Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng
Đăng Nhập Đăng ký Trợ giúp Thành viên Tìm kiếm Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng

Bài cảm nhận nhân buổi họp mặt ngày 13-09-2009

 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
Nguyen Ngoc Hai
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 10 9 2009
Số bài: 1790
Đến từ: Viet Nam

Bài gửiGửi: Hai 9 14, 2009 10:08 am    Tiêu đề: Bài cảm nhận nhân buổi họp mặt ngày 13-09-2009 Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bài cảm nhận
Về buổi họp mặt Cựu học sinh Sao Mai SG
Ngày 13-09-2009
___________________________________

Trời Saigon vào độ này mưa rơi nhiều, có lẽ lòng mình xuyến xao nhiều khi mà mấy ngày qua mình đã nhận diện được Hội Ái hữu học sinh Sao Mai ngày đó… Mừng lắm chứ, biết bao nhiêu ký ức của ngày xưa hiện về với mình trong suốt mấy ngày nay, ngủ không được, ăn uống cũng không xong, một cảm giác gì đó len lén vào hồn.
Đêm hôm qua, đứng trên nhà của người em tại Quận 10, nhìn cảnh trời đêm của chốn phồn hoa đô hội, từng dãy nhà lầu, trong cơn say tình xưa của ký ức - mình mường tượng ra chính những dãy nhà lầu kia là ngôi trường cũ “lại hiện về” nhưng chữ SAO MAI” đâu chẳng thấy, đêm Saigon đầy dẫy những ánh đèn màu tỏa sáng lung linh và huyền ảo… Trời mây non nước còn đó, nhưng người tình nhỏ( ) của tôi đã mất hút phương nào! Mừng, tủi, và khóc… Saigon đêm nay không như Saigon của 35 năm về trước nữa…. Lúc này ký ức không còn hiện về như trước, bầu trời không trăng sao, chỉ còn những áng mây đen và những cơn mưa lần lượt rủ nhau về. Lòng tôi náo nức mong ngày mai để được gặp mặt lại những con người Sao Mai…. Ngủ không được, mình nằm thao thức trằn trọc giữa đêm khuya, không tiếng côn trùng, không tiếng dế nỉ non như ở quê… Đêm nay một khỏang trời bao la mà vô tận, đến nỗi ngày mai khi họp mặt may ra có bất cứ một thầy cô nào đó cũng được, mình sẽ biết nói gì ! Chỉ biết lạy tạ thầy một cúi đầu để xin thầy cô tha thứ cho một đứa con hoang gần 40 năm trường …. Thao thức hoài không ngủ được, hình ảnh ngôi trường xưa hiện về trong mỗi lúc mình muốn chợp mắt, hình ảnh của thầy cô lúc giảng bài, mấy thằng chơi đùa nghịch ngợm chọc đám con gái, đêm nay mình thật sự đã miên man trong giấc mộng u hoài, giờ này thằng Minh, thằng Hường đã về đâu ? hay đã ra người thiên cổ trong những cuộc chiến tương tàn ? Thằng Vân thì giờ này hạnh phúc bên vợ con ở phương trời Texas, còn “người ấy” giờ này chắc trở thành bà nội, bà ngoại vui vầy bên mấy cháu thân yêu ở tận phía trời Âu….. lạ quá sao không ngủ được ?
x
x x
Đi lòng vòng mãi mới thấy được nhà của Trị, một địa điểm họp mặt thật đơn sơ, nhưng đầy tình ấm áp, nhìn mọi người tôi chẳng biết ai cả, tội nghiệp – ngày tháng trôi như thoi đưa, có người tóc đã ngã màu… mình tự thầm hỏi: Sao khóa đàn em mình mà bây giờ giống như cỡ chú bác của mình? Những câu hỏi: Anh H. đâu ! ? - Mình chợt nhiên thấy ấm lại những tình đầm ấm của một khỏang trời nào đó giữa chốn phồn hoa này, tay bắt mặt mừng, xốn xang và tràn đầy niềm nghẹn ngào khi những thằng bạn lớp mình không còn một ai – tại sao vậy nhỉ ? vậy thì nó đi đâu ! Mình đã tệ bạc – suốt gần mấy chục năm trường “đi bụi giữa chốn cuộc đời” – bây giờ nhìn lại: tụi nó còn tệ bạc hơn thế! Đi đâu mà chưa về…
Mẹ già mỏi mắt mòn trông
Thằng con đi lính phương xa không về.
Hay là đã: những người nằm xuống, cảm ơn tụi bây nhé, mà lỡ tụi bây có nằm xuống để cho những cuộc tình vào viễn du thì đừng bao giờ mong đợi chờ ở nơi ánh mắt của những người em gái nhỏ SaoMai ngày ấy…
Hồ Mai – nhà thơ đầy tính triết lý của cuộc đời (Thầy Triệu đã dạy cho anh như thế) môn triết học mà chúng tôi đã suy gẫm bây giờ mới thấu hiểu được như tình cỏ xót xa đưa – Hồ trường – gặp em giữa cơn mê lộng gió…… Mai đã đọc lên giữa lúc cuộc vui đang đến đỉnh cao ngất, một bài thơ dài và hay nhưng đậm tình triết học và gợi cho tôi nhiều suy gẫm, hồi đó mấy thằng bạn của chúng tôi hay ganh tỵ với đám bạn bè người Quảng (cá nhân tôi là người Huế):
- Sao mấy thằng xứ Quảng nó ăn cái gì mà thằng nào thằng nấy học giỏi rứa tụi mày?
Bài thơ của Hồ Mai chấm dứt sau một câu ngân dài để kết thúc, tiếng vỗ tay chúc mừng ca tụng không ngớt, bà vợ của Mai là một cán bộ Y tế ở Sài thành này cứ ngồi trầm ngâm suy nghĩ, có phải chị cũng say thơ của H. Mai để rồi dẫn đến cuộc cuộc tình hạnh phúc như hôm nay!
Cuộc vui, la hét, những lời chúc tụng, câu ca hồn nhiên của những người bạn già đang ngồi lại để tìm về một dĩ vãng hồn nhiên… chụp hình, quay camera, tiếng cụng ly lách cách làm cho buổi họp mặt càng dẫn đến niềm cao độ.
Bài thơ của Vân Chưởng tuy chỉ có vài câu nhưng đủ nói lên tình em chất chứa của khỏang trời mộng mị ngày xa xưa, lúc ban đầu nhìn Vân Chưởng… Trời ơi! Tưởng hồn ma của Trịnh Công Sơn hiện về với cái đám già Sao Mai này chứ, tôi chợt nhớ đến những ca khúc Da vàng của chàng Trịnh lãng mạn kia mỗi khi ngồi cùng nhau nghe với Vân với cái giọng não nề than khóc của Khánh Ly:
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…… (Cát bụi tình xa)
Hay là Chiều đi lên đồi cao hát trên những xác người, tôi đã thấy, tôi đã thấy bà mẹ già ôm con lạnh giá…..
Vân Chưởng với một bài thơ không suy tư, không mang tính triết lý như H. Mai, nhưng lại càng làm cho buổi họp mặt thêm nhiều ấm áp… rồi đến Trị, cũng hát lấy một bài nhạc gì đó hát nữa chừng thì “tịt ngõm” làm cho cả bọn cùng cười lên…….
Đến lúc này NguyenĐinhChương mới xin phép “trịnh trọng” tuyên bố lý do buổi họp mặt sau một hồi đùa giỡn…
Xin phép các bạn của chúng ta. Hôm nay đến hẹn lại lên, chúng ta cùng nhau họp mặt để nhớ ngày truyền thống của Sao Mai, cho dù không cao sang mỹ vị, không cờ xí đón đưa, không tiếng nhạc hoa trống… nhưng chúng ta cũng tổ chức được một buổi họp đơn sơ và đầy tình nghĩa của những con người Sao Mai. Đặc biệt hôm nay chúng ta xin cảm ơn chị Khánh Hòa ở Đà Nẵng cũng gửi cho chúng ta một lẵng hoa để chúc mừng buổi họp mặt đơn sơ này – ngay lúc đó NĐChương đã cầm di động gọi về Đà Nẵng nói chuyện với chị Khánh Hòa rất lâu trước mặt mọi người…… Đặc biệt hơn hôm nay với sự có mặt của anh H. là tác giả của bài Motthoidauyeu mà vừa qua chúng ta đã được đọc……
Lòng tôi bồi hồi xúc động, đứng lên chào tất cả mọi người và bắt đầu có ý kiến………..
Lời nói có vẻ nghẹn ngào và xúc động, gần rơi nước mắt vì đã được gặp lại bạn bè của ngôi trường ngày ấy, tôi đem mấy tấm hình cổ lổ sĩ ra để “trình làng” với bạn bè. Ai cũng trầm trồ ngạc nhiên, mấy hình người bạn cũ (bây giờ ở nơi đâu), ai cũng được xem và nhận diện… Đặc biệt là suốt gần 40 năm trường tôi vẫn còn lưu giữ được một số huy hiệu logo của Sao Mai ngày ấy, lúc này tôi trịnh trọng được nói:
Thưa các anh chị và các bạn, đây là một báu vật vô giá mà tôi đã lưu giữ trong mấy chục năm qua, giờ này những người con Sao Mai chắc có lẽ cũng không còn… giờ đây với trách nhiệm của “khóa đàn anh” tôi xin trân trọng trao lại cho “khóa đàn em” để chúng ta cùng nhau tỏa sáng linh hồn Sao Mai với thế hệ con cháu chúng ta được mãi mãi bất diệt;
Lúc này mọi người đều thích rằng: Khóa đàn anh trao lại trách nhiệm và bổn phận cho khóa đàn em đi……..
Thế là tôi đã trở thành một người con “biên chế cơ hữu” của gia đình Sao Mai rồi đấy, lại tự nhiên trở thành một con người của “khóa đàn anh” – trời đất! hãnh diện quá đi chứ… không còn nỗi xúc động nào cho bằng trong cuộc đời của tôi… Những lần lên nhận giải thưởng nhiều cuộc thi viết bây giờ, thú thật tôi chỉ mừng vì mình đã được thành công thôi, nhưng ngày hôm nay – chính vào giờ phút này – mình là một tư cách khóa đàn anh gắn huy hiệu Sao Mai lên cho những “người em” thân yêu của mình. Một không gian đơn sơ, ấm áp tình người, tình bạn tình anh em không xúc động nào tả hết cho được, phải chi có một thầy cô nào đó bất kỳ, thì nhiệm vụ ấy là của thầy cô thì hay biết mấy, nhưng: trên bước đường đời hôm nay – thầy có còn đứng ở sân trường để dõi bước em đi. Những bước đi bị vấp ngã, thầy chưa biết, bài hôm qua em thuộc rồi thầy ạ, em còn đó nhưng thầy đã về đâu…
Thầy ơi! Sân trường vẫn còn rũ bóng thầy cô năm xưa trong từng buổi chào cờ, từng lời giảng của thầy của ngày đó, của những buổi chiều nắng chưa phai… nhưng thầy đang ở nơi đâu, cô giáo ơi, cuộc đời trăm ngã bôn ba vì gánh lo toan cho bầy em nhỏ dại, mái tóc cô đã quá thời điểm sương chiều, nhìn lại… cô đã già nua trong nhiều nỗi nhớ. Những đứa học trò của cô ngày đó, hôm nay vẫn còn được người, chúng em nhìn lại thì khói bếp lam chiều đã lên cao, tiếng trẻ thơ ngưng vui đùa, con đường làng vẫn còn đó nhưng xuyên qua làm khói bếp mong manh em đã nhìn thấy ánh mắt cô đang nhớ về cho một thời bụi phấn chưa nhạt phai trên chiếc bảng lớp… Thầy ơi thầy, cái định lý này khó quá, em chưa hiểu, ax + b = 0 em đứng tần ngần như gốc cây thông già giữa một khoảng không gian im lặng.…. để rồi phải “đón nhận” một cặp “bong bóng” dễ hận thù nhất…
- Học hành kiểu gì vậy, chơi thì giỏi lắm, mai mốt làm gì mà ăn ?
Rồi với BTĐịnh, nào là L.Lộc, với TranVHung, PXHa, Sơn… phải nói đây là những con người huyền bí và thầm lặng của buổi họp mặt, im lặng nhiều suy tư, ngẫm nghỉ mà lại trầm lắng, chắc có lẽ với những bữa như vầy, “nó” ngồi để nhớ về cho cái ngày xa xưa ấy, nghẹn ngào không nói nên lời, cứ nhìn các bạn hồn nhiên la hét, chắc có lẽ “sợ thầy la”, sự im lặng không ồn ào của một số học sinh trong lớp ngày đó… bây giờ vẫn còn hiện rõ mồn một ở cái tuổi bóng xế hòang hôn này, vui quá, buồn nhỉ, vô tư lự, giống như đây là một “phiên bản” lớp học của ngày xưa, ngày hôm nay được nhắc lại để cho chúng ta thấy rằng: những cô cậu học sinh già hôm nay vẫn còn hồn nhiên vui đùa như hồi đó ở trong lớp học, vì chính lúc này: Thầy….. bận đi lên Văn phòng…
Hôm nay, chính giờ phút này ngày 13-09-2009 tại thành phố Saigon hoa lệ - nhà bạn Trị thầy ạ… chúng em ngồi nhớ về cho các thầy các cô qua nhiều bài học, giờ đây tụi nó ngồi kể lại bị thầy nào đánh, uổng quá mình chưa bao giờ được học cô…, thằng này hay “cúp cua” ra quan thuế ăn bánh bèo, chính mi rủ tao đi cho thầy Tòan thấy và kêu vào phòng Giám thị…
Còn tôi – thầy Tòan đã nhiều lần kêu lên bàn Giám thị cùng với thằng Lai, thằng Hòang, thằng Hy vì để tóc dài theo kiểu Hippy…
- Ngày mai tôi không muốn thấy tóc như thế này nữa nghe chưa, lo về mà hớt đi…..

Cuộc vui cũng sắp tàn, giờ chia tay cũng gần kề… Trời đã nghiêng bóng xế, ánh nắng nhạt nhòa và yếu ớt như một cụ già lọm khọm cuối cuộc đời, phía bên kia có những áng mây đen, đến bây giờ, bạn Tuyết Nhung, ThaiNgo đã về rồi, Dung và ông xã cũng ra đi tự lúc nào, còn lại Sơn, chủ gia và tôi, nhìn nhau trong nỗi nghẹn ngào….
Khi tôi cất bước ra đi, trời sắp đổ cơn mưa, khổ thay xe bị hư, ghé vào sửa… đến lúc ra đi trời mưa lớn, hình như Saigon muốn níu kéo mình ở lại thêm đêm nay… Càng lúc mưa càng nặng hạt như một cơn bão bùng, tôi liều “ra đi” – nhưng khi đến chân cầu Saigon mưa quá lớn, mù mịt cả chân trời, mà khỏang đường còn non 140km – liều có được không; hơn nữa trời đã tối… Tôi đành quay lại nhà người em, thôi rán không nổi đâu. Chính lúc này trên đường về tôi nhớ lại cuốn tiểu thuyết Anh phải sống của Khái Hưng trong Tự lực Văn đòan mà thầy Tế đã dạy hồi còn lớp Đệ Thất ngày xưa ấy…. Mưa càng lúc càng nặng, nặng trĩu ngoài trời, trong lòng, mưa hắt ướt cả mặt, trên đường về nhà người em, nước mắt tôi đã hòa lẫn với cơn mưa trong đêm phố đèn hoa này… Một thời đã đi qua, giờ này chỉ còn ngồi ôn lại của một ký ức xa xưa ấy, một quãng đời nhiều kỷ niệm ấy, với một đám bạn bè đã hòa lẫn giữa dòng đời xuôi ngược. Kỷ niệm và hiện tại vẫn còn hòa quyện trong tôi đêm nay như một bóng hình ma quái nào được hiện về từ buổi ban sơ…..
Chợt đâu đó – trong một cõi vô tình miên man nào - có ai đó buông ra:
- Hải ơi! Mày còn được diễm phúc hơn tao……..

Nhớ về buổi họp mặt 13-092009
Saigon – cơn mưa chiều chưa phai…


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Gửi email Địa chỉ AIM
Mong Hoai
Khách viếng thăm





Bài gửiGửi: Ba 9 15, 2009 1:59 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Hay ghê anh Hải!!!
Bravo applause applause applause anh NNH


Về Đầu Trang
Tran Viet Hung
Moderator
Moderator


Ngày tham gia: 05 8 2008
Số bài: 171
Đến từ: Saigon

Bài gửiGửi: Ba 9 15, 2009 3:37 am    Tiêu đề: Anh Hải ! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nếu lời nói trở nên vô cùng thì thằng em của anh chỉ nói một lời(không như chuyện trưa nay anhem mình nói),em giữ hoài những chi anh nhắc nhở em.Cám ơn anh Hải vì bài viết này.
TVH


Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng » Văn , Truyện /Sáng Tác Thời gian được tính theo giờ EST (U.S./Canada)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by SaoMaiDaNang © Nho'm SaoMai DaNang
Designed for SaoMaiDanang - Nam cuoi cung cua truong SAO MAI