đẩy một chiếc lá rơi
Khôn, không, không phải, giấy trời thư anh.


Đêm cuối cùng


Hội làng mở giữa mùa thu
Giời cao gió cả giăng như ban ngày
Hội làng còn một đêm nay
Gặp em còn một lần này nữa thôi
Phường chèo đóng Nhị Độ Mai
Sao em lại đứng với người đi xem ?
Mấy lần tôi muốn gọi em
Lớp Mai Sinh tiễn Hạnh Nguyên sang Hồ.

Tình tôi mở giữa mùa thu
Tình em lẳng lặng kín như buồng tằm.

Một mình


Người có đôi, ta rất một mình
Phong trần đâu dám mắt ai xanh
Đêm nay giăng rụng về bên ấy
Gác trọ còn nguyên gió thất tình.

Thu rơi từng cánh

Mùa thu hoa cúc lại tàn
Thuyền ai buộc mãi bên làn cây cong !
Người về để lạnh phòng không
Thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương
Co người cung nữ họ Vương
Lên lầu nhìn dải sông Hương nhớ nhà.


Bóng bướm



Cành dâu cao, lá dâu cao
Lênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em
Anh đi đèn sách mười niên
Biết rằng bóng bướm có lên kinh thành

Cành dâu xanh, là dâu xanh
Một mình em hái, một mình em thương
Mới rồi mãn khóa thi hương
Ngựa điều võng tía qua đường những ai ?

Chờ nhau


Láng giềng đã đỏ đèn đâu ?
Chờ em ăn giập miếng giầu, em sang !…
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh ?
Em nghe họ nói mong manh
Hình như họ biết chúng mình với nhau…

Ai làm cả gió đắt cau
Mấy hôm sương muối cho giầu đỏ non ?


Chùa Hương xa lắm


Chùa Hương xa lắm, em ơi !
Đò giang cách trở… chịu thôi cô mình !
Câu này anh nói thực tình
Anh đi thì phải cho anh mượn tiền
Chùa Hương ví độ đường liền
Anh xin điểm chỉ một nghìn ngón tay.

Để dành tấm áo mẹ may
Để dành, em ạ ! Đến ngày đôi ta


Cầu nguyện



Nàng hãy vui đi, dẫu một ngày
Dẫu phần ba phút, góc tư giây
Dẫu trong thoáng mắt nhìn như chớp
Cũng đủ cho nàng quên đắng cay.

Nàng đừng nên tưởng tôi không biết
Những nỗi yêu thương những oán sầu
Tràn ngập những đêm đầy nước mắt
Những ngày đầy hận của nàng đâu ?


Quan Trạng



Quan Trạng đi bốn lọng vàng
Cờ thêu tám lá qua làng trang nghiêm
Mọi người hớn hở ra xem
Chỉ duy có một cô em chạnh buồn
Từ ngày cô chửa thành hôn
Từ ngày anh khóa hãy còn hàn vi…
Thế rồi vua mở khoa thi
Thế rồi quan Trạng vinh qui qua làng…


Tình tôi


Tình tôi là giọt thủy ngân
Dù nghiền chẳng nát dù lăn vẫn tròn
Tình cô là đóa hoa đơn
Bình minh để nở hoàng hôn mà tàn.

Lòng tôi rối những tơ đàn
Cao vời những ước đầy tràn những mơ
Lòng cô chẳng có dây tơ
Ước sao đến thấp mà mơ đến nghèo.

Hồn tôi giếng ngọt trong veo
Trăng thu trong vắt biển chiều trong xanh
Hồn cô cát bụi kinh thành
Đa đoan vó ngựa chung tình vó bánh xe.

Chờ nhau



Láng giềng đã đỏ đèn đâu ?
Chờ em ăn giập miếng giầu, em sang !…
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh ?
Em nghe họ nói mong manh
Hình như họ biết chúng mình với nhau…

Ai làm cả gió đắt cau
Mấy hôm sương muối cho giầu đỏ non ?
Chùa Hương xa lắm


Chùa Hương xa lắm, em ơi !
Đò giang cách trở… chịu thôi cô mình !
Câu này anh nói thực tình
Anh đi thì phải cho anh mượn tiền
Chùa Hương ví độ đường liền
Anh xin điểm chỉ một nghìn ngón tay.

Để dành tấm áo mẹ may
Để dành, em ạ ! Đến ngày đôi ta.


Cầu nguyện


Nàng hãy vui đi, dẫu một ngày
Dẫu phần ba phút, góc tư giây
Dẫu trong thoáng mắt nhìn như chớp
Cũng đủ cho nàng quên đắng cay.

Nàng đừng nên tưởng tôi không biết
Những nỗi yêu thương những oán sầu
Tràn ngập những đêm đầy nước mắt
Những ngày đầy hận của nàng đâu ?


Quan Trạng


Quan Trạng đi bốn lọng vàng
Cờ thêu tám lá qua làng trang nghiêm
Mọi người hớn hở ra xem
Chỉ duy có một cô em chạnh buồn
Từ ngày cô chửa thành hôn
Từ ngày anh khóa hãy còn hàn vi…
Thế rồi vua mở khoa thi
Thế rồi quan Trạng vinh qui qua làng…


Tình tôi

Tình tôi là giọt thủy ngân
Dù nghiền chẳng nát dù lăn vẫn tròn
Tình cô là đóa hoa đơn
Bình minh để nở hoàng hôn mà tàn.

Lòng tôi rối những tơ đàn
Cao vời những ước đầy tràn những mơ
Lòng cô chẳng có dây tơ
Ước sao đến thấp mà mơ đến nghèo.

Hồn tôi giếng ngọt trong veo
Trăng thu trong vắt biển chiều trong xanh
Hồn cô cát bụi kinh thành
Đa đoan vó ngựa chung tình vó bánh xe.


Giả cách


Mới gặp là yêu cô ngay
Để mà thao thức suốt đêm nay
Để mà thao thức qua đêm khác
Và để xem chừng, để đắm say.

Xin phép cho mình được gọi em
(Gọi thầm như thế để cho quen)
“- Em, em ! Em bé ! Em tôi ạ !
Yêu lắm, yêu nhiều, yêu đến ghen !”

Cô ạ, lòng tôi đã tử thương
Tội nhiều bị biếm khỏi biên cương
Xứ xuân, thời mộng, cho nên phải
Giả cách yêu cô để đỡ buồn.


Đôi khuyên bạc


Làng bên vào đám tối nay chèo
Nàng thấy bà đi, tất tưởi theo
Tằm tơ kéo được đôi khuyên bạc
Giấu giếm nay nàng mới dám đeo…

Nàng đẹp mà nàng lại có duyên
Trai thôn thầm liếc, liếc thầm khen
Thấy họ nhìn mình, nàng quá thẹn
Níu về bà để… tháo đôi khuyên.


Nàng đi lấy chồng



Hôm nay ăn hỏi tưng bừng
Ngày mai thì cưới, độ chừng này kia
Nàng cùng chồng mời nàng về
Rồi cùng chồng mới nàng đi theo chồng
Tôi về dạm vợ là xong
Vợ người làng, vợ xóm Đông quê mùa
Vợ tôi không đợi không chờ
Không nhan sắc lắm, không thơ mộng
Lấy tôi bởi đã đến thì
Lấy tôi không phải bởi vì yêu tôi
Hôm nay tôi lấy vợ rồi
Từ đây tôi sẽ là người bỏ đi
Pháo ơi, mày nổ làm gì ?
Biến ra tất cả pháo xì cho tao !


Qua nhà

Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần nhà tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa…
(Đi vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu. Ô chả nói chòng :
“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây !”

Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng

Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.

Lợn không nuôi, đặc ao bèo
Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều


Một nghìn cửa sổ


Một nghìn cái cửa sổ
Đều khép vào đêm khuya
Một nghìn bàn tay ngà
Đã thò ra cửa sổ

Một nghìn cái cửa sổ
Đều khép vào đêm nay
Lại nghìn cái bàn tay
Ấy thò ra cửa sổ.

Hỡi nghìn cái cửa sổ
Rồi khép vào bên trong
Có thấu tình ta không ?
Có thấu tình ta khổ ?

Đêm qua và đêm nay
Và nghìn đêm về trước
Tôi đi trên phố này
Tôi đi trên phố khác.

Để mở những bàn tay
Của những nàng gái đẹp
Để muốn rằng đêm nay
Cửa ai buồn chẳng khép.

Cửa ai buồn chẳng khép
Cho lòng ta đêm nay
Để lòng ta đêm nay
Mất một người gái đẹp.

Cửa hàng nghìn khép lại
Tất cả một đêm nay
Có lòng ta rồ dại
Mở ra muôn ngàn ngày…


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Biên Khảo Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI