Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

THƠ VỀ HUẾ

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: CN 9 20, 2009 5:09 am    Tiêu đề: THÆ  VỀ HUẾ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Những bài thơ về Huế của anh Tô Kiều Ngân

NHỚ HUẾ

Anh nhìn em như nhìn thấy quê mình
Ôi xứ Huế thân yêu chừ xa khuất
Nghe em ngâm những âm thanh trong vắt
Anh hình dung thấy bóng một con thuyền
Một giải sương mờ
Một khóm trúc nghiêng nghiêng
Những kỷ niệm ngày xa xưa bừng dậy
Âm thanh ấy thoát từ câu “mái đẩy”
Tiếng “Hò . . . ơi “ nghe đứt ruột buồn sao
Biết mấy đau thương cũng biết mấy ngọt ngào
Lưu luyến ngàn đời
Như không muốn dứt
Dàn mướp vàng con ong bay hút mật
Trưa thiu thiu chày giã gạo buồn tênh
Giọng hò ru em rười rượi cất lên
Em đã ngủ, sao chị còn ru mãi
“Ạ . . . . a . . . . ời
Hai tay cầm bốn tao nôi
Tao thẳng, tao dùi, tao nhớ, tao thương”
Có phải trưa nay chị nhớ người thương
Nên mượn cớ ru em để ru lòng mình thương nhớ
Có phải ngàn năm thương thương, nhớ nhớ
Khiến tiếng đàn bầu thêm xé ruột, bào gan
Tiếng Nam Ai ru tận đáy tâm hồn
Tiếng sáo Huế dài thêm thổn thức
Và tiếng em ngâm lơi lơi, dìu dặt
Chở buồn về vây phủ kín hồn anh.
Bọn chúng mình bỏ Huế tha phương
Những thổ ngữ lâu ngày quên lửng mất
Bỗng hôm nay em nói lên như nhắc
Nghe vui sao giọng Huế của quê mình
Tưởng như mình đang đứng ở Bao Vinh
Hay thơ thẩn bên bờ sông Gia Hội
Vỹ Dạ, Kim Luông, Nam Giao, Đất Mới
Nghe thân yêu biết mấy tiếng quê ta
Nhớ giọng hò, điệu hát, lời ca
Nhớ hương thầu đâu ngát đường Giao Thủy
Nhớ mái chèo khua bên bờ thôn Vỹ
Nhớ bánh bèo, cơm hến, nhớ chè sen
Nhớ phấn thông vàng rụng lối đi quen
Hột móc, hột muồng, trái sim, trái vả
Nhớ hồ Tịnh Tâm sen thơm chiều hạ
Nhớ quít Hương Cần, nhớ cốm hai lu
Nhớ bờ tre vọng mãi tiếng chim cu . . .
Ngâm nữa đi em bài thơ giọng Huế
Chúng ta sẽ đưa nhau về thăm quê mẹ
Bằng con thuyền êm ái của thanh âm
Ngâm nữa đi em, ngâm nữa đi em
Cho vợi nhớ thương thầm


GIỌNG HUẾ

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức
Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào e tan nát lòng ai
Anh quì xuống hôn lên đôi mắt đó
Bỗng dưng sao thương nhớ Huế lạ lùng
Chắc tại em ngồi bên anh thỏ thẻ
Tiếng quê hương xao động đến vô cùng
“Hẹn chi rứa? Răng chừ? Em sợ lắm”
Mạ ngày xưa cũng từng nói như em
Anh mất mạ càng thương em tha thiết
Như từng thương câu hát Huế êm đềm . . .
Cám ơn em đã cho anh nhìn lại
Giòng sông Hương trên bến Cảng Sài Gòn
Nước như ngọc in bóng thuyền lấp lánh
Mái chèo khua vương nhẹ nhánh rong non
Nếu lại được em ru bằng giọng Huế
Được vỗ về như mạ hát ngày xưa
Câu mái đẩy chứa chan lời dịu ngọt
Chết cũng đành không nuối tiếc chi mô . . .



VƯỜN HUẾ

Xanh mấy từng xanh vườn của Huế
Trúc, cam, chanh, khế, lựu, thanh trà . . .
Áo cổ y phơi ngoài giậu nắng
Mùi thơm bông mộc thoảng bay xa
Khuôn mặt em đâu phải chữ điền
Trúc không che ngang mà che nghiêng
Để anh mượn cớ đi qua đó
Liếc trộm, ra về dạ mới yên
Em vẫn ra vào như bóng mơ
Sớm mai vườn ướt đẫm sương mờ
Đến trưa hoa nắng thêu ngoài ngõ
Và tối trăng về đậm ý thơ
Anh đi qua đó mấy trăm lần
Chỉ dám đi qua, không dừng chân
Nghe tiếng đàn em vang thánh thót
Đủ cho lòng một thoáng bâng khuâng
Cho đến ngày em đi lấy chồng
Anh qua vườn chỉ thấy vườn không
Vườn xưa chừ vẫn xanh ngăn ngắt
Có thấu lòng ai buồn mênh mông



ĐƯA EM VỀ THĂM HUẾ

Rất tiếc chưa đưa em về thăm Huế
Bằng con tàu chạy suốt mấy ngày đêm
Để em ngắm những rừng dừa xỏa tóc
Bãi cát vàng sáng mát dưới trăng êm
Tàu vẫn chạy trong trăng khuya vằng vặc
Bóng Trường Sơn lồng bóng biển chập chùng
Ngọn tháp Hời chơ vơ trên đỉnh núi
In một chấm buồn vào xanh thẳm mênh mông
Em sẽ đi qua sông Trà, sông Vệ
Qua Ngũ Hành Sơn, trèo núi Hải Vân
Đi hết bãi Lăng Cô, Thừa Lưu, Nước Ngọt
Huế thân yêu mỗi phút một thêm gần
Đã đến nơi rồi, quê hương anh đó
Xanh xanh xanh, xanh núi , xanh sông
Trắng nón bài thơ, vàng mơ nắng lụa
Góc phố khoe tươi đóa phượng hồng
Em hãy đứng lặng yên một phút
Soi bóng mình trên mặt nước Hương Giang
Em sẽ hiểu, câu trả lời đã rõ
Sao giọng ngâm anh, êm ái, dịu dàng
Chuyến đò Thừa Phủ không còn nữa
Cây đa xưa cũng mất dấu bên bờ
Mấy o áo trắng đi đường khác
Thiếu tiếng cười, sông nước cũng tương tư
Chuông Thiên Mụ vẫn sớm hôm dìu dặt
Ngọn trúc mềm vẫn ngày tháng đong đưa
Anh muốn thu tiếng chuông chùa huyền diệu
Mở cho em nghe, hòa với tiếng “Hò . . . ơ”
Để em thấy, trong phút giây nào đó
Mình muốn tan ra cùng với tiếng chuông tan
Để nhập diệu vào tận cùng cái đẹp
Của Huế thân yêu, của Huế mơ màng
Bà con mình bỏ Huế đi cũng lắm
Nhưng người về với Huế cũng đông thêm
Đi hay ở, vẫn thiết tha với Huế
Vẫn bao lần nghe Huế nhói trong tim
Người ta có rất nhiều nơi để đến
Chỉ một nơi thân thiết để quay về
Thắp một nén hương, thăm người xưa cảnh cũ
Đủ nghe lòng, ấm lại, mối tình quê

Tặng mấy O Sao Mai nè .









Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Hac giay
HS SaoMai


Ngày tham gia: 10 6 2008
Số bài: 237

Bài gửiGửi: Tư 9 23, 2009 8:28 am    Tiêu đề: Hue Buon Chi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Huế buồn chi, Huế không vui

Huế o ở lại, Huế tui đoạn đành

O đau sương khói một mình

Tui đi ray rứt nội thành tái tê

Huế buồn chi, tội rứa thê!

Tình xưa nghĩa cũ ngó về tựa nương

Huế ơi mộng tới đường trường

Kim Luông Vỹ Dạ dòng Hương có còn

( St)
Tang O ThaiNgo


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Huynh thi Tuyet Nhung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 14 8 2008
Số bài: 3657

Bài gửiGửi: Tư 9 23, 2009 6:56 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

MƯA HUẾ



Ta ám ảnh những cơn mưa Huế
Từ ngày chạm vạt áo em
Mưa lặng lẽ rơi trên hoàng thành rêu xám
Đã tự bao giờ làm ướt cả trăm năm.

Em vẫn thường có những cơn mưa như thế
Mắt không nhìn, vòng tay lại, mím môi
Cả đời ta ngạo mạn vung trời
Mà vẫn sợ những cơn mưa Huế.

Em nhỏ bé chìm trong hàng phượng thắm
Em đi đâu tung tóc khắp phố phường
Tóc em dài, tóc em ngắn có sao đâu?
Mà cứ níu đời ta cùng mưa đến thế.

Mưa ở Huế như em, lâu tạnh
Ta chẳng dám che ô cho khỏi ướt trần gian
Đẫm trong mưa trái tim người bé nhỏ
Bỗng thênh thang bên những con đường.

ST


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Sáu 9 25, 2009 2:33 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CHÚT TÌNH RIÊNG VỚI HUẾ

Kim Tuấn

Chìm xuống sông Hương câu hò Huế
Bay lên thành cổ tiếng chim ca
Tiếng chuông Thiên Mụ rơi trên sóng
Mùa nhãn trăng thơm khắp mọi nhà

Ai về An Cựu đò trên bến
Cầu ngói Thanh Toàn áo trắng bay
Nắng lụa vàng che nghiêng vành nón
Tiếng guốc lao xao ngõ trúc đầy

Mùa này ở Huế thường như thế
Trời rất xanh và lá rất xanh
Mùa gió Hạ Lào ra cửa Thuận
Dập dồn con sóng cuốn xô nhanh

Trường Tiền mấy nhịp sầu mấy nhịp
Đò qua Vỹ Dạ bóng trăng non
Đất Thuận Thiên giờ lau cỏ mọc
Ngự Bình một bóng đứng chon von

Đưa em về Huế thăm quê cũ
Trời Huế lặng thầm chiều Kim Long
Thành Nội ngập ngừng em áo tím
Chút lòng ta, con sóng vỗ trên sông.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 7:21 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Những nét đẹp riêng của Huế
Lê Kim Anh

Mỗi khi người ta nhắc đến hay nói về Huế có nghĩa là đã nói đến cái đẹp cái mơ, cái thơ mộng tuyệt vời của đất Thần Kinh, nhưng làm thế nào để cảm nhận được cuộc sống đầy thơ mộng và thú vị ấy trong cái cảm giác lúc ta sống ở Huế chỉ với một thời gian thật ngắn ngày trong chuyến du hành. Bởi vì Huế tuyệt đẹp, thật duyên dáng với nét dáng riêng của cố đô, nó có vẻ đẹp kết hợp giữa thiên nhiên với tĩnh lặng siêu nhiên, hài hoà với tâm tư và trạng thái con người đem lại bình yên cho tâm hồn ta một cách thanh thản.

Cố đô Huế không có sự ồn ào náo nhiệt của những hãng xưởng lớn, công nghiệp và thương nghiep ở Huế rất bình thường nên như có một sự hài hoà giữa con người và thiên nhiên.

Nhưng không phải sự ít ồn ào náo nhiệt mà người ở đây khi đi xa Huế mà không nhớ những xóm làng thôn dã. Chính sự thương nhớ khi xa Hue mà nhà thơ Hàn Mặc Tử đã trách những người đã ở Thôn Vỹ Dạ khi đi xa ít về thăm nơi xưa chốn cũ:

Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai neo bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay

Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà.
(Thơ Hàn Mạc Tử - Nhạc Phạm Duy)

Ý thơ thì như vậy, lại được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc mà khi ca sĩ Hà Thanh gốc người Huế cất lên tiếng hát thật não nùng ai oán.
Ta hãy nhìn về phía Tây, một dẫy núi chạy dài từ Bắc xuống Nam, vào những buổi chiều nắng nhat luôn đổi mầu sắc, lúc thì mầu lam đục, khi thì trắng như dải lụa trải dài, lúc này hoàng hôn tối dần lại đổi thành mầu tím, một mầu trầm và buồn rồi lịm tắt.

Có con suối lớn như một dòng sông nhỏ, nước chảy róc rách diu dàng như tiếng nhạc chứ không ầm ầm thác đổ, nằm nghiêng gối đầu lên dẫy núi cao, ven hai bờ suối có những cây phượng vĩ nở hoa đỏ rực khi mùa hạ về, khi hoa phương tàn thì để lại ven bờ suối thảm cỏ xanh mầu bích ngọc, cách đó không xa lắm có những mái nhà mọc lên điểm thêm phần duyên dáng nằm bên cạnh con sông Hương hiền hoà có màu nuớc trắng bạc.
Cầu Trường Tiền thơ mộng phất phơ những tà áo trắng nữ sinh Đồng Khánh khi tan trường về.

Người mê vẻ đẹp Sông Hương vì nó nên thơ mờ ảo đắm mình trong lúc sương sớm bồng bềnh, có khi ẩn khi hiện trong màu tím của những lùm cây ngọn cỏ mọc hai bên bờ, nên khi ta nhìn thấy mà ảo giác không biết ta mơ hay thực trong khi dòng nước cứ lững lờ trôi chuyên chở thêm những con thuyền nhỏ bé điểm tô như bức tranh thuỷ mạc đẹp tuyệt vời.
Giữa khung cảnh đẹp đẽ hữu tình ấy, các lăng tẩm, chùa chiền chen vào như điểm tô thêm cho cảnh vật được tuyệt vời khiến lòng người cảm thấy đắm say trong khung cảnh thiêng liêng khi nghe tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga tiếng chuông chiều như ru hồn người về với một chốn quê hương xa vời nào đó trong một thế giới sieu nhiên.

Du khách đến thăm xứ Huế thì không khỏi say mê những giọng nói Huế nhỏ nhẹ, êm dịu dễ thương của những cô gái thật dễ thương, những ánh mắt đưa tình khiến lòng mình xao xuyến. Xa xa nghe vọng lại giọng hò mái nhì miên man xao xuyến làm rung động lòng người. Người của Huế rất yêu thiên nhiên, với vẻ trần tĩnh nội tâm, sống trong khung cảnh nghiêm ngặt của lễ giáo các đạo Khổng, Nho giáo, và Phật giáo. Huế có những nét nghiêm trang trong phóng khoáng có chừng mực, có một sắc thái cô đọng của hoàng tộc trí thức, các cụ đồ nho đã làm cho Huế có vẻ trầm lặng không phô trương ồn ào như các đô thị khác trong nước, Huế thật là chân chất, tế nhị, dễ thương nhưng đa sầu đa cảm khiến người phương xa bái phục nhưng không muốn buồn lây cái buồn của Huế tâm hồn mình.

Chính cái buồn bàng bạc của Huế có một sắc thái riêng biệt đó của Huế đã làm xiêu lòng biết bao tao nhân mặc khách và đã là nguồn cảm hứng cho rất nhiều thi nhân, nhạc sĩ làm để sáng tác thi nhạc phẩm của mình. Ta hãy nghe nhạc sĩ Hà Lan Phương nức nở kể chuyện Huế qua thơ của Cao Nguyên :

Mai em về Vĩ Dạ
nhặt hương nhớ hoa cau
hứng mưa đầu mái rạ
theo nón lá qua cầu !

Nắng Nam Giao cuối Hạ
Thu ngược quá Văn Lâu
đời Mệ buồn vật vã
con cháu đã về đâu ?

Mốt về thăm Đập Đá
ngắm bến lạ sông quen
đổi thay chừ hối hả
thương nhớ biết mô tìm ?

Bờ ni và Bến nớ
khoảnh khắc đã là mơ
Huế qua mùa trăn trở
đã cháy vỡ trời thơ !

Đêm ghé về Thiên Mụ
trăng sáng tụ lầu chuông
soi nghiêng hồn cổ ngữ
kinh rót chữ bi thương !

trầm hương gieo cổ tích
theo tĩnh mịch ngược nguồn
âm u đường hoang phế
lễ mễ những hồn oan !

Nửa đời em háo hức
về thăm chốn chôn nhau
Huế đêm mơ . ngày thực
chuông vọng thức kinh cầu !
(Huế Buồn - Nhạc Hà Lan Phương, lời thơ Cao Nguyên)

Ấy là chưa kể đến ca Huế với nét độc đáo riêng của nó vì chỉ chú trọng khai thác kỹ năng đàn và hát chứ không phai như hát ả đào thì chi có lời thơ là quan trọng. Vả lại ca Huế thì chỉ có người gốc Huế ca mới hay, mới đúng điệu bởi vì các người miền khác không thể bắt chước giọng Huế để mà ca nhuần nhuyễn giọng Huế được. Cái độc đáo của ca Huế là như vậy, nên ngưòi ta nói ca nhạc Huế chỉ dành cho Huế mà không nơi nào có được, nó hài hoà trong cung cách của Huế cố đô.

Đó là nét đẹp cổ kính thuở trước 75, nhưng Huế bây giờ cũng đã đổi thay theo nhịp sống thời đại, nó khác dần đi chứ không còn cổ kính như xưa nữa. Những cao ốc mọc lên, và hình như tiếng chuông chùa Thiên Mụ cũng bị ngăn chặn bởi những âm nhạc vọng ra chát chúa từ những quán cà phê Karaôkê, hay của những quán nửa hộp đêm nửa phòng trà ồn ào náo nhiệt. Nếu Huế mà không giữ lấy ngón đàn giọng ca Huế ngọt ngào tao nhã, một thứ thanh nhạc cổ điển mang tính nghê thuật riêng của Huế thì chẳng là đáng tiếc lắm sao.


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 7:44 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đây thôn Vỹ Dạ

Sáng tác: Phạm Duy
Trình bày: Dalena


Lời: Hàn Mặc Tử


Sao anh không về chơi thôn Vĩ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai neo bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay

Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà.






Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 7:51 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Những nhà thơ gốc Huế



Xin cung cấp thêm vài chuyện về Nhà văn Mường Mán,

1} Trong cuộc đời nhà binh thì MM có sống ở Quận miên núi của Phan Thiết, tên là Mường Mán, nên lấy bút hiệu Mường Mán cho đến bây giò! Thời bấy giờ có 4 nhà thơ ,nhà văn quân đội , gốc Huế, Thừa Thiên, cùng một thời với nhau , thân thiết với nhau ,viết nhiều và được hâm mộ khắp miền Nam : Đó là nhà thơ Trần Dạ Lữ ( Đinh Hợi) , Nguỵ Ngữ (Đinh Hợi) , Mường Mán (Dinh Hợi), Nguyễn Nguyên Phương (Bính Tuất ).

Mường Mán , sau 75 , vào Cần Thơ cùng với gia đình sinh sống . Đến thời Đổi mới thì tiếp tục cầm bút . Từ 7 năm nay về lại Sài Gòn . Hiện làm việc tại Công Ty Phương Nam , phụ trách bộ phận Điện Ảnh.

Trần Dzạ Lữ , hiện đang làm cán bộ giữ xe gắn máy cho mấy bà đi chợ ở chợ Trần Hữu Trang , Phú Nhuận . ba năm nay cho ra đời thêm 2 tập thơ!

Ngụy Ngữ vẫn tiếp tục viết đều đặn . Phụ trách về scénario cho một hãng phim.

Nguyễn Nguyên Phương , có một thời gian về Huế , sống với gia đình ,lập gia đình rất muộn. Dạy kèm tiếng Anh tư gia kiếm sống . Đọc sách như một người điên .Thích di uông rượu làng chuồn và thích hoằng pháp cho bạn bè trên những chuyên đề không bờ không bến . Vừa mới lấy vợ xong, chưa kịp lai tỉnh , đột nhiên ôm vợ bay đi như một phép lạ qua bên xứ sở Những Cánh Đồng Tuyết Lạnh América . Hiện đang Sống , Lao Động và Suy Tư ở North Colorado .Tóc bạc lắm rồi, thường thích chụp hình đầu trần khi trời đổ tuyết gửi cho bạn bè .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 9:39 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

[color=darkblue]#

Tặng Người Áo Trắng

Trần Dzạ Lữ



Anh chưa nhìn sao em đà cuối mặt
Để buổi chiều bẽn lẽn ở sau lưng ?
Bước chân chim hình như cũng ngại ngùng
Anh sửng sốt thả rơi tình, ân hận...

Và anh biết em vẫn còn đi học
Áo trắng dài bay trong nắng vàng rưng
Phố thênh thang mộng mị tuổi mười lăm
Hồn trầm quế đan thêm mùa xuân ngọc.

Anh chưa nhìn sao em đà hấp tấp
Ướt mi chi cho xa lắc trăng rằm ?
Đến mây trời cũng ngừng cuộc lang thang
Để bịn rịn theo ai về cuối ngõ ...

Anh vẫn biết anh chỉ là du tử
Lẽo đẽo nhau chi rồi cũng bằng thừa
Có lẽ về nơi gác hẹp, song thưa
Ngồi gõ mộng chờ mong mùa xuân khác.

Anh chưa nhìn sao em đà cúi mặt
Hay là anh giống hệt một gã khờ ?
Em - tháng giêng ngon cũng vừa bay mất
Và cuối hồn anh còn chút dư hương...

_________________


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 9:55 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thơ Mường Mán
QUA MẤY NGÕ HOA


Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !

Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm

Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp

Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu

Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại

Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật

Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói ?

Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp

Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học

Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp

Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu

Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa tề
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm

Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh

Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng

Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi

Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng, tay bế

Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ !

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội
__


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Hai 9 28, 2009 10:02 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

NGỤY NGỮ



Giữa bao la

Gõ súng ta ca lời Nịch Trích

Ba năm em trắng với cây rừng

Lòng vui buồn cũ cơ hồ bạc

Thêm chút men nồng cho hư không.



Cỏ biếc cũng như trời thuở đó

Lang thang đi giữa lá hoa rừng

Thiên thu là một mầm sương lạnh

Tụng giữa nghêu ngao tình Huệ Trung.



Em có thương xiêm về mặc lại

Đêm xưa ta rớt chén bên đời

Đêm xua áo lệch lời quên nói

Bởi suốt nghìn sau còn mây bay.




Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 9 29, 2009 12:40 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

HUẾ THƯƠNG
Sáng tác: An Thuyên


Trở lại Huế thương bài thơ khắc trong chiếc nón
Em cầm trên tay ra đứng bờ sông
Sông Hương nước chảy thuyền trôi lững lờ
Em trao nón đợi và em hẹn hò...

Trở lại Huế yêu lần theo ân tình câu hát
Tìm người con gái áo tím mộng mơ
Sông Hương tấp nập tìm răng được chừ
Không nguôi kỉ niệm vòng tay học trò

Tôi nhớ khúc ca... ư... ứ... ư...
Tôi nhớ khúc ca mỗi lần đến Huế
Nam ai nam bằng mà sao thương thế!
Lắng trong vui buồn, mộng mơ em hát
Nghe thương thương ừ... Huế ơi!

Tôi nhớ đến em... ư... ứ... ư....
Tôi nhớ đến em chiều hè vương nắng
Rơi rơi sân trường phượng hồng mơ ước
Dáng em đi về hòa tan trong Huế
Nên tôi đi tìm em...

Trở lại Huế thương bài thơ khắc trong chiếc nón
Tôi thả xuống dòng sông Hương
Tìm em... giữa... Huế mộng... Huế mơ...!!!


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 9 29, 2009 12:49 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chùm thơ Ngàn Thương

Tên thật: Bùi Công Toa
Sinh năm: 1948 tại Huế
Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế
Tác phẩm chính:
- Lãng giữa chiêm bao (Thơ NXB Thuận Hoá - 1998)
- Nến chiều (Thơ - NXB Thuận Hoá - 2000)







NGÀN THƯƠNG

Con đường long não

Tiếng thở dài
Trên hành lang hắt xuống
Tôi ngước mắt lên
Chợt thấy dáng người
Hoa sầu đông mùa này chưa nở
Lá rơi đầy một sớm heo may

Con đường long não biếc xanh
Những ngày tôi về qua đó
Nhớ bóng người ôm đàn ngồi đợi
Với khúc ru tình...

Giờ khác xưa
Từng quán cóc mọc dài
Chiều An Cựu
Dòng sông kiên khổ
Trôi lặng lờ như mãi chờ ai...

Không đề

Đời ta
như kiếp xương rồng
Mọc lên từ cát một vùng cằn khô
Vẫn còn
nở nụ hoa thơ
Xương hoà men rượu
Gai chờ... môi ai...

Tình khúc tháng 5

Tháng 5 như là hạnh phúc
Mây trời ngũ sắc choàng vai
Gió đàn vi vu với cỏ
Núi sông hội tụ bên người

Chút tình trên môi ấm lại
Nghe hồn một thoáng đê mê
Mùa hè xôn xao nỗi nhớ
Phượng rơi quên mất lối về

Sông thơ chiều nay chợt tím
Bên bờ không tháng, không năm
Bao nhiêu ân tình lãng đãng
Đò ai neo giữa đêm rằm

Chiếc lá ngô đồng vừa rụng
Ngoài tầm tay với gió ơi!
Dấu xưa e rồi cũng lẫn
Bóng nghiêng đã quá nửa đời...



Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
THAINGO-A1
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 08 8 2008
Số bài: 3616

Bài gửiGửi: Ba 9 29, 2009 11:56 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Lá Tương Tư 1

Sáng nay anh thấy mộng rất đâỳ
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay ?

Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trơì
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cươì trong miệng ai

Sáng nay anh thất mưa rất dài
Mưa từ quá khứ tơí tương lai
Mưa trong coĩ vắng anh ngồi đợi
Mưa ngập ngừng chân bé coĩ ngoài

Sáng nay anh thấy một cánh diêù
Mang tiếng cươì ai vút lên cao
Anh vội xếp lòng thành đôi cánh
Ước đươc làm chim để bay theo

Sáng nay anh thấy một trơì hương
Hương dâng lụt lội cả tâm hồn
Ô hay ! mắt bé là thuyền giấy
Vưà chở Thu về đậu bến hương

LÁ TƯƠNG TƯ 2

Theo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tới
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong

Quàng lên vai bé một giòng sông
Mêng mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái
Sông chở phù sa ươm mắt trong

Vẽ lên trán bé những ngày MƯA
Khăn quàng áo lụa dài rất thơ
Ddôi bàn tay yếu như lá cỏ
Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa

Gắn giưã môi bé một măt trời
Đỏ chùm mộng chín tuổi lên mươì
Cùng bâng khuâng nhớ năm mươì bảy
Và nụ hôn tròn thơm ô mai

Thổi vào lòng bé một tiếng đàn
Anh nghe chầm chậm bước Xuân sang
Những đường tơ nõn rung như nắng
Thứ nắng không màu nhưng rất nhung

Lăn vào hồn bé một cỗ xe
Hai con ngựa trắng bước trong mê
Nhạc vàng khuya rộn đôi vòng ngọc
Nhủ bé rằng anh sẽ trở về
MƯỜNG MÁN .


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
kimanh
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 25 8 2008
Số bài: 498
Đến từ: Quang Nam

Bài gửiGửi: Năm 3 11, 2010 9:01 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TRĂNG HUẾ


Mờ mờ phía ngọn
hoa cau
Em quên sợi tóc
trắng màu tinh khôi.


Về như
trăng đã lên rồi
Khuya từ Đập Đá
khuya ngồi
đợi ai.


Đông Ba
bóng mạ đổ dài
Cơm Âm phủ
trách chi ai đói lòng.


Lục trong thành quách
rêu phong
Thấy con sông chảy
thong dong
mà buồn.


Nặng tình chi mái tóc buông
Rớt màu Tôn Nữ
suối nguồn
của tôi.


Ngược Kim Long
trăng bồi hồi
U u lăng tẩm
bữa rồi
em lên.


Trăm năm trăm năm còn tên
Nỗi buồn đáy hủ
bỏ quên
lâu rồi.


Mờ mờ phía ngọn
hoa lau
Gác chuông Thiên Mụ
điểm màu hư không.


Em về
trăng mọc bến sông
Nên con mắt ướt nên lòng khát nhau.


Vàng sân Vỹ Dạ một màu
Xanh như
lá trúc
cũng nhàu mắt em.



NGUYỄN GIÚP



_________________
"BẠN CHO RA BẠN CŨNG LÀ TRĂM NĂM" (nvt)
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Vườn ThÆ¡ Sưu Tầm Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI